Nhạc nềnBattleField4

Nắm Lấy Thanh Kiếm Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa lạnh buốt giá quất liên tục vào gương mặt tái nhợt của Tiêu Vân, mang theo vị mặn chát của Biển Chết Vĩnh Hằng. Ở ngay trước mắt hắn, chỉ trong vòng một tích tắc ranh giới giữa sự sống và cái chết, cơ thể gầy guộc của Kiếm Thánh Tần Vô Phong đã hoàn toàn đổ trọng tâm ra phía sau. Trọng lực của vực sâu đen ngòm bên dưới vách đá granite đang điên cuồng kéo ông xuống dòng nước xoáy gầm rú.


Không có ma lực bảo hộ, không có thân thủ phi phàm của một võ giả, Tiêu Vân chỉ là một con người bình thường với thể chất yếu ớt của một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại. Vết xước rỉ máu trên vai trái của hắn – di chứng từ luồng kiếm khí vật lý trước đó – dường như bị cái lạnh và nước mưa kích thích, co thắt lại đau nhói thấu tận tâm can. Máu đỏ tươi không ngừng thấm đẫm lớp áo khoác lông xám tro rách nát.


Thế nhưng, đôi mắt thâm quầng của Tiêu Vân không hề có một tia dao động.


Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, hắn không hề lùi bước. Tiêu Vân lao lên phía trước. Đó không phải là một cú lướt đi nghệ thuật của ma pháp phong hệ, mà là một cú rướn người thô sơ, vụng về nhưng dứt khoát của một kẻ đang đánh cược cả tính mạng. Hắn đổ người sát mép đá granite trơn trượt, hai tay vươn thẳng qua màng bảo vệ kiếm ý đang rách nát của Tần Vô Phong.


“Xoẹt! Xoẹt!”


Những tia kiếm khí vô hình sắc lẹm như dao cạo rạch nát ống tay áo của Tiêu Vân, cắt vào da thịt hắn những đường rãnh rỉ máu, đau buốt đến tê dại. Nhưng nhờ năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* đang hoạt động ở công suất tối đa, linh hồn của hắn hoàn toàn miễn nhiễm với sát niệm ma chướng ẩn chứa trong luồng kiếm ý đó.


Bàn tay đầy vết xước và dính máu ấm của Tiêu Vân nắm chặt lấy cổ tay gầy gò của Tần Vô Phong, đồng thời tay còn lại áp mạnh lên vầng trán lạnh ngắt, đầy sẹo chém của vị cựu đại tướng quân.


“Rung động đi!”


Tiêu Vân gầm lên trong tâm trí. Hắn dồn toàn bộ ý chí tịnh hóa lý trí còn lại vào chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh mẫu sơ khai đang đeo ở ngón tay. Chiếc chuông bạc rung lên một nhịp vô thanh nhưng cực mạnh, phát ra luồng sóng âm tần số 10Hz dập tắt hoàn toàn tiếng gió u uất của vực đá. Đồng thời, hắn kích hoạt kỹ năng đặc thù:


“*Thấu Thị Mộng Cảnh*!”


“Uỳnh!”


Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong sâu thẳm nhận thức của Tiêu Vân. Không gian vách đá granite lộng gió, tiếng bão biển gầm rú và bóng tối lạnh lẽo của Biển Chết lập tức tan biến.


Trước mắt Tiêu Vân, một thế giới mới mở ra. Nhưng đó không phải là một mộng cảnh yên bình, mà là một địa ngục trần gian dệt bằng máu và lửa.


Bầu trời trong mộng cảnh mang một màu đỏ lòm như máu loãng, những đám mây đen đặc quánh cuộn trào như những làn khói độc. Dưới chân hắn không phải là đất đá của ngục đảo, mà là một ngọn đồi khổng lồ dệt từ hàng vạn xác chết của binh sĩ mặc chiến giáp vương quốc. Mùi đồng rỉ, mùi máu tươi tanh nồng và mùi thịt khét lẹt bốc lên nồng nặc, chân thực đến mức khiến lồng ngực người thường của Tiêu Vân co thắt lại, suýt chút nữa nôn mửa ngay tại chỗ.


“Giết!... Giết sạch lũ quái vật này!”


“Đại tướng quân! Cứu chúng tôi!... Nóng quá... lửa đốt trong xương tủy tôi rồi!”


Những tiếng gào thét thảm thiết, tiếng khóc lóc và tiếng binh khí va chạm vang vọng khắp không gian mộng cảnh hoang tàn. Ở trung tâm của ngọn đồi xác chết ấy, Tiêu Vân nhìn thấy một bóng người đang quỳ sụp dưới đất. Đó là Tần Vô Phong của mười năm trước, mặc bộ chiến giáp đại tướng quân rực rỡ nhưng đã bị nhuộm đen bởi máu khô và bụi chiến trường.


Quanh người ông, hàng trăm binh lính dưới quyền – những người từng kề vai sát cánh cùng ông giữ gìn biên giới – giờ đây đang biến dạng một cách kinh hoàng. Đồng tử của họ lồi ra, đỏ rực như lửa nung, mạch máu trên cổ phình to đen kịt, liên tục phun ra những luồng mana đỏ độc hại. Họ đã bị tẩu hỏa nhập ma hoàn toàn do quá tải mana đỏ bẩn thỉu từ trận địa phòng ngự biên giới, mất hết lý trí nhân tính, biến thành những quái vật bạo lực lao vào cắn xé lẫn nhau và tấn công chính vị chủ tướng của mình.


Tần Vô Phong vừa khóc nghẹn, vừa vung thanh trường kiếm Phong Thần chém đứt đầu những người đồng đội cũ. Mỗi nhát chém của ông đi qua, một dòng lệ máu lại rơi xuống. Ông bắt buộc phải làm vậy. Nếu không tiêu diệt họ tại đây, luồng mana đỏ biến dị sẽ biến họ thành những cỗ máy sát lục tràn qua biên cảnh, thảm sát hàng vạn thường dân vô tội phía sau lưng.


Đây chính là *Nỗi Ám Ảnh Quá Khứ Của Tần Vô Phong* – nút thắt sang chấn PTSD cực nặng đã giam cầm linh hồn của một vị Kiếm Thánh suốt mười năm ròng rã trong ngục tối.


“Vút!”


Đột nhiên, ý chí tự vệ hoang tưởng trong mộng cảnh của Tần Vô Phong nhận diện ra sự xuất hiện của Tiêu Vân. Sát niệm ma chướng tích tụ vạn năm từ đống xác chết hóa thành những lưỡi kiếm khí màu đỏ máu khổng lồ, phóng nhanh như chớp hướng thẳng về phía linh thể mộng cảnh của Tiêu Vân hòng nghiền nát kẻ xâm nhập.


“Nguy hiểm!”


Linh hồn Tiêu Vân đau nhói dữ dội. Kiếm ý của một Kiếm Thánh cấp 5 trong mộng cảnh có thể dễ dàng bóp nát nhận thức của bất kỳ kẻ nào bước vào. Ở ngoài đời thực, cơ thể của Tiêu Vân bắt đầu run rẩy kịch liệt, máu mũi chảy ra ròng ròng, vết rạn linh hồn dệt từ oán niệm mana đỏ nhói lên đau đớn như bị xé rách thêm 1cm.


Hắn suýt chút nữa đã bị kiếm ý chém nát linh thể mộng cảnh và tống ra ngoài.


“Không được bỏ cuộc... Đây là ranh giới duy nhất để cứu ông ấy!”


Tiêu Vân nghiến chặt răng, giữ vững 'Đạo Tâm lý trí' vĩnh cửu của một bác sĩ lâm sàng. Hắn kích hoạt *Sáng Tạo Mộng Cảnh Tịnh Hóa*, dồn toàn bộ 60% tinh thần lực lý trí còn lại dệt thành một quả cầu ánh sáng bạc trong suốt bao bọc quanh linh thể của mình. Quả cầu ánh sáng bạc đẩy lùi những lưỡi kiếm khí đỏ máu bên ngoài, tạo ra một vành đai an toàn nhỏ nhoi giữa chiến trường đầy máu.


Hắn bước đi.


Mỗi bước chân của Tiêu Vân giẫm lên đống xác chết mộng cảnh đều vô cùng nặng nề. Kiếm khí chém vào quả cầu ánh sáng bạc tạo ra những tiếng rít chói tai, nhưng hắn vẫn điềm tĩnh tiến về phía bóng lưng đang run rẩy, khóc lóc của Tần Vô Phong.


Hắn bước đến ngay sau lưng Kiếm Thánh, bất chấp luồng sát ý cuồng phong đang điên cuồng cào xé xung quanh. Tiêu Vân vươn hai tay ra, ôm chặt lấy bờ vai đang rung lên bần bật của vị cựu đại tướng quân từ phía sau.


Một cái ôm không mang theo ma lực, không chứa đựng sức mạnh hủy diệt, chỉ có sự thấu cảm lâm sàng ấm áp và sự chấp nhận vô điều kiện của một con người bình thường đối với một linh hồn đang mang vết thương rỉ máu.


“Tần Vô Phong,” Tiêu Vân áp sát tai ông, giọng nói trầm ổn, ấm áp dường như xuyên qua cả tiếng gào thét của chiến trường mộng cảnh: “Nhìn ta này. Trận chiến đã kết thúc mười năm trước rồi.”


“Tránh ra!... Ta là kẻ đồ tể! Ta đã tự tay giết chết họ!... Ta đáng chết!” Tần Vô Phong gào khóc thảm thiết, cố gắng vung kiếm đẩy Tiêu Vân ra.


“Đó không phải là tội lỗi của ông,” Tiêu Vân dùng ngôn từ ám thị tái cấu trúc nhận thức, từng câu từng chữ đanh thép găm thẳng vào thùy trán đang quá tải của Kiếm Thánh: “*Đó không phải là tội lỗi của ông, ông chỉ đang giải thoát cho họ.*”


Tần Vô Phong khựng lại, thanh kiếm rỉ sét trong tay run rẩy dữ dội.


“Họ đã bị nhiễm độc tố mana đỏ bẩn thỉu, tế bào não hoại tử, không còn khả năng tự chủ hành vi,” Tiêu Vân tiếp tục phân tích bằng logic khoa học lâm sàng, bóc tách mặc cảm tội lỗi của ông: “Nếu ông không vung kiếm, họ sẽ phải chịu đựng sự dày vò vĩnh viễn của mana độc, biến thành những con quái vật tàn sát chính gia đình mình. Nhát kiếm của ông mười năm trước... không phải là sự tàn sát, mà là sự cứu rỗi tối cao. Ông đã giải thoát cho linh hồn của họ khỏi sự hành hạ của mana bẩn.”


“Cứu rỗi?... Ta... ta đang giải thoát cho họ sao?...” Tần Vô Phong lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu của ông nhìn xuống những xác chết binh lính dưới chân.


Ngay khi câu nói ám thị của Tiêu Vân thấm sâu vào tiềm thức, những xác chết binh lính bỗng nhiên ngừng gào thét. Gương mặt biến dạng co giật của họ dần dịu lại, trở nên bình thản và trong trẻo. Họ ngẩng đầu nhìn Tần Vô Phong, nở nụ cười hiền hậu của những người đồng đội cũ, rồi cơ thể hóa thành những hạt ánh sáng bạc bay vút lên bầu trời đỏ lòm.


“Đại tướng quân... cảm ơn ông...”


Những tiếng thì thầm ấm áp vang vọng khắp không gian. Bầu trời đỏ máu của mộng cảnh bắt đầu rạn nứt như những mảnh thủy tinh vỡ, sụp đổ hoàn toàn. Luồng sương mù đen đỏ của sát niệm ma chướng tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho một ánh sáng bạc tịnh hóa thuần khiết bao phủ toàn bộ nhận thức.


“Uỳnh!”


Ý thức của Tiêu Vân lập tức bị kéo trở lại đời thực.


Hắn mở mắt ra, thấy mình vẫn đang đứng sát mép Vực đá tự sát dưới cơn mưa bão gầm rú của đảo Ngục Hồn Tiêu. Gió biển vẫn thổi mạnh, nhưng luồng kiếm ý cuồng phong màu đỏ máu quanh người Tần Vô Phong đã biến mất hoàn toàn không còn một dấu vết.


Cơ thể yếu ớt của Tiêu Vân rã rời, máu mũi chảy dài xuống cằm, vết rạn linh hồn nhói đau khiến hắn phải khuỵu một chân xuống đất để giữ thăng bằng. Hắn đã tiêu hao đến 60% tinh thần lực lý trí cho ca vi phẫu nhận thức vừa rồi.


Ở phía trước, Tần Vô Phong đứng im lặng giữa màn mưa tầm tã.


Ánh mắt đỏ ngầu hoang dại, điên cuồng của vị Kiếm Thánh suốt mười năm qua giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay thế vào đó là một đôi mắt xám sâu thẳm, tràn đầy sự tỉnh táo, trầm tĩnh và lý trí của một vị đại tướng quân vương triều. Ông nhìn xuống bàn tay gầy gò đầy sẹo của mình, rồi nhìn sang Tiêu Vân đang chật vật thở dốc bên cạnh.


Tô Thiết ở phía sau, dù tay phải đang rỉ máu vì vết thương kiếm khí, vẫn há hốc mồm kinh hoàng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Ông không dám tin vào mắt mình: Kiếm Thánh điên loạn nặng nhất ngục đảo... thực sự đã tỉnh táo lại chỉ bằng lời nói và tiếng chuông bạc của một người thường.


“Viện trưởng Tiêu...” Tần Vô Phong khẽ gọi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một uy nghiêm vô song của một vị tướng lĩnh cấp 5.


Ông bước lên một bước, quỳ sụp một gối xuống nền đá granite lạnh buốt trước mặt Tiêu Vân. Hai dòng lệ đỏ nhạt trôi đi dưới làn nước mưa lạnh lẽo trên gò má nhăn nheo của ông. Tần Vô Phong vung mạnh cánh tay gầy guộc nhưng đầy sức mạnh, cắm phập thanh kiếm rỉ sét sâu vào lòng đất đá cứng của vách đá, cúi đầu cung kính:


“Tần Vô Phong... bái kiến Viện trưởng. Từ nay về sau, thanh kiếm rỉ này của tôi... nguyện làm lá chắn vĩnh cửu thủ hộ cho ngài và Ngục Hồn Tiêu.”


Tần Vô Phong quỳ sụp xuống, dòng lệ đỏ chảy dài trên má, thanh kiếm rỉ sét cắm chặt xuống đất như một lời tuyên thệ trung thành.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!