Cơn Gió Sợ Bẩn
Tiếng chuông bạc cải tiến vừa dứt, một luồng gió lốc phong hệ dữ dội từ phía phòng khám lâm nghiệp phía trên dội xuống, làm rung chuyển toàn bộ trần đá của phòng đúc dưới hầm ngục. Những vệt bụi đá granite đen rơi lả tả như mưa xám, phủ lên đe sắt cổ và làm nhòe đi một góc bản vẽ dệt tổ ong mà Hạ Linh đang ôm chặt.
Cơn chấn động đột ngột khiến Khắc Lỗ — vị luyện kim sư Dwarf vừa được chữa lành — giật nảy mình. Lão vội vàng ôm lấy chiếc búa luyện kim nhỏ, đôi mắt cụt ngủn nhìn lên trần nhà đầy lo âu: “Viện trưởng Tiêu! Luồng phong áp này... Đây là phong lực cấp bốn! Có kẻ đang bùng phát ma lực ở tầng trên!”
Tiêu Vân khẽ cắn răng, chịu đựng một cơn đau buốt tủy đột ngột truyền lên từ sâu trong tiềm thức. Vết rạn nứt nhỏ phát ra ánh bạc nhạt trong tiềm thức của hắn — di chứng của việc tiêu hao quá mức tinh thần lực để thực hiện ca điều trị nhận thức cho Khắc Lỗ trước đó — đang nhói lên từng nhịp tàn nhẫn. Thể xác người thường yếu ớt này của hắn đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn.
Bên vai trái, vết rách sâu do kiếm khí vật lý cắt phải từ trận chiến trước vẫn chưa khép miệng, lúc này gặp chấn động và gió lạnh luồn qua khe đá liền co thắt lại, rỉ máu tươi thấm đỏ cả lớp băng gạc trắng dưới vạt áo khoác lông xám tro. Đôi bàn tay của hắn, bị bỏng nặng rướm máu tươi qua các khe vải bọc do tiếp xúc với nhiệt độc hỏa hệ của Cố Diên Niên hôm trước, khẽ run lên bần bật khi hắn siết chặt chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến vừa đúc thành công.
“Là Bạch Vô Song.” Tiêu Vân gạt đi vệt máu mũi vừa rỉ ra, giọng nói khàn đặc nhưng đều đặn, toát lên thứ uy quyền lý trí của một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại. “Chỉ có chứng sợ bẩn cực hạn (Mysophobia) của anh ta mới tạo ra luồng phong áp mang theo tính chất bài xích mạnh mẽ như thế này khi ngửi thấy mùi bụi than từ phòng đúc.”
“Để tôi đi cùng ngài!” Hạ Linh lo lắng bước lên, chiếc Đai Đàn Hồi Sợi Biển dệt tổ ong dẻo dai vẫn cầm trên tay. “Tôi là một Pháp Sư Trung Cấp, ít nhất có thể dùng cơ quan để che chắn cho ngài!”
“Không được.” Tiêu Vân điềm tĩnh nhưng dứt khoát ngăn cản. “Bạch Vô Song đang ở trong Trạng Thái: Hoang Tưởng (Paranoia) cấp tính. Anh ta tự vẽ ra viễn cảnh bị vi khuẩn, bụi bẩn và bào tử độc hại xâm nhập vào tế bào não. Bất kỳ sự xuất hiện của một pháp sư hỏa hệ hay luyện kim sư bám đầy muội than nào cũng sẽ kích hoạt cơ chế tự vệ tối cao của anh ta, khiến phong lốc bộc phát thành Tích Lịch Phong hủy diệt toàn bộ khu nhà kính. Hãy ở lại đây bảo dưỡng lò đúc. Tôi sẽ đi một mình.”
Hắn quay sang Lão Thạch: “Chuẩn bị cho tôi một Mặt Nạ Lọc Khí Độc Mana phòng bụi và một viên đá thô bám đất nhỏ lấy từ vườn thảo dược.”
“Viên... viên đá bám đất?” Lão Thạch ngơ ngác, nhưng trước ánh mắt trầm tĩnh đầy áp lực của Tiêu Vân, lão không dám hỏi thêm, vội vã chạy đi chuẩn bị.
Năm phút sau, Tiêu Vân bước lên tháp chính, hướng thẳng về phía phòng khám lâm nghiệp. Càng tiến lại gần khu nhà kính, sức gió càng khủng khiếp. Tiếng gió rít gào chói tai như tiếng hàng vạn lưỡi dao cạo miết lên vách đá. Những mảnh kính bảo hộ của nhà kính bị áp lực gió bóp nát, bay rào rào trong không trung rồi bị cuốn vào vòng xoáy phong lốc khổng lồ đang bao trùm toàn bộ khu vườn trị liệu.
Qua màng kính vỡ nát, Tiêu Vân nhìn thấy Bạch Vô Song đang lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất hơn ba mét. Vị phong pháp sư cao cấp vốn nho nhã ngày nào giờ đây tóc tai rũ rượi, gương mặt nhợt nhạt không một vệt máu, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ điên loạn và hoảng sợ tột độ. Anh ta liên tục dùng chiếc quạt xếp dệt từ tơ gió tịnh hóa quật mạnh vào khoảng không xung quanh, miệng gào thét điên cuồng:
“Bẩn! Tất cả đều bẩn! Vi khuẩn... bào tử nấm độc... chúng đang bò lên da ta! Chúng đang chui vào khí quản của ta! Biến đi! Lũ dơ bẩn các ngươi cút đi!”
Mỗi nhát quạt của anh ta chém ra một luồng gió lốc phong hệ sắc lẹm, thổi bay tất cả bàn ghế, sổ sách bệnh án và các chậu thảo dược an thần dã ngoại trong phòng khám.
Ngay phía dưới, Tiểu Đao — gã hộ lý trẻ tuổi nhanh nhẹn — đang cố gắng luồn lách qua các khe gió, tay cầm sợi Đai Đàn Hồi Sợi Biển dẻo dai nhằm khóa chặt chân Bạch Vô Song để kéo anh ta xuống đất.
“Tiểu Đao, dừng lại! Lùi ra ngay!” Tiêu Vân hét lên qua lớp mặt nạ lọc khí độc.
Nhưng đã quá trễ. Bạch Vô Song nhìn thấy Tiểu Đao bám đầy bụi đất trên quần áo đang tiến lại gần, cơn hoang tưởng bị hại kịch phát dâng lên đỉnh điểm: “Ngươi... kẻ mang đầy mầm bệnh kia! Đừng chạm vào ta!”
Anh ta vung mạnh quạt xếp, một luồng Tích Lịch Phong cuồng bạo bùng phát, đánh thẳng vào ngực Tiểu Đao. Sức gió khủng khiếp hất văng gã hộ lý trẻ bay xa hơn mười mét, đập mạnh vào bức tường đá granite phía sau. Sợi đai sợi biển tuột khỏi tay gã, Tiểu Đao ngã quỵ xuống đất, ho sặc sụa do chấn động lực phong hệ cực mạnh.
Không còn ai cản trở, cơn bão phong lốc của Bạch Vô Song càng lúc càng mở rộng, đe dọa sẽ giật sập toàn bộ khung thép của nhà kính phòng khám lâm nghiệp.
Tiêu Vân hít một hơi thật sâu, nén cơn đau buốt từ vết thương vai trái dính bụi than đang rỉ máu ấm. Hắn đeo chặt Mặt Nạ Lọc Khí Độc Mana ôm sát khuôn mặt, tay phải quấn băng gạc rướm máu tươi cầm chắc chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến, điềm tĩnh bước thẳng vào tâm bão gió lốc.
“Vút! Xoẹt!”
Một tia gió sắc lẹm lướt sát qua mặt Tiêu Vân, cắt rách một đường nhỏ trên má trái của hắn. Máu tươi rỉ ra rành rọt trên làn da tái nhợt, nhưng đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn không lộ ra một tia dao động nào. Năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* hoạt động bị động liên tục hai mươi tư trên bảy như một màng chắn bạc vô hình, chặn đứng hoàn toàn luồng uy áp tinh thần lực hoang tưởng đang muốn bóp nát lý trí hắn.
Hắn giơ cao chiếc chuông cải tiến dính máu tay, ngón tay thô ráp quấn gạc khẽ vặn nhẹ chiếc khóa dây cót cơ khí Dwarf phía sau chuông.
*Tách... tách... tạch...*
Tiếng bánh răng cơ khí Dwarf quay nhịp nhàng, giòn giã vang lên giữa tiếng gió gầm rú. Ngay sau đó, chiếc chuông bạc tự động rung động liên tục, phát ra một âm tần tịnh hóa trong trẻo, sâu thẳm ở tần số cố định mười Hertz.
*Boong... boong... boong...*
Sóng âm tần số thấp màu bạc hữu hình lan tỏa ra xung quanh, đâm xuyên qua màn sương gió lốc cuồng bạo. Sóng âm đi qua đến đâu, hệ thần kinh vận động đang quá tải của Bạch Vô Song lập tức nhận được tín hiệu hạ nhiệt sinh học. Phong lốc xung quanh anh ta bắt đầu giảm tốc độ, luồng phong áp sắc lẹm dần dịu lại thành những làn gió mát thổi nhẹ.
Tiêu Vân điềm tĩnh tiến lại gần, đứng dưới bệ treo của Bạch Vô Song, dùng giọng nói trầm ấm, đều đặn được huấn luyện lâm sàng của mình để thiết lập mỏ neo lý trí:
“Vô Song, hãy lắng nghe tôi. Nhắm mắt lại, hít vào bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở hai giây, và thở ra bằng miệng trong sáu giây. Hãy tập trung vào tiếng chuông bạc cơ khí của tôi.”
“Không... không khí đầy vi khuẩn... ta không thể thở!” Bạch Vô Song ôm đầu gào khóc, nhưng cơ thể anh ta đã bắt đầu thả lỏng theo nhịp rung của sóng âm mười Hertz.
“Không khí ở đây hoàn toàn sạch sẽ.” Tiêu Vân giải thích nhỏ nhẹ, từng câu nói mang theo tính logic khoa học thực chứng bẻ gãy hoang tưởng. “Cơ thể của cậu có một bộ lọc tự nhiên tuyệt vời nhất — đó chính là hệ thống lông mao và niêm mạc khí quản. Khi cậu hít thở đều đặn, các hạt bụi li ti sẽ bị giữ lại và tống ra ngoài theo cơ chế ho tự nhiên. Gió lốc của cậu không phải là kẻ thù, nó chính là bộ lọc không khí khổng lồ đang đẩy lùi mọi bào tử nấm độc ra khỏi căn phòng này. Hãy để gió của cậu tịnh hóa không gian, thay vì tàn phá nó.”
Lập luận logic lâm sàng của Tiêu Vân như một dòng nước suối ngầm mát rượi chảy thẳng vào thùy trán đang co thắt của Bạch Vô Song. Đồng tử đỏ ngầu của anh ta khẽ giãn ra, cơ thể từ từ hạ thấp xuống sát mặt đất, phong lốc cuồng bạo chỉ còn là những gợn gió nhẹ thổi bay tà áo trường bào trắng tinh không một vệt bụi.
“Thật... thật sao? Gió của ta... đang tịnh hóa?” Bạch Vô Song lẩm bẩm, ánh mắt hoang tưởng bắt đầu xuất hiện một tia tỉnh táo ngắn ngủi.
“Đúng vậy. Và để hoàn thành phác đồ điều trị, cậu cần phải đối mặt với nỗi sợ lớn nhất của mình.” Tiêu Vân điềm tĩnh nói.
Hắn chậm rãi đưa bàn tay trái quấn gạc rướm máu ra phía trước. Trong lòng bàn tay hắn, dưới lớp gạc trắng dính máu tươi rành rọt, là một viên đá thô bám đầy đất bùn ẩm ướt, đen kịt dơ bẩn lấy từ vườn thảo dược.
Nhìn thấy viên đá bám đất dơ bẩn ở cự ly chưa đầy nửa mét, đồng tử của Bạch Vô Song lập tức co rút lại kịch liệt. Cơn hoang tưởng bị hại và chứng sợ bẩn cực hạn (Mysophobia) bên trong thùy trán anh ta bùng phát ngược dữ dội do lo âu kịch phát.
“Đất... đất bẩn! Tránh ra!”
Bạch Vô Song hét lên một tiếng kinh hoàng, phong lốc quanh người bộc phát ngược một cách hỗn loạn để bài xích viên đá. Sức gió đẩy ngược cực mạnh khiến anh ta mất hoàn toàn thăng bằng lơ lửng, cơ thể đổ người ra phía sau, rơi tự do từ trên bệ cao xuống nền đất bùn ẩm ướt, dơ bẩn dưới chân tháp chính.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!