Thuần Hóa Đám Đông
Thanh sắt nhọn hoắt xé rách không khí ẩm ướt, mang theo tiếng rít sắc lẹm nhắm thẳng vào ngực Tiêu Vân mà đâm tới. Khoảng cách chỉ còn vài tấc.
Trong mắt đám lính ngục đang lùi lại phía sau, gã viện trưởng phế vật không ma lực này chắc chắn sẽ bị đâm một lỗ thủng trên ngực, máu tươi sẽ nhuộm đỏ sàn đá đại sảnh, kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của một kẻ bị gia tộc ruồng bỏ. Dạ Lam hét lên một tiếng kinh hoàng, hai tay cô bé run rẩy cố gắng ngưng tụ một luồng thủy đạn ma pháp yếu ớt, nhưng nỗi sợ hãi tột độ khiến dòng chảy mana trong người cô tắc nghẽn, phép thuật chưa kịp hình thành đã tan rã thành những hạt nước vô hại rơi lã chã.
Thế nhưng, Tiêu Vân không hề né tránh theo bản năng của một kẻ hoảng loạn. Đôi mắt xám tro của hắn vẫn tĩnh lặng như đầm nước đóng băng, phản chiếu hình ảnh thanh sắt nhọn đang lao tới với một tốc độ kinh người.
Trong thế giới của một nhà tâm lý học lâm sàng, thời gian như chậm lại dưới sự phân tích logic lạnh lùng.
Độc Nhãn là một Pháp Đồ Thổ Hệ cấp 2, sức mạnh cơ bắp của gã vượt trội hơn người thường nhờ sự cường hóa của mana hệ Thổ. Nhưng gã có một điểm yếu chí mạng mà chính gã cũng không hề nhận ra: gã cụt mất mắt phải.
Trong giải phẫu học hành vi, một kẻ mất đi thị lực một bên mắt sẽ có xu hướng bù trừ bằng cách nghiêng đầu nhẹ sang bên lành để mở rộng tầm nhìn, đồng thời vai phải của gã sẽ hơi nhô lên để bảo vệ nửa thân người bị khuất. Khi Độc Nhãn lao tới với thanh sắt cầm ở tay phải, gã buộc phải vung tay theo một đường chéo từ dưới lên để tránh điểm mù của chính mình. Đường tấn công này tuy dũng mãnh nhưng lại để lộ một khoảng trống cực lớn ở phía sườn phải — góc chết thị giác hoàn toàn của gã.
Tiêu Vân không lùi lại. Hắn khẽ nghiêng người, không phải bằng tốc độ của một cao thủ võ lâm, mà là một chuyển động tối giản, chuẩn xác đến từng milimet dựa trên tính toán vật lý. Hắn bước một nửa bước chân về phía bên phải của Độc Nhãn, lách thẳng vào vùng điểm mù của gã.
"Vút!"
Thanh sắt nhọn hoắt sượt qua mép áo khoác lông xám tro của Tiêu Vân, chỉ để lại một vệt rách nhỏ trên thớ vải thô. Độc Nhãn do dồn quá nhiều lực vào cú đâm thẳng, lại bất ngờ mất đi mục tiêu trong tầm nhìn của con mắt duy nhất, trọng tâm cơ thể lập tức bị mất đà. Gã loạng choạng lao về phía trước hai bước, suýt chút nữa thì ngã sấp xuống sàn đá ẩm ướt.
"Khốn kiếp! Ngươi dám né?!" Độc Nhãn gầm lên một tiếng dữ dội, khuôn mặt thô kệch đầy sẹo rần rần nổi giận. Gã nhanh chóng xoay người lại, con mắt trái còn lại trợn trừng đầy tia máu, định vung thanh sắt quét ngang một lần nữa.
Nhưng gã chưa kịp ra chiêu, giọng nói của Tiêu Vân đã vang lên. Nó không lớn, không chứa đựng bất kỳ uy áp ma pháp nào, nhưng lại mang một tần số trầm ấm, đều đặn và lạnh lùng đến đáng sợ, xuyên qua tiếng gào thét hỗn loạn của đám tù nhân bạo động.
"Vết sẹo hình rết trên mắt phải của ngươi... không phải do kẻ thù chém. Đó là vết xước từ mảnh gốm vỡ, tự tay ngươi cào vào khi bị cha mình nhốt trong hầm tối hỏa tinh năm lên tám tuổi, đúng không?"
Câu nói đơn giản ấy giống như một tia sét đánh thẳng vào đại sảnh.
Độc Nhãn cứng đờ người. Thanh sắt mài nhọn hoắt đang giơ giữa không trung bỗng khựng lại. Đồng tử của con mắt trái duy nhất co rút lại thành một chấm nhỏ, khuôn mặt hung tợn của gã lập tức chuyển từ đỏ gay sang một màu xám bệch không còn giọt máu.
"Ngươi... ngươi nói cái gì?!" Giọng Độc Nhãn run lên, sự hung hãn bộc phát ban nãy đột ngột bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi tột độ từ sâu trong tiềm thức.
Tiêu Vân điềm tĩnh đứng im tại chỗ, giữ đúng khoảng cách an toàn 1.5 mét với Độc Nhãn — khoảng cách tiêu chuẩn trong giao tiếp lâm sàng để tránh kích thích hành vi bạo lực của bệnh nhân. Hắn chắp tay sau lưng, đôi mắt thâm quầng nhìn thẳng vào con mắt trái đang run rẩy của đối phương.
Sử dụng kỹ năng Phân Tích Vi Biểu Cảm, Tiêu Vân quan sát rõ ràng từng biến đổi nhỏ nhất trên cơ mặt của Độc Nhãn: góc mép trái của gã giật nhẹ liên tục ba lần trong vòng một phần mười giây, hai bên cánh mũi phập phồng bất thường, và bả vai trái đang có xu hướng co rụt lại — biểu hiện điển hình của một kẻ đang cố gắng tự vệ trước một chấn thương tâm lý (PTSD) kịch phát.
"Ngươi xăm hình con rết khổng lồ trên ngực để che giấu vết sẹo bạo hành từ thuở nhỏ." Tiêu Vân tiếp tục bước lên một bước nhỏ, giọng nói của hắn như một lưỡi dao mổ tâm lý, từ tốn bóc tách từng lớp phòng ngự tinh thần của đối phương. "Mỗi khi ông ta say rượu hỏa tinh, ông ta lại nhốt ngươi vào cái hầm đá tối tăm, bắt ngươi phải quỳ trên những mảnh gốm vỡ. Ngươi đã tự cào nát mắt phải của mình trong cơn hoảng loạn để trốn tránh thực tại. Ngươi cố tỏ ra hung bạo, bắt nạt những phạm nhân yếu thế khác trong phòng giam chung, chỉ để che giấu đứa trẻ tám tuổi đang khóc lóc, run rẩy trong bóng tối của chính mình."
"Câm miệng! Câm miệng ngay cho ta!" Độc Nhãn hét lên điên cuồng, gã vung thanh sắt nhọn hoắt loạn xạ trong không khí, nhưng lần này, những nhát đâm của gã hoàn toàn mất đi phương hướng và lực đạo. Cơ bắp trên cánh tay gã co thắt dữ dội do chứng lo âu kịch phát kích thích hệ thần kinh thực vật.
Đ đám tù nhân bạo động xung quanh cũng bắt đầu giảm dần tiếng gào thét. Chúng ngơ ngác nhìn đại ca hung hãn của mình đang run rẩy như một con thú bị dồn vào đường cùng trước một gã viện trưởng không có nửa phần ma lực. Sự điềm tĩnh tuyệt đối của Tiêu Vân giống như một màng chắn vô hình, đẩy lùi mọi sát khí cuồng bạo trong đại sảnh.
"Ngươi nghĩ Lôi Ba sẽ cho ngươi tự do sao?" Tiêu Vân đột ngột chuyển hướng đề tài, đánh thẳng vào âm mưu chính trị đứng sau cuộc bạo loạn này. Hắn chỉ tay về phía cánh cửa gỗ lớn bọc sắt đang đóng chặt. "Nhìn xem. Cửa đại sảnh đã bị khóa chặt từ bên ngoài. Lôi Ba và tay sai của hắn đã lừa ngươi. Hắn muốn ngươi khơi mào bạo loạn, giết chết ta, và sau đó... hắn sẽ dùng danh nghĩa dẹp loạn để thiêu rụi toàn bộ cái đại sảnh này. Ngươi, đám tù nhân thường phạm, và cả những pháp sư điên loạn ở đây, tất cả đều chỉ là những con tốt thí mạng để hắn xóa sạch dấu vết ăn chặn công quỹ."
Lời nói của Tiêu Vân giống như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu đám đông đang cuồng loạn.
Đám tù nhân thường phạm bắt đầu xầm xì, chúng nhìn nhau, rồi nhìn về phía cánh cửa gỗ bị khóa ngoài. Một vài tên lính ngục cũ đang trốn sau cột đá cũng giật mình nhận ra sự thật tàn nhẫn: chúng cũng bị nhốt chung với đám điên này. Lôi Ba thực sự muốn diệt khẩu toàn bộ hòn đảo để bảo vệ bí mật của gã.
"Không... không thể nào... Giám ngục trưởng đã hứa với ta..." Độc Nhãn lắp bắp, thanh sắt trên tay gã run lên bần bật. Nỗi sợ hãi bị phản bội và ký ức bị bạo hành thuở nhỏ đồng loạt bùng phát, khiến vỏ não vận động của gã bị quá tải hoàn toàn.
"Ông ta đã bỏ rơi ngươi, giống như cha ngươi đã từng bỏ rơi ngươi trong căn hầm tối vạn năm trước." Tiêu Vân nói nhỏ, áp dụng Kỹ Thuật Lắng Nghe Chủ Động kết hợp với ám thị tâm lý lâm sàng. Giọng nói của hắn tràn đầy sự thấu cảm sâu sắc, không hề có một chút phán xét hay thù hận. "Nhưng ở đây, tại Ngục Hồn Tiêu này, dưới sự quản lý của ta, ngươi không cần phải đóng vai một con quái vật hung bạo nữa. Ngươi an toàn. Buông thanh sắt xuống, Độc Nhãn."
"Keng..."
Thanh sắt mài nhọn hoắt tuột khỏi bàn tay đầy mồ hôi của Độc Nhãn, rơi xuống sàn đá lạnh buốt, phát ra một tiếng vang khô khốc dội lại từ các vách tường.
Gã khổng lồ lực lưỡng, kẻ từng là nỗi khiếp sợ của toàn bộ phòng giam tầng 1, từ từ khuỵu hai đầu gối xuống sàn đá. Gã ôm chặt lấy cái đầu trọc lốc có xăm hình rết đen, co rụt người lại như một đứa trẻ, và bắt đầu khóc rống lên một cách thảm thiết. Tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn dồn nén suốt hàng chục năm qua của một nạn nhân bị bạo hành bộc phát hoàn toàn, xé rách lớp vỏ bọc hung tợn giả tạo bên ngoài.
Cả đại sảnh sinh hoạt chung chìm vào một sự im lặng đến rợn người. Chỉ còn tiếng khóc của Độc Nhãn và tiếng gió biển gầm rú ngoài khe đá.
Đ đám tù nhân bạo động đứng chết lặng, vũ khí thô sơ trên tay chúng dần dần hạ xuống. Sự điên cuồng dệt từ 'Sát Niệm Ma Chướng' bị dập tắt hoàn toàn không phải bằng ma pháp tịnh hóa cao cấp, mà bằng một ca điều trị tâm lý lâm sàng trực diện, bóc trần tận gốc vết thương linh hồn.
[Hệ thống ghi nhận: Chỉ số Đồng Thuận Nhận Thức của đám đông tăng lên 10%!]
[Mở khóa: Tiêu Vân có thể mượn 10% lực bảo hộ vật lý thô sơ từ phạm nhân tầng 1 để tự vệ khẩn cấp!]
Tiêu Vân khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn không hề để lộ sự mệt mỏi trên khuôn mặt thâm quầng của mình. Hắn quay người lại, ánh mắt xám tro quét qua đám lính ngục cũ đang run rẩy trốn sau các cột đá.
Lão Trương đứng đó, khuôn mặt đầy vết sẹo chém xám xịt như tro tàn. Gã đã chứng kiến toàn bộ quá trình Tiêu Vân khuất phục Độc Nhãn chỉ bằng lời nói. Nỗi sợ hãi và sự kính sợ tột độ dâng lên trong lòng gã lính ngục hung bạo này. Gã nhận ra, gã viện trưởng không ma lực này có một sức mạnh tinh thần đáng sợ hơn bất kỳ đại pháp sư hỏa hệ nào gã từng gặp.
Lão Trương loạng choạng bước ra khỏi bóng cột đá, hai đầu gối gã run rẩy không đứng vững. Trước sự chứng kiến kinh hoàng của đám lính ngục và tù nhân, gã lính ngục hung bạo nhất tầng 1 từ từ quỳ sụp xuống dưới chân Tiêu Vân, dập đầu sát sàn đá ẩm ướt.
"Viện trưởng... xin ngài... xin ngài cứu tôi!" Giọng Lão Trương run lên bần bật, nước mắt và mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt đầy sẹo. "Tôi không muốn phát điên... Tôi không muốn biến thành quái vật! Xin ngài chữa trị chứng mất ngủ và cơn đau đầu xé não này cho tôi! Tôi nguyện dâng hiến mạng sống này phục tùng ngài!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!