Liều Thuốc Đắng Từ Đất Chết
Cơn sốt của Lily ập đến như một trận bão lửa vô hình, thiêu đốt chút sinh khí yếu ớt còn sót lại trong cơ thể mười tuổi của cô bé.
Tại góc tối của Trạm lọc hơi nước số 3 bỏ hoang, hơi ẩm nóng từ những đường ống rỉ sét xung quanh bốc lên nghi ngút, tạo thành một làn sương dày đặc ngụy trang cho hai cha con khỏi những thiết bị quét hồng ngoại tầm xa. Nhưng bầu không khí nóng hầm hập ấy không thể làm dịu đi cơn lạnh run bần bật đang hành hạ Lily. Cô bé nằm co quắp trên đống nỉ công nghiệp ẩm mốc, đôi môi nứt nẻ rớm máu, hơi thở đứt quãng và khè khè như một ống bọc gió bị rách. Da mặt cô bé đỏ ửng vì sốt cao, nhưng hai bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy vạt áo khoác da của Marcus lại lạnh ngắt.
"Cha... con lạnh... tối quá..." Lily mê sảng lẩm bẩm, đôi mắt to tròn trong veo giờ đây nhắm nghiền, hàng mi dài dính bết bụi than chì run rẩy.
Marcus Thorne quỳ rạp bên cạnh con, lồng ngực trái của anh nhấp nháy những vệt sáng hổ phách rực rỡ và giận dữ. Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) đang vận hành ở Mức 2: Rò rỉ nhẹ (15% - 35%), liên tục tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng rát nung chảy cả những mối hàn chì bảo vệ xung quanh. Mỗi nhịp đập cơ học của nó phát ra tiếng tích tắc nặng nề, đập thẳng vào màng tai anh như những cú búa tạ.
Anh muốn ôm con vào lòng, nhưng vết bỏng rộp đỏ phóng xạ đang rỉ dịch vàng trên mặt anh và hơi nóng hầm hập từ lồng ngực rò rỉ bức xạ 35% có thể sẽ khiến cô bé bị nhiễm độc nặng hơn. Sự dằn vặt bất lực bóp nghẹt tâm can người cựu binh. Anh đưa bàn tay sinh học thô ráp, khéo léo né tránh vùng ngực phát quang, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc hạt dẻ bết mồ hôi của Lily.
"Ráng lên con... Cha đi tìm thuốc cho con ngay đây."
Marcus gượng dậy đứng lên. Một tiếng rít kim loại khô khốc và chói tai vang lên từ khớp gối trái cơ khí của bộ giáp Exo-Suit phế liệu. Khớp gối đã bị nước thải axit ăn mòn vỡ vụn hoàn toàn hệ thống bánh răng truyền động từ trận chạy trốn dưới lòng cống ngầm. Giờ đây, mạch điều khiển của bộ giáp đã bị hỏng hoàn toàn sau cú bộc phát Bio-EMP ở kho quân sự, biến bộ giáp Exo-Suit nặng nề thành một cái lồng sắt chết giam cầm chính anh.
Không còn sự trợ lực từ dòng điện hạt nhân, Marcus phải vận hành bộ giáp hoàn toàn bằng sức cơ sinh học rách nát của bản thân. Bắp thịt vai phải sinh học bị rách toác từ trước lại rách thêm một đường dài, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp lót áo khoác. Anh phải cắn chặt răng đến mức bật máu môi, dùng toàn bộ sức lực của cánh tay sinh học và chân phải để kéo lê chiếc chân trái cơ khí nặng trịch hoen rỉ trên sàn sắt.
"Vũ," Marcus trầm giọng gọi, giọng anh khàn đặc và nặng nề như tiếng kim loại cọ xát.
Từ bóng tối của ngách hầm thông gió, Vũ Ống Khói bước ra, chiếc gậy thông cống đặc chế gác trên bả vai vạm vỡ. Gã nhìn Marcus, rồi nhìn xuống Lily đang mê sảng, khẽ thở dài.
"Anh định đi thật sao? Khớp gối của anh nát rồi, vai phải thì rách cơ. Ra ngoài lúc này không khác gì tự sát. Lực lượng Cảnh sát tuần tra tư nhân Phân khu 9 của Harris đang lùng sục ráo riết khắp các ngã tư. Chúng đã nhận tiền của tàn dư băng đảng Sắt Đen để săn lùng anh."
"Tôi không thể để con bé chết," Marcus nhìn thẳng vào mắt Vũ, ánh mắt cương nghị của một người cha không chứa đựng một tia dao động. "Tôi cần đến Khu ổ chuột Gầm Cầu tìm Bà Martha. Chỉ có thuốc thảo dược của bà ấy mới cắt được cơn sốt phóng xạ cho Lily."
Vũ Ống Khói lặng im một lát, rồi gật đầu. Gã bước lại gần, trao cho Marcus một chiếc xà beng thép nhỏ làm gậy chống. "Tôi sẽ ở lại đây gác cửa ngách hầm và trông chừng con bé. Đi lối ngầm phía sau trạm lọc, tránh đường ống xả thải số 4 ra. Đi mau đi, trước khi tuần tra Harris thắt chặt thêm giới nghiêm."
Marcus siết chặt chiếc xà beng bằng bàn tay cơ khí trái rỉ sét. Anh kéo lê bước chân khập khiễng, nặng nề rời khỏi trạm lọc hơi nước, bước vào bóng tối lạnh lẽo của những đường ống dẫn ngầm dẫn về phía Khu ổ chuột Gầm Cầu.
***
Khu ổ chuột Gầm Cầu hiện ra dưới lòng đất như một vết thương mưng mủ của đô thị ngầm Detroit.
Đó là một dãy lều lán tạm bợ, chắp vá bằng những tấm tôn rỉ sét, lốp xe hỏng và những mảnh bạt công nghiệp rách nát, dựng chen chúc dưới gầm cây cầu thép chịu lực khổng lồ nối liền các phân khu công nghiệp nặng. Bầu không khí ở đây đặc quánh bụi phóng xạ xám tro rơi rụng từ Thượng Tầng xuống qua các khe hở của mặt cầu thép phía trên. Ánh sáng duy nhất ở nơi này là thứ ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt từ những vũng nước thải hóa chất đọng lại dọc các lối đi bùn lầy, tương phản rùng rợn với bóng tối u uất.
Cư dân Gầm Cầu là những kẻ bị gạt ra ngoài lề của xã hội lòng đất—những bệnh nhân nhiễm độc phóng xạ giai đoạn cuối với làn da lở loét, những cựu công nhân mỏ tàn phế bị tập đoàn thải loại. Họ ngồi co rúm trong các góc tối, những tiếng ho khan dồn dập, đờm lẫn máu đen vang lên liên tục như những âm thanh đưa tiễn từ cõi chết.
Marcus kéo lê chiếc chân cơ khí nặng trịch qua những vũng bùn độc, tiếng kim loại rít lên *kẹt... kẹt...* khô khốc thu hút những ánh mắt vô hồn, xám ngoét của cư dân xung quanh. Anh kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da sờn rách để che đi gương mặt bỏng rộp và ánh sáng hổ phách mờ nhạt rò rỉ từ ngực áo bị xé rách.
Sau gần nửa giờ di chuyển bằng sức cơ sinh học kiệt quệ, Marcus tìm thấy lán của Bà Martha. Đó là một căn lều dựng sát vách đá ẩm ướt, bốc lên mùi hăng hắc, đắng ngắt đặc trưng của các loại rễ cây ngầm và thảo dược chưng cất.
Vừa vén tấm màn bạt rách nát bước vào, Marcus đã nhìn thấy một bà lão nhỏ thỏn, lưng còng rạp dưới chiếc áo bà ba đen bạc màu. Bà lão Martha đang tỉ mỉ nghiền những chiếc nấm màu tím xám bám đầy bụi quặng trong một chiếc cối đá đen cổ kính. Đôi bàn tay sần sùi như vỏ cây khô của bà cử động chậm rãi nhưng cực kỳ chuẩn xác.
"Lại là một kẻ mang lò phản ứng rò rỉ," Bà Martha không ngẩng đầu lên, nhưng thính giác nhạy bén của một dược sĩ ngầm đã nhận ra tiếng rít cơ khí đặc trưng từ bộ giáp của Marcus. "Tôi ngửi thấy mùi chì cháy khét lẹt và bức xạ gamma tỏa ra từ người anh rồi. Muốn thuốc đắp vết thương bỏng hay thuốc giảm đau?"
"Tôi cần Thảo dược ngầm giảm đau (Nấm Chì) cho con gái tôi," Marcus khàn giọng nói, anh chống chiếc xà beng xuống đất để giữ cho thân hình cao lớn khỏi đổ sụp. "Con bé mười tuổi, đang sốt cao mê sảng do hít phải khí độc CO dưới cống ngầm. Tôi cần thuốc hạ sốt gấp."
Bà Martha dừng tay chày, ngước đôi mắt đục mờ nhưng sắc sảo lên nhìn Marcus. Bà nhìn vết rách cơ đẫm máu trên vai phải sinh học của anh, nhìn khớp gối cơ khí vỡ vụn, rồi nhìn chằm chằm vào quầng sáng hổ phách đang nhấp nháy liên tục dưới ngực áo khoác da.
"Nấm Chì mọc trong các ống nước thải ấm rất khó thu hái, và Phương pháp bào chế thuốc thảo dược ngầm đòi hỏi phải khử hoàn toàn độc tính nhẹ của nấm bằng nước cất y tế không nhiễm xạ. Tôi không làm việc từ thiện, người lính ạ. Anh có gì để đổi lấy mạng sống của con gái anh?"
Marcus im lặng. Anh biết mình không còn một đồng chip Sắt Tạp nào trong người sau khi căn trọ cũ bị thiêu rụi. Đôi bàn tay anh siết chặt. Cuối cùng, anh đưa bàn tay sinh học vào túi áo trong, chậm rãi rút ra một vật phẩm cũ kỹ.
Đó là chiếc la bàn cơ học cổ điển bọc vỏ đồng thau đã mòn vẹt các góc—kỷ vật duy nhất còn sót lại từ thời anh còn là sĩ quan bộ binh hạng nặng của lực lượng đặc nhiệm Apex. Chiếc la bàn này đã cùng anh đi qua hàng trăm trận chiến công nghiệp, là vật chứng cho danh dự của một người lính trước khi bị tập đoàn phản bội.
"Cái này... bọc đồng thau chống nhiễu từ trường cực tốt," Marcus đặt chiếc la bàn lên chiếc bàn gỗ mục nát của bà Martha. Giọng anh run nhẹ, không phải vì tiếc nuối vật chất, mà vì anh đang từ bỏ mảnh ký ức cuối cùng về cuộc đời cũ của mình. "Nó trị giá ít nhất ba mươi đồng Sắt Tạp ở Chợ Đen."
Bà Martha đưa đôi bàn tay sần sùi cầm lấy chiếc la bàn, miết nhẹ lên lớp vỏ đồng thau hoen ố. Bà khẽ thở dài, ánh mắt đục mờ hiện lên một chút trắc ẩn hiếm hoi.
"Được rồi. Tình phụ tử của một kẻ mang cơ thể nhiễm độc... thật khiến người ta dằn vặt."
Bà Martha cất chiếc la bàn vào túi áo, rồi nhanh chóng quay lại chiếc cối đá đen. Bà đổ dung dịch màu tím xám bốc khói nhẹ từ chiếc nồi đất nung vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ bọc lá chì cách nhiệt, nút chặt bằng nút bần.
"Đây là thuốc hạ sốt chưng cất từ Nấm Chì. Cho con bé uống ba giọt mỗi hai giờ. Nó sẽ làm dịu hệ thần kinh và hạ sốt nhanh chóng, nhưng nhớ dùng nước cất sạch để pha loãng, nước nhiễm chì ở đây sẽ làm tăng độc tính của nấm."
Marcus đưa tay nhận lấy lọ thuốc như nhận lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất của cuộc đời mình. Đúng lúc anh định quay người rời đi, tấm màn bạt của lán đột ngột bị vén lên.
Một gã thanh niên gầy giơ xương, đầu đội chiếc mũ chụp tai liên lạc quân sự cũ kỹ rỉ sét, hớt hải lao vào. Đó là An Bình Nhỏ, cựu binh liên lạc vô tuyến ngầm của phân khu.
"Marcus! Anh vẫn còn ở đây sao?" An Bình Nhỏ thở không ra hơi, đôi mắt hí láo liên nhìn ra phía ngoài lều đầy hoảng sợ. Gã giơ chiếc máy thu phát vô tuyến sóng ngắn tự chế đang phát ra những tiếng rè rè nhiễu từ liên tục. "Không xong rồi! Tôi vừa bắt được sóng vô tuyến nội bộ của lực lượng tuần tra Harris!"
Marcus lập tức căng mình cảnh giác, bàn tay cơ khí trái siết chặt chiếc xà beng thép. "Harris đang ở đâu?"
"Chúng đang hướng thẳng về Khu ổ chuột Gầm Cầu này!" An Bình Nhỏ nói nhanh, giọng gã run lên vì hoang tưởng và sợ hãi. "Tàn dư của băng đảng Sắt Đen đã chỉ điểm cho Harris rằng anh đang trốn dưới ngách hầm gần đây. Lực lượng Cảnh sát tuần tra tư nhân Phân khu 9 đang mở một chiến dịch càn quét lớn bọc lót toàn bộ đầu cầu thép phía trên. Chúng mang theo cả máy quét phóng xạ cầm tay!"
"Chúng ta phải đi lối ngách sau," Marcus trầm giọng, anh cố gắng kéo lê chiếc chân cơ khí bị kẹt cứng để bước ra cửa.
"Không kịp đâu!" An Bình Nhỏ giữ chặt vai sinh học của Marcus, gã lắc đầu quầy quậy. "Harris đã cho thiết lập rào chắn bọc thép b bịt kín lối thoát hiểm đường thủy ngầm số 4 và các ngã tư ranh giới. Tiếng rít cơ khí từ chân anh lúc này sẽ biến anh thành tấm bia ngắm bắn hoàn hảo cho súng trường áp lực hơi nước của chúng!"
Bà Martha nghe vậy, gương mặt chằng chịt nếp nhăn của bà vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của một dược sĩ ngầm đã sống sót qua ba thập kỷ biến động ở khu ổ chuột. Bà lão nhanh chóng thu dọn đống thảo dược trên bàn, rồi dùng chân đá mạnh vào một tấm ván sàn gỗ mục nát dưới gầm bàn đúc, lộ ra một kho chứa rễ cây ngầm ẩm ướt, tối tăm và nồng nặc mùi đất sét ẩm.
"Chui xuống đó mau, người lính!" Bà Martha ra lệnh, giọng bà đanh thép không cho phép tranh cãi. "Dưới đó chứa đầy rễ cây ngầm chứa chì thô, nó sẽ giúp hấp thụ bớt một phần bức xạ rò rỉ từ ngực anh. An, giúp tôi lấp đống quặng chì thô sát vách xưởng đúc lên trên nắp hầm!"
Marcus không còn lựa chọn nào khác. Thể chất kiệt quệ do rách cơ bắp vai phải chảy máu nhiều và khớp gối kẹt cứng khiến anh không thể mạo hiểm chiến đấu trực diện khi đang giữ lọ thuốc cứu mạng của Lily. Anh thu người gập bộ giáp Exo-Suit phế liệu nặng nề, lết xuống kho chứa ngầm chật hẹp, ẩm ướt.
Không gian dưới nắp hầm tối đen như mực và chật chội đến mức ngột ngạt. Marcus phải nằm nghiêng, dùng cánh tay sinh học ôm chặt lọ thuốc thảo dược trước ngực, trong khi bả vai cơ khí trái tì sát vào vách đất sét ẩm ướt.
Phía trên đầu anh, tiếng tấm ván sàn sập lại, theo sau là tiếng đổ rầm rầm của những bao quặng chì thô nặng trịch mà An Bình Nhỏ và bà Martha đang ra sức ngụy trang.
*Tạch... tạch... tạch...*
Thiết bị đo nhịp tim sinh học trên thắt lưng của Marcus khẽ rung lên. Nhịp tim anh tăng vọt do căng thẳng thể chất, khiến lò phản ứng ngực trái nhấp nháy ánh đỏ rực rỡ dữ dội hơn. Luồng bức xạ hổ phách rò rỉ bắt đầu nung nóng không gian chật hẹp dưới hầm, hơi nóng hầm hập bốc lên khiến mồ hôi trộn lẫn máu tươi từ bả vai rách cơ chảy dài xuống má anh.
*Thịch! Thịch! Thịch!*
Tiếng giày bốt bọc thép nặng nề của lực lượng cảnh sát tuần tra Harris giẫm mạnh lên nền đất rỉ sét bên ngoài lều vang lên dồn dập. Tiếng kim loại va chạm từ dùi cui điện áp lực lớn quét qua các tấm bạt rách nát tạo nên những âm thanh rùng rợn.
"Mở cửa! Khám xét hành chính tư nhân Apex!"
Một giọng nói hách dịch gầm lên, ngay sau đó là tiếng tấm màn bạt của lán bị giật phăng ra. Hai sĩ quan tuần tra bọc giáp xám tro phẳng phiu, tay lăm lăm khẩu súng trường áp lực hơi nước bọc chì bước vào lều. Theo sau chúng là một đặc vụ kỹ thuật mang theo chiếc máy quét phóng xạ Geiger cầm tay.
Bà Martha vẫn thản nhiên ngồi bên chiếc cối đá đen, tay tiếp tục giã nấm tím xám như không có chuyện gì xảy ra. An Bình Nhỏ lùi lại góc lều, giả vờ run rẩy sợ hãi đúng bộ dạng của một kẻ nghiện rượu cồn công nghiệp ngầm.
"Bà già, có thấy kẻ mang lò phản ứng hạt nhân rò rỉ đi qua đây không?" Tên sĩ quan đi đầu dùng họng súng trường gạt phăng vài lọ thuốc thủy tinh trên bàn, phát ra tiếng đổ vỡ loảng xoảng.
"Ở cái xó Gầm Cầu này, kẻ nào mà chẳng rò rỉ phóng xạ?" Bà Martha khàn giọng trả lời, giọng bà không một chút run rẩy. "Tôi chỉ biết bốc thuốc cho người sắp chết, không biết cựu binh đặc nhiệm nào cả."
Tên đặc vụ kỹ thuật nâng chiếc máy quét Geiger lên, quét dọc theo các vách lều.
*Tạch... tạch... tạch... tạch... tạch!*
Tiếng kim đo của máy Geiger đột ngột tăng tần số dồn dập khi gã tiến lại gần khu vực chiếc bàn gỗ—ngay phía trên hầm ngầm nơi Marcus đang nín thở lẩn nấp. Chỉ số rò rỉ bức xạ 35% từ ngực Marcus đang xuyên qua các kẽ hở của vách gỗ.
"Có nguồn bức xạ gamma vượt ngưỡng an toàn ở góc này!" Tên đặc vụ kỹ thuật hét lên, gã hướng chiếc máy quét thẳng xuống sàn nhà.
Marcus nằm dưới lòng đất tối tăm, tim anh đập dữ dội như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh siết chặt bàn tay cơ khí trái vào chiếc xà beng thép. Bắp thịt vai phải rách nát co thắt dữ dội, đau đớn tột cùng. Anh chuẩn bị dồn lực piston tay cơ khí để phá tan tấm ván sàn, lao lên liều chết xé xác hai tên tuần tra để bảo vệ bí mật.
Nhưng ngay trong bóng tối, một bàn tay gầy giuộc của An Bình Nhỏ—người đã âm thầm chui xuống một ngách hẹp sát vách hầm từ trước—đột ngột nắm chặt lấy cổ tay cơ khí của Marcus.
"Nằm yên..." An Bình Nhỏ thì thầm cực nhỏ qua kẽ nứt, giọng gã run rẩy nhưng đầy kiên quyết. "Tiếng động lúc này sẽ làm lộ toàn bộ Gầm Cầu... Harris sẽ san phẳng nơi này... Bà Martha và hàng trăm bệnh nhân nghèo sẽ chết... Tin tôi đi..."
Marcus khựng lại. Lời dằn vặt của một cựu binh và danh dự của người lính khiến anh kìm nén bản năng bạo lực. Anh nín thở, nhắm nghiền mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở sâu để hạ nhịp tim cơ học của lò phản ứng ngực.
Phía trên đầu họ, bà Martha khẽ cười khẩy, bà chỉ tay về phía xưởng đúc sắt vụn tự chế sát vách lều.
"Các quan lớn thật nực cười. Đó là đống quặng chì thô chứa hạt nhân phế thải mà tôi vừa thu mua từ bãi thải để đúc màng bọc bảo vệ cho các lọ thuốc. Không có đống chì đó, bức xạ từ các bãi thải phía trên cầu thép đã giết chết tôi từ mười năm trước rồi. Các người muốn tịch thu đống rác thải phóng xạ đó của Apex sao?"
Harris bước vào lều, gã nhìn đống quặng chì thô bám đầy bụi đen sát vách, rồi nhìn gương mặt nhăn nheo, bình thản của bà Martha. Gã biết danh tiếng của bà lão dược sĩ này rất lớn trong cộng đồng nghèo, và việc gây bạo loạn ở Gầm Cầu lúc này có thể kích hoạt một cuộc nổi dậy tự phát của liên minh thợ mỏ.
"Thu quân," Harris lạnh lùng ra lệnh, gã gạt chiếc máy quét Geiger của tên đặc vụ xuống. "Kẻ đào tẩu mang lò phản ứng v1.2 không thể trốn lâu với cái chân cơ khí hỏng đó đâu. Thiết lập trạm kiểm soát cố định tại đầu cầu thép. Chặn đứng mọi ngả đường nối giữa các phân khu. Không cho bất kỳ ai ra vào Gầm Cầu mà không quét sinh học."
Tiếng bước chân nặng nề của toán tuần tra lùi dần ra xa, theo sau là tiếng còi xe tuần tra rú vang rồi tắt lịm trong bóng tối.
Nắp hầm gỗ được bới quặng chì và mở ra. Marcus Thorne lết thân thể rỉ sét, kiệt quệ bước lên khỏi lòng đất, bàn tay sinh học vẫn ôm chặt lọ thuốc hạ sốt Thảo dược ngầm giảm đau (Nấm Chì) bọc lá chì cách nhiệt.
"Cầm lấy thuốc và đi lối ngách thông gió của Hector mà về với con gái anh mau," Bà Martha trao cho Marcus một chiếc túi vải thô để ngụy trang lọ thuốc. "Harris đã phong tỏa đầu cầu, nhưng lối ống gió vẫn chưa bị phát hiện."
Marcus cúi đầu nhẹ cảm ơn bà lão dược sĩ ngầm. Anh quay sang An Bình Nhỏ, gật đầu thay cho lời hứa danh dự của một cựu binh.
Nhưng ngay khi Marcus vừa bước chân ra đến cửa lều, chuẩn bị di chuyển khập khiễng trở về Trạm lọc hơi nước số 3 cứu Lily, một âm thanh rùng rợn đột ngột xé toạc bầu không khí u uất của Khu ổ chuột Gầm Cầu.
*Húuuuuuuuuuuuu!*
Tiếng còi báo động hơi nước của Bình Cụt từ đầu cây cầu thép chịu lực phía trên vang lên rùng rợn, dồn dập và chói tai. Đó là tín hiệu cảnh báo đỏ khẩn cấp của lực lượng gác cổng cựu binh.
Cảnh sát tư nhân của Harris không chỉ thiết lập trạm kiểm soát—chúng đã bắt đầu xả súng đàn áp và càn quét toàn diện đầu cầu để phong tỏa vĩnh viễn Khu ổ chuột Gầm Cầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!