Nhạc nềnBattleField4

Thanh Lọc Toàn Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trọng lực kéo cơ thể gầy gò của Bạch Vô Song rơi tự do từ bệ cao xuống nền đất bùn ẩm ướt bên ngoài tháp chính. Dưới mắt của một nhà tâm lý học lâm sàng, cú rơi này không chỉ đe dọa đến xương cốt của vị phong pháp sư cao cấp, mà còn là một ngòi nổ kích hoạt cơn hoang tưởng bị hại cực hạn. Nếu tấm trường bào trắng tinh không một vệt bụi của anh ta chạm vào vũng bùn đen kịt nhão nhoét dưới chân tháp, sự kích thích cảm giác cực mạnh sẽ bóp nát hoàn toàn phòng tuyến lý trí đang rách nát của thùy trán, dẫn đến một vụ tự bạo mana phong hệ hủy diệt toàn bộ khu nhà kính.


“Hạ Linh! Phóng đai tơ biển! Khóa chặt góc giảm chấn ba mươi độ!”


Tiêu Vân hét lớn, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức dội qua lớp Mặt Nạ Lọc Khí Độc Mana. Cơn đau từ vết rách sâu bên vai trái đang rỉ máu tươi co thắt lại dưới gió lạnh, nhuộm đỏ thẫm một mảng lớn chiếc áo khoác lông xám tro của viện trưởng. Đôi bàn tay bị bỏng nặng quấn băng gạc rướm máu tươi của hắn run lên bần bật khi hắn cố ghì chặt chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến. Vết xước rỉ máu rành rọt trên má trái do phong kiếm cắt phải lúc nãy rát buốt tột cùng, nhưng đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng lý trí đến lạnh lùng. Hắn không có nửa phần ma lực vật lý, nhưng hắn có sự thấu hiểu tuyệt đối về cơ học giảm chấn và tâm lý hành vi.


Hạ Linh, kỹ sư cơ quan Dwarf lai người, lập tức phản xạ theo bản năng của một thợ chế tác bậc thầy. Không sử dụng bất kỳ ma pháp chiến đấu nào, cô vung tay kích hoạt khớp khóa đồng trên chiếc hộp dụng cụ cơ khí vạn năng đeo hông. Sợi Đai Đàn Hồi Sợi Biển dệt tổ ong dẻo dai xé gió lao ra, uốn lượn như một con rắn bạc khổng lồ trong không trung. Sợi tơ biển dẻo dai thu hoạch từ đáy rạn san hô tử thần có khả năng chịu lực kéo lên tới hai tấn, lập tức quấn chặt quanh thắt lưng của Bạch Vô Song khi anh ta chỉ còn cách vũng bùn chưa đầy nửa mét.


*Phựt! Phựt! Phựt!*


Các khớp cơ học đàn hồi co giãn cực đại, phân tán hoàn hảo động năng rơi tự do của vị pháp sư phong hệ. Cơ thể Bạch Vô Song bị treo lơ lửng giữa không trung, cách mặt bùn dơ bẩn đúng mười phân. Gió lốc từ cơ thể anh ta bộc phát ngược ra xung quanh, thổi tung đất cát ẩm ướt bám vào đai bảo hộ, nhưng đệm tơ mềm mại dệt tổ ong đã bảo vệ hoàn hảo da thịt anh ta khỏi mọi chấn thương vật lý.


“Tránh ra! Đất bẩn... vi khuẩn đang gặm nhấm linh hồn ta!” Bạch Vô Song lơ lửng trên sợi đai, hai mắt trợn trừng hoảng loạn, quạt xếp dệt từ tơ gió tịnh hóa vung vẩy điên cuồng dệt nên những tia phong kiếm mỏng như lá lúa, cắt nát vách đá xung quanh.


Tiêu Vân không lùi bước. Hắn bước thẳng xuống nền đất bùn ẩm ướt. Đôi giày da của hắn lún sâu vào bãi bùn đen nhão nhoét. Vết rạn linh hồn phát ra ánh bạc nhạt trong tiềm thức của hắn nhói lên từng nhịp tàn nhẫn, mang theo cơn đau buốt tủy, nhưng hắn dùng chính cơn đau thể xác đó làm mỏ neo để giữ vững nhận thức thực tại. Hắn đưa bàn tay quấn gạc rướm máu tươi ra, để lộ viên đá thô bám đất đỏ lấy từ vườn thảo dược.


“Vô Song, nhìn vào má trái của tôi.” Giọng nói của Tiêu Vân trầm ấm, đều đặn, mang theo tần số xoa dịu dội thẳng vào màng nhĩ của vị pháp sư đang phát điên. “Máu trên má tôi đang chảy. Nó dính đầy bụi than từ phòng đúc. Tôi không ma lực, thể xác tôi yếu ớt và dơ bẩn hơn cậu rất nhiều. Nhưng tôi vẫn đứng đây, hít thở bầu không khí này, và tôi không hề bị hủy hoại.”


Bạch Vô Song khựng lại một nhịp. Ánh mắt hoang tưởng của anh ta di chuyển từ viên đá thô bám đất sang vết xước rỉ máu rành rọt trên má trái của Tiêu Vân, rồi dừng lại ở đôi bàn tay quấn băng gạc đẫm máu của vị Viện trưởng vô năng.


“Ngài... ngài không sợ bị nhiễm độc sao?” Giọng Bạch Vô Song run rẩy, phong lốc quanh thân anh ta bắt đầu suy giảm cường độ.


“Nhiễm độc là một phản ứng vật lý của tế bào, không phải là sự nguyền rủa của ác quỷ.” Tiêu Vân áp dụng Phương Pháp Giải Mẫn Cảm Hệ Thống, chậm rãi đưa viên đá bám đất lại gần tay Bạch Vô Song thêm mười phân. “Hệ miễn dịch của cậu mạnh mẽ hơn tôi gấp trăm lần. Đất cát này chứa khoáng chất nuôi dưỡng cỏ an thần, nó là nguồn sống của vạn vật. Hãy chạm vào nó. Cảm nhận nhiệt độ của địa mạch. Đối mặt với nó, và cậu sẽ thấy nó không thể làm tổn hại đến linh hồn tịnh hóa của cậu.”


Chiếc chuông bạc cải tiến trong tay Tiêu Vân vẫn tự động rung nhịp nhàng ở tần số mười Hertz, phát ra những sóng âm màu bạc dịu nhẹ, vuốt ve thùy thái dương đang căng thẳng của Bạch Vô Song.


Bạch Vô Song nhắm mắt, điều hòa nhịp thở theo tiếng chuông. Anh ta chậm rãi vươn một ngón tay thanh mảnh ra, run rẩy chạm vào viên đá thô bám đất trong lòng bàn tay Tiêu Vân.


*Xèo...*


Không có sự hủy hoại nào xảy ra. Chỉ có cảm giác mát lạnh, ẩm ướt của đất mùn tự nhiên truyền qua đầu ngón tay. Đồng tử đỏ ngầu của vị phong pháp sư co rút lại, rồi dần giãn ra, khôi phục lại màu đen trong trẻo ban đầu. Cơn cuồng phong xung quanh tắt lịm hoàn toàn, thay thế bằng một luồng gió mát lành tịnh hóa thổi sạch những bụi bẩn bám trên trường bào của hai người.


“Ta... ta kiểm soát được rồi.” Bạch Vô Song từ từ hạ chân xuống đất trần. Anh ta không còn la hét, không còn bài xích bùn đất dưới chân. Anh ta cúi đầu nhìn bàn tay bám đất của mình, rồi nhìn Tiêu Vân với sự sùng kính và lòng biết ơn tột độ. “Viện trưởng Tiêu, ngài đã đúng. Đất cát không phải là kẻ thù.”


Chỉ số đồng thuận nhận thức của Bạch Vô Song lập tức tăng vọt lên mức năm mươi phần trăm.


“Tốt lắm. Bây giờ, hãy dùng phong thuật của cậu để giúp tôi tịnh hóa không khí của toàn bộ ngục tháp.” Tiêu Vân mỉm cười nhạt, gạt đi vệt máu mũi vừa rỉ ra.


Bạch Vô Song gật đầu cung kính. Anh ta tuốt chiếc quạt xếp dệt từ tơ gió tịnh hóa, khẽ vẩy nhẹ. Một luồng Phong Tịnh Thuật thuần khiết, mát lành bùng phát từ đỉnh tháp chính, quét qua tất cả các phòng giam đá ẩm ướt của Ngục Hồn Tiêu. Luồng gió mát đi đến đâu, toàn bộ bụi bặm, mùi hôi thối và các bào tử nấm độc tích tụ lâu ngày bị thổi bay sạch sẽ, mang lại bầu không khí thông thoáng, sảng khoái chưa từng có cho các bệnh nhân đang điều trị.


“Báo cáo Viện trưởng! Không khí toàn bộ tháp chính đã được thanh lọc hoàn toàn!” Tiểu Đao từ phía sau vách đá gượng dậy báo cáo, khuôn mặt gã bớt xanh xao nhờ luồng gió tịnh hóa xoa dịu vết thương.


Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì một bóng người thô kệch dính đầy muối biển từ phía cảng đá Đen hớt hải chạy vào khu vườn kính vỡ nát. Đó là Lão Trương, vị Hộ lý trưởng mới được cải tổ cải tạo.


“Viện trưởng Tiêu! Có biến tại cảng đá Đen!” Lão Trương thở dốc, đôi mắt đầy sẹo chém hằn lên sự tức giận. “Tôi vừa tuần tra cảng bến và phát hiện Sở Vân, gã thương nhân dược tễ trẻ tuổi từ Thị trấn sương mù sang, đang lén lút dỗ dành đám lính gác cũ mua một lô thuốc an thần giá cắt cổ. Hắn đang giao dịch một thùng gỗ lớn chứa những chai nước thánh lấp lánh sau rặng đá cảng!”


Đôi mắt thâm quầng của Tiêu Vân khẽ nheo lại, phản chiếu một tia lạnh lùng sắc bén. Lệnh phong tỏa kinh tế của Giáo hội Thần Quang biên thùy vừa mới ban bố, và giờ đây, thuốc an thần giả đã xuất hiện ngay tại bến cảng của hắn. Đây không đơn thuần là một vụ buôn lậu, mà là một đòn tấn công hóa học độc hại nhắm thẳng vào vỏ não của các bệnh nhân nhằm phá hoại trật tự y tế mới của Ngục Hồn Tiêu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!