Nhạc nềnBattleField4

Mật Mã Trong Thư Viện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng khóc nghẹn ngào của Lão Trương dội vào những bức tường đá xám của đại sảnh sinh hoạt chung, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt vốn chỉ có tiếng xiềng xích kéo lê và tiếng gào thét vô nghĩa. Gã lính ngục hung bạo nhất tầng một, kẻ từng coi việc hành hạ phạm nhân điên là thú vui, giờ đây quỳ rạp dưới chân một thanh niên hai mươi bốn tuổi không có nửa phần ma lực.


Tiêu Vân đứng im lặng. Áo khoác lông xám tro của viện trưởng ngục khẽ lay động dưới luồng gió biển lùa qua khe đá. Hắn không vội vàng đỡ Lão Trương dậy. Trong tâm lý học lâm sàng, việc thiết lập ranh giới quyền uy trong giai đoạn đầu của mối quan hệ trị liệu là vô cùng quan trọng. Hắn cần Lão Trương hiểu rằng, sự cứu rỗi này không phải là một đặc ân bố thí, mà là kết quả của một cam kết kỷ luật nghiêm ngặt.


"Đứng lên đi, Lão Trương," Tiêu Vân từ tốn nói, giọng hắn đều đặn và trầm ấm như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ cát. "Ta đã hứa sẽ chữa trị cho ngươi, và ta sẽ giữ lời. Nhưng trước hết, chúng ta phải giải quyết vấn đề thực tế trước mắt."


Hắn chỉ tay về phía cánh cửa gỗ lớn bọc sắt đang đóng chặt từ bên ngoài. Đó là cái bẫy diệt khẩu mà Giám ngục trưởng Lôi Ba đã giăng ra.


Lão Trương vội vã đứng dậy, lau nước mắt trên khuôn mặt đầy sẹo, ánh mắt chuyển từ tuyệt vọng sang trung thành tuyệt đối. "Viện trưởng, tên phó giám ngục Triệu Nghị đã khóa chặt cửa ngoài theo lệnh của Lôi Ba. Hắn muốn nhốt chúng ta cùng đám điên này để phóng hỏa thiêu rụi nhằm xóa dấu vết ăn chặn công quỹ!"


"Ngươi là Pháp Đồ Thổ Hệ cấp hai," Tiêu Vân điềm tĩnh phân tích. "Mana của ngươi tuy bị hỗn loạn nhẹ do hỏa độc từ chiếc roi da cũ, nhưng cấu trúc cơ bắp và khả năng thao túng đất đá của ngươi vẫn còn. Hãy phối hợp với các vệ binh cũ, dùng lực vật lý cưỡng bẻ gãy các chốt khóa sắt ở rìa cửa. Không dùng ma pháp bộc phát mạnh, tránh làm sập trần đá ẩm ướt."


"Rõ!" Lão Trương như tìm được mỏ neo lý trí. Gã lập tức quay sang đám lính ngục cũ đang hoang mang. Bằng uy tín tích lũy nhiều năm và kỷ luật quân đội mới được Tiêu Vân khơi dậy, gã nhanh chóng tập hợp lực lượng.


Không có tiếng nổ ma pháp nào vang lên. Dưới sự chỉ dẫn cơ học của Tiêu Vân về điểm chịu lực yếu nhất của bản lề cửa bọc sắt, Lão Trương cùng ba lính ngục khỏe mạnh dùng những thanh sắt gia cố xà beng, dùng sức nặng cơ bắp để bẩy chốt khóa.


"Rắc... Rầm!"


Cánh cửa gỗ nặng nề đổ sập ra phía ngoài hành lang tối tăm. Luồng không khí biển lạnh buốt tràn vào, xua đi mùi ẩm mốc và hơi nóng hừng hực của mana đỏ bẩn thỉu trong đại sảnh.


Tiêu Vân bước ra ngoài trước tiên. Dạ Lam ôm chặt cuốn sổ da cừu ghi chép bệnh án, vội vàng chạy bám sát sau lưng hắn. Cô bé nhìn bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp của viện trưởng mới với ánh mắt sùng bái tột đỉnh.


"Lão Trương, nhiệm vụ đầu tiên của ngươi dưới danh nghĩa hộ lý trưởng tập sự," Tiêu Vân dừng bước ở hành lang, không ngoảnh đầu lại, "là dọn dẹp vệ sinh đại sảnh, cấp phát cháo ấm giàu dinh dưỡng cho các phạm nhân nhẹ, và tuyệt đối cấm mọi hành vi bạo lực vật lý. Ta cần một môi trường lâm sàng sạch sẽ khi ta quay lại."


"Tuân lệnh Viện trưởng!" Lão Trương dập đầu cung kính.


Sau khi phân phó xong, Tiêu Vân quay sang Dạ Lam. "Dạ Lam, dẫn ta đến Thư viện ngục Hồn Tiêu. Ta cần tìm kiếm các ghi chép y khoa và ma pháp cổ xưa của các đời viện trưởng trước. Chúng ta không thể điều trị lâm sàng mà không có hồ sơ lý thuyết."


"Dạ... dạ, Viện trưởng đi lối này," Dạ Lam nhanh nhẹn dẫn đường, giọng cô bé vẫn còn run rẩy vì phấn khích.


Thư viện ngục Hồn Tiêu nằm ở rìa phía bắc của tháp chính, một khu vực biệt lập quanh năm bị bao phủ bởi sương mù muối biển. Khi Tiêu Vân đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào, một mùi giấy mốc cổ xưa và bụi bặm hàng thế kỷ ập thẳng vào mũi.


Nơi đây giống như một lăng mộ của tri thức bị bỏ hoang. Hàng chục kệ sách bằng đá granite xám tro đứng sừng sững trong bóng tối, xếp đầy những cuốn sách da thú rách nát, một số cuốn đã bị mục rỗng do độ ẩm cực cao của Biển Chết. Không khí ở đây mang một cảm giác đè nén kỳ lạ. Tiêu Vân nhạy cảm nhận ra, đây là tàn dư sóng não — hay còn gọi là oán khí — sinh ra từ những trang sách ma pháp bị cấm nghiên cứu, rò rỉ năng lượng mana đỏ qua hàng trăm năm.


"Viện trưởng, nơi này đã bị Giáo hội Thần Quang niêm phong tri thức từ lâu," Dạ Lam vừa phủi bụi trên một chiếc bàn gỗ mục vừa nói nhỏ. "Họ coi việc nghiên cứu cấu trúc não bộ và linh hồn bằng phương pháp phi ma pháp là tội báng bổ tối cao. Cựu viện trưởng Thẩm Mộc đã từng dành cả đời ở đây trước khi ông ấy... qua đời đột ngột."


Tiêu Vân không đáp. Hắn đi chậm rãi qua từng kệ sách, đôi mắt xám tro chăm chú quan sát. Hắn dừng lại trước một bức chân dung lớn treo ở bức tường trung tâm thư viện.


Đó là bức tranh vẽ Thẩm Mộc, thế hệ viện trưởng đầu tiên của Ngục Hồn Tiêu. Trong tranh, một lão nhân gầy gò mặc áo khoác viện trưởng xám tro, khuôn mặt hiền từ nhưng ẩn chứa một nỗi u uất sâu thẳm. Lão nhân đang cầm một chiếc chuông bạc nhỏ ở tay trái, trong khi ngón tay phải đang chỉ vào một sơ đồ hình bộ não người được khắc chạm trên bàn đá phía sau.


Tiêu Vân nheo mắt. Với tư duy của một nhà tâm lý học lâm sàng am hiểu giải phẫu học thần kinh, hắn lập tức nhận ra điểm bất thường trong bức tranh.


Ngón tay phải của Thẩm Mộc không chỉ vào trung tâm bộ não, mà chỉ chính xác vào vị trí thùy thái dương — vùng não chịu trách nhiệm kiểm soát trí nhớ và cảm xúc, cũng là nơi dòng chảy mana đỏ thường tích tụ gây ra hội chứng hoang tưởng kịch phát.


"Một mật mã hành vi," Tiêu Vân lẩm bẩm.


Hắn bước tới gần bức tranh, đưa bàn tay người thường không có ma lực chạm nhẹ vào phần khung gỗ sồi cổ xưa xung quanh bức chân dung. Khung tranh được dệt từ những sợi tơ đồng mảnh dẻ, nhưng ở góc dưới bên phải — tương ứng với hướng chỉ của ngón tay Thẩm Mộc trong tranh — có một khớp nối cơ khí nhỏ bị che phủ bởi một lớp sáp nến khô.


"Dạ Lam, cầm đèn măng-sông lại đây," Tiêu Vân ra lệnh.


Dạ Lam vội vàng mang chiếc đèn phát ra ánh sáng vàng cam dịu nhẹ đến sát bức tranh. Tiêu Vân dùng ngón tay cạo sạch lớp sáp nến cổ xưa. Hắn phát hiện ra ba nút nhấn bằng đá thạch anh nhỏ ẩn sâu trong thớ gỗ.


Hắn bắt đầu phân tích logic. Bức vẽ sơ đồ não bộ phía sau Thẩm Mộc có ba điểm sáng ma pháp nhạt: thùy trán (nhận thức), thùy thái dương (cảm xúc), và hành tủy (bản năng).


"Thẩm Mộc muốn để lại di sản cho người kế thừa có cùng tư duy khoa học," Tiêu Vân suy luận trong đầu. "Nếu Giáo hội hoặc Lôi Ba tìm thấy nơi này, chúng sẽ dùng ma pháp để dò tìm năng lượng. Nhưng đây là một cơ quan cơ khí thuần túy, không có dao động mana. Muốn mở nó, phải nhấn theo đúng trình tự tiến hóa của nhận thức tinh thần: từ Bản năng, đến Cảm xúc, và cuối cùng là Lý trí."


Hắn đưa ngón tay gầy guộc, dứt khoát nhấn nút thạch anh tương ứng với Hành tủy trước.


"Cạch."


Một tiếng động cơ khí nhỏ vang lên từ phía sau bức tường đá.


Hắn tiếp tục nhấn nút tương ứng với Thùy thái dương (Cảm xúc), và cuối cùng là Thùy trán (Lý trí/Nhận thức).


"Rắc... Rắc..."


Bức chân dung khổng lồ của Thẩm Mộc từ từ dịch chuyển sang bên trái mười phân, để lộ một ngăn kéo bí mật bằng đá đen được lót nhung xám tro bên trong vách tường.


Nằm yên lặng trong ngăn kéo là một cuộn da dê rách nát bám đầy bụi vàng, cùng một chiếc chuông bạc thô sơ dệt từ sợi tơ đồng và những mảnh đá màu lam xám nhạt phát ra dao động sóng âm tần số thấp cực kỳ ổn định.


Tiêu Vân cầm cuộn da dê lên. Ngay khi hắn mở ra, những dòng chữ viết tay bằng mực than tẩm thuốc an thần hiện rõ dưới ánh đèn măng-sông.


[Di Thư Của Viện Trưởng Thẩm Mộc]


"Gửi kẻ kế thừa mang linh hồn tỉnh táo... Nếu ngươi đọc được những dòng này, nghĩa là ta đã thất bại trước sự thanh trừng tàn độc của Giáo hội Thần Quang. Chúng đầu độc ta vì ta đã phát hiện ra chân tướng kinh hoàng: Điên loạn không phải là nguyền rủa của ác quỷ, mà là phản ứng phụ vật lý khi tế bào não cố gắng thích nghi với năng lượng mana quá tải dập tắt khả năng tự vệ của não bộ..."


Tiêu Vân nheo mắt đọc tiếp. Cuộn di thư ghi chép chi tiết: Ngục Hồn Tiêu thực chất không phải là một nhà giam phong kiến thông thường, mà là một trạm tịnh hóa năng lượng cổ đại (ancient purification station) được tiền nhân xây dựng trên một địa mạch tịnh hóa khổng lồ dưới lòng Biển Chết để lọc bớt ý chí điên loạn đang rò rỉ của Thần Sáng Thế.


"Đá Hải Hồn Phế Thải chính là sản phẩm phụ của màng lọc năng lượng này," Tiêu Vân đọc thầm công thức chế tạo được ghi ở cuối trang sách. "Khi được gọt giũa và dệt cùng sợi tơ đồng theo tần số âm thanh 10Hz, nó sẽ tạo ra Chuông Bạc Mộng Cảnh có khả năng triệt tiêu hoàn toàn dao động sóng não hỗn loạn do ngộ độc mana đỏ..."


Sự phấn khích dâng lên trong lòng nhà tâm lý học lâm sàng. Đây chính là mảnh ghép lý thuyết tối quan trọng mà hắn đang tìm kiếm để hoàn thiện phác đồ điều trị cho các đại pháp sư điên ở tầng hầm số 9.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Trong lúc Tiêu Vân đang tập trung đọc di thư, Dạ Lam tò mò bước tới một kệ sách đá cũ nát lân cận. Trên bàn đá có một cuốn sách ma pháp cổ bọc da thú đen xỉn, xích sắt phong ấn của nó đã bị rỉ sét mục nát hoàn toàn từ lâu.


"Viện trưởng, nhìn cuốn sách này xem..." Dạ Lam tò mò đưa tay chạm vào bìa sách.


"Đừng chạm vào!" Tiêu Vân hét lên cảnh báo.


Nhưng đã quá muộn.


Ngay khi ngón tay của Dạ Lam vừa tiếp xúc với lớp da thú cổ xưa, một luồng mana đỏ bẩn thỉu tích tụ hàng trăm năm bên trong cuốn sách bỗng bùng phát. Cuốn sách tự động mở toang, phát ra một tiếng rít chói tai của ma âm gào thét.


Một bóng đen oán khí khổng lồ, mang hình dạng một khuôn mặt méo mó đầy oán hận của một pháp sư đã chết vì tẩu hỏa nhập ma, bay vụt ra từ các trang sách rách nát. Nó uốn lượn trong không khí ẩm ướt, mang theo luồng sát niệm ma chướng lạnh buốt xương tủy, lao thẳng về phía linh hồn của Dạ Lam.


"A!" Dạ Lam hoảng loạn hét lên. Theo bản năng tự vệ, cô bé cố gắng ngưng tụ một màng chắn nước (Thủy phòng ngự) để che chắn trước mặt.


Nhưng luồng oán khí đỏ đen kia quá mạnh mẽ và tàn bạo. Ngay khi chạm vào màng nước của Dạ Lam, nó lập tức ăn mòn và làm tan rã hoàn toàn phép thuật thủy hệ sơ cấp của cô bé. Dạ Lam ngã khuỵu xuống sàn đá, hai tay ôm đầu, đồng tử co rút lại vì ảo giác ác mộng bắt đầu xâm nhập vào thùy thái dương.


Bóng đen oán khí gầm rú, chuẩn bị tung đòn chí mạng bóp nát nhận thức của cô tiểu pháp sư thực tập.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tiêu Vân không hề do dự. Hắn không có ma lực, cơ thể yếu ớt của người thường không thể thi triển bất kỳ phép thuật phòng ngự nào. Nhưng hắn có một thứ vũ khí tối thượng mà thế giới này không ai có: Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối dệt từ cấu trúc não bộ hiện đại của một linh hồn xuyên không.


Hắn lao tới, dùng thân hình của mình chắn hoàn toàn trước mặt Dạ Lam.


"Xèo xèo xèo!"


Bóng đen oán khí đâm sầm vào ngực Tiêu Vân. Một luồng sương mù đen đỏ bao phủ lấy toàn thân hắn, cố gắng len lỏi qua các giác quan để tấn công vào vỏ não của hắn.


Nhưng ngay khi luồng oán khí tiếp xúc với màng chắn tinh thần vô hình xung quanh não bộ của Tiêu Vân, nó giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, lập tức bị triệt tiêu và tan rã thành những làn khói xám vô hại. Cấu trúc tư duy khoa học và lý trí vĩnh cửu của hắn hoàn toàn miễn nhiễm với mọi loại ma âm thao túng và độc tố tinh thần.


Tuy nhiên, sức mạnh vật lý đi kèm với luồng chấn động mana bộc phát vẫn cực kỳ khủng khiếp.


"Ầm!"


Cú va chạm đẩy lùi Tiêu Vân hai bước. Sức ép của luồng mana bạo loạn dội vào bức tường đá phía sau, khiến một kệ sách đá khổng lồ mất thăng bằng đổ sập xuống. Một góc trần thư viện cũ nát bị chấn động làm nứt toác, đá tảng và bụi cát đổ xuống rầm rầm, chặn lối thoát hiểm duy nhất của họ.


"Khụ... khụ..." Dạ Lam ho sặc sụa trong làn bụi đá dày đặc, khuôn mặt nhợt nhạt vì sợ hãi. "Viện trưởng... ngài có sao không?"


"Ta không sao," Tiêu Vân điềm tĩnh trả lời, dù lồng ngực hắn đang nhói đau do chấn động vật lý. Hắn quan sát bóng đen oán khí đang tụ hội lại một lần nữa giữa không trung, chuẩn bị bộc phát đợt tấn công thứ hai.


Hắn nhanh chóng nhận ra: luồng oán khí này thực chất là tàn dư sóng não dao động ở tần số Beta cao (25-30 Hz) của một pháp sư đã khuất. Dùng bạo lực vật lý hay ma pháp thông thường chỉ làm kích thích sự bùng phát của nó. Muốn triệt tiêu nó, phải dùng một tần số âm thanh đối nghịch để tạo ra hiện tượng triệt tiêu cộng hưởng.


Hắn liếc nhìn chiếc chuông bạc thô sơ (Chuông Bạc Mộng Cảnh mẫu sơ khai) đang cầm ở tay trái, vừa thu hồi từ ngăn kéo bí mật của Thẩm Mộc.


Tiêu Vân nâng chiếc chuông lên. Hắn không dùng mana, chỉ dùng ngón tay gầy guộc gõ nhẹ vào vành chuông dệt từ đá hải hồn phế thải.


"Keng..."


Một tiếng chuông thanh mảnh, trong trẻo vang lên, lan tỏa ra không gian thư viện ẩm ướt.


Sóng âm phát ra ở tần số ổn định 10Hz (tần số sóng não Alpha của trạng thái thiền định tỉnh táo). Ngay khi tiếng chuông chạm vào bóng đen oán khí, luồng sương mù đen đỏ bỗng khựng lại giữa chừng, giống như một con quái vật bị đóng băng hành vi.


"Keng... Keng... Keng..."


Tiêu Vân tiếp tục gõ chuông theo nhịp thở đều đặn của mình, từng bước tiến về phía bóng đen. Tiếng chuông cộng hưởng ổn định thùy thái dương, cắt đứt hoàn toàn liên kết sóng não ký sinh của oán khí.


Trước sự chứng kiến kinh ngạc của Dạ Lam, bóng đen oán khí khổng lồ dần dần co rụt lại, loãng ra, và cuối cùng tan biến hoàn toàn vào hư vô như chưa từng tồn tại. Màn sương ảo giác bao phủ thư viện bị dọn sạch, trả lại sự yên tĩnh ban đầu.


Tiêu Vân cẩn thận cất cuộn di thư của Thẩm Mộc và chiếc chuông bạc mẫu sơ khai vào túi áo khoác lông xám tro. Hắn đỡ Dạ Lam đứng dậy, phủi sạch bụi cát trên người cô bé.


"Đi thôi. Nơi này không còn an toàn nữa. Chúng ta đã lấy được thứ cần tìm."


Họ chật vật trèo qua đống đổ nát của kệ sách đá bị sập để thoát ra ngoài hành lang thư viện.


Ngay khi vừa bước ra khỏi khu vực sương mù bắc tháp, họ nhìn thấy Lão Sâm, người quản lý kho dược cũ của ngục, đang đứng chờ sẵn trong bóng tối hành lang. Lão nhân gầy guộc khoác áo vải thô nâu đất bám đầy bụi thảo mộc, tay cầm chiếc đèn bão ma pháp thô sơ tỏa ánh sáng nhạt.


Khuôn mặt đầy nếp nhăn nheo hằn sâu gió biển của Lão Sâm lộ rõ vẻ hoảng hốt và lo lắng tột độ khi nhìn thấy Tiêu Vân bước ra an toàn.


"Viện trưởng! May quá ngài vẫn an toàn... Tôi đã nghe thấy tiếng chấn động ma pháp từ phía thư viện," Lão Sâm nói, giọng run rẩy.


"Ta gặp một chút rắc rối nhỏ với oán khí sách cổ, nhưng đã giải quyết xong," Tiêu Vân điềm tĩnh nói. "Lão Sâm, ta cần ông giúp ta thu thập toàn bộ Đá Hải Hồn Phế Thải đang bị vứt bỏ trong kho dược liệu. Ta có việc cực kỳ quan trọng cần dùng đến chúng."


Lão Sâm gật đầu lia lịa: "Đá hải hồn phế thải chứa tạp chất mana bẩn thì trong kho có rất nhiều, tôi sẽ chuẩn bị ngay cho ngài. Nhưng... nhưng có một việc khẩn cấp hơn..."


Lão nhân ghé sát tai Tiêu Vân, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, đôi mắt láo liên nhìn quanh hành lang tối tăm như sợ có tai vách mạch rừng. Giọng lão run rẩy đến mức răng đập vào nhau cầm cập:


"Viện trưởng... tên phó giám ngục Triệu Nghị vừa nhận được mật lệnh từ Giám ngục trưởng Lôi Ba... Họ đang lén lút chuẩn bị vận chuyển một tù nhân cực kỳ nguy hiểm từ tầng hầm số 9 lên... Ngài phải cẩn thận. Kẻ đó... kẻ đó là một Kiếm Thánh điên loạn hoàn toàn..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!