Nhịp Đập Hổ Phách Dưới Hạ Lưới
Tiếng rít của hơi nước áp lực cao từ những đường ống dẫn công nghiệp khổng lồ chạy dọc trần hầm ngầm chưa bao giờ dứt ở Hạ Lưới Detroit. Nó giống như tiếng thở dài kéo dài của một con quái vật bằng thép rỉ sét đang hấp hối dưới lòng đất. Trong căn hộ chật hẹp ở Khu Số 9, thứ ánh sáng duy nhất không đến từ những bóng đèn hổ phách cảnh báo phóng xạ nhập nhòe ngoài hành lang, mà đến từ lồng ngực trái của Marcus Thorne.
Marcus ngồi trên chiếc ghế sắt chắp vá, đôi bàn tay thô ráp đầy vết sẹo bỏng hóa chất run nhẹ khi anh chậm rãi cởi bỏ lớp áo khoác da sờn rách. Dưới lớp áo lót mỏng dính đầy bụi than chì, một quầng sáng màu hổ phách ấm áp nhưng đầy chết chóc đang nhấp nháy theo từng nhịp thở đứt quãng của anh. Đó là Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) - lò phản ứng phân hạch siêu nhỏ cấy trực tiếp vào ngực trái của anh mười năm trước trong một dự án thử nghiệm lâm sàng tối mật của Tập đoàn Apex.
Anh đưa ngón tay trỏ thô ráp gõ nhẹ lên vỏ thép bọc chì của lõi tim. Một thói quen vô thức. Tiếng kim loại va chạm trầm đục vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Thiết bị đo nhịp tim sinh học tích hợp trên thắt lưng quân đội cũ của anh khẽ rè rè, hiển thị nhịp tim ổn định ở mức 80 nhịp/phút. Chỉ số rò rỉ phóng xạ hiện tại đang ở Mức 1: Ổn định (0% - 15%). Nhưng Marcus biết rõ, sự ổn định này chỉ là một ảo ảnh tạm thời. Mỗi đêm, những cơn đau nhói sâu hoắm như có hàng ngàn cây kim rỉ sét đâm xuyên qua phổi sinh học lại xuất hiện, nhắc nhở anh rằng lớp màng lọc sinh học đang bị ăn mòn từng ngày bởi nhiệt lượng hạt nhân.
"Cha..."
Một tiếng gọi nhỏ nhẹ cắt đứt dòng suy nghĩ u tối của Marcus. Anh vội vã kéo chiếc áo khoác da che đi quầng sáng hổ phách rực rỡ trước khi Lily bước vào góc phòng.
Cô bé mười tuổi gầy gò, mặc chiếc váy vải thô nhuộm màu xanh xám bạc màu, bước ra từ sau tấm màn che bằng bao tải công nghiệp. Gương mặt nhỏ nhắn của Lily lem luốc những vệt bụi than chì đen nhánh, nhưng đôi mắt to tròn, trong veo của cô bé lại sáng rực rỡ giữa bóng tối của căn hộ rỉ sét Khu Số 9. Trên tay cô bé là một tấm bìa các-tông cũ nhặt từ bãi phế thải, vẽ hình một bầu trời xanh thẳm với những đám mây trắng xóa bằng một mẩu than củi mòn vẹt.
"Con lại vẽ bầu trời sao?" Marcus cố gắng nặn ra một nụ cười, giọng nói trầm khàn của gã cựu binh bộ binh hạng nặng vang lên ấm áp lạ thường.
"Vâng ạ. Sơ Maria nói trên Thượng Tầng có bầu trời thực sự giống thế này, không có hơi nước màu vàng độc hại, cũng không có tuyết đen phóng xạ." Lily khẽ ho khan một tiếng, bả vai nhỏ run lên. Lá phổi sinh học yếu ớt của cô bé, di chứng của việc hít thở bầu không khí nhiễm chì nặng ở Hạ Lưới từ khi lọt lòng, luôn khiến Marcus dằn vặt mỗi đêm.
Marcus kéo Lily vào lòng, bàn tay to lớn vuốt nhẹ mái tóc hạt dẻ của cô bé. Sợi dây chuyền bạc của Mary Ward đeo trên cổ Lily khẽ chạm vào tay anh, mang theo hơi lạnh của kim loại rỉ sét. Anh khẽ siết chặt lời hứa danh dự với Arthur Ward - người đồng đội quá cố đã lấy thân mình đỡ đạn cho anh mười năm trước: bằng mọi giá phải đưa đứa trẻ này lên Thượng Tầng, nơi cô bé có thể thở bằng bầu không khí trong lành thực sự trước khi lò phản ứng trong ngực anh hoàn toàn tan chảy.
Marcus đứng dậy, hướng mắt về phía góc phòng, nơi có đống phế liệu đồng và các van xả hơi nước cũ mà anh đã dành cả ngày lội qua những đường cống thải để gom góp. Anh cần mang đống sắt vụn này ra Chợ Đen Sắt Vụn vào sáng mai để đổi lấy vài đồng chip Sắt Tạp, mua cho Lily một mẩu bánh mì sạch không lẫn độc tố và một viên lọc chì y tế thô để giảm thiểu cơn đau phổi cho cô bé.
RẦM!
Cánh cửa tôn rỉ sét của căn hộ bị một lực cực mạnh đạp tung, va đập vào vách sắt phát ra tiếng động chói tai. Lily giật bắn mình, hét lên một tiếng nhỏ rồi lập tức trốn ra sau lưng Marcus, hai bàn tay nhỏ xíu siết chặt lấy vạt áo khoác da của cha.
Silas (Ban đầu) bước vào căn phòng hẹp, theo sau là hai gã tay sai vạm vỡ mang giáp da bọc thép phế liệu, tay lăm lăm những thanh xà beng nặng trịch bám đầy vết dầu máy đen ngòm. Silas kéo chiếc áo khoác dạ dài màu đen chứa đầy các túi ẩn đựng linh kiện lậu, đôi mắt ti hí láo liên quét qua căn phòng tồi tàn trước khi dừng lại trên gương mặt cương nghị đầy sẹo bỏng của Marcus.
"Thorne," Silas cười gằn, giọng nói ranh ma rít qua kẽ răng vàng ố. Gã tiến lên một bước, gõ gõ chiếc vali thép bảo mật đeo bên hông phát ra tiếng kêu lách cách. "Tao đã cho mày khất nợ ba tuần rồi. Hôm nay là hạn cuối cùng. Nếu không trả đủ hai mươi đồng chip Sắt Tạp tiền lãi cho bình dung dịch làm mát Coolant-X tao giao tháng trước, tao sẽ dỡ cái căn hộ rác rưởi này của mày ra bán sắt vụn."
Marcus đứng chắn trước Lily, cơ thể cao lớn hơi khòm xuống như một con thú dữ đang phòng thủ. Anh cảm nhận rõ ràng nhịp tim mình đang tăng vọt. Thiết bị đo nhịp tim trên thắt lưng bắt đầu rung nhẹ cảnh báo: 95 nhịp/phút. Quầng sáng hổ phách dưới ngực áo khoác da khẽ rực lên một tia sáng yếu ớt.
*Không được kích động. Không được để nhịp tim vượt quá ngưỡng ổn định.* Marcus tự nhắc nhở bản thân. Nếu lò phản ứng quá nhiệt phát quang mạnh mẽ, thiết bị quét bức xạ hồng ngoại của cảnh sát tuần tra phân khu ngoài hành lang sẽ lập tức khóa tọa độ, biến hai cha con thành mục tiêu săn lùng của Biệt Đội Dọn Dẹp.
"Silas," Marcus nén cơn giận, giọng nói lạnh lùng áp chế tiếng hơi nước rít ngoài vách. "Tôi chưa gom đủ chip Sắt Tạp. Nhưng chỗ đồng và van hơi nước kia đủ để trả lãi cho ông tuần này. Giá trị của chúng ở chợ đen không dưới mười lăm đồng chip."
Một gã tay sai của Silas bước đến, dùng chân đá văng đống van đồng của Marcus, khiến chúng rơi vãi loảng xoảng xuống sàn nhà bẩn thỉu đầy bụi than. Silas nhìn đống phế liệu dưới đất, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt đen ngòm.
"Rác rưởi!" Silas gầm lên, gương mặt xảo quyệt co rúm lại. "Mày nghĩ tao là gã khờ nhặt rác sao? Tập đoàn Apex vừa thắt chặt lệnh giới nghiêm, giá thuốc lọc chì và dung dịch làm mát lậu ở Chợ Đen đã tăng gấp ba lần! Đống đồng vụn này của mày không đáng một góc bình Coolant-X cứu mạng cái tim thối rữa của mày. Mày nợ tao mạng sống, Thorne!"
Gã tay sai vạm vỡ tiến lên, giơ thanh xà beng đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ chắp vá duy nhất trong phòng, khiến nó gãy đôi làm hai nửa. Lily khóc nấc lên phía sau lưng Marcus.
Cơn giận bùng lên trong huyết quản của gã cựu binh. Marcus siết chặt nắm đấm bọc da, các khớp ngón tay sinh học rít lên khô khốc. Lồng ngực trái của anh bắt đầu tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng bỏng, ánh hổ phách rò rỉ mạnh hơn xuyên qua các thớ vải áo khoác. Nhịp tim chạm ngưỡng 105 nhịp/phút.
Ngay khi bạo lực chực chờ bùng nổ, một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh buốt và run rẩy khẽ luồn vào lòng bàn tay thô ráp của Marcus. Lily nắm chặt lấy tay cha nuôi. Cô bé không khóc thành tiếng nữa, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào mắt anh đầy van nài. Bằng tay còn lại, Lily lặng lẽ rút từ trong túi áo ra chiếc túi bảo ôn tự chế bằng những mảnh vải len rách nát bọc lá chì cách nhiệt mỏng—thứ cô bé vẫn âm thầm tự đan để sưởi ấm lồng ngực cho cha mỗi khi cơn đau hạt nhân hoành hành.
Sự ấm áp từ tình yêu thương không huyết thống của đứa con gái nuôi như một dòng nước mát lạnh dội thẳng vào lò phản ứng đang chực chờ quá nhiệt trong ngực Marcus. Anh nhắm mắt, điều hòa nhịp thở sâu theo quy trình huấn luyện cựu binh, cưỡng ép nhịp tim giảm xuống mức ổn định 80 nhịp/phút. Ánh sáng hổ phách dịu đi, thu hẹp lại thành một quầng sáng mờ nhạt dưới da.
Silas quan sát phản ứng của Marcus, ánh mắt gã lóe lên sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi trước khả năng kiềm chế đáng kinh ngạc của gã cựu binh bộ binh hạng nặng. Gã lùi lại một bước, hắng giọng rồi ném một tờ giấy da bọc chì nhăn nhúm xuống đất.
"Tao cho mày ba ngày, Thorne," Silas gằn giọng, ném ra tối hậu thư tàn nhẫn. "Ba ngày nữa, hoặc là mày giao nộp cho tao ba mươi đồng chip Sắt Tạp, hoặc là mày phải đột nhập vào Lò phản ứng trung tâm phế thải để tìm quặng Uranium thô về đây bù nợ. Nếu không... tao sẽ bán con bé này cho phòng thí nghiệm y sinh của Apex trên Thượng Tầng để trừ nợ, và tự tay tao sẽ móc cái lõi hạt nhân rỉ sét trong ngực mày ra mang bán chợ đen!"
Nói xong, Silas vẫy tay ra hiệu cho đám tay sai rút lui. Tiếng bước chân nặng nề của chúng xa dần ngoài hành lang rỉ sét, để lại căn phòng nhỏ hoang tàn với cánh cửa tôn đổ sụp.
Marcus khụy gối xuống sàn nhà, một tay chống đỡ cơ thể cao lớn đang run rẩy dữ dội, tay kia ôm chặt lấy lồng ngực trái đang nhói lên đau đớn. Anh ho khan dồn dập, một vệt máu đen nhạt pha lẫn bụi chì rỉ ra từ khóe môi, thấm vào lòng bàn tay sinh học xám xịt do thiếu ánh sáng mặt trời.
"Cha! Cha có sao không?" Lily quỳ xuống bên cạnh, lo lắng dùng chiếc khăn len tự đan lau vệt máu trên môi cha nuôi.
"Cha không sao..." Marcus gượng dậy, ôm chặt Lily vào lòng. "Chỉ cần có con ở đây, cha sẽ không bao giờ gục ngã."
Anh nhẹ nhàng đặt Lily nằm xuống chiếc giường đệm bông rách nát ở góc phòng, đắp cho cô bé chiếc khăn len ấm áp rồi bước đến bên khung cửa sổ nứt nẻ bám đầy bụi phóng xạ màu vàng hổ phách.
Marcus gạt đi lớp bụi mờ trên kính, nhìn xuống con hẻm u tối ngập tràn hơi nước nóng công nghiệp phía dưới. Giữa những làn sương mù hóa chất vàng khè, cách căn hộ của anh khoảng hai mươi mét, một bóng người nhỏ thỏn, gù lưng đang đứng bất động dưới ánh đèn đường hổ phách.
Đó là Gã lùn Nick - kẻ chỉ điểm chuyên nghiệp của băng đảng Sắt Đen. Gã đứng đó, chiếc máy ghi âm mini tự chế cầm trên tay, đôi mắt hí láo liên rình rập, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương đêm để bắt trọn quầng sáng hổ phách rò rỉ yếu ớt từ lồng ngực trái của người cựu binh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!