Độc Chất Tịnh Hóa
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của văn phòng Viện trưởng vừa khép lại sau lưng Sở Vân, để lại một khoảng lặng ngột ngạt bao trùm lên không gian đá xám. Gã thương nhân dược tễ trẻ tuổi của Hiệp Hội Dược Sĩ Thị Trấn Sương Mù lúc này đã hoàn toàn sụp đổ phòng tuyến tâm lý, bước chân lảo đảo dưới sự áp giải thô bạo của Hộ lý trưởng Lão Trương. Tiếng gào thét đe dọa đầy bất lực của gã về một lệnh cấm vận thảo dược toàn diện từ Giáo hội vẫn còn âm vang ngoài hành lang, nhưng trong căn phòng này, chỉ còn tiếng ngòi bút lông chim của Nhan Như Ngọc sột soạt trên trang giấy da cừu tịnh hóa.
Tiêu Vân khẽ tựa lưng vào mép bàn đá xám bọc gạc dính đầy máu rướm. Hắn nhắm nghiền mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập. Thể xác người thường không có ma lực này của hắn đang phải gánh chịu những tổn thương vật lý vô cùng rành rọt. Vết rách sâu bên vai trái do kiếm khí vật lý cắt phải từ trận chiến trước dính nước mưa lạnh lúc trưa giờ đây đang co thắt lại, rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm lớp trường bào viện trưởng màu xám tro. Đôi bàn tay hắn, bị bỏng rộp phồng nước nặng do tiếp xúc trực tiếp với nhiệt độc hỏa hệ của Cố Diên Niên hôm trước, dù đã được băng bó cẩn thận nhưng vẫn rướm máu tươi qua các khe vải bọc, đau buốt đến tận xương tủy mỗi khi có luồng gió biển lùa vào. Trên má trái, vết xước mỏng rỉ máu rành rọt do phong lốc của Bạch Vô Song cắt phải cũng đang rát buốt tột cùng.
Nhưng đáng sợ nhất vẫn là vết rạn linh hồn phát ra ánh bạc nhạt trong tiềm thức của hắn. Di chứng của việc tiêu hao quá mức tinh thần lực để thực hiện ca phẫu thuật nhận thức cho Mông Ca vẫn đang nhói lên từng nhịp tàn nhẫn, mang theo cơn đau buốt tủy như muốn xé toạc vỏ não hắn. Hắn hoàn toàn không có ma lực vật lý để tự chữa lành, thứ duy nhất giữ cho hắn đứng vững lúc này là Đạo Tâm lý trí bất hoại và năng lực bị động Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối đang hoạt động liên tục hai mươi tư trên bảy.
“Viện trưởng Tiêu, số liệu độc tính của Nước Thánh Tịnh Hóa Giả đã được tôi ghi chép hoàn tất.” Nhan Như Ngọc ngẩng đầu lên, đôi mắt sau cặp kính gọng đen tròn xoe lấp lánh sự phấn khích tột độ của một học giả trẻ vừa khai quật được chân lý khoa học. “Bản báo cáo độc chất học lâm sàng này một khi được gửi về Viện Hàn Lâm vương đô, uy tín đức tin của Giáo hội biên thùy sẽ sụp đổ hoàn toàn.”
“Tốt lắm, Như Ngọc. Hãy niêm phong bản báo cáo và bảo quản cẩn thận.” Tiêu Vân khàn giọng nói, giọng nói của hắn yếu ớt nhưng đều đặn, toát lên thứ uy quyền lý trí không thể lay chuyển. “Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian để ăn mừng.”
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Một chấn động dữ dội đột ngột truyền lên từ sâu dưới lòng đất, cắt ngang lời nói của Tiêu Vân. Toàn bộ tháp chính của Ngục Hồn Tiêu rung chuyển kịch liệt, những vệt bụi đá granite đen rơi lả tả từ trần nhà xuống bàn đá xám. Ngay sau đó, một mùi hăng hắc, tanh nồng của độc tố ma pháp dệt cùng sương mù đen đỏ bắt đầu len lỏi qua các khe nứt nẻ của sàn đá, bốc lên nghi ngút.
“Báo động! Viện trưởng!”
Cửa phòng văn phòng bị đẩy mạnh ra. Hộ lý trưởng Lão Trương hớt hải chạy vào, khuôn mặt thô kệch đầy sẹo chém lúc này xám ngoét vì sợ hãi. Gã ho sặc sụa, phun ra một ngụm đờm đen dính máu tươi rành rọt: “Là... là Tầng hầm số 9! Cổ Độc Vương đột ngột bùng phát cơn hoang tưởng bị hại nặng nề! Lão ngửi thấy mùi độc chất mana đỏ rò rỉ từ các chai nước thánh bị tịch thu của Sở Vân đặt ở kho dược lân cận. Lão nghĩ... lão nghĩ Giáo hội đang dùng hỏa độc để thiêu sống lão như dân làng năm xưa!”
“Cái gì?” Nhan Như Ngọc kinh hoàng đứng bật dậy. “Độc lực của Cổ Độc Vương là ma pháp độc hệ cấp bốn! Nếu lão giải phóng Vạn Độc Phệ Hồn và Hắc Sương Kết Giới không kiểm soát, toàn bộ tháp chính sẽ bị ăn mòn và sụp đổ trong vòng một giờ!”
Tiêu Vân khẽ cắn răng, cơn đau từ vết rạn linh hồn nhói lên tàn nhẫn khi hắn đứng thẳng dậy. Hắn sử dụng kỹ năng Phân Tích Vi Biểu Cảm, quan sát vệt khói độc đang bốc lên từ sàn nhà. Sương mù có màu tím sẫm pha lẫn những tia lửa đỏ nhạt rò rỉ — đó là dấu hiệu của việc độc tố hệ Ám của Cổ Độc Vương đang bị kích thích và cộng hưởng tiêu cực với tàn dư hỏa độc mana đỏ.
“Vệ binh đâu? Tô Thiết!” Tiêu Vân trầm giọng ra lệnh ra cửa hành lang.
Đội trưởng vệ binh Tô Thiết lập tức bước vào, bàn tay phải bị thương quấn băng gạc rỉ máu khẽ tì lên chuôi côn sắt rèn từ sắt biển ngục. Gương mặt vuông chữ điền của gã hằn lên sự nghiêm nghị đầy lo âu: “Viện trưởng, tôi đã cho phong tỏa lối xuống hầm số 9. Đám vệ binh hỏa hệ đang đề xuất dùng lửa tịnh hóa để xua tan sương độc trước khi tiến vào.”
“Tuyệt đối không được dùng lửa tịnh hóa!” Tiêu Vân nghiêm giọng cắt ngang, ánh mắt hắn sắc lạnh chiếu thẳng vào Tô Thiết. “Độc khí Vạn Độc Phệ Hồn của Cổ Độc Vương chứa hàm lượng hydro sunfua ma pháp cực cao. Nếu các anh đưa hỏa hệ ma lực vào đó, nó sẽ kết hợp với độc sương tạo thành phản ứng hóa học bốc cháy dữ dội, gây ra một vụ nổ khí gas khổng lồ thổi bay toàn bộ Tầng hầm số 9 và làm sập ngục tháp ngay lập tức!”
Lời phân tích khoa học thực chứng đầy sắc bén của Tiêu Vân khiến Tô Thiết lạnh sống lưng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương gã vệ binh cấp bốn. Gã cúi đầu nhận lỗi: “Tôi đáng chết! Suýt nữa đã phạm sai lầm chí mạng. Nhưng nếu không dùng ma pháp, chúng ta làm sao bước vào phòng giam đầy hơi độc đó?”
“Tôi sẽ xuống đó một mình.” Tiêu Vân điềm tĩnh nói, hắn chậm rãi lấy từ trong tủ thuốc ra chiếc Mặt Nạ Lọc Khí Độc Mana tự chế.
“Không được, Viện trưởng!” Dạ Lam từ ngoài cửa chạy vào, hai tay cô bé ôm chặt cuốn sổ da cừu ghi chép bệnh án lâm sàng trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt đầy vẻ lo sợ. “Ngài hoàn toàn không có ma lực vật lý! Thể xác của ngài đang bị thương nặng, làm sao chịu nổi độc khí cấp bốn của Cổ Độc Vương? Hãy để tôi dùng thủy hệ ma pháp bảo vệ ngài!”
“Dạ Lam, thủy hệ ma pháp của cô không thể lọc được độc tố hóa học bám trên thùy thái dương của lão.” Tiêu Vân nhẹ nhàng gạt tay cô bé ra, hắn đeo chiếc mặt nạ da thú có ngăn lọc chứa bột than hoạt tính và vụn đá hải hồn lên mặt, thắt chặt dây đai đàn hồi phía sau gáy. “Cổ Độc Vương phát điên là do hoang tưởng bị hại kịch phát. Lão tự vệ bằng cách đầu độc thế giới vì sợ thế giới tiêu diệt mình. Đối đầu với một bệnh nhân như vậy, dùng ma pháp hay bạo lực chỉ khiến họ cuồng bạo hơn. Tôi cần dùng Kỹ Thuật Lắng Nghe Chủ Động để tháo gỡ nút thắt tâm lý của lão.”
Hắn siết chặt chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến dính máu trong lòng bàn tay quấn gạc rướm máu tươi, quay đầu nhìn Tô Thiết và Lão Trương: “Tất cả hộ lý và vệ binh ở lại phía trên, duy trì trật tự cho các phòng giam khác. Không được để bất kỳ tiếng ồn ma pháp nào lọt xuống hầm.”
Nói rồi, gã Viện trưởng không ma lực bước những bước chân vững vàng xuống cầu thang đá tối tăm dẫn sâu vào lòng đất Ngục Hồn Tiêu.
Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Tầng hầm số 9 lúc này ngập tràn trong một màn sương mù màu tím sẫm dày đặc. Tiếng rít gào méo mó của Cổ Độc Vương dội vào vách đá granite đen cách âm, vang lên rợn người như tiếng khóc than từ vực thẳm.
“Tránh ra! Tất cả lũ giả nhân giả nghĩa các ngươi cút đi! Các ngươi muốn thiêu sống ta! Các ngươi muốn tịnh hóa ta bằng ngọn lửa dối trá đó! Ta sẽ kéo các ngươi xuống địa ngục cùng ta!”
Tiêu Vân bước qua hành lang đá ẩm ướt, màng lọc than hoạt tính của chiếc mặt nạ da thú phát ra những tiếng rít khẽ khi nó lọc sạch bụi quặng độc hại bám trong không khí. Dù vậy, một lượng nhỏ sương độc rò rỉ vẫn lọt qua khe hở, khiến cổ họng hắn bỏng rát nhẹ, lồng ngực co thắt đau nhói. Vết rách bên vai trái gặp hơi độc ăn mòn lại rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm qua lớp băng gạc trắng.
Hắn đi thẳng đến trước phòng giam đá biệt khu độc hệ. Cánh cửa sắt phong ấn đen ngầm lúc này đã bị độc dịch ăn mòn rỉ sét, nứt rạn loang lổ. Bên trong phòng giam, Cổ Độc Vương đang ngồi co rúm ở góc phòng đá ẩm ướt. Lão giả gầy guộc như một bộ xương khô, làn da màu tím sẫm nứt nẻ chảy ra độc dịch ma pháp màu xanh lục nhạt. Mái tóc trắng bù xù của lão dựng ngược lên, đôi mắt lục bảo phát sáng lập lòe đầy vẻ điên loạn và hoảng sợ cùng cực. Trên bả vai lão, con rết đỏ khổng lồ đang dựng đứng hàng trăm chiếc chân gai sắc nhọn, liên tục phun ra những tia độc sương màu đỏ tím gặm nhấm vách đá.
“Cút đi!” Cổ Độc Vương gầm lên khi nhìn thấy bóng người bước vào. Lão vung tay giải phóng một luồng Vạn Độc Phệ Hồn khổng lồ, dệt thành vô số sợi tơ độc màu đen đỏ sắc lẹm như dao cạo lao thẳng về phía Tiêu Vân.
Tiêu Vân không hề lùi bước, cũng không hề vung kiếm hay niệm chú phòng ngự. Hắn đứng sừng sững giữa phòng giam đầy hơi độc, đôi mắt đen thâm quầng đầy mệt mỏi nhưng tĩnh lặng tuyệt đối nhìn thẳng vào đôi mắt điên cuồng của lão giả. Năng lực bị động Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối bùng lên một màng chắn ánh sáng bạc vô hình quanh não bộ hắn, triệt tiêu hoàn toàn luồng uy áp tinh thần lực cuồng bạo của độc lực cấp bốn.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Những tia độc sương vật lý sượt qua áo khoác lông xám tro của Tiêu Vân, ăn mòn vạt áo thành những vệt cháy xém bốc khói đen. Nhưng hắn vẫn không hề dao động. Hắn chậm rãi bước tới, kéo một chiếc ghế đá xám bám đầy rêu phong ẩm ướt, đặt xuống đối diện với Cổ Độc Vương ở khoảng cách chính xác một mét rưỡi — khoảng cách an toàn lâm sàng lý tưởng.
Hắn thản nhiên ngồi xuống nền đá ẩm ướt, đặt chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến dính máu lên đùi, rồi tháo chiếc mặt nạ lọc khí độc ra, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt, rỉ máu mũi rành rọt cùng vết xước rát buốt trên má trái.
“Viện trưởng... ngài điên rồi sao?” Cổ Độc Vương khựng lại một nhịp, luồng độc sương đang ngưng tụ trên tay lão khẽ dao động. Lão nhìn gã thanh niên không ma lực trước mặt với vẻ hoài nghi và kinh ngạc tột độ: “Ngươi không đeo mặt nạ? Ngươi muốn chết dưới độc lực của ta sao? Hay ngươi đang dùng tà thuật gì để khống chế ta?”
“Tôi không dùng tà thuật, và tôi cũng không muốn chết, Cổ Độc Vương.” Tiêu Vân điềm tĩnh nói, giọng nói khàn đặc của hắn vang lên đều đặn, ấm áp giữa căn phòng đá lạnh lẽo. “Tôi ngồi đây với tư cách là bác sĩ điều trị của ông. Tôi đến để lắng nghe ông.”
“Lắng nghe? Ha ha ha!” Cổ Độc Vương cười lên điên cuồng, dòng lệ màu tím đen chảy dài trên gò má hóp sạm. “Một lũ dối trá! Các ngươi chỉ muốn tước đoạt độc lực của ta, rồi thiêu sống ta như lũ dân làng cuồng tín kia! Chúng gọi gia đình ta là quái vật bị nguyền rủa! Chúng phóng hỏa thiêu rụi ngôi nhà của ta, thiêu sống cha mẹ ta ngay trước mắt ta chỉ vì chúng ta mang thuộc tính độc hệ!”
Lão giả gào thét, con rết đỏ trên vai lão rít lên chói tai, phóng ra một luồng Hắc Sương Kết Giới đen kịt bao phủ lấy Tiêu Vân, độc dịch bắt đầu ăn mòn đôi giày da của hắn. Cơn đau buốt tủy từ vết rạn linh hồn của Tiêu Vân lại nhói lên tàn nhẫn, nhưng hắn vẫn giữ vững mỏ neo lý trí, sử dụng Kỹ Thuật Lắng Nghe Chủ Động.
“Họ đã thiêu sống gia đình ông sao, Cổ Độc Vương?” Tiêu Vân khẽ gật đầu, ánh mắt hắn ngập tràn sự thấu cảm sâu sắc, không một chút phán xét hay sợ hãi. “Nỗi đau đó... sự bất công tàn nhẫn đó. Ông đã phải trốn chạy trong bóng tối suốt vạn năm qua, mang theo ký ức kinh hoàng về ngọn lửa thiêu đốt đó để tự vệ, đúng không?”
“Đúng thế! Ta phải giết sạch chúng! Ta phải đầu độc cả thế giới trước khi chúng kịp mang lửa đến thiêu sống ta lần nữa!” Cổ Độc Vương run rẩy gầm rú, hai tay ôm chặt lấy đầu, thùy trán lão bùng phát hào quang độc lực hỗn loạn sắp tự bạo.
“Ông không cần phải trốn chạy nữa, Cổ Độc Vương.” Tiêu Vân chậm rãi vươn đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu tươi của mình ra, bất chấp độc dịch ăn mòn rát buốt, nhẹ nhàng đặt lên vầng trán lạnh ngắt, đầy sẹo độc của lão giả. “Tôi nghe thấy nỗi cô đơn vạn năm của ông rồi. Nỗi đau của đứa trẻ bị ruồng bỏ... sự cô độc lạnh lẽo dưới đáy hầm ngục này. Ở Ngục Hồn Tiêu, không có ai mang lửa đến thiêu sống ông cả. Tôi là Viện trưởng, tôi chấp nhận ông và độc lực của ông vô điều kiện.”
Hơi ấm từ lòng bàn tay rướm máu của Tiêu Vân truyền qua vầng trán Cổ Độc Vương, dệt cùng sóng âm tần số mười héc-zơ từ chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến đang tự động rung dịu nhẹ. Luồng sóng não Alpha điều hòa của Tiêu Vân bắt đầu đồng điệu, bao phủ và xoa dịu thùy thái dương đang bạo loạn của lão giả.
“Độc lực của ông không phải là sự nguyền rủa của ác quỷ, Cổ Độc Vương.” Tiêu Vân nói lời thấu cảm, giọng nói trầm ấm của hắn vang lên như một mỏ neo lý trí cứu rỗi linh hồn lão giả khỏi vực thẳm hoang tưởng. “Nó là lá chắn tự vệ ông tự tạo ra để bảo vệ bản thân khỏi thế giới tàn nhẫn ngoài kia. Nhưng hôm nay, độc lực của ông không cần dùng để hủy diệt nữa. Nó có thể dùng để tịnh hóa, cứu sống những người khác.”
Cổ Độc Vương sững sờ. Lần đầu tiên sau vạn năm cô độc, có một con người — một người thường hoàn toàn không có ma lực — dám chạm tay vào làn da độc hại của lão, dám lắng nghe nỗi đau sâu kín nhất của lão mà không run sợ, không xua đuổi, không dùng lửa tịnh hóa để thiêu sống lão.
“Ngươi... ngươi thực sự chấp nhận ta sao?” Giọng nói của Cổ Độc Vương run rẩy, đôi mắt lục bảo điên cuồng dần thu hồi sát lực, thay thế bằng một sự hoang mang đầy xúc động.
“Phải. Ông là bệnh nhân của tôi, và nơi này luôn là nhà của ông.” Tiêu Vân mỉm cười dịu dàng, bất chấp vết rạn linh hồn đang nhói đau buốt tủy.
*Oa...*
Cổ Độc Vương đột ngột gào khóc nấc lên như một đứa trẻ bị bỏ rơi lâu ngày vừa tìm thấy cha mẹ. Lão quỳ sụp xuống nền đá ẩm ướt, ôm chặt lấy chân Tiêu Vân mà khóc lớn. Con rết đỏ trên vai lão cũng thu mình lại, ngoan ngoãn nằm im. Luồng độc sương Vạn Độc Phệ Hồn và Hắc Sương Kết Giới đen kịt bao phủ phòng giam lập tức nhạt dần, rồi thu hồi hoàn toàn vào cơ thể lão giả, trả lại bầu không khí trong lành cho Tầng hầm số 9.
[Độ Đồng Thuận Nhận Thức của Cổ Độc Vương đạt 50%]
Một sợi tơ liên kết linh hồn màu tím sẫm dệt từ lòng biết ơn cứu mạng sâu sắc của lão giả bay lên, dung hợp vào ngực Tiêu Vân, giúp vết rạn linh hồn của hắn tạm thời ổn định, cơn đau buốt tủy dịu đi trông thấy.
“Viện trưởng Tiêu... tôi đáng chết! Suýt nữa tôi đã hủy hoại ngục đảo của ngài.” Cổ Độc Vương vừa lau nước mắt vừa run rẩy nói. “Ngài đang bị thương nặng... ngài cần Dung Môi Trung Hòa Mana để rửa sạch tàn dư hỏa độc của Giáo hội bám trên da. Hãy để tôi giúp ngài pha chế!”
“Tốt lắm, Cổ Độc Vương. Hãy dùng dịch độc tịnh hóa của ông kết hợp với muối biển kết tinh sâu để bào chế.” Tiêu Vân mỉm cười gật đầu, hắn dìu lão giả đứng dậy.
Chỉ trong vòng nửa giờ phối hợp nhịp nhàng giữa kiến thức hóa dược lâm sàng của Tiêu Vân và khả năng thao túng độc chất của Cổ Độc Vương, một hũ Dung Môi Trung Hòa Mana màu xanh lam trong suốt đã được bào chế thành công rực rỡ. Thứ dung dịch hóa học phi ma pháp này tỏa ra một mùi hương thanh mát, có khả năng hòa tan và rửa trôi hoàn toàn mọi bụi quặng mana đỏ bẩn thỉu bám trên da và quần áo bệnh nhân.
Tiêu Vân dùng dung dịch mới bào chế rửa sạch vết bỏng trên hai bàn tay và vết thương vai trái của mình. Làn khói xám sủi bọt xèo xèo bốc lên, trung hòa hoàn toàn tàn dư hỏa độc bẩn thỉu, mang lại một cảm giác mát rượi dễ chịu vô cùng.
Thế nhưng, niềm vui tự chủ được tài nguyên tịnh hóa chưa kịp lan tỏa, một tiếng chuông cảnh báo dồn dập, sắc lẹm đột ngột vang lên từ đỉnh tháp canh ngọn hải đăng phía trên, dội xuống tận Tầng hầm số 9.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
Đó là tiếng chuông cảnh báo đỏ cấp độ một — cấp độ đe dọa sự sinh tồn của toàn bộ Ngục Hồn Tiêu.
Tô Thiết hớt hải lao xuống cầu thang đá, khuôn mặt vuông chữ điền nhợt nhạt không còn một giọt máu. Gã quỳ một gối trước Tiêu Vân, giọng run rẩy trong kinh hoàng:
“Viện trưởng! Không xong rồi! Hải đăng Hồn Tiêu vừa phát tín hiệu đèn đỏ khẩn cấp... Hạm đội chiến thuyền bọc thép của Giáo hội Thần Quang, dẫn đầu bởi Thánh tử tập sự La Sâm, đã chính thức vượt qua sương mù và áp sát rạn san hô tử thần ngoài khơi cảng đá Đen! Chúng đang giương cao pháo thánh quang phán xét pháo kích thẳng vào ngục đảo!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!