Bữa Sáng Đẫm Máu
Ánh bình minh ngày thứ tư trên đảo Ngục Hồn Tiêu không mang theo sắc vàng ấm áp của mặt trời, mà chỉ có một dải sáng màu xám chì nhợt nhạt xé rách màn sương mù dày đặc của Biển Chết Vĩnh Hằng. Gió biển gầm rít qua những khe đá granite, mang theo cái lạnh buốt xương và hơi ẩm mặn chát gặm nhấm những bức tường tháp cổ.
Tại khu bếp dinh dưỡng ngục, lò sưởi ma tinh tập trung vẫn đang đỏ lửa, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ sưởi ấm nồi cháo dinh dưỡng khổng lồ đang sôi sùng sục. Hương thơm của gạo mới hòa quyện với mùi thảo mộc thanh mát của An Thần Thảo Biên Cảnh lan tỏa khắp hành lang đá, mang lại một cảm giác yên bình giả tạo sau những đêm dài đầy ma âm gào thét.
Tiêu Vân bước vào bếp, vạt áo khoác lông xám tro của hắn khẽ lay động theo từng bước chân điềm tĩnh. Vết thương bên vai trái – di chứng từ kiếm ý của Kiếm Thánh Tần Vô Phong đêm trước – đã được băng bó gọn gàng dưới lớp áo, nhưng mỗi cử động mạnh vẫn mang lại một cơn nhức nhối râm ran. Hắn khẽ nheo mắt nhìn Lão Trương và đội hộ lý mới đang nhanh nhẹn múc cháo vào từng bát gỗ sạch sẽ.
“Viện trưởng Tiêu, ngài dậy sớm thế.” Lão Trương – giờ đã khoác lên mình bộ đồng phục hộ lý màu xám tro gọn gàng – cung kính cúi đầu. Gương mặt thô kệch đầy vết sẹo của gã lính ngục cũ giờ đây không còn vẻ hung bạo, mà hằn lên sự nghiêm túc của một người đang gánh vác kỷ luật y tế mới. “Bữa sáng phục hồi não bộ đã chuẩn bị xong. Hôm nay chúng tôi tăng thêm mười phần dầu cá biển sâu theo đúng phác đồ của ngài để giúp các pháp sư điên hệ Thổ ổn định thùy trán.”
“Tốt lắm, Lão Trương.” Tiêu Vân gật đầu, ánh mắt thâm quầng đầy mệt mỏi nhưng cực kỳ bình tĩnh quét qua nồi cháo. “Hãy nhớ quy trình tiếp nhận và phân phát: kiểm tra chỉ số sóng não của từng người trước khi cho ăn. Những ca có dấu hiệu hưng cảm nhẹ phải được dùng kèm nước ép an thần thảo ép lạnh.”
“Rõ!” Lão Trương dõng dạc hô lớn, ra hiệu cho đám hộ lý bắt đầu bưng các khay cháo nóng hướng về phía Đại sảnh sinh hoạt chung tầng 1.
Nhưng Tiêu Vân không đi theo họ. Bản năng của một nhà tâm lý học lâm sàng và những năm tháng đối phó với các vụ khủng hoảng hành vi cho hắn một sự nhạy cảm đặc biệt với môi trường. Hắn bước chậm rãi quanh căn bếp rộng lớn, mắt quan sát từng góc tối. Khi đi ngang qua kệ để gia vị và các hũ dược liệu thô, bước chân của hắn đột ngột khựng lại.
Hắn cúi xuống, ngón tay thon dài khẽ lướt qua mặt đất đá xám xịt dưới chân kệ gỗ. Dưới ánh sáng phổ vàng cam của chiếc Đèn Măng-Sông Ma Pháp Ổn Định treo trên tường, hắn nhìn thấy một vài hạt bụi nhỏ màu đỏ sậm, lấp lánh một thứ hào quang ma mị nhạt nhòa.
Hắn đưa ngón tay chạm nhẹ vào những hạt bụi đó, rồi đưa lên mũi ngửi. Một mùi quặng sắt nồng nặc xen lẫn mùi hỏa độc khét lẹt xộc thẳng vào khứu giác.
*Bột Ma Pháp Đỏ.*
Đồng tử của Tiêu Vân co rụt lại. Đây là độc chất bẩn thỉu chiết xuất từ quặng rò rỉ dưới tầng hầm số 9, thứ mà Triệu Nghị và Lôi Ba lén lút khai thác. Tại sao nó lại xuất hiện ở đây?
“Không xong rồi! Viện trưởng! Mau đến Đại sảnh tầng 1!”
Một tiếng hét thất thanh cắt rách bầu không khí yên tĩnh. Dạ Lam – tiểu pháp sư thực tập – lao vào bếp, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới cặp kính cận tròn dày cộp nhợt nhạt không còn một giọt máu. Cô bé thở không ra hơi, hai tay run rẩy bám chặt lấy cánh cửa gỗ:
“Các... các pháp sư ăn cháo xong... đột nhiên bùng phát sốt cao! Độc Nhãn và mười người khác đang tự cào rách da mặt, mắt đỏ ngầu gầm rú dữ dội! Mana hỏa hệ trong người họ đang dao động hỗn loạn... sắp tự bạo rồi!”
Cơn lốc khủng hoảng ập đến mà không hề báo trước. Tiêu Vân không hề hoảng loạn. Hắn lập tức rút chiếc Hộp Thuốc An Thần Khẩn Cấp đeo bên hông, kiểm tra nhanh các ống tiêm dung dịch an thần thảo và Dung Môi Trung Hòa Mana bên trong.
“Dạ Lam, mang theo toàn bộ túi Dung Môi Trung Hòa Mana dự phòng trong kho dược. Lão Trương, phong tỏa toàn bộ lối ra vào Đại sảnh tầng 1 ngay lập tức! Không cho bất kỳ ai ra ngoài!”
Giọng nói của Tiêu Vân vang lên đanh thép, lạnh lùng như một mệnh lệnh quân sự, lập tức kéo Dạ Lam ra khỏi cơn hoảng loạn. Cô bé lắp bắp gật đầu, quay người chạy như bay về phía kho dược.
Khi Tiêu Vân bước vào Đại sảnh sinh hoạt chung tầng 1, một cảnh tượng địa ngục trần gian đập thẳng vào mắt hắn.
Hàng chục pháp sư điên nhẹ, vốn dĩ vừa mới tìm lại được chút yên bình từ bữa cháo nóng, giờ đây đang quằn quại trên sàn đá. Da thịt của họ đỏ rực lên như những hòn than nung, hơi nóng hầm hập bốc lên nghi ngút kèm theo những làn khói xám nhạt từ lỗ chân lông. Các mạch máu trên cổ và thái dương của họ nổi phồng lên, giật liên hồi theo nhịp tim.
“Aaa! Nóng quá! Lửa đốt trong xương tủy tôi!”
“Giết tôi đi! Có kẻ đang thiêu sống tôi!”
Độc Nhãn gào thét điên cuồng, con mắt duy nhất của gã trợn trừng, đỏ ngầu đầy tơ máu. Gã dùng móng tay sắc nhọn cào cấu điên cuồng vào lồng ngực mình, để lại những vệt máu dài rỉ ra thứ mana lỏng màu đỏ sậm phát sáng. Sức mạnh thổ hệ ma lực cấp 2 của gã bộc phát vô thức, khiến đất đá dưới sàn nhà nứt nẻ, rung chuyển dữ dội.
Đám lính ngục cũ chưa từng chứng kinh qua cảnh tượng này hoảng sợ tột độ. Một gã lính trẻ tuổi, trong cơn hoảng loạn, vớ lấy một xô nước lạnh lớn định dội thẳng vào người Độc Nhãn để dập lửa.
“Dừng tay lại!”
Tiêu Vân hét lớn, bước chân nhanh nhẹn lao tới, dùng một lực mạnh mẽ giữ chặt lấy cánh tay gã lính ngục.
“Viện... Viện trưởng! Người họ đang bốc cháy, phải dùng nước hạ nhiệt chứ!” Gã lính ngục run rẩy giải thích.
“Ngu xuẩn!” Tiêu Vân quát lạnh, đôi mắt hắn sắc bén như dao phẫu thuật. “Họ không bị bỏng lửa vật lý! Đây là ngộ độc mana đỏ bẩn thỉu kịch phát! Nhiệt độc đang tích tụ sâu trong vỏ não và mạch máu. Nếu ngươi dội nước lạnh lên người họ lúc này, sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột sẽ gây sốc nhiệt sinh học, làm co thắt mạch máu não tức thì và kích nổ toàn bộ lượng mana đỏ bạo loạn trong thùy thái dương của họ! Họ sẽ tự bạo ngay lập tức!”
Lời giải thích khoa học, đanh thép của Tiêu Vân khiến gã lính ngục chết trân tại chỗ, vội vàng buông xô nước xuống đất.
Tiêu Vân quỳ một chân xuống nền đá nóng bỏng bên cạnh Độc Nhãn. Hắn lấy chiếc Ống Nghe Nhịp Tim Cộng Hưởng áp sát vào thùy thái dương của gã tù nhân đang co giật.
*Thịch! Thịch! Thịch! Thịch!*
Tiếng dao động mana dội vào tai Tiêu Vân rền rĩ như tiếng sấm rền. Tần số tim của Độc Nhãn đã vượt quá 180 lần trên phút, sóng não dao động hỗn loạn ở tần số Beta cực cao. Vỏ não vận động của gã đang bị mana đỏ bẩn thỉu xâm chiếm hoàn toàn, dập tắt mọi hoạt động lý trí kiểm soát hành vi. Đây chính là Trạng Thái: Cuồng Bạo (Frenzy) giai đoạn lâm sâm chuẩn bị chuyển sang Ma Chướng tự bạo.
“Lão Trương! Đem Giường Cố Định An Toàn và Đai Đàn Hồi Sợi Biển tới đây! Giữ chặt bốn chi của họ lại!” Tiêu Vân ra lệnh mà không ngẩng đầu lên.
Lão Trương cùng đội hộ lý lập tức hành động. Họ phối hợp nhịp nhàng, đặt Độc Nhãn và những bệnh nhân nặng nhất lên giường đá, kéo căng các đai đàn hồi dệt từ sợi tơ biển dẻo dai thu hoạch từ rạn san hô tử thần. Sợi tơ biển co giãn cực tốt, chịu được lực kéo giằng xé lên tới hai tấn từ các pháp sư đang cuồng bạo mà không làm xước da hay gãy xương họ.
“Dạ Lam! Dung môi trung hòa đâu?” Tiêu Vân đưa tay ra.
Dạ Lam thở dốc chạy tới, dâng lên một hũ thủy tinh lớn chứa thứ dung dịch màu lam nhạt mát lạnh.
Tiêu Vân không có ma lực để thi triển phép thuật tịnh hóa, nhưng bộ não hiện đại của hắn am hiểu sâu sắc về hóa học lâm sàng và độc chất học. Hắn biết rõ bản chất của Bột Ma Pháp Đỏ thực chất là một loại quặng bẩn chứa các kim loại nặng ma pháp hoạt tính cao. Khi đi vào dạ dày, nó sẽ nhanh chóng thẩm thấu vào máu, bám chặt vào các khớp thần kinh thùy trán và gây ra hiện tượng nghẽn mạch mana đỏ, ép vỏ não phát điên cuồng bạo.
Muốn giải cứu họ, cách duy nhất không phải là dùng ma pháp thanh lọc thô bạo của Giáo hội – thứ vốn dĩ chỉ làm tăng thêm áp lực năng lượng lên não bộ – mà là sử dụng cơ chế hóa học trung hòa thẩm thấu ngược.
“Dạ Lam, chuẩn bị ống tiêm lớn!” Tiêu Vân nhanh chóng hút dung dịch Dung Môi Trung Hòa Mana vào ống tiêm thủy tinh. Hắn cẩn thận nhỏ thêm ba giọt dịch ép An Thần Thảo Biên Cảnh đậm đặc để tăng cường hiệu quả ức chế thần kinh trung ương.
“Lão Trương, giữ chặt đầu Độc Nhãn!”
Lão Trương dùng cả hai tay cơ bắp ghìm chặt lấy vầng trán đang nóng hầm hập của Độc Nhãn. Tiêu Vân di ngón tay tìm vị trí tĩnh mạch cổ của gã tù nhân, ánh mắt hắn lạnh lùng, chuẩn xác như một cỗ máy đo lường.
*Phập!*
Mũi tiêm thủy tinh mỏng đâm thẳng vào tĩnh mạch cổ. Tiêu Vân từ từ đẩy pít-tông, đưa thứ dung dịch màu lam mát lạnh đi thẳng vào hệ tuần hoàn máu của Độc Nhãn.
Ngay khi dung môi tiếp xúc với máu nhiễm độc, một phản ứng hóa học kịch liệt xảy ra ngay dưới làn da của Độc Nhãn. Những vệt máu đỏ sậm phát sáng lập tức sủi bọt xèo xèo, một làn khói xám nhạt bốc lên từ lỗ chân lông trên cổ gã, mang theo mùi khét lẹt của hỏa độc bị trung hòa hoàn toàn.
“A...” Độc Nhãn rên rỉ một tiếng nhỏ, đồng tử đỏ ngầu đang trợn trừng dần co rút lại. Sóng não bạo loạn phản chiếu qua ống nghe nhịp tim cộng hưởng bắt đầu hạ tần số xuống mức Sang chấn nhẹ. Cơn co thắt cơ bắp giảm dần, gã lịm đi vào trạng thái ngủ lâm sàng an toàn.
“Có tác dụng rồi! Viện trưởng cứu được gã rồi!” Một hộ lý reo lên đầy phấn khích.
Nhưng Tiêu Vân không hề cười. Gương mặt hắn hằn lên sự căng thẳng tột độ khi nhìn quanh đại sảnh. Vẫn còn hơn ba mươi pháp sư điên nhẹ khác đang quằn quại, khói nóng bốc lên ngùn ngụt từ người họ.
“Dạ Lam, Lão Trương, tất cả hộ lý nghe lệnh!” Tiêu Vân đứng dậy, mồ hôi lạnh dính bết những sợi tóc đen trước trán hắn. “Chúng ta phải chạy đua với thời gian. Dạ Lam sẽ cùng ta tiến hành tiêm tĩnh mạch trực tiếp cho mười ca nặng nhất đang bị khóa trên giường cố định. Lão Trương dẫn đầu các hộ lý còn lại, ép những ca nhẹ hơn uống trực tiếp Dung Môi Trung Hòa Mana pha loãng với nước suối ngầm tịnh hóa!”
“Rõ!”
Cả đại sảnh biến thành một chiến trường y tế nghẹt thở. Tiêu Vân di chuyển liên tục từ chiếc giường đá này sang chiếc giường đá khác. Đôi bàn tay người thường không ma lực của hắn phải chịu đựng nhiệt độ nóng bỏng từ làn da đang bốc khói của các hỏa pháp sư. Da tay hắn bắt đầu phồng rộp, bỏng rát đau đớn, nhưng hắn không hề dừng lại dù chỉ một giây.
Trong tâm trí hắn, những ký ức ám ảnh về việc không thể cứu sống người bệnh trong phòng cấp cứu ở thế giới hiện đại dâng lên như một luồng động lực điên cuồng, thúc đẩy hắn phải kiên trì cứu sống mọi sinh mệnh trước mắt.
“Ống nghe nhịp tim! Đo ca này!”
“Tiêm dung môi! Thêm hai giọt an thần thảo!”
“Giữ chặt đai đàn hồi!”
Tiếng hét chỉ huy của Tiêu Vân vang vọng khắp đại sảnh xen lẫn tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ và tiếng xèo xèo của độc tố mana bị trung hòa. Dạ Lam nhanh nhẹn bám sát sau lưng hắn, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy nhưng chuẩn xác trao từng ống tiêm, ghi chép nhanh tiến trình phục hồi nhận thức của bệnh nhân.
Một ca... hai ca... năm ca... mười ca...
Sự căng thẳng dâng lên đến đỉnh điểm khi một hỏa pháp sư điên nhẹ ở góc phòng đột nhiên bùng phát cơn bão hỏa mana đỏ cấp tính do cấp cứu trễ ba phút. Da thịt gã nứt nẻ, lửa đỏ bẩn thỉu phun ra từ thùy thái dương, gầm rú định tự bạo.
“Tránh ra!” Tiêu Vân lao tới, bất chấp ngọn lửa hỏa độc liếm qua cánh tay áo khoác lông xám tro, hắn dùng cùi chỏ đè chặt đầu gã pháp sư xuống giường, dứt khoát đâm mũi tiêm chứa dung môi đậm đặc vào cổ gã.
*Xèo xèo xèo!*
Một luồng khói đen kịt phun mạnh ra từ tai gã pháp sư, ngọn lửa đỏ dập tắt hoàn toàn dưới cơ chế thẩm thấu ngược của muối biển kết tinh sâu. Gã pháp sư đổ sụp xuống, thoát khỏi ranh giới cái chết trong gang tấc.
Tiêu Vân quỳ sụp xuống bên cạnh giường, thở dốc dữ dội. Vai trái của hắn rách vết thương cũ rỉ máu tươi thấm đỏ lớp băng trắng, hai bàn tay phồng rộp đầy vết bỏng nước, mồ hôi và máu mũi chảy ròng ròng xuống cằm. Nhưng đôi mắt thâm quầng của hắn lại rực sáng một thứ ánh sáng lý trí tối cao.
Hắn nhìn quanh đại sảnh. Tất cả ba mươi mốt pháp sư điên nhẹ đều đã nằm im lặng trên giường đá hoặc sàn nhà. Hơi nóng hầm hập đã tiêu tán, thay thế bằng làn sương dung môi màu lam nhạt mát mẻ bao phủ không gian.
Không có ca tự bạo nào xảy ra. Toàn bộ bệnh nhân đã được cứu sống an toàn.
“Cứu... cứu sống rồi...” Dạ Lam ngồi bệt xuống đất, nước mắt lã chã rơi trên má vì quá xúc động và mệt mỏi. Cô bé nhìn Tiêu Vân với ánh mắt sùng bái tột đỉnh. “Viện trưởng... ngài thực sự là thần y linh hồn... Ngài đã bẻ gãy lưỡi hái của thần chết mà không cần dùng đến một tia ma pháp tịnh hóa nào...”
Tiêu Vân chậm rãi đứng dậy, lau đi vệt máu mũi trên môi. Hắn nhìn những làn khói đen độc hại đang tan dần trong không khí, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng một sự khẳng định vĩ đại:
“Dạ Lam, hãy ghi chép lại toàn bộ ca lâm sàng hôm nay vào Sổ Tay Bệnh Án Linh Hồn. Sự kiện này là minh chứng khoa học đanh thép nhất: Điên loạn không phải là nguyền rủa của ác quỷ hay hình phạt của thần linh như Giáo hội vẫn rêu rao. Nó thực chất chỉ là một phản ứng phụ vật lý do ngộ độc độc tố mana đỏ bẩn thỉu lên vỏ não. Và nó hoàn toàn có thể chữa trị được bằng các phác đồ hóa học lâm sàng hiện đại.”
Lời tuyên bố của Tiêu Vân vang vọng khắp đại sảnh tĩnh lặng, găm thẳng vào tâm trí của Lão Trương và toàn bộ lính ngục cũ đang đứng ngơ ngác xung quanh. Thuyết thần học dối trá thống trị lục địa ngàn năm qua đã bị bẻ gãy hoàn toàn dưới lăng kính khoa học thực chứng của một người thường không ma lực.
Nhưng ngay sau đó, một câu hỏi lạnh lẽo dâng lên trong lòng Tiêu Vân: Kẻ nào đã lén lút bỏ Bột Ma Pháp Đỏ vào nồi cháo dinh dưỡng buổi sáng?
Hắn lập tức quay sang Lão Trương, ánh mắt sắc bén như chim ưng: “Lão Trương! Sáng nay ai là người chịu trách nhiệm canh gác khu bếp dinh dưỡng và chuẩn bị lò sưởi ma tinh?”
Lão Trương giật nảy mình, vội vã suy nghĩ rồi mặt biến sắc: “Báo cáo Viện trưởng... Sáng nay theo lịch trực là phó giám ngục Triệu Nghị! Hắn nói muốn đến kiểm tra nhiệt độ của lò sưởi ma tinh tập trung... Nhưng khi nãy khi bạo loạn xảy ra, tôi hoàn toàn không thấy bóng dáng hắn ở đâu cả!”
“Triệu Nghị!” Dạ Lam bỗng nhiên kêu lên, cô bé sực nhớ ra điều gì đó, vội vàng lục lọi trong ký ức ngắn hạn. “Viện trưởng! Lúc em chạy đi báo tin cho ngài, em có đi ngang qua hành lang tháp chính dẫn ra cảng đá Đen... Em thoáng thấy một bóng người gầy nhỏ mặc đồ phó giám ngục xám đậm đang lén lút đi về phía bãi đá phía sau cảng!”
“Hắn muốn tiêu hủy vật chứng và trốn chạy khỏi đảo ngục!” Tiêu Vân lập tức suy luận ra ý đồ của kẻ phản bội. Hắn quay sang Tô Thiết – đội trưởng vệ binh vừa mới băng bó xong tay phải rỉ máu nhạt:
“Tô Thiết! Dẫn theo hai vệ binh khỏe mạnh, cùng tôi ra cảng đá Đen ngay lập tức! Chúng ta phải bắt quả tang hành vi của hắn trước khi hắn kịp nhảy lên thuyền tẩu thoát!”
“Rõ!” Tô Thiết nện mạnh thanh côn sắt xuống đất, sát khí đằng đằng dâng lên trong mắt vị đội trưởng chính trực.
Đoàn người nhanh chóng lao ra khỏi tháp chính, băng qua con đường đá gập ghềnh lộng gió biển hướng về phía bến cảng thô sơ hiểm trở.
Mưa tuyết ma pháp bắt đầu rơi nặng hạt, ném những bông tuyết lạnh buốt vào mặt họ. Biển Chết Vĩnh Hằng gầm rú dữ dội ngoài khơi, những đợt sóng đen kịt đập mạnh vào rạn san hô tử thần tạo ra những làn bọt tuyết trắng xóa.
Dạ Lam chạy nhanh ở phía sau đoàn người. Nhờ vóc dáng nhỏ nhắn và sự quen thuộc địa hình ngục tháp từ nhỏ, cô bé lén tách ra khỏi đội hình chính, đi tắt qua một khe đá hẹp dẫn thẳng ra rặng đá ngầm phía sau cảng đá Đen – nơi khuất tầm mắt của các tháp canh.
Cô bé nín thở, nép sát thân mình nhỏ nhắn vào vách đá granite lạnh ngắt bám đầy rêu biển. Đôi mắt tròn xoe dưới cặp kính cận dán chặt vào bóng người gầy nhỏ đang đứng lén lút giữa hai khe đá ngầm ngập nước biển đen.
Đó chính là phó giám ngục phản bội Triệu Nghị.
Gương mặt gầy nhỏ có bộ râu chuột chũi của hắn hằn lên sự hoảng loạn tột độ. Hắn liên tục nhìn dáo dác xung quanh, hai tay run rẩy bấu chặt lấy một chiếc túi da thú nhỏ bám đầy bột đỏ phát sáng dịu nhẹ.
“Đáng chết... lũ phế vật đó sao không tự bạo hàng loạt đi chứ... Gã Tiêu Vân đó làm thế quái nào lại dập tắt được nhiệt độc mana đỏ...” Triệu Nghị lẩm bẩm chửi rủa trong miệng, giọng nói đầy sự sợ hãi và oán hận.
Hắn vội vã mở miệng túi da thú, định đổ toàn bộ số Bột Ma Pháp Đỏ thừa còn lại xuống dòng nước biển đen cuộn xiết bên dưới để hoàn toàn tiêu hủy vật chứng phạm tội trước khi Tiêu Vân dẫn vệ binh tới tra xét.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ của viên đá nhỏ bị giẫm nứt vang lên giữa tiếng sóng biển gầm rú.
Triệu Nghị giật nảy mình, động tác đổ độc chất khựng lại giữa chừng. Gã quay ngoắt đầu lại, đôi mắt láo liên như chuột chũi khóa chặt vào khe đá hẹp phía sau.
Nơi đó, Dạ Lam đang đứng sững sờ, một bàn tay nhỏ nhắn bịt chặt lấy miệng để ngăn tiếng hét, nhưng đôi mắt tròn xoe dưới cặp kính cận đã phản chiếu hoàn toàn hình ảnh hũ sành độc chất trên tay kẻ phản bội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!