Nhạc nềnLost Place

Vượt Qua Biển Lửa Hóa Chất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ từ bẫy mìn hơi nước ngầm của Bình Cụt vẫn còn ong óng bên tai, nhưng trước mắt Marcus Thorne, bóng tối của xưởng phế liệu đã lập tức bị nuốt chửng bởi một thứ ánh sáng khác—kinh hoàng và hủy diệt hơn gấp bội. Đó là ngọn lửa hóa chất màu xanh lam rực rỡ, lạnh lẽo nhưng mang nhiệt độ nung chảy cả thép đặc, phun ra từ họng khẩu Súng phun lửa áp lực cao Apex-F1.


Đứng ở ngưỡng cửa hành lang đổ nát, Đặc vụ vô danh của Biệt đội dọn dẹp số 4 tựa như một cỗ máy chết chóc không hồn. Bộ giáp chống phóng xạ tiêu chuẩn quân đội màu xám đen bóng loáng của hắn không hề suy chuyển trước sức ép của vụ nổ mìn trước đó. Kính che mặt màu đỏ rực trên mũ bảo hiểm kín mít của hắn phản chiếu ngọn lửa xanh đang điên cuồng liếm láp những bức tường tôn rỉ sét của xưởng cơ khí, biến tổ ấm tạm bợ cuối cùng của hai cha con thành một lò thiêu khổng lồ.


"Chạy mau!" Roy Búa Sét gầm lên, cánh tay cơ khí gắn búa tạ của gã điên cuồng gạt bỏ những thanh xà gồ đang bắt đầu biến dạng dưới sức nóng kinh hoàng. Nhưng ngọn lửa xanh lam ấy không cần oxy để cháy, nó bám chặt vào bề mặt kim loại, lan nhanh như một thực thể sống độc địa. Nước dội vào chỉ khiến nó bùng lên mạnh hơn.


Marcus cố sức gượng dậy trên chiếc cáng sắt. Khớp gối trái cơ khí bị kẹt cứng hoàn toàn của anh rít lên những tiếng kêu khô khốc, rỉ sét trầm trọng do nước thải axit ăn mòn từ trước giờ đây bị nhiệt độ cao nung nóng, bắt đầu chảy vữa lớp mỡ bôi trơn thô sơ còn sót lại. Cơn đau nhức nhối từ khớp vai lan dọc xuống cột sống sinh học rỉ sét khiến anh khuỵu xuống ngay khi vừa đặt chân xuống sàn sắt nóng bỏng. Phổi sinh học bị bỏng rát nghiêm trọng từ cú Bio-EMP trước đó khiến mỗi nhịp thở của anh như đang hít phải vụn thủy tinh nung đỏ. Anh ho khan dồn dập, những vệt máu đen đậm pha lẫn bụi chì bắn tung tóe lên nền đất rỉ sét.


"Cha! Cha ơi!" Lily khóc nấc lên, cô bé mười tuổi gầy gò không màng đến tàn lửa đang rơi rụng xung quanh, điên cuồng dùng đôi vai nhỏ bé của mình để nâng đỡ thân hình cao lớn của Marcus. Cô bé ôm chặt lấy lồng ngực trái của cha nuôi, áp chiếc túi bảo ôn tự chế bọc chì cách nhiệt vào ngực anh. "Con ở đây... Con không bỏ cha đâu!"


"Toby... đưa Lily đi..." Marcus khàn giọng, giọng nói trầm đục của gã cựu binh bộ binh hạng nặng nghẹn lại trong cổ họng đầy bụi chì.


Toby điên cuồng dùng chiếc mỏ lết vạn năng đập vào bảng mạch điều khiển cửa sập khẩn cấp dẫn xuống ngách hầm sâu, nhưng các mối nối đồng đã bị nung chảy kết dính chặt lại sau cú sốc điện từ. Cậu bé khóc trong bất lực, hai tay bỏng rộp vì cố giật những sợi dây điện cháy khét: "Sư phụ! Cầu chì tự ngắt hỏng rồi! Mạch điện tử mười năm trước bị chảy vữa ra hết rồi! Con không mở được cửa sập!"


"Tránh ra!" Gã sẹo Razor gầm lên đầy phấn khích từ phía sau bức tường lửa xanh. Lưỡi dao găm răng cưa đặc chế của gã xoay tròn, xé toác màn khói độc bốc lên từ đống lốp cao su đang cháy. "Mười vạn chip Sắt Tạp của đại ca Viktor đang nằm trong ngực mày, Marcus! Giao con bé và cái lõi hạt nhân đó ra, tao sẽ cho mày một cái chết thanh thản!"


Đặc vụ vô danh không hề nói một lời. Hắn lạnh lùng tiến thêm một bước, họng súng Apex-F1 rực sáng. Luồng lửa hóa chất màu xanh lam quét qua, thiêu rụi chiếc kệ sắt chứa đầy linh kiện cơ khí của Toby chỉ trong vòng ba giây. Bọt chữa cháy thô sơ mà Toby cố xịt vào ngọn lửa lập tức bốc hơi trước khi kịp chạm đất, bốc lên một làn khói trắng khét lẹt mùi lưu huỳnh.


*Rắc... Rắc...*


Dưới sức nóng cực hạn của ngọn lửa hóa chất, dầm bê tông chịu lực lớn trên trần nhà kho đột ngột nứt toác. Khối bê tông cốt thép nặng hơn 500kg đổ sụp xuống, ngăn cách hoàn toàn vị trí của Toby và Roy Búa Sét ở phía ngoài với căn phòng hẹp nơi Marcus và Lily đang bị dồn vào góc chết. Khói độc carbon monoxide đen kịt từ đám cháy bắt đầu tích tụ dưới trần nhà, nhanh chóng hạ thấp xuống, bóp nghẹt lá phổi nhạy cảm của Lily. Cô bé bắt đầu ho thắt ngực, gương mặt nhỏ nhắn lem luốc bụi than trở nên xám xịt vì thiếu oxy.


Marcus nhìn đứa con gái nuôi đang co quắp dưới chân mình. Anh nhìn thấy giọt nước mắt bất lực của Lily rơi trên vỏ thép bọc chì của lồng ngực mình. Anh nghe thấy tiếng gầm rú của ngọn lửa xanh lam đang liếm sát vào gấu áo khoác da sờn rách.


*Nếu mình không hành động... Lily sẽ chết cháy ở đây. Lời hứa với Arthur Ward sẽ tan thành tro bụi.*


Quyết định tàn khốc nhất cuộc đời gã cựu binh bùng lên trong ý nghĩ. Marcus Thorne biết rõ cái giá phải trả. Quá tải lò phản ứng lúc này là tự sát từ từ, là chấp nhận nung chảy cơ thể sinh học của chính mình. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải bảo vệ đứa trẻ này, bằng mọi giá.


Marcus gầm lên một tiếng xé lòng, dùng bàn tay cơ khí trái thô bạo bẻ gãy tấm ốp ngực bảo vệ bằng chì dày. Anh thọc thẳng những ngón tay thép vào sát lồng ngực trái, nơi Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) đang nhấp nháy những vệt đỏ rực rỡ nguy hiểm. Bằng một lực vặn tàn nhẫn, anh chủ động nén chặt van xả áp lực hạt nhân khẩn cấp.


"KÍCH HOẠT QUÁ TẢI!"


*Uỳnh! tạch... tạch... tạch...*


Một tiếng rít tần số cao, chói tai bùng nổ từ lồng ngực trái của Marcus. Ánh sáng hổ phách rực rỡ, dữ dội xuyên qua lớp áo khoác da sờn rách, chiếu sáng rực cả căn phòng đổ nát hoang tàn. Dòng điện áp cao màu xanh lam chạy dọc các đường dây đồng bọc chì của bộ Exo-Suit phế liệu, kích hoạt các tụ điện đã bị cháy đen. Gương mặt đầy những vết bỏng rộp đỏ phóng xạ của Marcus rách toác dưới áp lực nhiệt lượng tăng vọt, rỉ ra những vệt dịch vàng bỏng rát. Nhiệt độ bên trong lò phản ứng tăng vọt lên 120 độ C. Máu trong lồng ngực anh sôi lên, bốc khói trắng nghi ngút qua các khe hở cơ khí.


Nhưng sức mạnh cơ bắp của gã cựu binh bộ binh hạng nặng đã quay trở lại—tàn bạo, hủy diệt và vượt qua mọi giới hạn sinh học.


Khớp gối trái bị kẹt cứng hoàn toàn của Marcus bị dòng thủy lực quá áp cưỡng bức ép thẳng ra, tiếng bánh răng rỉ sét vỡ vụn bên trong nghe rợn người, nhưng anh đã đứng dậy được. Marcus bước tới, dùng bả vai bọc thép của bộ Exo-Suit gánh chịu toàn bộ sức nặng của khối bê tông chịu lực 500kg đang chắn lối thoát.


"Hựaaa!" Marcus gầm lên, tiếng gầm hòa lẫn tiếng rít của hơi nước nóng thoát ra từ bả vai. Dòng điện hạt nhân chạy dọc cánh tay cơ khí, bắp thịt sinh học ở vai phải rách toác, máu tươi chảy đầm đìa nhưng anh vẫn kiên cường nâng thẳng khối bê tông khổng lồ lên, ném mạnh vào hướng Đặc vụ vô danh và Razor đang tiến tới.


Khối bê tông đổ sập tạo ra một bức tường chắn tạm thời, ngăn chặn luồng lửa hóa chất của khẩu Apex-F1 trong gang tấc.


"Marcus! Nhảy xuống đây!" Tiếng hét khàn đặc của Lão Tam vang lên từ dưới sàn sắt.


Cửa sập khẩn cấp dẫn xuống đường cống tối tăm đã được Lão Tam dùng xà beng bẩy mở bằng tay từ phía dưới. Marcus không chần chừ một giây, anh bế thốc Lily vào lòng, dùng toàn bộ tấm lưng bọc giáp Exo-Suit và chiếc Khiên thép chì móp méo để che chắn hoàn toàn cho cô bé khỏi những tia lửa hóa chất xanh lam đang bắn tung tóe.


Anh nhảy thẳng xuống hầm tối ngay khi trần nhà xưởng phế liệu đổ sập hoàn toàn trong một cơn bão lửa xanh lam rực rỡ.


Thân hình nặng nề của hai cha con rơi sầm xuống dòng nước thải đen ngòm, lạnh buốt dưới đường cống tối tăm của Lão Tam. Lồng ngực trái của Marcus vẫn rực sáng ánh hổ phách dữ dội xuyên qua lớp da thịt bỏng rộp rách nát. Thiết bị đo nhịp tim sinh học trên thắt lưng anh kêu rú liên tục, hiển thị chỉ số rò rỉ phóng xạ đã nhảy vọt lên Mức 2: Rò rỉ nhẹ (15% - 35%) cực hạn, chạm ngưỡng 35%.


Cơn đau thắt ngực dữ dội ập đến như một nhát dao nung đỏ cắm phập vào tim. Marcus khuỵu xuống trong dòng nước bẩn, ho ra một ngụm máu đen đậm. Anh biết, cái giá phải trả cho 60 giây sức mạnh cực hạn vừa rồi là 50 ngày tuổi thọ sinh học đã vĩnh viễn biến mất. Chiếc đồng hồ đếm ngược của cuộc đời anh giờ đây đã bị rút ngắn tàn nhẫn xuống còn đúng 200 ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!