Dưới Đáy Dòng Thải Đen
Bóng tối ập xuống như một cú búa tạ giáng thẳng vào gáy. Khi nắp cửa sập bằng sắt của Lão Tam sập mạnh phía trên đầu, ngọn lửa hóa chất màu xanh lam rực rỡ của đặc vụ Apex bị cô lập lại ở thế giới bên kia, chỉ còn lại tiếng rít gào nghẹt thở của hơi nước áp lực cao dội qua khe hở. Marcus Thorne cùng con gái nuôi Lily rơi tự do gần ba mét trước khi va chạm dữ dội với dòng nước thải ngầm lạnh buốt, hôi thối của Hạ Lưới Detroit.
"Oẹ..."
Lily ho sặc sụa ngay khi vừa ngoi lên khỏi mặt nước đen ngòm, đặc quánh mỡ công nghiệp và cặn rỉ sét. Luồng khí độc carbon monoxide tích tụ dưới cống ngầm xộc thẳng vào buồng phổi yếu ớt của cô bé mười tuổi, khiến lồng ngực nhỏ nhắn co thắt lại từng cơn dữ dội. Gương mặt lấm lem bụi than chì của cô bé tái mét, đôi mắt to tròn nhòe đi vì hơi axit bốc lên từ dòng nước thải.
Marcus dùng cánh tay sinh học ôm chặt lấy Lily, ép sát cô bé vào tấm ngực áo khoác da dày sờn rách của mình. Nhưng chính lồng ngực anh lúc này cũng là một lò lửa. Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) cấy ghép bên ngực trái đang nhấp nháy liên tục những vệt phát quang màu đỏ rực rỡ dưới lớp áo khoác da bị xé rách. Chỉ số rò rỉ phóng xạ đã chạm ngưỡng Mức 2: Rò rỉ nhẹ (15% - 35%) cực hạn, đạt mức 35% sau cú quá tải sinh tử để cứu Lily khỏi biển lửa.
"Cha... Cha ơi..." Lily khóc nấc lên, đôi tay nhỏ bé run rẩy bám chặt lấy vai cha. Cô bé cảm nhận được hơi nóng hầm hập như lò nung tỏa ra từ ngực Marcus. Bất chấp cơn ngạt thở đang hành hạ, cô bé vội vàng giật chiếc túi bảo ôn tự chế bọc chì cách nhiệt đeo bên hông, áp chặt nó vào ngực trái của Marcus để cố gắng giảm bớt bức xạ nhiệt đang nung chảy huyết quản anh.
"Nín thở... Lily... áp sát vào tao..." Marcus khàn giọng nói, từng chữ thoát ra khỏi cổ họng bám đầy bụi chì nặng trịch như đá tảng.
Mỗi nhịp thở của anh lúc này đau đớn như hít phải hàng ngàn mảnh thủy tinh nung đỏ. Phổi sinh học bị tổn thương nghiêm trọng do bỏng nhiệt từ trận hỏa hoạn phía trên đang rách ra, khiến anh liên tục ho khan, phun ra những vệt máu đen đậm pha lẫn cặn chì lên nền nước thải đen ngòm.
Tệ hơn thế, bắp thịt vai phải sinh học của Marcus đã bị rách toác một đường dài, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ một mảng áo khoác da sau nỗ lực gồng gánh tấm bê tông 500kg cứu con. Khớp gối trái cơ khí của bộ giáp Exo-Suit phế liệu bị kẹt cứng vỡ vụn hoàn toàn hệ thống bánh răng truyền lực bên trong sau cú nhảy chấn động. Cánh chân trái của anh giờ đây không khác gì một thanh sắt rỉ sét nặng trịch, vô dụng kéo lê dưới dòng nước thải độc hại.
*Cạch... Cạch...*
Thiết bị đo nhịp tim sinh học tích hợp trên thắt lưng quân đội cũ của Marcus rú lên những tiếng bíp bíp dồn dập, cảnh báo nhịp tim đã vượt quá 140 nhịp/phút. Mạch điều khiển bộ Exo-Suit bị hỏng hoàn toàn do cú Bio-EMP trước đó, buộc anh phải vận hành giáp hoàn toàn bằng sức cơ sinh học rách nát còn sót lại. Mỗi bước đi khập khiễng của anh dưới lòng cống ngầm là một cực hình tột cùng của thể xác.
Đột ngột, một tiếng động trầm đục vang dội từ phía thượng nguồn đường cống. Mặt nước đen ngòm dưới chân họ bắt đầu rung động dữ dội.
"Không xong rồi..." Marcus lẩm bẩm, ánh mắt anh co rút lại dưới làn khói độc.
Đó là tiếng xả thải định kỳ của hệ thống lọc khí quyển Thượng Tầng. Hàng vạn khối nước thải công nghiệp chứa axit nồng độ cao và cặn kim loại nặng đang được xả thẳng xuống lòng đất để làm sạch khu vực của giới tinh hoa phía trên. Dòng nước độc dâng cao đột ngột, cuồn cuộn chảy về phía họ với tốc độ kinh hoàng.
"Lily, bám chắc!"
Marcus gầm lên, dùng cánh tay sinh học nâng bổng Lily lên sát cổ mình để tránh dòng nước độc dâng cao tới ngực. Anh kéo lê chiếc chân cơ khí bị kẹt cứng, cố gắng di chuyển sát vào vách sắt của đường cống ngầm. Anh dùng bàn tay cơ khí trái bám chặt vào một vách sắt trơn trượt bám đầy rêu độc để giữ cho cả hai không bị cuốn trôi.
*Xèo... xèo...*
Dòng nước thải axit dâng cao tràn qua chiếc Khiên thép chì chống đạn tự chế bọc bên hông Marcus. Lớp sơn chống phóng xạ màu vàng đen trên khiên bị axit ăn mòn mạnh mẽ, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn và bốc lên làn khói trắng khét lẹt mùi hóa chất. Hơi axit nóng hổi tạt thẳng vào gương mặt đầy những vết bỏng rộp đỏ rỉ dịch vàng của Marcus, khiến anh đau đớn đến mức suýt buông tay khỏi vách sắt.
Khớp bả vai cơ khí trái của Marcus rít lên tiếng kêu khô khốc, các bánh răng truyền động bị nước thải axit ăn mòn nhanh chóng, bắt đầu kẹt cứng lại. Anh cố sức dùng lực búa tạ của tay cơ khí để phá vỡ một cánh cửa sập cơ khí bên vách hầm nhằm tìm đường thoát, nhưng khớp vai trái rỉ sét không đủ lực đẩy, hoàn toàn bất lực trước cánh cửa thép dày bám đầy rác thải công nghiệp.
"Cha ơi! Nước dâng lên nữa rồi!" Lily hét lên trong tiếng gió rít của dòng nước xả. Cô bé dùng chiếc khăn len cũ bịt chặt mũi miệng, nhưng làn khói độc vẫn khiến hai mắt cô bé đỏ ngầu, hơi thở yếu dần.
Giữa làn nước độc cuồn cuộn và hơi axit mịt mù, một bóng người vạm vỡ mặc bộ đồ bảo hộ bọc cao su dày dính đầy chất thải đen ngòm đột ngột xuất hiện từ một ngách hầm phía trên. Người đó đeo chiếc mặt nạ phòng độc bọc lưới thép chịu lực, tay cầm chiếc gậy thông cống đặc chế bằng nhựa cứng chống ăn mòn axit cực mạnh.
Marcus cảnh giác nâng chiếc khiên thép móp méo lên, chuẩn bị bộc phát năng lượng hạt nhân cuối cùng để liều chết bảo vệ Lily. Nhưng dưới ánh sáng hổ phách rò rỉ từ ngực anh, anh chợt nhận ra trên thân chiếc gậy thông cống của người lạ mặt có khắc chìm một ký hiệu đặc biệt: hình một chiếc búa rèn đè lên bánh răng công nghiệp cổ điển.
Đó là ký hiệu thợ mỏ của Lão thợ cả Lucas—bố vợ của Arthur Ward, người thầy đã dạy cơ khí cho Marcus ba mươi năm trước.
"Marcus Thorne?" Giọng nói của người lạ mặt vang lên trầm đục qua bộ lọc khí của chiếc mặt nạ. "Tôi là Vũ Ống Khói! Lão Tam đã báo tin cho tôi qua sóng radio ngắn! Đi theo tôi mau!"
Vũ Ống Khói không chần chừ, gã nhanh chóng quăng một sợi dây cáp chịu lực bằng titanium bọc cao su chịu nhiệt xuống bệ đá sát vách cống.
"Bám lấy! Dòng xả đợt hai từ Thượng Tầng sắp tràn xuống rồi! Nước đó sẽ nung chảy cả giáp sắt của anh đấy!" Vũ gào lên xuyên qua tiếng rít của nước lũ.
Marcus đưa mắt nhìn ký hiệu thợ mỏ trên gậy của Vũ. Bản năng cựu binh và lòng trung nghĩa với những người thợ mỏ nghèo khổ khiến anh đưa ra quyết định trong chớp mắt. Anh dùng cánh tay cơ khí trái kẹp chặt sợi dây cáp, trong khi cánh tay sinh học giữ chặt Lily bên hông.
"Kéo lên!" Marcus trầm giọng gầm lên.
Vũ Ống Khói tì chân vào bệ đá chịu lực phía trên, gồng bắp thịt cuồn cuộn kéo mạnh sợi cáp chịu lực. Marcus phối hợp dồn chút lực tàn của bắp tay sinh học rách cơ, kéo lê thân hình bọc giáp nặng nề của mình thoát khỏi dòng nước thải axit đang dâng cao ngập đến cằm chỉ trong gang tấc. Ngay khi họ vừa đặt chân lên bệ đá cao, một luồng nước thải màu xám xịt bốc khói nghi ngút dội xuống dòng cống phía dưới, cuốn trôi mọi rác thải phế liệu công nghiệp dọc đường.
"Hơi độc axit ở đây đang bão hòa, mặt nạ thông thường của hai người sẽ bị nung chảy màng lọc trong vòng ba phút nữa," Vũ Ống Khói nói nhanh, gã chỉ tay về phía một ngách hầm thông gió tự nhiên nhỏ hẹp nằm khuất sau những đường ống dẫn hơi nước áp lực lớn. "Chúng ta phải đi theo các ngách thông gió tự nhiên. Gió đối lưu từ các trạm lọc khí ngầm sẽ đẩy hơi axit ra ngoài."
Vũ dẫn đường, Marcus khập khiễng bế Lily bám sát phía sau qua những lối đi tối tăm, ẩm ướt bốc mùi hóa chất tẩy rửa. Nhờ sự am hiểu tường tận địa hình ngầm của Vũ Ống Khói, họ né tránh được hai toán tuần tra bảo an của Harris đang dùng đèn chiếu công suất lớn lùng sục dọc các tuyến đường thủy ngầm chính.
Sau gần một giờ di chuyển nghẹt thở trong lòng đất sâu, họ tiếp cận được một cánh cửa sập bằng thép rỉ sét dán đầy các tấm biển cảnh báo nguy hiểm áp lực cao đã mờ chữ. Vũ Ống Khói dùng chiếc chìa khóa vặn van vạn năng bẻ khóa chốt cơ học, đẩy mạnh cánh cửa để lộ ra một không gian khổng lồ ẩm ướt, chứa đầy những đường ống rỉ sét rò rỉ hơi nước nóng nghi ngút.
Đó là Trạm lọc hơi nước số 3 bỏ hoang vĩnh viễn.
Không khí ở đây tuy nóng ẩm nhưng không còn mùi axit ăn mòn phổi. Nhiệt lượng tỏa ra từ hàng trăm đường ống hơi nước ngầm tạo ra một bức màn bảo vệ hoàn hảo, ngụy trang hoàn toàn ánh sáng hồng ngoại và bức xạ nhiệt hổ phách phát ra từ lồng ngực của Marcus khỏi các thiết bị dò tìm từ xa của đặc vụ Carter.
"Hai người tạm thời an toàn ở đây," Vũ Ống Khói thở hắt ra, gã tháo chiếc mặt nạ bọc lưới thép để lộ gương mặt thanh niên vạm vỡ đầy những vết sẹo bỏng hóa chất xám xịt. "Tôi sẽ canh giữ lối vào ngách hầm thoát nước này. Nhưng anh cần phải hạ nhiệt cái lò phản ứng trong ngực mình gấp, tôi ngửi thấy mùi chì cháy khét lẹt từ người anh rồi đấy."
Marcus gật đầu nhẹ, anh đặt Lily nằm xuống một đống nỉ công nghiệp ẩm mốc ở góc trạm lọc. Ngay khi vừa buông con gái nuôi ra, toàn bộ sức chịu đựng chịu lực của gã cựu binh đổ sụp hoàn toàn.
*Uỳnh!*
Marcus khuỵu ngã xuống sàn sắt rỉ sét của trạm lọc, hai đầu gối cơ khí va chạm mạnh phát ra tiếng kêu khô khốc. Cơn đau thắt ngực dữ dội như một dòng điện áp cao chạy thẳng từ ngực trái lan dọc cột sống sinh học rỉ sét, khiến anh co rúm người lại.
Ánh sáng hổ phách từ lò phản ứng ngực trái nhấp nháy liên tục với tần số cực nhanh, phát ra những tiếng *tạch... tạch... tạch...* dồn dập báo hiệu sự quá tải nhiệt lượng cực hạn đang cận kề. Da mặt bỏng rộp của anh rách ra, dịch vàng lẫn máu đen rỉ xuống nền đất sắt vụn.
"Cha! Cha ơi!" Lily gào lên trong nước mắt, cô bé điên cuồng ôm lấy lồng ngực đang bốc khói trắng của cha nuôi, chiếc túi bảo ôn tự chế bọc chì áp lên ngực anh bắt đầu bốc hơi nước nóng bỏng rát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!