Nhạc nềnBattleField4

Bẫy Độc Dưới Kính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề bọc sắt của văn phòng Viện trưởng khép lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng gầm rú dai dẳng của Biển Chết Vĩnh Hằng bên ngoài. Nhờ luồng Phong Tịnh Thuật thuần khiết mà Bạch Vô Song vừa thi triển để thanh lọc toàn ngục tháp trước đó, bầu không khí trong căn phòng đá lạnh lẽo lúc này trở nên sạch sẽ, khô ráo một cách lạ thường. Không còn mùi ẩm mốc của rong biển hay vị mặn chát của muối bão, chỉ còn lại thoang thoảng hương tuyết tùng dịu nhẹ tỏa ra từ lò sưởi ma tinh ở góc phòng.


Tiêu Vân ngồi tựa lưng vào chiếc ghế đá xám, khẽ nhíu mày khi một cơn đau buốt tủy từ vết rạn linh hồn trong tiềm thức nhói lên. Thể xác người thường không có ma lực này của hắn đang phải gánh chịu những tổn thương vật lý rành rọt. Vết rách sâu bên vai trái do kiếm khí cắt phải vẫn chưa khép miệng hoàn toàn, râm ran rát buốt dưới lớp trường bào xám tro dính bụi than. Đôi bàn tay hắn, bị bỏng rộp nặng do tiếp xúc với nhiệt độc hỏa hệ của Cố Diên Niên hôm trước, vẫn được quấn chặt trong những dải băng gạc trắng rướm những vệt máu tươi rành rọt. Ngay cả trên má trái, một vết xước mỏng rỉ máu rành rọt do phong lốc cắt phải lúc trưa cũng đang bắt đầu đóng vảy cứng.


Nhưng đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của vị nhà tâm lý học lâm sàng ấy vẫn duy trì một sự tĩnh lặng lý trí đến lạnh lùng. Hắn khẽ gạt đi vệt máu mũi vừa rỉ ra ở khóe môi, ngẩng đầu nhìn về phía cửa.


“Rầm!”


Cửa phòng bị đẩy mạnh. Hộ lý trưởng Lão Trương bước vào, hai tay thô tháp áp giải một thanh niên trẻ tuổi ăn mặc xa hoa. Kẻ đó chính là Sở Vân, thương nhân dược tễ trẻ tuổi của Hiệp Hội Dược Sĩ Thị Trấn Sương Mù vừa bị bắt quả tang lén lút buôn lậu thuốc giả tại cảng đá Đen.


Dù đang trong vị thế kẻ bị bắt giữ, Sở Vân vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo của một quý tộc vương đô. Hắn khoác chiếc áo choàng lụa xanh thêu hoa văn sóng nước tinh tế, tay cầm chiếc quạt tròn vẽ phong cảnh hững hờ che nửa mặt, nụ cười giả tạo của kẻ buôn bán luồn cúi lộ rõ dưới đôi mắt hí sắc sảo. Hắn nhìn quanh căn phòng đá đơn sơ với vẻ khinh miệt, rồi dừng mắt lại trước Tiêu Vân.


“Viện trưởng Tiêu Vân, ngài nghĩ ngài đang làm cái gì thế này?” Sở Vân hắng giọng, vung chiếc quạt tròn ra hiệu cho Lão Trương buông tay, rồi tự tiện bước tới trước bàn đá xám, ném mạnh một cuộn da dê mạ vàng xuống mặt bàn. “Đây là Giấy phép lưu thông dược phẩm chính quy của Hiệp Hội Dược Sĩ, có đóng dấu mộc đỏ thánh lực của chính Đại giám mục Mạc Sâm tại biên thùy! Ngài chỉ là một phế vật vô năng bị gia tộc trục xuất ra đảo chết này gác xác, lấy quyền hạn gì mà dám tịch thu hàng hóa của ta?”


Tiêu Vân không liếc nhìn cuộn da dê lấy một lần. Hắn sử dụng kỹ năng Phân Tích Vi Biểu Cảm, im lặng quan sát từng dao động nhỏ trên khuôn mặt của Sở Vân. Đồng tử của gã thương nhân trẻ khẽ co rút khi nhìn thấy chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến đặt trên bàn, khóe môi bên trái hơi giật nhẹ một nhịp cực nhanh — đó là biểu hiện của sự lo âu kịch phát đang cố giấu sau vẻ hống hách.


“Giấy phép của Giáo hội không có giá trị miễn trừ hình sự đối với hành vi đầu độc lính ngục, Sở Vân.” Tiêu Vân điềm tĩnh nói, giọng nói khàn đặc nhưng đều đặn, toát lên thứ uy quyền lý trí bất hoại. “Thùng gỗ chứa thứ nước thánh lấp lánh mà cậu lén lút giao dịch sau rặng đá cảng... cậu gọi đó là thuốc an thần tịnh hóa?”


“Láo xược!” Sở Vân gầm lên, mặt đỏ gay, vỗ mạnh tay xuống bàn đá. “Đó là Nước Thánh Tịnh Hóa được tổng đàn Giáo hội Thần Quang vương đô dệt từ thánh lực quang hệ nguyên chất! Nó là cứu cánh duy nhất giúp lính ngục của ngài giảm đau đầu và ổn định sóng não khi bị ngộ độc mana đỏ. Nếu ngài dám can thiệp vào việc buôn bán của ta, Hiệp Hội Dược Sĩ Thị Trấn Sương Mù sẽ lập tức tuyên chiến, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung thảo dược an thần biên cảnh của ngục đảo! Lúc đó, để xem lũ pháp sư điên của ngài tự cắn xé nhau mà chết ra sao!”


Lão Trương đứng bên cạnh nghe vậy, bàn tay thô ráp khẽ siết chặt cán côn sắt, ánh mắt lộ vẻ lo lắng nhìn về phía Tiêu Vân. Lệnh phong tỏa kinh tế của Giáo hội vốn đã siết chặt, nếu nguồn thảo dược an thần bị cắt đứt hoàn toàn, Ngục Hồn Tiêu sẽ thực sự rơi vào thảm họa bạo loạn.


Nhưng Tiêu Vân vẫn không hề dao động. Hắn khẽ nghiêng đầu nhìn về phía góc phòng, nơi Nhan Như Ngọc — nữ học giả nghiên cứu trẻ tuổi của Viện Hàn Lâm Ma Pháp — đang đứng lặng yên bên cạnh một thiết bị kỳ lạ dệt từ thạch anh và đồng cổ.


“Như Ngọc, chuẩn bị Kính Hiển Vi Quang Học Ma Pháp.” Tiêu Vân thản nhiên ra lệnh.


Nhan Như Ngọc gật đầu, đôi mắt sau cặp kính gọng đen tròn xoe sáng lên vẻ tò mò học thuật. Cô bước tới bên thiết bị tự chế do Sa Hải mài thấu kính thạch anh và Lão Thạch đúc khung đồng. Dưới sự chỉ dẫn của Tiêu Vân, cô thắp sáng ngọn đèn măng-sông ma pháp ổn định ở chân kính, tạo ra một luồng quang phổ vàng cam dịu nhẹ khúc xạ thẳng vào lam kính thạch anh mỏng.


Tiêu Vân dùng đôi bàn tay quấn gạc rướm máu tươi của mình, chậm rãi cầm một chai nước thánh lấp lánh vừa bị tịch thu từ cảng đá Đen. Hắn khéo léo bẻ gãy phong ấn sáp đỏ, dùng một ống thủy tinh nhỏ lấy ra một giọt chất lỏng lấp lánh màu vàng kim, đặt nhẹ lên lam kính thạch anh.


“Sở Vân, cậu tự tin vào thứ nước thánh này chứ?” Tiêu Vân ngước mắt nhìn gã thương nhân trẻ, giọng nói mang theo một sự ám thị lạnh lùng. “Hãy tự mình chứng kiến ý chí thanh lọc của thần linh dưới góc nhìn của khoa học thực chứng.”


Sở Vân khẽ cắn răng, nụ cười giả tạo trên mặt bắt đầu rạn nứt: “Hừ, một gã vô năng không ma lực thì biết cái gì về thánh lực tịnh hóa? Có nhìn vạn lần thì nó vẫn là nước thánh cứu mạng!”


“Như Ngọc, xoay núm điều chỉnh khúc xạ quang học sang mức phóng đại một ngàn lần.” Tiêu Vân điềm tĩnh hướng dẫn.


Nhan Như Ngọc nhanh nhẹn xoay nhẹ bánh răng cơ khí Dwarf trên hộp dụng cụ cơ khí vạn năng dệt ở thân kính. Luồng ánh sáng vàng cam khúc xạ qua hệ thấu kính thạch anh dẻo dai, lập tức phóng chiếu hình ảnh phóng đại của giọt nước thánh lên một tấm tinh thể thạch anh phẳng treo trên tường đá.


*Vút...*


Tấm tinh thể sáng bừng lên. Hình ảnh hiển thị rõ nét đến từng chi tiết nhỏ nhất.


Nhan Như Ngọc lập tức nín thở, đôi mắt cô trợn tròn kinh ngạc sau cặp kính cận. Lão Trương cũng kinh hoàng bước lui một bước, suýt nữa làm rơi thanh côn sắt trong tay.


Trên màn hình tinh thể, thứ chất lỏng vốn lấp lánh hào quang thánh khiết màu vàng kim ở thế giới vĩ mô, lúc này hiện ra một chân tướng vô cùng bẩn thỉu và tàn nhẫn. Dưới độ phóng đại một ngàn lần, giọt nước thánh chứa đầy những tinh thể mana màu đỏ bẩn thỉu, sắc nhọn như những lưỡi dao găm nhỏ xíu dệt liên kết với nhau. Chúng không hề tịnh hóa, mà đang bám chặt, cắn xé và làm hoại tử hoàn toàn các mô tế bào thần kinh giả định trong dung dịch mô phỏng.


“Nhìn kỹ đi, Sở Vân.” Giọng Tiêu Vân đều đặn, vang lên như một bản án tử hình đối với sự dối trá. “Thứ cậu gọi là nước thánh tịnh hóa, thực chất chứa một hàm lượng chất kích thích thần kinh cực mạnh dệt từ độc tố mana đỏ bẩn thỉu, kết hợp với alkaloid gây nghiện tinh thần hoạt hóa cao. Khi lính ngục uống vào, chất độc này lập tức phong tỏa các thụ thể cảm giác đau của vỏ não, tạo ra một ảo giác thanh thản, khỏe mạnh giả tạo tức thì.”


Hắn bước tới sát màn hình, dùng ngón tay quấn gạc chỉ thẳng vào các tinh thể đỏ đang tàn phá tế bào: “Nhưng thực chất, các tinh thể mana bẩn này sẽ bám chặt vào thùy trán và thùy thái dương, âm thầm xơ hóa mạch máu não và tàn phá vỏ não vĩnh viễn sau ba tháng sử dụng liên tục. Nó dập tắt hoàn toàn khả năng tự vệ tự nhiên của hệ thần kinh, biến người dùng thành những cái xác rỗng không hồn, lo âu kinh niên và hoàn toàn phụ thuộc vào nước thánh của Giáo hội để giảm đau đầu. Đây không phải là thuốc chữa bệnh, đây là khế ước nô dịch linh hồn bằng độc chất học lâm sàng!”


Sở Vân nhìn chằm chằm vào tấm tinh thể thạch anh. Gương mặt trắng bệch của hắn cắt không còn một giọt máu. Chiếc quạt tròn trên tay hắn run lên bần bật, nụ cười gian trá hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một sự kinh hoàng tột độ. Hắn chưa từng nghĩ rằng bí mật cốt lõi nhất của Giáo hội — thứ mà ngay cả các đại dược sĩ cao cấp nhất lục địa cũng bất lực không thể phân tích — lại bị phơi bày một cách trần trụi, rành rọt dưới một thiết bị quang học phi ma pháp của một gã phế vật vô năng.


“Không... không thể nào!” Sở Vân lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương, bước lui lại phía sau. “Ngươi... ngươi dùng tà thuật gì để ngụy tạo hình ảnh? Đây là ý chí thanh lọc của Thần Sáng Thế! Ngươi dám phỉ báng thánh vật!”


“Ý chí của thần linh không cần dùng đến alkaloid gây nghiện để siết nợ linh hồn người dân, Sở Vân.” Tiêu Vân lạnh lùng bẻ gãy lập luận cuồng tín của đối phương. “Như Ngọc, ghi chép lại toàn bộ số liệu độc tính, cấu trúc tinh thể hoạt hóa và công thức hóa học gây nghiện này. Lập thành một bản báo cáo độc chất học lâm sàng chính thức để gửi về Viện Hàn Lâm Ma Pháp vương đô.”


“Tôi đang ghi đây, Viện trưởng!” Nhan Như Ngọc phấn khích tột độ, cây bút lông chim trên tay cô lướt nhanh như gió trên trang da cừu tịnh hóa, ghi chép rành rọt từng số liệu thực chứng khoa học. “Bản báo cáo này sẽ là minh chứng đanh thép bẻ gãy hoàn toàn uy tín đức tin giả tạo của Giáo hội!”


Sở Vân run rẩy lùi lại, lưng đập mạnh vào bức tường đá lạnh lẽo của văn phòng. Hắn nhìn Tiêu Vân như nhìn thấy một con quái vật lý trí đáng sợ nhất thế gian — một kẻ không cần vung kiếm, không cần ma lực bạo lực, chỉ dùng một giọt nước và một hệ thấu kính thạch anh đã có thể lột trần toàn bộ sự dối trá của một đế chế thần quyền vạn năm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!