Nhạc nềnBattleField4

Hạm Đội Phong Tỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết xám xịt từ Biển Chết Vĩnh Hằng vẫn gầm rú liên hồi, quất những luồng gió buốt giá mang theo vị muối mặn chát vào vách đá granite đen của đảo ngục. Trên đỉnh cao nhất của Hải đăng Hồn Tiêu, cái lạnh như muốn đông cứng thùy trán của bất kỳ người bình thường nào.


Tiêu Vân khẽ vịn tay vào lan can đá nhám, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội dưới lớp áo khoác lông xám tro rách nát. Mỗi hơi thở hít vào đều kéo theo một cơn buốt rát thấu tận tâm can. Vết rách sâu bên vai trái dính nước mưa tuyết lạnh giá liên tục co thắt, rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm lớp băng gạc trắng. Đôi bàn tay của hắn, bị bỏng nặng rướm máu tươi qua các khe vải bọc do tiếp xúc với nhiệt độc hỏa hệ của Cố Diên Niên hôm trước, khẽ run lên bần bật khi hắn cố ghì chặt chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến. Vết xước mỏng rỉ máu trên má trái do phong lốc của Bạch Vô Song cắt phải lúc trưa cũng đang đóng vảy cứng, rát buốt tột cùng.


Nhưng tàn nhẫn nhất vẫn là vết rạn linh hồn phát ra ánh bạc nhạt trong tiềm thức của hắn. Di chứng của việc tiêu hao quá mức tinh thần lực để thực hiện ca phẫu thuật nhận thức cho Mông Ca vẫn đang nhói lên từng nhịp tàn nhẫn, mang theo cơn đau buốt tủy như muốn xé toạc vỏ não hắn. Tiêu Vân hoàn toàn không có ma lực vật lý để tự chữa lành, thứ duy nhất giữ cho hắn đứng vững lúc này là Đạo Tâm lý trí bất hoại và năng lực bị động Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối đang hoạt động liên tục hai mươi tư trên bảy như một màng chắn bạc vô hình.


“Viện trưởng Tiêu... ngài hãy lùi lại phía sau đi.” Đội trưởng vệ binh Tô Thiết bước lên một bước, bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ đỡ lấy vai hắn. Gương mặt vuông chữ điền hằn sâu những nếp nhăn lo âu khi gã nhìn ra khơi xa. “La Sâm đã mang theo hạm đội bọc thép kiên cố nhất của Giáo hội Thần Quang biên thùy. Chúng đang giương cao pháo thánh quang phán xét pháo kích thẳng vào ngục đảo.”


Tiêu Vân khẽ lắc đầu, gạt đi vệt máu mũi vừa rỉ ra nơi khóe môi. Đôi mắt đen sâu thẳm đầy mệt mỏi nhưng tĩnh lặng tuyệt đối của hắn nhìn thẳng ra đường chân trời.


Ở phía xa kia, sương mù xám xịt của Biển Chết bị xé rách bởi hàng chục luồng hào quang vàng kim chói mắt. Hạm đội chiến thuyền bọc thép của Giáo hội Thần Quang đang lừng lững tiến tới như một bầy quái thú khổng lồ dệt từ ánh sáng. Dẫn đầu hạm đội là chiếc soái hạm lộng lẫy dệt bằng gỗ thánh ngàn năm, trên đỉnh cột buồm cao vút bay phần phật lá cờ hiệu hình thánh giá của Giáo hội.


Đứng trên mũi soái hạm, Thánh tử tập sự La Sâm mặc chiếc trường bào trắng tinh của Giáo hội, mái tóc vàng kim tỏa sáng giả tạo dưới màn mưa tuyết. Khuôn mặt tuấn tú của gã lúc này tràn ngập sự cuồng tín và kiêu ngạo tột cùng. Đối với gã, việc tiêu diệt Ngục Hồn Tiêu không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một cuộc thanh lọc dị giáo vĩ đại để dâng hiến đức tin lên Thần Sáng Thế.


“Viện trưởng! Chúng bắt đầu nạp năng lượng cho pháo thánh quang phán xét rồi!” Dạ Lam đứng phía sau, hai tay ôm chặt cuốn sổ da cừu ghi chép bệnh án lâm sàng trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt không còn một giọt máu. Cô bé chỉ tay về phía chiếc soái hạm, nơi ba họng pháo khổng lồ dệt bằng pha lê quang minh đang tích tụ những quả cầu ánh sáng vàng rực rỡ, tỏa ra luồng uy áp tinh thần lực lạnh buốt dội về phía lighthouse.


“La Sâm muốn san bằng ngọn hải đăng này từ khoảng cách bốn hải lý để dập tắt hệ thống dẫn đường của chúng ta.” Tiêu Vân trầm giọng phân tích, giọng nói của hắn khàn đặc nhưng đều đặn, toát lên thứ uy quyền lý trí không thể lay chuyển. Hắn sử dụng Phân Tích Vi Biểu Cảm, quan sát khoảng cách giữa hạm đội và đảo ngục qua màn sương mù.


“Viện trưởng, để tôi vung khiên đá bảo vệ ngọn hải đăng!” Tô Thiết gầm lên, ma lực thổ hệ cấp bốn quanh thân gã bùng phát, chuẩn bị ngưng tụ một bức tường đá khổng lồ.


“Không được, Tô Thiết. Đừng lãng phí ma lực vật lý.” Tiêu Vân giơ bàn tay quấn gạc rướm máu tươi nhẹ nhàng ngăn cản. “Pháo thánh quang phán xét của La Sâm là ma pháp quang hệ cấp bốn, khiên đá của anh không thể chịu nổi ba phát pháo kích liên tục. Hãy để chúng bắn đi.”


“Nhưng... nếu ngọn hải đăng sụp đổ...” Dạ Lam hoảng loạn hét lên.


“Nó sẽ không sụp đổ.” Tiêu Vân điềm tĩnh chỉ tay về phía mặt biển yên lặng bao quanh đảo ngục khoảng ba hải lý. “Nhìn kỹ đi. Vùng nước không có gió và sóng đó chính là Silent Sea Zone. Trận pháp cấm không khổng lồ dệt từ lõi địa mạch tịnh hóa của đảo Ngục Hồn Tiêu vạn năm trước đang ngự trị ở đó. Mọi ma pháp bay lượn hay đạn năng lượng khi bước vào vành đai ba hải lý quanh đảo đều sẽ bị vô hiệu hóa hoàn toàn.”


Lời phân tích khoa học thực chứng đầy sắc bén của Tiêu Vân khiến Tô Thiết và Dạ Lam sững sờ. Họ nhìn theo hướng tay hắn, nơi ranh giới giữa những ngọn sóng dữ dội của Biển Chết và vùng nước lặng im như tờ hiện ra rành rọt.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Ba tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía hạm đội Giáo hội. Ba quả cầu thánh quang phán xét khổng lồ xé rách không gian, mang theo sức nóng thiêu rụi linh hồn và sát ý cuồng tín tột cùng, vẽ nên ba đường rãnh ánh sáng vàng rực trên bầu trời xám xịt, lao thẳng về phía Hải đăng Hồn Tiêu.


La Sâm đứng trên mũi soái hạm cười lạnh đầy đắc ý. Gã tự tin rằng hỏa lực áp đảo này sẽ biến gã viện trưởng phế vật và hòn đảo tội lỗi kia thành tro bụi trong nháy mắt.


Nhưng ngay khi ba quả cầu thánh quang lao vào vành đai ba hải lý — ranh giới của Silent Sea Zone — một hiện tượng kỳ dị đã xảy ra.


Không có tiếng nổ, không có sự va chạm dữ dội nào. Hào quang vàng rực rỡ của ba quả cầu ánh sáng đột ngột tắt ngấm như ngọn nến bị thổi tắt trước gió. Năng lực ma pháp quang hệ cấp bốn bị dập tắt hoàn toàn bởi quy luật địa lý tự nhiên cấm ma pháp bay. Ba quả cầu năng lượng khổng lồ rã ra thành những hạt ánh sáng vô hại, rơi lả tả xuống mặt biển lặng im trước khi kịp chạm vào ngọn hải đăng.


Tuy nhiên, sức nặng vật lý của luồng không khí bị dịch chuyển bởi tốc độ cực cao của ba phát pháo kích vẫn tạo ra một luồng dư chấn mạnh mẽ.


*Rắc rắc!*


Cả ngọn Hải đăng Hồn Tiêu bị chấn động nhẹ, một vài mảnh đá granite đen trên đỉnh tháp canh bị nứt vỡ rơi xuống chân tháp. Tiêu Vân khẽ lảo đảo, vết rách vai trái rỉ máu tươi rát buốt dính tuyết lạnh giật mạnh, máu mũi chảy nhiều hơn, nhuộm đỏ một mảng vải xám lớn. Nhưng đôi mắt hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, hắn khẽ gạt đi vệt máu, giữ vững Đạo Tâm lý trí.


“Cái... cái gì?” La Sâm đứng trên mũi soái hạm kinh ngạc đến tột độ, nụ cười kiêu ngạo cứng đờ trên khuôn mặt tuấn tú. “Ba phát pháo thánh quang phán xét... biến mất rồi? Chuyện này là thế nào? Mau nạp năng lượng bắn tiếp cho ta!”


“Thánh tử... không được!” Gã phó hạm trưởng hớt hải chạy lên báo cáo, khuôn mặt xám ngoét vì hoảng sợ. “Các thiết bị định vị ma pháp và la bàn quang minh trên tàu đang bị nhiễu loạn sóng não hoàn toàn! Chúng ta đã tiến quá sát vành đai cấm ma pháp bay của ngục đảo!”


“Lũ vô năng! Giáo hội Thần Quang không bao giờ thất bại trước lũ dị giáo!” La Sâm gầm lên đầy giận dữ, gã vung tay ra lệnh: “Kích hoạt trận pháp ánh sáng khổng lồ để phong tỏa toàn bộ tuyến đường vận tải! Ta muốn bóp chết kinh tế ngục đảo, khiến chúng phải chết đói chết rét trong mùa bão này!”


Hàng chục chiến thuyền bọc thép lập tức dàn trận, phóng ra những lưới thánh quang vàng rực bao phủ toàn bộ hải phận ngoài khơi cảng đá Đen.


Đúng lúc này, từ phía sương mù dày đặc của Biển Chết, chiếc thuyền y tế nhỏ của Liên Minh Hải Hành Biển Chết do thuyền trưởng Hải Sinh điều khiển đang cố gắng luồn lách qua các rạn san hô tử thần để tiếp tế lương thực và dược liệu an thần cho ngục đảo.


“Viện trưởng! Chiếc thuyền y tế của Hải Sinh bị phát hiện rồi!” Dạ Lam kinh hoàng hét lên khi nhìn thấy lưới thánh quang của La Sâm đang dần khép chặt quanh chiếc thuyền nhỏ.


“Hải Sinh cố gắng vượt vòng vây nhưng hạm đội của La Sâm quá dày đặc.” Tô Thiết siết chặt nắm tay, bả vai phải bị thương rỉ máu nhói lên đau đớn. “Nếu thuyền y tế bị bắt, toàn bộ nguồn cung thảo dược an thần và lương thực của ngục đảo sẽ bị cắt đứt hoàn toàn.”


Tiêu Vân nhìn chiếc thuyền y tế đang chao đảo giữa lưới thánh quang ngoài khơi, đôi mắt hắn khẽ nheo lại. Hắn nhận thấy không thể dùng vũ lực vật lý đối đầu trực diện với hạm đội bọc thép của Giáo hội trong trạng thái Tần Vô Phong và Mông Ca đang suy nhược thể chất. Anh quyết định sử dụng quy luật Silent Sea Zone và mượn lực đồng điệu tinh thần để kích hoạt đồng minh tự nhiên dưới nước.


Hắn quay đầu nhìn Thẩm Diệu Âm đang ôm chặt cây đàn tranh U Hồn đứng bên cạnh bảo vệ hắn. Đôi mắt nữ pháp sư âm thanh lúc này trong trẻo, không còn một tia u uất của chứng trầm cảm lâm sàng nhờ được Tiêu Vân tịnh hóa trước đó.


“Diệu Âm, cô đã sẵn sàng tấu khúc nhạc tịnh hóa chưa?” Tiêu Vân trầm giọng hỏi, ánh mắt hắn ngập tràn sự tin tưởng vô điều kiện.


“Viện trưởng Tiêu, tôi đã sẵn sàng.” Thẩm Diệu Âm kiên định gật đầu. “Tiếng đàn của tôi từ nay chỉ dùng để cứu sống đồng đội dưới sự dẫn dắt của ngài.”


“Tốt lắm. Hãy ngồi xuống đây, ngay trên đỉnh ngọn hải đăng này.” Tiêu Vân chỉ tay xuống nền đá granite lạnh buốt. “Hãy tấu khúc Thiên Địa Trầm Khúc. Tôi sẽ dùng Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến để kết nối sóng não của tôi với tiếng đàn của cô, truyền sóng âm tịnh hóa sâu xuống mặt biển đen để tìm kiếm sự đồng điệu của tộc nhân ngư Ligeia.”


Thẩm Diệu Âm chậm rãi ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh, cô đặt cây đàn tranh U Hồn lên đùi. Mười đầu ngón tay thanh mảnh, dù hơi run rẩy vì cái lạnh âm độ và rạn nứt nhẹ rướm máu do gảy đàn quá sức trước đó, khẽ đặt lên dây đàn cổ.


Tiêu Vân đứng ngay sau lưng cô, hắn vặn cót cơ khí phía sau chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến dính máu trong lòng bàn tay quấn gạc. Chiếc chuông tự động rung lên, phát ra sóng âm tần số mười héc-zơ màu bạc dịu nhẹ bao phủ lấy Thẩm Diệu Âm, xoa dịu thùy thái dương đang căng thẳng của cô và hàn gắn tạm thời vết rạn linh hồn đang rỉ máu của Tiêu Vân.


*Tưng...*


Nốt nhạc đầu tiên vang lên, trong trẻo và trầm ấm, xé rách tiếng gió bão gầm rú của Biển Chết.


Thẩm Diệu Âm bắt đầu tấu nhạc. Tiếng đàn tranh U Hồn hòa cùng âm tần tịnh hóa của chuông cải tiến tạo thành một màng chắn sóng âm màu lam nhạt khổng lồ, lan tỏa từ đỉnh Hải đăng Hồn Tiêu, chảy êm dịu dọc theo vách đá granite đen và truyền thẳng xuống mặt nước biển đen kịt của Biển Chết Vĩnh Hằng.


Sóng âm tịnh hóa đi đến đâu, những ngọn sóng dữ dội bạt gió của Biển Chết liền dịu lại đến đó.


Đứng trên mũi soái hạm ngoài khơi xa, La Sâm đột ngột rùng mình. Gã cảm thấy một luồng sóng não Alpha điều hòa cực mạnh đang gặm nhấm vào thùy trán của mình, khiến đầu óc gã đau nhói, đức tin cuồng tín bị lung lay dữ dội.


“Thiết bị định vị ma pháp... hỏng hoàn toàn rồi!” Gã phó hạm trưởng kinh hoàng hét lên, nhìn bảng điều khiển pha lê trên tàu đang rạn nứt loang lổ dưới sóng âm tịnh hóa. “Thánh tử! Sóng âm từ ngọn hải đăng đang phá hủy hoàn toàn hệ thống liên lạc và phòng ngự quang hệ của chúng ta!”


“Lũ vô năng! Bắn! Bắn chết ả đàn bà trên hải đăng cho ta!” La Sâm cuồng điên gào thét, mặt gã đỏ gay vì lo âu vĩ cuồng kịch phát.


Nhưng không có phát pháo nào được bắn ra. Các chiến thuyền bọc thép của Giáo hội lúc này đang chao đảo dữ dội trên mặt nước biển đen bỗng nhiên trở nên lặng im kỳ lạ.


Tiếng đàn tranh tịnh hóa của Thẩm Diệu Âm vẫn tiếp tục vang dội, truyền sâu xuống đáy đại dương, chạm vào dòng chảy địa mạch bị ô nhiễm mana đỏ bẩn thỉu vạn năm qua.


Sâu dưới đáy Biển Chết, nơi những rạn san hô tử thần hiểm trở bao quanh đảo ngục, hàng ngàn nhân ngư tộc đang bị cơn đau đầu và điên loạn do ngộ độc mana đỏ hành hạ gầm rú dữ dội. Nhưng ngay khi tiếng đàn tịnh hóa và nhịp rung ổn định của chuông mộng cảnh truyền xuống, thùy thái dương đang co thắt của họ đột ngột được xoa dịu.


Nữ hoàng nhân ngư Ligeia, người mang đôi tai nhạy cảm nhất với các dao động sóng não tinh thần trong nước biển, khẽ mở mắt dưới đáy sâu. Đôi mắt xanh thẳm đầy mệt mỏi của cô dần lấy lại sự tỉnh táo trong trẻo. Cơn đau đầu vạn năm do ngộ độc mana đỏ bỗng chốc tan biến hoàn toàn dưới mỏ neo lý trí của Tiêu Vân truyền qua tiếng đàn.


Ligeia ngước đầu nhìn lên mặt nước biển đen, nơi hạm đội bọc thép của Giáo hội đang dàn trận phong tỏa cảng ngục. Đuôi cá màu lam của cô phát sáng rực rỡ, tỏa ra một luồng sát ý lạnh buốt hướng về phía kẻ thù của đấng cứu thế linh hồn vừa chữa lành cho tộc nhân của mình.


*Gào! Gào! Gào!*


Những tiếng gầm rú kinh thiên động địa của quái vật biển sâu bắt đầu vang dội dữ dội dưới đáy hạm đội chiến thuyền của Giáo hội, làm rung chuyển toàn bộ mặt biển đen đóng băng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!