Nhạc nềnBattleField4

Bước Vào Tầng Hầm Số 9

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hành lang đá dẫn ra thư viện ngục Hồn Tiêu tối tăm đến mức ánh đèn măng-sông ma pháp trên tay Lão Sâm chỉ có thể xua đi một khoảng mù mờ chưa đầy ba thước. Hơi lạnh từ Biển Chết Vĩnh Hằng len lỏi qua các khe nứt địa chất, mang theo vị muối mặn chát và mùi ẩm mốc của những trang giấy cổ bị bỏ hoang hàng thế kỷ.


Tiêu Vân khẽ lấy tay che miệng, ho khan vài tiếng. Lồng ngực hắn vẫn còn nhói đau sau chấn động vật lý từ vụ sập kệ sách đá ở thư viện trước đó. Thể chất của một người bình thường không có nửa phần ma lực thực sự là một gánh nặng quá lớn ở hòn đảo ngục cô lập này. Thế nhưng, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn dưới ánh đèn vẫn sáng lên một thứ ánh sáng lý trí, bình tĩnh đến mức lạnh lùng.


"Viện trưởng... ngài có nghe thấy tôi nói gì không?" Giọng Lão Sâm run rẩy, bàn tay già nua cầm cây đèn lắc lư liên tục làm những bóng đen trên tường đá nhảy múa điên cuồng. "Lôi Ba... gã giám ngục trưởng tàn bạo đó đang chuẩn bị vận chuyển Tần Vô Phong từ tầng hầm số 9 lên tháp chính. Hắn muốn dùng cơn điên của Kiếm Thánh để mưu sát ngài một cách hợp pháp!"


Dạ Lam đứng bên cạnh Tiêu Vân, hai tay ôm chặt cuốn sổ da cừu ghi chép bệnh án vào trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt không còn một giọt máu. Cô bé nhìn Tiêu Vân với ánh mắt cầu cứu đầy sợ hãi: "Viện trưởng, chúng ta phải làm sao đây? Kiếm Thánh điên loạn... sức mạnh của ông ấy có thể chém đôi cả tòa tháp này chỉ bằng một nhát kiếm ý!"


Tiêu Vân không trả lời ngay. Hắn khẽ đưa tay vào túi áo khoác lông xám tro, ngón tay chạm vào bề mặt mát lạnh của chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh mẫu sơ khai vừa thu hoạch được từ mật thất của cựu viện trưởng Thẩm Mộc. Những dòng di thư của Thẩm Mộc vẫn còn hiển hiện rõ ràng trong trí nhớ của hắn.


*"Điên loạn không phải là nguyền rủa của ác quỷ, mà là phản ứng phụ vật lý khi tế bào não cố gắng thích nghi với năng lượng mana quá tải dập tắt khả năng tự vệ của não bộ..."*


Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Tiêu Vân. Hắn đã hiểu ra toàn bộ tính toán của Lôi Ba. Gã giám ngục trưởng tham lam kia nghĩ rằng Tiêu Vân chỉ là một gã quý tộc phế vật bị gia tộc ruồng bỏ, không biết gì về sự nguy hiểm của các pháp sư tẩu hỏa nhập ma. Lôi Ba muốn nới lỏng xiềng xích, dẫn dụ Kiếm Thánh bùng phát cơn cuồng bạo cấp tính ngay khi tiếp xúc với Tiêu Vân, từ đó mượn đao giết người mà không để lại bất kỳ dấu vết phạm tội nào.


"Thay vì ngồi chờ cái chết tự tìm đến cửa," Tiêu Vân từ tốn nói, giọng điệu đều đặn không một chút gợn sóng, "chúng ta sẽ chủ động đi trước một bước."


"Chủ... chủ động?" Lão Sâm trợn tròn mắt, suýt nữa đánh rơi chiếc đèn bão.


"Dạ Lam," Tiêu Vân quay sang cô tiểu pháp sư thực tập, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy uy nghiêm của một vị bác sĩ lâm sàng tối cao. "Ngươi cầm cuộn di thư này quay về văn phòng Viện trưởng. Hãy đóng chặt cửa, sử dụng kiến thức ghi chép bệnh án để hệ thống hóa lại các triệu chứng ngộ độc mana hỏa hệ mà chúng ta vừa phân tích từ Lão Trương. Tuyệt đối không được tự ý đi xuống tầng hầm dưới bất kỳ hình thức nào."


"Nhưng... nhưng Viện trưởng, một mình ngài..." Dạ Lam lo lắng đến mức sắp khóc.


"Đây là mệnh lệnh lâm sàng," Tiêu Vân ngắt lời cô bé bằng một tông giọng dứt khoát. "Một trợ lý y tế giỏi là người biết giữ an toàn cho bản thân để bảo toàn tài liệu nghiên cứu. Đi đi."


Dạ Lam mím chặt môi, nhận lấy cuộn di thư từ tay Tiêu Vân. Cô bé cúi đầu cung kính, rồi ôm cuốn sổ bệnh án chạy nhanh về phía tháp chính.


Sau khi Dạ Lam rời đi, Tiêu Vân quay sang Lão Sâm: "Lão Sâm, ông dẫn ta đi tìm Đội trưởng vệ binh Tô Thiết. Ta cần ông ấy làm hộ vệ vật lý để xuống tầng hầm số 9 ngay lập tức."


***


Tại khu vực sảnh gác tháp chính, Đội trưởng vệ binh Tô Thiết đang đứng trầm mặc bên vách đá, ánh mắt sắc bén nhìn ra Biển Chết đang cuộn trào sóng dữ ngoài khơi. Nam tử trung niên cao lớn với khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị, bộ giáp sắt vệ binh trầy xước nặng nề dường như hằn sâu những vết tích của gió muối và thời gian.


Nghe tiếng bước chân gầy guộc của Tiêu Vân tiến lại gần, Tô Thiết quay đầu lại, đôi lông mày rậm rạp khẽ nhíu chặt: "Viện trưởng Tiêu? Đêm hôm thế này ngài không ở văn phòng nghỉ ngơi, lại đi ra đây làm gì? Tôi nghe nói đại sảnh tầng một vừa xảy ra chấn động ma pháp."


"Vụ việc ở đại sảnh đã được kiểm soát, Lão Trương đang dọn dẹp vệ sinh lâm sàng," Tiêu Vân đi thẳng vào vấn đề. "Tô Thiết, ta cần ông dẫn đường xuống tầng hầm số 9."


Không khí xung quanh lập tức đông cứng lại. Tô Thiết bước lên một bước, bàn tay to bản theo bản năng đặt lên chuôi thanh kiếm rèn từ sắt biển ngục dắt bên hông, giọng nói trầm xuống đầy vẻ răn đe: "Ngài điên rồi sao, Viện trưởng Tiêu? Tầng hầm số 9 là nơi giam giữ những kẻ tẩu hỏa nhập ma nặng nhất đại lục. Sát niệm ma chướng ở đó đậm đặc đến mức có thể bóp nát linh hồn của một pháp sư cao cấp chỉ trong mười phút. Một người thường không có mana như ngài bước xuống đó... không khác gì tự sát."


"Ta biết rõ nơi đó có gì, Tô Thiết," Tiêu Vân nhìn thẳng vào mắt vị đội trưởng chính trực. "Ta cũng biết Lôi Ba đang lên kế hoạch vận chuyển Tần Vô Phong lên đây để giết ta. Nếu ta không chủ động xuống tịnh hóa cơn điên của Kiếm Thánh ngay tại phòng giam biệt giam, toàn bộ tòa tháp này sẽ bị phá hủy khi ông ấy bùng phát cuồng bạo kịch phát."


Tô Thiết sững sờ. Ông không ngờ vị viện trưởng trẻ tuổi này lại nắm bắt thông tin nhanh nhạy và có cái nhìn sắc bén đến thế. Sự điềm tĩnh đến lạnh lùng của Tiêu Vân trước cái chết khiến vị đội trưởng dày dạn chiến trường này phải sinh ra một cảm giác kính trọng sâu sắc.


"Ngài... ngài thực sự có cách chữa trị cho Kiếm Thánh sao?" Tô Thiết hoài nghi hỏi. "Giáo hội Thần Quang đã dùng đến cả nước thánh tịnh hóa cao cấp nhất cũng vô dụng, chỉ có thể dùng xích sắt ma pháp để phong ấn ông ấy."


"Ma pháp trị liệu của Giáo hội thực chất chỉ là một loại độc chất ức chế thần kinh tạm thời, càng thanh lọc càng gây phản phệ tự bạo mạch máu não," Tiêu Vân lạnh lùng giải thích dưới lăng kính khoa học thần kinh. "Ta dùng liệu pháp tâm lý lâm sàng và tịnh hóa nhận thức. Tô Thiết, ông có dám đánh cược cùng ta một lần để cứu sống cựu đại tướng quân của vương quốc, hay muốn nhìn ông ấy bị Giáo hội thiêu sống như một kẻ bị nguyền rủa?"


Câu nói của Tiêu Vân đánh trúng vào nỗi đau sâu kín của Tô Thiết. Ông vốn là một quân nhân chính trực, vô cùng kính trọng cựu đại tướng Tần Vô Phong nhưng bất lực trước sự tàn bạo của Giáo hội và Lôi Ba.


Tô Thiết mím chặt môi, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm đến mức nổi gân xanh. Cuối cùng, ông thở dài một tiếng dứt khoát: "Được! Mạng này của tôi là do tướng quân cứu trên chiến trường biên giới cũ. Nếu Viện trưởng Tiêu đã dám đánh cược tính mạng của một người thường, Tô Thiết tôi tiếc gì cái xác không hồn này! Tôi sẽ hộ tống ngài xuống."


Tiêu Vân khẽ gật đầu. Hắn mở Hộp Thuốc An Thần Khẩn Cấp đeo bên hông, kiểm tra kỹ lưỡng các ống tiêm chứa dung dịch an thần thảo bào chế sẵn cùng chiếc Ống Nghe Nhịp Tim Cộng Hưởng tự chế. Mọi công cụ y tế đã sẵn sàng.


***


Tầng hầm số 9 nằm sâu dưới lòng Biển Chết vạn năm, ngăn cách với tháp chính bằng một lối cầu thang đá dốc đứng gồm hơn hai trăm bậc thang ẩm ướt. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh và ngột ngạt.


Tiêu Vân cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng. Ánh sáng từ đèn măng-sông ma pháp ổn định trên tay Tô Thiết bắt đầu bị khúc xạ thành những vệt sáng màu đỏ lòm kỳ dị. Đó là dấu hiệu của quặng mana đỏ bẩn rò rỉ từ các vách đá ngầm, phát xạ ra năng lượng bức xạ độc hại làm biến dạng nhận thức thị giác.


"Viện trưởng, đeo mặt nạ vào!" Tô Thiết trầm giọng nhắc nhở, tự tay đeo lên một chiếc mặt nạ da thú dày cộp tẩm hương liệu an thần.


Tiêu Vân cũng nhanh chóng đeo chiếc Mặt Nạ Lọc Khí Độc Mana lên mặt. Lớp than hoạt tính và vụn đá hải hồn phế thải nghiền nhỏ bên trong màng lọc lập tức phát huy tác dụng, lọc sạch mùi lưu huỳnh nồng nặc và bụi quặng đỏ lơ lửng trong không khí, mang lại cho hắn một luồng khí thở mát dịu tạm thời.


"Rầm... Rầm..."


Những tiếng va đập kinh hoàng dội lên từ dưới đáy sâu, kèm theo tiếng gầm rú khàn đục không giống giọng người. Đó là tiếng hét dệt từ sát niệm ma chướng của những đại pháp sư điên loạn bị giam giữ ở các phân khu biệt giam sâu nhất. Sóng âm bộc phát mạnh đến mức làm những hạt bụi đá trên trần hầm rơi xuống lả tả.


Tô Thiết run rẩy nhẹ dưới bộ giáp sắt. Sức ép tinh thần ở đây quá lớn, ngay cả một Pháp Sư Cao Cấp hệ Thổ cấp 4 như ông cũng cảm thấy mạch máu thùy trán co thắt đau nhói liên tục.


Nhưng khi ông liếc nhìn sang Tiêu Vân, ông hoàn toàn kinh ngạc.


Chàng thanh niên không ma lực kia vẫn bước đi đều đặn, nhịp thở vô cùng ổn định dưới lớp mặt nạ. Năng lực Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối của linh hồn xuyên không giúp Tiêu Vân hoàn toàn miễn nhiễm với mọi luồng ma âm gào thét và oán khí đang gặm nhấm nhận thức xung quanh. Hắn giống như một mỏ neo lý trí vĩnh cửu bước đi giữa địa ngục tinh thần.


Cuối cùng, họ cũng đứng trước cánh cửa sắt khổng lồ bọc đá phong ấn đen của phòng biệt giam số 9.


Trên bề mặt cánh cửa, những sợi xích sắt ma pháp phong ấn rỉ sét quấn chằng chịt, phát ra những luồng hào quang màu vàng nhạt yếu ớt của thổ hệ trận pháp đang bị mài mòn. Phía bên trong phòng giam, một luồng sát ý màu đỏ rực như máu rò rỉ qua các khe cửa đá, cô đặc thành một làn sương mù mỏng dính bám đầy trên nền đất ẩm ướt.


"Tần Vô Phong đang ở bên trong," Tô Thiết nói, giọng ông nghẹn lại sau lớp mặt nạ. "Ngài thực sự muốn mở cửa sao?"


"Mở ra," Tiêu Vân dứt khoát ra lệnh.


Tô Thiết hít một hơi thật sâu, dùng chìa khóa đồng nặng nề bẻ gãy khớp khóa xích sắt. Ông gồng sức mạnh thổ hệ ma lực vào hai cánh tay, từ từ đẩy cánh cửa đá nặng nề ra.


"Uỳnh..."


Ngay khi cánh cửa vừa hé mở một khoảng nhỏ, một luồng cuồng phong sát ý màu đỏ rực bỗng bùng phát dữ dội từ bên trong lao thẳng ra ngoài.


"Cẩn thận!" Tô Thiết hét lớn. Theo bản năng quân nhân, ông bước lên trước Tiêu Vân, vận hành ma lực thổ hệ ngưng tụ thành một màng chắn Địa Thần Thuẫn màu xám xịt trước mặt.


"Rắc... Rắc..."


Nhưng luồng sát ý của Kiếm Thánh điên loạn quá tàn bạo. Chỉ trong một tích tắc tiếp xúc, màng chắn Địa Thần Thuẫn của Tô Thiết bị chém nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn. Sức ép của luồng kiếm khí vô hình hất văng thân hình khổng lồ của vị đội trưởng vệ binh ra xa, đập mạnh lưng vào vách đá hành lang. Thanh kiếm rèn từ sắt biển ngục của ông bị kiếm ý đánh văng khỏi tay, rơi keng xuống đất.


"Tô Thiết!" Tiêu Vân gọi nhỏ.


"Tôi... tôi không sao... khụ..." Tô Thiết phun ra một ngụm máu nhạt, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn vào bóng tối bên trong phòng giam. "Sức mạnh của tướng quân... đã vượt quá giới hạn kiểm soát của xích phong ấn rồi! Ngài mau lui lại!"


Thế nhưng, Tiêu Vân không hề lui.


Hắn bước thẳng qua Tô Thiết, tiến diện vào làn sương mù sát ý màu đỏ rực đang cuộn trào ra ngoài cửa phòng giam.


"Xèo xèo xèo..."


Những tia kiếm khí vô hình mang theo sát niệm của Sát Lục Kiếm Đạo va đập liên tục vào cơ thể Tiêu Vân. Màng bảo vệ tinh thần dệt từ bị động Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối của hắn phát ra những tiếng xèo xèo chói tai khi triệt tiêu hoàn toàn luồng oán khí muốn ăn mòn não bộ của hắn.


Tuy nhiên, áo khoác lông xám tro của viện trưởng ngục trên người hắn lập tức bị những tia kiếm ý vật lý cắt rách nát tả tơi thành nhiều mảnh. Một vết xước nhẹ xuất hiện trên vai trái của Tiêu Vân, rỉ ra một đường máu đỏ tươi mỏng dính. Cơn đau rát vật lý dâng lên, nhưng nét mặt hắn vẫn không hề biến đổi.


Hắn lấy chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh mẫu sơ khai ra khỏi túi áo rách, đưa ngón tay gõ nhẹ vào vành chuông.


"Keng..."


Tiếng chuông bạc trong trẻo phát ra tần số 10Hz ổn định dội vào không gian ngột ngạt. Một màng chắn ánh sáng bạc nhạt mỏng manh bùng phát xung quanh Tiêu Vân, mài mòn và làm chậm lại các tia kiếm khí vô hình đang xé rách không khí.


Tiêu Vân bước chân vào bên trong phòng giam tối tăm.


Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn bão rơi trên nền đất, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt hắn.


Một lão giả tóc xám bù xù như tổ quạ, mặc chiến giáp rách nát dính đầy vết máu khô đen, đang bị trói chặt vào bốn bức tường đá bằng những sợi xích sắt phong ấn ma pháp khổng lồ. Đó chính là Kiếm Thánh Tần Vô Phong.


Quanh thân ông, một luồng sát ý màu đỏ máu hóa hình thành sương mù thực thể cuồn cuộn bay lượn như những con rắn độc. Tần Vô Phong đang ôm chặt một thanh kiếm rỉ sét (Kiếm Rỉ Của Kiếm Thánh) vào trước ngực, cơ thể liên tục co giật dữ dội dưới trạng thái Cuồng Bạo (Frenzy) cực hạn. Nhịp tim của ông đập nhanh đến mức có thể nghe thấy tiếng thình thịch dội vào vách đá ẩm ướt.


"Ám sát... kẻ thù... tất cả đều phải chết!" Tần Vô Phong lẩm bẩm những lời vô nghĩa bằng giọng khàn đục, sát ý bộc phát làm những viên đá tảng xung quanh rạn nứt nẻ.


Tô Thiết chật vật bò dậy ngoài hành lang, thấy Tiêu Vân tiếp cận gần Kiếm Thánh liền hét lớn: "Viện trưởng! Đừng rút kiếm hay dùng ma pháp trói buộc! Tướng quân sẽ nghĩ ngài là sát thủ chiến trường biên giới và chém nát ngài lập tức!"


"Ta biết rõ điều đó, Tô Thiết," Tiêu Vân bình tĩnh đáp, giọng hắn vang lên đều đặn giữa tiếng gầm rú của Kiếm Thánh. "Ông ấy đang bị hoang tưởng chiến tranh cực độ. Bất kỳ hành vi rút vũ khí hay sử dụng ma pháp phòng thủ nào của vệ binh đều bị thùy trán của ông ấy nhận diện là một cuộc ám sát trái phép. Cách duy nhất là tiếp cận lâm sàng không phòng vệ vật lý."


Hắn điềm tĩnh bước tới sát cự ly hai mét trước mặt Kiếm Thánh điên loạn.


Hắn không hề ngưng tụ mana phòng thủ, cũng không rút bất kỳ vũ khí nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lấy chiếc Ống Nghe Nhịp Tim Cộng Hưởng tự chế áp sát vào thùy thái dương và vùng ngực của Tần Vô Phong để đo lường dao động.


"Thình thịch... Thình thịch..."


Tần số tim đập vượt quá 190 lần/phút, sóng não dao động ở tần số Beta cực cao dệt từ sát niệm ma chướng. Tế bào não của Kiếm Thánh đang bị ngộ độc mana đỏ vật lý nghiêm trọng, chuẩn bị dẫn đến hiện tượng sụp đổ hoàn toàn vỏ não tinh thần.


"Tần Vô Phong," Tiêu Vân gọi lớn tên của ông, ánh mắt xám tro khóa chặt vào khuôn mặt đầy sẹo đang co giật của Kiếm Thánh. "Trận chiến biên giới đã kết thúc mười năm trước rồi. Ông không còn ở trên chiến trường nữa."


"Gào!"


Nghe thấy giọng nói của người lạ, Tần Vô Phong đột ngột ngẩng đầu lên.


Đôi mắt đỏ ngầu hoang dại, tràn ngập tơ máu của Kiếm Thánh khóa chặt hoàn toàn vào thân hình gầy gò của Tiêu Vân. Sát ý thực thể màu đỏ máu quanh người ông bùng phát dữ dội, kiếm khí vô hình rít lên chói tai, chém rách nát hoàn toàn mảng áo khoác lông còn lại của Tiêu Vân, để lại thêm vài vết xước rỉ máu trên cánh tay hắn.


"Rắc... Rắc..."


Cùng lúc đó, một tiếng động rạn nứt đáng sợ vang lên từ dưới lòng đất. Một cơn địa chấn nhẹ xảy ra, làm rung chuyển toàn bộ tầng hầm số 9.


Dưới sức ép của luồng kiếm ý cuồng bạo cực hạn, những sợi xích sắt ma pháp phong ấn khổng lồ quấn quanh người Tần Vô Phong bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nẻ màu vàng nhạt, chuẩn bị vỡ vụn hoàn toàn.


Sát ý vô hình khóa chặt lấy Tiêu Vân, không khí xung quanh nóng lạnh thất thường đến ngột ngạt. Chỉ cần một cử động sai lệch nhỏ của Tiêu Vân lúc này, thanh kiếm rỉ sét của Kiếm Thánh sẽ chém đứt đôi người hắn trong tích tắc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!