Kỷ Luật Lâm Sàng
Cơn bão tuyết ma pháp rống rít ngoài khơi Biển Chết Vĩnh Hằng, ném những đợt sóng đen kịt, lạnh buốt vào vách đá granite dựng đứng của Ngục Hồn Tiêu. Ánh bình minh của ngày thứ ba trên đảo không mang lại hơi ấm, chỉ có một dải sáng màu xám tro yếu ớt xé rách màn sương mù dày đặc.
Trong căn phòng điều trị tạm thời ở tháp chính, Tiêu Vân ngồi trên chiếc ghế đá thô ráp, khẽ nhíu mày khi Lão Sâm dùng một chiếc kẹp đồng gắp bông băng dính máu ra khỏi vai trái của hắn. Vết xước dài do kiếm khí vật lý của Kiếm Thánh Tần Vô Phong để lại từ đêm qua đang tấy đỏ, nước mưa mặn chát của Biển Chết ngấm vào thớ thịt làm vết thương bỏng rát như bị lửa đốt.
“Viện trưởng, ngài phải ráng chịu đựng một chút.” Lão Sâm ái ngại nhìn gương mặt tái nhợt, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của Tiêu Vân. Ông lão mở một hũ gốm nhỏ, múc ra một thứ dung dịch màu lam nhạt tỏa ra mùi muối biển thanh mát. “Đây là Dung Môi Trung Hóa Mana do ngài chỉ dẫn pha chế từ muối biển kết tinh sâu và nước suối ngầm tịnh hóa. Nếu không rửa sạch những hạt mana đỏ bẩn thỉu bám trên vết thương này, nhiệt độc hỏa hệ rò rỉ từ kiếm ý của tướng quân sẽ ăn mòn vỏ não ngài.”
“Cứ làm đi, Lão Sâm. Tôi chịu được.” Tiêu Vân điềm tĩnh nói, giọng hắn khàn đặc nhưng không hề có một tia run rẩy.
Khi thứ dung dịch lạnh buốt chạm vào vết thương, một làn khói xám nhạt sủi bọt xèo xèo bốc lên, mang theo những tia mana đỏ bẩn thỉu bị trung hòa hoàn toàn. Tiêu Vân siết chặt nắm tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương, nhưng đôi mắt hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hắn là một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại mang linh hồn xuyên không kháng hoàn toàn mọi độc tố tinh thần, nhưng thể xác này vẫn chỉ là một người thường yếu ớt, hoàn toàn không có ma lực để tự chữa lành. Mỗi cơn đau vật lý đều là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về giới hạn sinh học của hắn.
Ở góc phòng, Đội trưởng vệ binh Tô Thiết đang ngồi băng bó bàn tay phải bị thương. Thanh kiếm rèn từ sắt biển ngục của ông đã bị gãy nát dưới vực đá, nhưng ánh mắt ông nhìn Tiêu Vân giờ đây không còn sự nghi kỵ hay lạnh lùng của một cai ngục phong kiến. Thay vào đó là một sự kính phục tột đỉnh, một lòng trung thành dâng hiến dệt từ lòng biết ơn cứu mạng tướng quân cũ của mình.
“Viện trưởng Tiêu,” Tô Thiết đứng dậy, cúi đầu thật thấp trước gã thanh niên không ma lực. “Tướng quân Tần Vô Phong đã được đưa vào phòng cách ly đặc biệt tĩnh dưỡng. Thể chất của ông ấy quá suy nhược sau mười năm bị giam cầm và bỏ đói, nhưng thần trí... thực sự đã tỉnh táo hoàn toàn. Từ hôm nay, toàn bộ đội vệ binh chính quy dưới trướng tôi nguyện tuân theo mọi mệnh lệnh cải tổ của ngài. Nếu kẻ nào dám chống đối trật tự mới, thanh sắt của vệ binh sẽ không nể tình.”
Tiêu Vân khẽ gật đầu, kéo vạt áo khoác lông xám tro che đi vết thương đã được băng bó gọn gàng. “Sự thần phục của ông và đội vệ binh là lá chắn vật lý tốt nhất cho tôi lúc này, Tô Thiết. Nhưng bạo lực không thể trị tận gốc sự điên loạn. Muốn Ngục Hồn Tiêu thực sự an toàn, chúng ta phải thiết lập một kỷ luật trị liệu lâm sàng nghiêm ngặt.”
Hắn đứng dậy, bước ra ngoài hành lang đá lạnh lẽo. Lão Trương cùng đám lính ngục cũ đang đứng chờ sẵn từ sớm. Trông thấy Tiêu Vân bước ra, Lão Trương lập tức quỳ sụp một gối xuống đất, hai tay dâng lên chiếc roi da gai rỉ sét cũ dính đầy máu khô.
“Viện trưởng Tiêu! Xin ngài hãy chữa trị cho tôi!” Giọng Lão Trương run rẩy, khuôn mặt thô kệch đầy vết sẹo hằn lên sự hoảng loạn tột độ. “Đêm qua... khi nghe tiếng ma âm gào thét từ tầng hầm số 9, đầu tôi như muốn nổ tung. Tôi cảm nhận được dòng mana thổ hệ trong người mình đang đông cứng lại, mạch máu nổi phồng lên đau đớn. Tôi sợ... tôi sợ mình sẽ hóa điên như đám tù nhân dưới kia!”
Tiêu Vân cúi xuống, không cầm lấy chiếc roi da bạo lực, mà nhẹ nhàng đỡ bả vai Lão Trương đứng dậy. Đôi mắt thâm quầng của hắn nhìn thẳng vào tâm trí đang hoảng loạn của gã lính ngục.
“Lão Trương, ngươi không điên. Đó chỉ là hội chứng lo âu mana và rối loạn giấc ngủ lâm sàng do ngươi liên tục tiếp xúc với bức xạ mana đỏ rò rỉ mà không có bảo hộ.” Tiêu Vân ôn hòa giải thích, giọng nói trầm ấm của hắn như một mỏ neo lý trí ghim chặt lấy linh hồn đang chao đảo của đối phương. “Roi da và xích sắt không cứu được ngươi, nhưng kỷ luật y tế thì có. Từ hôm nay, ta chính thức tiếp quản quyền lực hành chính tối cao của ngục đảo này. Ban Hộ Lý Lâm Sàng Hồn Tiêu chính thức thành lập, và ngươi, Lão Trương, sẽ là Hộ Lý Trưởng.”
“Hộ... Hộ Lý Trưởng?” Lão Trương sững sờ, đám lính ngục phía sau cũng xôn xao bàn tán. Họ đã quen với việc dùng bạo lực để cai trị, chưa từng nghe đến khái niệm “hộ lý” hay “lâm sàng”.
“Đúng vậy,” Tiêu Vân giơ cao chiếc Huy Hiệu Viện Trưởng Ngục Hồn Tiêu bằng đồng cổ, ánh sáng xám bạc của bình minh phản chiếu lên hoa văn cổ xưa đầy uy nghiêm. “Theo hiến chương đế quốc cổ đại, trong phạm vi ba hải lý quanh đảo ngục này, quyền phán quyết y tế và tư pháp của Viện trưởng là tối cao. Từ giờ khắc này, mọi hành vi dùng roi da tra tấn, bỏ đói hay sỉ nhục phạm nhân bị cấm tuyệt đối. Chúng ta sẽ áp dụng Quy Trình Tiếp Nhận Bệnh Nhân Ngục chuẩn hóa.”
Hắn vẫy tay ra hiệu cho Dạ Lam bước lên. Tiểu pháp sư thực tập nhút nhát ôm chặt cuốn sổ da cừu ghi chép bệnh án vào ngực, nhưng đôi mắt tròn xoe dưới cặp kính cận dày cộp đã không còn sự sợ hãi, thay vào đó là sự tự hào rực rỡ. Cô bé dõng dạc đọc to quy trình mới:
“Mọi bệnh nhân mới đến hoặc đang giam giữ phải qua ba bước: Thứ nhất, tẩy rửa toàn thân bằng Dung Môi Trung Hòa Mana để loại bỏ quặng đỏ bám trên da. Thứ hai, đo tần số sóng não bằng Ống Nghe Nhịp Tim Cộng Hưởng để phân loại chỉ số lâm sàng: Tỉnh táo, Sang chấn, Hoang tưởng hay Cuồng bạo. Thứ ba, cấp phát thẻ căn cước lâm sàng màu sắc để theo dõi tiến trình điều trị!”
Lão Trương nhìn Tiêu Vân, rồi nhìn xuống bàn tay thô ráp của mình. Gã cảm nhận được một thứ trách nhiệm mới mẻ, một con đường cứu rỗi bản thân khỏi vũng lầy điên loạn. Gã cúi đầu thật sâu: “Rõ! Ban Hộ Lý lâm sàng nguyện tuân thủ kỷ luật của Viện trưởng!”
Chỉ trong vòng một buổi sáng, toàn bộ Ngục Hồn Tiêu đã diễn ra một cuộc đại cải tổ chưa từng có trong lịch sử ngàn năm của nó.
Tại Đại sảnh sinh hoạt chung tầng 1, bầu không khí u ám, hôi hám và đè nén thường ngày đã bị quét sạch. Dưới sự chỉ huy của Hộ Lý Trưởng Lão Trương, đám lính ngục cũ – giờ đã khoác lên mình bộ đồng phục hộ lý màu xám tro sạch sẽ dán logo Ngục Hồn Tiêu – đang tích cực dọn dẹp vệ sinh. Những vũng nước bẩn bị lau khô, những xích sắt gỉ sét bám máu bị tháo dỡ, thay thế bằng những chiếc đai đàn hồi dệt từ sợi tơ biển dẻo dai mềm mại.
Đặc biệt, mùi khói khét lẹt của hỏa độc đã biến mất, thay vào đó là mùi hương ấm áp, thơm phức tỏa ra từ góc bếp dinh dưỡng ngục. Đầu bếp A Muội cùng Lão Sâm đang tất bật chuẩn bị bữa sáng theo Chế Độ Dinh Dưỡng Phục Hồi Não Bộ do Tiêu Vân trực tiếp thiết kế.
“Canh cá biển sâu hầm thảo mộc an thần thảo đây! Mỗi người một bát nóng hổi!” Tiếng hô của A Muội vang lên ấm áp giữa sương mù buổi sớm.
Hàng chục pháp sư điên nhẹ, vốn dĩ luôn bị xích chặt vào tường đá, bỏ đói và đánh đập dưới thời ban quản lý cũ, giờ đây đang ngồi ngay ngắn quanh những chiếc bàn gỗ dài sạch sẽ. Họ rụt rè, run rẩy đón lấy bát cháo nóng hổi tỏa khói nghi ngút. Axit béo tốt từ dầu cá biển sâu kết hợp với tinh chất an thần thảo nhẹ nhàng thẩm thấu vào cơ thể họ, làm dịu đi những cơn co thắt mạch máu não do ngộ độc mana đỏ.
Tiêu Vân đứng trên ban công đá tầng hai, điềm tĩnh quan sát cảnh tượng bên dưới. Dạ Lam đứng bên cạnh, nhanh nhẹn ghi chép biểu hiện hành vi của từng bệnh nhân vào sổ bệnh án.
“Ngài nhìn kìa, Viện trưởng,” Dạ Lam khẽ reo lên, chỉ tay về phía Độc Nhãn đang ngồi co rúm ở góc bàn. “Độc Nhãn hôm nay không còn lẩm bẩm gào thét đòi giết người nữa. Gã đang ăn... gã thậm chí còn khóc khi được ăn cháo nóng.”
Tiêu Vân nheo mắt nhìn vết sẹo hình rết đỏ rực loang lổ trên con mắt cụt của Độc Nhãn. Hắn bước xuống cầu thang đá, đi thẳng đến bên cạnh gã tù nhân thường phạm hung hãn từng suýt lấy mạng mình ngày hôm qua.
Trông thấy Tiêu Vân bước tới, Độc Nhãn giật nảy mình, định vung tay thổ hệ ma lực phòng thủ theo bản năng hoang tưởng. Nhưng Tiêu Vân không hề lùi bước, hắn chỉ nhẹ nhàng đặt một tay lên vai gã, ánh mắt ôn hòa nhìn vào vết sẹo đỏ tấy.
“Độc Nhãn, vết sẹo hình rết này của ngươi... không phải là vết thương chiến đấu.” Giọng Tiêu Vân trầm thấp nhưng chứa đựng sức nặng phân tích logic. “Nó là vết hoại tử mô tế bào do ngươi uống quá nhiều rượu hỏa tinh bẩn thỉu chứa bột mana đỏ biến dị bám trên vách đá. Kẻ nào đã đưa thứ rượu độc hại đó cho ngươi uống hàng ngày?”
Độc Nhãn run lên bần bật, bát cháo nóng suýt đổ ra ngoài. Gã ngước nhìn Tiêu Vân bằng con mắt duy nhất tràn đầy sự kinh hoàng và hối hận: “Là... là phó giám ngục Triệu Nghị... Hắn nói uống thứ rượu đó sẽ giúp tôi tăng cường cự lực thổ hệ để làm đại ca phòng giam... Tôi không biết... tôi không biết nó chứa độc tố mana đỏ bẩn thỉu khiến tôi phát điên...”
“Ta biết.” Tiêu Vân vỗ nhẹ vai gã. “Từ hôm nay, Chế Độ Dinh Dưỡng Phục Hồi Não Bộ sẽ giúp ngươi đào thải độc chất đó ra khỏi cơ thể. Hãy ăn đi, ngươi cần hồi phục nhận thức.”
Độc Nhãn nhìn bát cháo nóng, rồi nhìn bóng lưng điềm đạm của Tiêu Vân. Gã bỗng nhiên sụp đổ hoàn toàn phòng tuyến hung hãn, gục đầu xuống bàn khóc nức nở như một đứa trẻ bị sang chấn bạo lực thuở nhỏ. Sự thấu cảm lâm sàng của Tiêu Vân đã bóc trần sự thật tàn nhẫn: người điên thực chất chỉ là những nạn nhân bị đầu độc tinh thần để phục vụ cho mưu đồ bẩn thỉu của kẻ mạnh.
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía cửa chính đại sảnh phá vỡ bầu không khí bình yên ngắn ngủi.
Giám ngục trưởng Lôi Ba bước vào, chiếc áo choàng giám ngục trưởng lộng lẫy thêu chỉ vàng tung bay theo luồng gió lạnh. Khuôn mặt đầy thịt ngang ngược của hắn hằn lên những tia máu đỏ dữ tợn của sự tức giận tột độ. Đi ngay sau lưng hắn là phó giám ngục Triệu Nghị, gã tay sai gầy nhỏ có đôi mắt láo liên như chuột chũi.
Lôi Ba nhìn cảnh tượng đại sảnh sạch sẽ, nhìn đám cai ngục cũ mặc đồng phục hộ lý xám tro, và cuối cùng nhìn bát cháo nóng hổi trên tay các pháp sư điên. Hắn cười lạnh một tiếng, tiếng cười đầy sự mỉa mai và sát khí:
“Trò trẻ con báng bổ! Tiêu Vân, ngươi nghĩ mình đang làm cái quái gì ở cái đảo ngục chết tiệt này thế? Biến một lũ điên loạn bị thần linh nguyền rủa thành quý tộc hưởng thụ cháo nóng sao? Ngươi có biết việc tự ý thay đổi kỷ luật ngục tù mà không có sự đồng ý của ta là phạm tội chống lệnh hoàng gia không?”
Tiêu Vân xoay người lại, hai tay đút vào túi áo khoác lông xám tro, điềm tĩnh đối diện với luồng áp lực hỏa hệ ma lực cấp 4 đang rò rỉ nhè nhẹ quanh người Lôi Ba.
“Giám ngục trưởng Lôi Ba,” Tiêu Vân từ tốn nói, giọng hắn không hề có nửa phân dao động trước uy áp vật lý. “Tôi không thay đổi kỷ luật ngục tù. Tôi đang thiết lập một trật tự y tế lâm sàng khoa học để bảo vệ tính mạng cho toàn bộ nhân sự và phạm nhân trên đảo này theo đúng chức trách của một Viện trưởng.”
“Chức trách?” Triệu Nghị từ phía sau bước lên, nụ cười nịnh bợ giả tạo hiện rõ trên môi. “Viện trưởng Tiêu Vân, ngài chỉ là một kẻ vô năng không có nửa phần mana. Ngài lấy tư cách gì để quản lý đám lính ngục và pháp sư hỏa hệ ở đây? Ngài có biết việc ngài tự ý kiểm kê kho dược liệu sáng nay đã vi phạm quy định quản lý tài chính của ngục không?”
Ngay lập tức, Lão Sâm bước lên trước mặt Triệu Nghị, tay cầm cuốn sổ sách kiểm kê rách nát dán đầy dấu mộc đỏ. Giọng nói của người quản kho già vô cùng rạch ròi và đanh thép:
“Phó giám ngục Triệu Nghị! Sổ sách kiểm kho sáng nay ghi nhận thiếu hụt nghiêm trọng ấm áp ma tinh sưởi ấm và thảo mộc an thần thảo, trong khi ngân sách hoàng gia cấp phát hàng tháng vẫn đầy đủ. Ngược lại, trong kho riêng của ngài lại chứa hàng chục hũ rượu hỏa tinh bẩn thỉu chứa tạp chất độc hại. Ngài giải thích thế nào về sự chênh lệch rạch ròi này?”
“Ngươi... lão già đáng chết!” Triệu Nghị mặt đỏ gay vì xấu hổ và tức giận, gã định vung tay thi triển thủy hệ ma pháp để giật lấy cuốn sổ sách.
“Ầm!”
Một luồng thổ hệ ma lực dày đặc bùng phát từ phía sau Tiêu Vân. Tô Thiết bước lên một bước, thanh côn sắt nặng nề nện mạnh xuống nền đá đại sảnh tạo ra một tiếng động chấn tai. Đôi mắt sắc lạnh của đội trưởng vệ binh khóa chặt lấy Triệu Nghị:
“Triệu Nghị, trước mặt Viện trưởng tối cao, ngươi dám động thủ?”
Lôi Ba nheo mắt nhìn Tô Thiết, rồi nhìn sang Lão Trương đang đứng bảo vệ phía sau Tiêu Vân với tư thế sẵn sàng chiến đấu. Hắn nhận ra quyền lực bạo lực của mình đối với đám lính ngục cũ đã bị bẻ gãy hoàn toàn chỉ sau một đêm. Sự tỉnh táo của Kiếm Thánh Tần Vô Phong ngoài kia dường như là một bóng ma vô hình đè nặng lên dã tâm của hắn.
Hắn nghiến răng, bước tới sát cự ly một mét trước Tiêu Vân, gằn từng giọng lạnh lẽo:
“Tiêu Vân, ngươi nghĩ mình có Tô Thiết và một lão già điên Tần Vô Phong bảo vệ là có thể ngồi vững trên chiếc ghế Viện trưởng này sao? Đừng quên, Giáo hội Thần Quang vương đô và bá tước Kael lân cận sẽ không để yên cho một kẻ vô năng truyền bá tà thuyết tâm lý làm giảm đức tin người dân đâu. Ngươi... sẽ phải trả giá đắt.”
Tiêu Vân không hề lùi bước trước khoảng cách đe dọa trực diện của Lôi Ba. Hắn đưa tay vào túi áo, chậm rãi rút ra chiếc Huy Hiệu Viện Trưởng Ngục Hồn Tiêu bằng đồng cổ, giơ thẳng trước mặt Giám ngục trưởng.
“Lôi Ba,” Tiêu Vân điềm tĩnh nói, từng câu chữ sắc lẹm như dao phẫu thuật găm thẳng vào tâm trí đối phương. “Tôi nhắc lại một lần cuối cùng. Theo hiến chương hoàng gia đế quốc cổ đại, quyền phán quyết hành chính, y tế và tư pháp của Viện trưởng tại đảo ngục này là tối cao. Nếu ông cố tình cản trở quy trình điều trị lâm sàng hoặc có hành vi phá hoại an ninh ngục, tôi có quyền phế bỏ chức vụ của ông lập tức và tống giam biệt giam theo luật pháp đế quốc. Đừng thử thách giới hạn pháp lý của tôi.”
Lôi Ba nhìn chằm chằm vào chiếc huy hiệu viện trưởng phát ra ánh sáng xám bạc cổ xưa. Gân xanh nổi đầy trên trán hắn, găng tay sắt hỏa hệ rỉ ra những tia lửa đỏ bẩn thỉu do nhiệt độc mana quá tải kích thích. Hắn cực kỳ căm hận gã thanh niên không ma lực này, nhưng sự răn đe pháp lý chính thống và sự bảo vệ vật lý của Tô Thiết buộc hắn phải kìm nén sát ý bộc phát.
“Hừ! Chúng ta đi!”
Lôi Ba hằn học quay lưng, vung chiếc áo choàng giám ngục trưởng bước nhanh ra khỏi đại sảnh. Triệu Nghị lật đật bám theo sau, khuôn mặt xám xịt đầy vẻ oán hận.
Nhìn bóng lưng hai kẻ phản diện khuất sau cánh cửa đá nặng nề, Dạ Lam khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng Tiêu Vân thì không. Đôi mắt thâm quầng của hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, thùy trán hoạt động ở công suất tối đa để phân tích hành vi của đối phương.
Hắn hiểu rõ Lôi Ba và Triệu Nghị sẽ không bao giờ cam chịu mất đi bổng lộc bẩn từ việc tra tấn phạm nhân và ăn chặn công quỹ. Sự rút lui của chúng chỉ là một feint chiến thuật để chuẩn bị cho một đòn tấn công ngầm phi pháp tàn nhẫn hơn.
“Lão Trương, Tô Thiết,” Tiêu Vân quay sang hai thuộc hạ mới trung thành của mình. “Hệ thống an ninh của ngục tháp vẫn còn rất nhiều sơ hở. Lôi Ba đã rút vào bóng tối để thực hiện mưu đồ ngầm. Hãy tăng cường tuần tra khu vực nhà kho dược liệu và bếp dinh dưỡng ngục liên tục 24/7. Tuyệt đối không để người lạ tiếp cận nguồn nước và thực phẩm.”
“Rõ! Viện trưởng yên tâm!” Tô Thiết và Lão Trương đồng thanh hô lớn, khí chất vô cùng nghiêm túc chấp hành kỷ luật mới.
Đêm muộn ngày thứ ba trên đảo ngục.
Cơn bão tuyết ma pháp bên ngoài vẫn gầm rú dữ dội, ném những bông tuyết lạnh buốt vào cửa sổ đá cách âm của văn phòng Viện trưởng. Tiêu Vân ngồi tĩnh tọa bên bàn làm việc, khẽ xoa nhẹ vết thương vai trái đã bớt rát buốt nhờ dung môi tịnh hóa. Hắn đang nghiên cứu cuốn sổ tay bệnh án linh hồn, lên kế hoạch điều trị tiếp theo cho các bệnh nhân nặng ở tầng hầm số 9.
Trong khi đó, ở khu bếp dinh dưỡng ngục ẩm ướt, bóng tối bao trùm vạn vật.
Một bóng người gầy nhỏ di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động như mèo hoang lẩn khuất sau những kệ gỗ chứa rau xanh. Đó là phó giám ngục phản bội Triệu Nghị. Gã lén lút nhìn quanh, xác nhận không có vệ binh tuần tra của Tô Thiết lân cận.
Triệu Nghị lén lút bước tới bên cạnh nồi gang khổng lồ chứa cháo dinh dưỡng phục hồi não bộ đang được ủ ấm bằng ma tinh hỏa hệ để chuẩn bị cho bữa sáng ngày mai của toàn bộ ngục.
Từ trong tay áo rộng bám đầy bụi đất bẩn thỉu, gã chậm rãi rút ra một hũ sành màu đen nhỏ rỉ sét.
Triệu Nghị lén mở chiếc nắp hũ sành. Bên trong chứa đầy một thứ bột mịn màu đỏ lòm như máu khô, tỏa ra những tia mana đỏ bẩn thỉu lấp lánh đầy độc tính tinh thần cực hạn – Bột Ma Pháp Đỏ.
Một nụ cười nham hiểm, tàn độc hiện rõ trong bóng tối nhà bếp khi gã từ từ nghiêng hũ sành, chuẩn bị đổ toàn bộ chất độc đỏ đậm đặc vào nồi cháo dinh dưỡng ấm áp của toàn bộ các pháp sư điên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!