Cơn Hoang Tưởng Nhảy Vực
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Những tiếng rạn nứt giòn giã vang lên liên tục trong không gian ngột ngạt của phòng biệt giam số 9. Trên bề mặt xích sắt phong ấn ma pháp, những đường vân trận pháp màu vàng nhạt bắt đầu vỡ vụn, bong tróc ra từng mảng như những lớp vảy khô héo. Sát ý màu đỏ máu cuộn trào từ cơ thể gầy guộc của Tần Vô Phong dâng lên cuồn cuộn, biến thành những lưỡi dao gió vô hình chém loạn xạ vào vách đá xung quanh, để lại những vệt rạch sâu hoắm dính đầy bột đá xám xịt.
“Viện trưởng! Lùi lại mau!”
Tô Thiết gầm lên một tiếng đầy lo lắng. Dù cơ thể đang đau đớn sau cú va đập mạnh vào vách đá hành lang, vị đội trưởng vệ binh chính trực vẫn cố gắng chống tay bò dậy. Gương mặt chữ điền của ông hằn rõ sự kinh hoàng. Thanh kiếm rèn từ sắt biển ngục của ông đã bị đánh văng từ trước, giờ đây ông chỉ có thể bất lực nhìn Tiêu Vân – một người thường không có nửa phần ma lực – đang đứng cách Kiếm Thánh điên loạn chưa đầy hai thước.
Nhưng Tiêu Vân không hề lùi bước.
Vết xước rỉ máu trên vai trái của hắn, do một tia kiếm khí vật lý cắt phải từ trước, đang không ngừng rát buốt. Máu đỏ thấm qua lớp áo khoác lông xám tro rách nát, nhỏ từng giọt xuống nền đá ẩm ướt của hầm ngục. Cơn đau thể xác dâng lên rành rọt, nhắc nhở hắn về sự yếu ớt của cơ thể này. Thế nhưng, đôi mắt thâm quầng của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* hoạt động liên tục hai mươi tư trên bảy như một màng chắn bạc vô hình, bẻ gãy mọi luồng ma âm gào thét và sát niệm muốn ăn mòn vỏ não hắn. Dưới góc nhìn phân tâm học lâm sàng của Tiêu Vân, Tần Vô Phong không phải là một quái vật cần tiêu diệt, mà là một bệnh nhân đang rơi vào trạng thái *Cuồng Bạo (Frenzy)* kịch phát do hội chứng sang chấn tâm lý sau chiến tranh (PTSD) bị kích thích cực hạn.
“Ám sát... kẻ thù... vây hãm... tất cả phải chết!”
Tần Vô Phong gầm lên một tiếng khàn đục, âm thanh rít qua kẽ răng rỉ máu. Đôi mắt đỏ ngầu hoang dại của ông khóa chặt vào Tiêu Vân. Trong nhận thức bị bóp méo bởi ảo giác của Kiếm Thánh, bóng dáng gầy gò mặc áo khoác lông xám của Tiêu Vân không phải là một vị bác sĩ, mà là một tên sát thủ bắn lén trong bóng tối chiến trường biên giới năm xưa.
“Ầm!”
Một luồng kiếm khí cuồng phong màu đỏ rực bùng phát từ thanh kiếm rỉ sét trong tay Tần Vô Phong. Sức giật cực mạnh của luồng mana phong hệ bạo loạn cuối cùng đã giật đứt hoàn toàn bốn sợi xích phong ấn ma pháp khổng lồ bám trên tường đá. Những mảnh xích sắt nặng nề văng ra tung tóe, đập nát cửa phòng biệt giam.
Theo bản năng của một đại tướng quân dày dạn trận mạc, khi nhận diện mình bị "vây hãm" và "ám sát", phản xạ đầu tiên của Tần Vô Phong không phải là đồ sát bừa bãi tại chỗ, mà là rút lui chiến thuật về một vị trí cao hơn để thiết lập phòng tuyến phản công.
Ông vung mạnh thanh kiếm rỉ sét, tạo ra một luồng gió lốc màu đỏ máu hất văng Tiêu Vân và Tô Thiết ra hai bên vách hành lang. Ngay sau đó, cơ thể gầy guộc của Kiếm Thánh hóa thành một vệt gió đỏ rực, phá vỡ trần đá hành lang hầm ngục, lao thẳng ra ngoài trong đêm mưa bão.
“Khụ... khụ...”
Tô Thiết chật vật ngồi dậy giữa đống đổ nát, bụi đá bám đầy râu tóc. Ông ho sặc sụa, nhìn lên lỗ hổng lớn trên trần đá dẫn thẳng lên tháp chính, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng: “Tướng quân... ông ấy đã thoát ra ngoài rồi! Với sức mạnh của một Kiếm Thánh cấp năm, nếu ông ấy lao vào khu vực dân cư biên thùy...”
“Ông ấy sẽ không đến khu dân cư,” Tiêu Vân điềm tĩnh đứng dậy, dùng tay siết chặt vết thương rỉ máu trên vai để cầm máu tạm thời. “Trong cấu trúc nhận thức hoang tưởng của một chiến binh bị PTSD, khi bị vây hãm, họ luôn tìm kiếm những địa hình hiểm trở, lộng gió và có tầm nhìn rộng để tự vệ. Hướng đi duy nhất của ông ấy lúc này... là vách đá dựng đứng phía sau đảo ngục.”
“Vực đá tự sát?” Tô Thiết biến sắc. “Nơi đó có vách đá granite dựng đứng hướng ra Biển Chết Vĩnh Hằng! Gió biển ở đó gầm rú quanh năm tạo ra những âm tần kỳ lạ kích thích ảo giác. Rất nhiều tù nhân hoang tưởng trước đây đã nhảy xuống đó tự sát!”
“Đó chính là lý do Lôi Ba nới lỏng xiềng xích phong ấn vào đêm bão biển này,” Tiêu Vân lạnh lùng nói, ánh mắt lóe lên tia sáng bạc lý trí. “Gã muốn mượn âm tần tự nhiên của vực đá để ép Tần Vô Phong tự nhảy xuống biển tự sát. Một cái chết hoàn hảo do điên loạn, không ai có thể đổ tội cho gã. Chúng ta phải đuổi theo ngay lập tức.”
Tô Thiết cắn răng, nhặt thanh kiếm rèn sắt biển ngục bị đánh văng dưới đất lên, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm: “Tôi đi cùng ngài! Dù không còn ma lực phòng thủ vững chắc, tôi vẫn có thể làm lá chắn thịt cho ngài.”
***
Cơn bão biển gầm rú dữ dội ngoài khơi Biển Chết Vĩnh Hằng. Mưa xối xả như trút nước, từng hạt mưa lạnh buốt quất thẳng vào mặt Tiêu Vân khi hắn cùng Tô Thiết bước ra khỏi tháp chính của Ngục Hồn Tiêu.
Đất đá dưới chân trơn trượt vô cùng. Tiêu Vân chật vật bám vào những vách đá granite đen để giữ thăng bằng. Thể chất yếu ớt của người thường khiến phổi hắn bỏng rát sau mỗi hơi thở dồn dập dưới trời mưa lạnh. Vết xước rỉ máu trên vai trái bị nước mưa ngấm vào, đau nhức thấu xương tủy, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không hề chậm lại một bước.
Ở phía trước, những vệt kiếm khí màu đỏ rực thỉnh thoảng lại xé rách màn đêm đen kịt, chỉ rõ con đường tẩu thoát của Kiếm Thánh. Tần Vô Phong di chuyển với tốc độ kinh hoàng, để lại những vệt đất đá bị cày xới và những thân cây tuyết tùng cổ thụ bị chém đứt ngang thân.
“Viện trưởng! Nhìn kìa!” Tô Thiết hét lớn giữa tiếng gió rít.
Ở rìa phía bắc hòn đảo, vách đá dựng đứng của Vực đá tự sát hiện ra dưới ánh chớp sáng lòa. Nơi đó, những vách đá granite khổng lồ bị bão biển bào mòn qua vạn năm, tạo thành những vòm đá rỗng tuếch kỳ dị. Khi gió bão thổi qua những vòm đá này, chúng tạo ra một âm thanh u uất, trầm đục và kéo dài, nghe như tiếng kèn lệnh chiến trường hòa cùng tiếng gào khóc thảm thiết của hàng vạn binh sĩ tử trận.
“U u u... o o o...”
Âm tần kỳ lạ này vang vọng khắp vách đá, găm thẳng vào thính giác của bất kỳ ai tiếp cận. Ngay cả Tô Thiết cũng phải rùng mình, hai tay ôm lấy thùy thái dương đang co thắt đau nhói dưới mũ giáp sắt.
“Đây chính là trigger – tác nhân kích thích thùy trán cực mạnh của ông ấy,” Tiêu Vân vừa chạy vừa phân tích, giọng nói bị gió bão thổi bạt đi. “Âm tần tự nhiên của gió vực đá đang mô phỏng lại hoàn hảo tần số âm thanh của trận chiến đồ sát năm xưa. Nó khiến ảo giác của Tần Vô Phong dâng lên mức tối đa!”
Khi họ chạy đến sát rìa vách đá, hình ảnh của Tần Vô Phong hiện ra dưới ánh chớp.
Kiếm Thánh đang đứng sát mép vực đá dựng đứng, chỉ cách vực sâu lộng gió chưa đầy nửa thước. Bên dưới chân ông là Biển Chết đen ngòm đang cuộn trào những ngọn sóng thần cao mười mét, chực chờ nuốt chửng mọi sinh linh rơi xuống.
Tần Vô Phong không còn mặc chiến giáp rách nát, mái tóc xám bù xù của ông bay ngược theo gió bão. Ông ôm chặt thanh kiếm rỉ sét vào trước ngực, hai dòng lệ đỏ tươi như máu chảy dài trên gò má nhăn nheo đầy sẹo chém. Ông gào thét điên cuồng hướng ra mặt biển đen bão tố:
“Ta không muốn giết các ngươi!... Các ngươi là huynh đệ của ta!... Tại sao lại bắt ta vung kiếm?!... Tránh ra! Đừng bám lấy ta nữa!”
Quanh thân ông, một màng bảo vệ kiếm ý cuồng phong màu đỏ rực bộc phát dữ dội trong bán kính mười mét, chém nát mọi hạt mưa và luồng gió biển thổi qua thành những hạt bụi nước li ti. Sát ý quá mạnh mẽ khiến đất đá dưới chân ông bắt đầu rạn nứt, sạt lở từng mảng lớn rơi xuống vực sâu.
“Tướng quân!” Tô Thiết đau đớn hét lớn, định lao lên cứu người.
“Đứng im! Không được tiến lại gần!” Tiêu Vân hét lên ngăn cản. “Ông ấy đang trong trạng thái phòng thủ hoang tưởng cực độ. Bất kỳ hành vi tiếp cận mang tính cưỡng chế nào lúc này đều bị nhận thức của ông ấy coi là đòn tấn công của kẻ thù. Ông ấy sẽ nhảy xuống vực ngay lập tức để tự sát chiến thuật!”
“Nhưng nếu không trói ông ấy lại, gió vực đá sẽ ép ông ấy nhảy xuống!” Tô Thiết lo lắng đến mức mặt mũi tái mét.
“Tôi sẽ dùng xích sắt thổ hệ để cố định tướng quân từ xa!” Tô Thiết dứt khoát ra quyết định. Ông ngưng tụ toàn bộ ma lực thổ hệ cấp 4 còn sót lại vào hai bàn tay, áp mạnh xuống đất tảng: “*Nguyên Thạch Trấn Ngục Xích*!”
“Uỳnh!”
Ba sợi xích sắt dệt từ đất đá tảng khổng lồ trồi lên từ lòng đất vách đá, lao nhanh như chớp hướng về phía chân của Tần Vô Phong hòng trói chặt ông lại.
Thế nhưng, hành vi này lập tức kích hoạt phản xạ tự vệ cực hạn của Kiếm Thánh.
“Kẻ địch ám sát!”
Tần Vô Phong gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Không cần quay đầu lại, ông chỉ khẽ vung thanh kiếm rỉ sét ra phía sau. Một luồng kiếm khí vô hình dệt từ phong hệ ma lực tịnh hóa lý trí bùng phát khốc liệt.
“Bùm! Bùm! Bùm!”
Ba sợi xích đá khổng lồ của Tô Thiết bị kiếm khí chém đứt vụn thành những mảnh bột đá mịn ngay khi chưa kịp chạm vào tà áo của Kiếm Thánh. Luồng kiếm khí dư ba quét qua, chém một đường sâu hoắm trên mặt đất granite, sượt qua bàn tay phải của Tô Thiết.
“A!”
Tô Thiết rên rỉ một tiếng đau đớn, bàn tay phải bị kiếm khí cắt một vết thương dài rỉ máu tươi, buộc phải lùi lại mấy bước. Sức mạnh cấp Kiếm Thánh quá tàn bạo, dù chỉ là một phản xạ vô thức cũng đủ để nghiền nát mọi ma pháp phòng thủ cấp dưới.
“Tô Thiết, lùi lại!” Tiêu Vân ra lệnh, gương mặt hắn vô cùng nghiêm nghị. “Bạo lực hay trói buộc vật lý chỉ làm tăng hoang tưởng bị hại của ông ấy. Ta đã nói rồi, phải dùng âm thanh tịnh hóa để cắt đứt ảo giác trước!”
Tiêu Vân hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực gầy yếu. Hắn đưa tay vào túi áo khoác rách, lấy ra chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh mẫu sơ khai.
Vết rạn linh hồn dệt từ oán niệm mana đỏ tích tụ từ trước đang nhói đau dữ dội trong tiềm thức của hắn, cảnh báo hắn rằng việc tiêu hao tinh thần lực lúc này sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Thế nhưng, lương y lâm sàng không cho phép hắn nhìn bệnh nhân chết ngay trước mắt mình.
Tiêu Vân bước lên một mình.
Hắn bước thẳng vào phạm vi mười mét của màng bảo vệ kiếm ý cuồng bạo.
“Gió rít... mưa gào... kiếm khí cắt rách da thịt...”
Ngay khi bước qua làn ranh vô hình, những tia kiếm ý đỏ rực lập tức quét qua người Tiêu Vân. Chiếc áo khoác lông xám tro của hắn bị chém rách thêm nhiều đường tả tơi, vết xước trên vai trái rách rộng ra, máu tươi tuôn chảy ướt đẫm cả một bên cánh tay. Thế thể chất yếu ớt của hắn run rẩy dữ dội trước sức ép vật lý của cuồng phong, nhưng bước chân hắn vẫn kiên định tiến về phía trước.
“Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối” hoạt động ở công suất tối đa, bảo vệ nhận thức của hắn không bị sóng não điên loạn của Kiếm Thánh đồng hóa. Tiêu Vân tập trung 30% tinh thần lực lý trí còn lại của mình, truyền ý chí tịnh hóa vào lòng bàn tay đang cầm chiếc chuông bạc thô sơ.
Hắn lắc mạnh chuông bạc mộng cảnh.
“Keng... Keng... Keng...”
Tiếng chuông bạc trong trẻo, ngân vang đều đặn vang lên giữa tiếng gió bão gầm rú của Vực đá tự sát. Sóng âm tần số thấp 10Hz phát ra từ chuông bạc, mang theo hào quang lý trí màu bạc dịu nhẹ, bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.
Âm tần ổn định của chuông bạc va chạm trực diện với tiếng gió u uất phát ra từ các vòm đá granite. Hai luồng âm thanh trái ngược nhau dệt nên một trận chiến vô hình trong không trung.
Tiếng gió rít ma mị – tác nhân kích thích ảo giác chiến tranh – bắt đầu bị mài mòn và triệt tiêu dần bởi tiếng chuông tịnh hóa đều đặn của Tiêu Vân. Không gian xung quanh thùy thái dương của Tần Vô Phong bắt đầu có dấu hiệu ổn định trở lại.
“Keng... Keng...”
Nhịp tim 190 lần/phút của Kiếm Thánh khẽ giảm nhẹ xuống một nhịp. Ánh mắt đỏ ngầu hoang dại của ông thoáng hiện lên một tia mờ mịt, thanh kiếm rỉ sét trong tay hơi hạ xuống một chút. Ông xoay người lại nửa vòng, nhìn về phía Tiêu Vân đang chật vật bước đi trong mưa máu với bờ vai rỉ máu.
“Ngươi... ngươi là ai?... Tại sao lại mang tiếng chuông của Thẩm Mộc?...” Tần Vô Phong lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đầy vẻ nghi hoặc.
“Tần Vô Phong,” Tiêu Vân dừng lại ở cự ly đúng năm mét sát mép vực. Hắn nhìn thẳng vào mắt Kiếm Thánh, giọng nói trầm ấm, đều đặn vang lên giữa bão giông: “Ta là Tiêu Vân, Viện trưởng mới của Ngục Hồn Tiêu. Ta không mang vũ khí, cũng không có ma lực. Ta đến đây không phải để ám sát ông, mà để đưa ông về nhà.”
“Nhà?... Ta không có nhà!... Đồng đội của ta đều đã chết!... Ta đã tự tay giết chết họ!” Tần Vô Phong đột ngột gào lên một tiếng đau đớn tột cùng.
Ký ức tội lỗi dâng trào dữ dội làm sụp đổ hoàn toàn chút lý trí vừa nhen nhóm. Đôi mắt ông lại chuyển sang màu đỏ ngầu tột độ. Sát ý bùng phát ngược, cuồng phong đỏ rực quanh thân ông nổ tung dữ dội, thổi bay chiếc đèn bão cuối cùng của Tô Thiết xuống biển sâu.
Trong bóng tối đen kịt của đêm bão, Tần Vô Phong ôm chặt thanh kiếm rỉ sét, cơ thể đổ người ra phía sau, chuẩn bị gieo mình xuống vực sâu lộng gió đầy sóng dữ bên dưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!