Nhạc nềnBattleField4

Mỏ Neo Sáng Tạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết từ Biển Chết Vĩnh Hằng vẫn đang gầm rú điên cuồng bên ngoài, nhưng sâu dưới lòng đất Ngục Hồn Tiêu, tại khu vực phòng đúc ma pháp, cái lạnh giá ấy hoàn toàn bị thiêu rụi bởi một luồng nhiệt lượng ngột ngạt, nóng bỏng đến mức méo mó.


Tiêu Vân bước nhanh xuống những bậc thang đá granite xám xịt dẫn vào lòng đất. Mỗi bước đi là một thử thách tàn nhẫn đối với thể xác yếu ớt không có nửa phần ma lực của hắn. Vết rách sâu bên vai trái — di chứng từ trận chiến trước dính nước mưa tuyết lạnh giá — lúc này gặp hơi nóng hầm hập tỏa ra từ hầm lò liền co thắt lại, rỉ máu tươi thấm đỏ cả lớp băng gạc trắng dưới vạt áo khoác lông xám tro. Đôi bàn tay bị bỏng nặng do tiếp xúc với nhiệt độc hỏa hệ của Cố Diên Niên hôm trước cũng đang rát bỏng, phồng rộp đau đớn dưới những lớp vải bọc rướm máu. Nhưng đáng sợ nhất vẫn là vết rạn nứt nhỏ phát ra ánh bạc nhạt trong tiềm thức của hắn. Mỗi nhịp đập của hệ thần kinh trung ương như có hàng vạn cây kim châm thẳng vào vỏ não, buốt tủy đến mức thái dương hắn giật liên hồi, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.


“Viện trưởng Tiêu! Ngài đi chậm một chút!” Hạ Linh ôm chặt chiếc Đai Đàn Hồi Sợi Biển vừa dệt xong trước ngực, hớt hải chạy theo sau hắn. Đôi mắt tròn xoe của cô gái lai Dwarf đầy vẻ lo lắng, mái tóc thắt bím màu đồng đung đưa theo nhịp chạy. “Khắc Lỗ là một luyện kim sư cấp ba, một khi lão phát điên kích nổ quả bom hỏa thạch bế tắc đó, nhiệt lượng bộc phát sẽ tương đương với một đòn ma pháp hỏa hệ cấp bốn! Thể xác người thường của ngài không chịu nổi một dư chấn nhỏ đâu!”


“Nếu chúng ta không nhanh lên, không chỉ lò đúc, mà cả tháp chính cũng sẽ bị thổi bay.” Tiêu Vân không dừng lại, giọng nói của hắn khàn đặc do kiệt sức nhưng vẫn duy trì một sự điềm tĩnh lý trí đến lạnh lùng. “Lão Thạch, tình hình bên trong thế nào rồi?”


Lão Thạch, người thợ rèn gác ngục gầy gò với râu tóc đỏ rực bám đầy muội than, vừa dẫn đường vừa thở dốc, bàn tay thô ráp dính đầy mồ hôi run rẩy nắm chặt chiếc búa tạ rỉ sét: “Lão Khắc Lỗ đã khóa chặt cửa sắt phòng đúc từ bên trong. Lão đang đứng trên bệ lò, tay cầm búa đúc vạn năng của tộc Dwarf, liên tục nện vào quả bom hỏa thạch bế tắc. Luồng bức xạ hỏa hệ bẩn thỉu đang rò rỉ ra ngoài, các vệ binh của Tô Thiết không thể áp sát vì nhiệt độ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của giáp sắt!”


Khi ba người chạm đến lối vào phòng đúc, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả Hạ Linh cũng phải hít vào một hơi khí lạnh.


Cánh cửa sắt dày nặng dẫn vào phòng đúc đang bị nung đỏ rực đến mức biến dạng, tỏa ra những luồng khói xám nồng nặc mùi lưu huỳnh và kim loại cháy khét. Qua khe hở nứt nẻ của bức tường đá granite, Tiêu Vân nhìn thấy một lão giả Dwarf lùn tịt, râu tóc bạc phơ bám đầy muội than đang đứng điên cuồng trên bệ đúc cao. Đó chính là Khắc Lỗ. Chiếc kính lúp một mắt của lão đang phản chiếu ánh lửa đỏ rực, điên loạn từ quả bom hỏa thạch bế tắc đặt trên đe sắt cổ. Quả bom — thực chất là một khối tinh thể ma thạch hỏa hệ bị ngộ độc tạp chất mana đỏ bẩn — đang phình to ra từng nhịp như một trái tim quái vật, tỏa ra những luồng hào quang đỏ đậm không ổn định.


“Thất bại! Lại thất bại! Tại sao công thức tịnh hóa hỏa hệ của Giáo hội không thể dung hợp vào kim khí?!” Khắc Lỗ gào thét, giọng nói khản đặc đầy sự phẫn nộ và u uất cùng cực. Lão vung cao chiếc búa đúc vạn năng, sát ý và nhiệt độc hỏa hệ bùng phát quanh người thành một màn sương đỏ rực. “Luyện kim sư của tộc Dwarf không có kẻ bất tài! Nếu không thể chế tạo ra món pháp bảo hoàn mỹ, ta thà nổ tung cùng cái thế giới hủ bại này!”


“Tránh ra! Để tôi dùng búa tạ phá cửa!” Lão Thạch gầm lên, định vung búa xông lên phá cánh cửa sắt đang nóng đỏ.


“Dừng lại!” Tiêu Vân đột ngột đưa bàn tay quấn gạc rướm máu ra ngăn cản Lão Thạch. Ánh mắt hắn sắc bén như dao mổ lâm sàng, khóa chặt vào chuyển động của Khắc Lỗ. “Lão Thạch, lùi lại ngay. Hạ Linh, cô và các vệ binh lùi ra xa phạm vi ba mươi mét. Tuyệt đối không được dùng bạo lực vật lý hay ma pháp hỏa lực để cưỡng chế phá cửa lúc này.”


“Nhưng Viện trưởng, nếu không phá cửa, lão sẽ gõ búa kích nổ mất!” Hạ Linh lo lắng hét lên.


“Khắc Lỗ đang rơi vào trạng thái hoang tưởng bị hại và trầm cảm lâm sàng thể nặng do áp lực thành tích tích tụ.” Tiêu Vân giải thích nhanh, giọng nói trầm ổn của hắn như một mỏ neo lý trí xoa dịu sự hỗn loạn xung quanh. “Lão đang tự vẽ ra viễn cảnh bị tộc Dwarf ruồng bỏ và coi thường vì bế tắc nghiên cứu. Bất kỳ một chấn động vật lý nào từ việc phá cửa sẽ được não bộ của lão dịch mã thành một cuộc tấn công chí mạng. Điều đó sẽ kích hoạt cơ chế tự vệ tối cao, ép lão gõ búa kích nổ quả bom ngay lập tức. Để tôi vào một mình.”


“Một mình? Ngài không có ma lực!” Lão Thạch kinh hoàng.


Tiêu Vân không đáp. Hắn khẽ đưa bàn tay quấn gạc lạnh buốt lên, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sắt đang nóng đỏ sang một bên. Sức nóng kinh người lập tức táp thẳng vào mặt hắn, khiến da mặt rát buốt, vết thương trên vai trái nhói lên đau đớn, máu tươi rỉ ra nhiều hơn qua lớp vải xám. Nhưng năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* trong linh hồn xuyên không của hắn lập tức kích hoạt, dập tắt hoàn toàn luồng ma âm gào thét và áp lực tinh thần lực hỏa hệ đang muốn ăn mòn vỏ não hắn. Hắn bước vào phòng đúc, bóng dáng gầy guộc nhưng thẳng tắp cô độc giữa màn sương lửa đỏ rực.


“Ai?! Kẻ nào dám cản trở nghi thức tịnh hóa của ta?!” Khắc Lỗ quay ngoắt đầu lại, chiếc búa đúc vạn năng chỉ thẳng vào mặt Tiêu Vân, luồng hỏa độc bùng lên dữ dội.


Tiêu Vân đứng im lặng ở khoảng cách an toàn năm mét. Hắn không hề phòng thủ, không hề ngưng tụ ma lực, chỉ duy trì một tư thế cởi mở và ánh mắt ôn hòa đầy thấu cảm. Hắn áp dụng *Kỹ Thuật Lắng Nghe Chủ Động* (Active Listening), chậm rãi nói, giọng nói trầm ấm và đều đặn vang lên giữa tiếng nổ lách tách của lửa độc:


“Khắc Lỗ, tôi là Tiêu Vân, Viện trưởng của Ngục Hồn Tiêu. Tôi đến đây không phải để ngăn cản cô độc của ông, mà là để lắng nghe nỗi đau của một thiên tài luyện kim đang bị bế tắc.”


“Thiên tài?! Ha ha ha! Đừng có giả nhân giả nghĩa!” Khắc Lỗ cười điên cuồng, nước mắt hòa cùng muội than chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo. “Ta là một kẻ bất tài! Mười năm nay, ta không thể dung hợp nổi một lõi ma thạch hỏa hệ hoàn mỹ theo công thức của Giáo hội! Gia tộc đã ruồng bỏ ta, họ gọi ta là vết nhơ của tộc Dwarf! Ta không thể chế tạo ra thứ gì có ích cả! Ta phải chết, chỉ có cái chết mới rửa sạch nỗi nhục này!”


Tiêu Vân im lặng lắng nghe, không hề ngắt lời hay phán xét. Dưới thùy chẩm và thùy trán của hắn, kỹ năng *Phân Tích Vi Biểu Cảm* đang hoạt động ở công suất tối đa. Hắn quan sát thấy khóe mắt trái của Khắc Lỗ giật liên hồi mỗi khi lão nhắc đến “gia tộc”, hai bờ vai co rụt lại như một đứa trẻ đang cố gắng né tránh những trận đòn roi bạo hành.


*Lão không muốn chết. Lão chỉ đang cực kỳ sợ hãi việc bị coi là kẻ vô dụng và bị đào thải khỏi cộng đồng.* Tiêu Vân đưa ra kết luận lâm sàng trong tích tắc.


“Khắc Lỗ, ông không hề bất tài.” Tiêu Vân tiến lên một bước, bất chấp nhiệt lượng từ quả bom hỏa thạch đang gặm nhấm thể xác yếu ớt của hắn. “Sự bế tắc của ông mười năm nay không phải do năng lực của ông kém cỏi, mà là vì ông đang bị lừa dối bởi một công thức luyện kim sai lệch của Giáo hội Thần Quang.”


“Sai lệch?!” Khắc Lỗ khựng lại, chiếc búa đúc vạn năng hơi hạ xuống một chút. “Ngươi nói bậy! Đó là công thức tịnh hóa hỏa hệ tối cao do Đại giám mục ban tặng! Làm sao có thể sai được?!”


“Nó sai ngay từ nền tảng sinh học thần kinh và cơ học thực chứng.” Tiêu Vân dứt khoát nói, hắn lật mở cuốn Sổ Tay Bệnh Án Linh Hồn dính máu trên tay, chỉ vào những số liệu phân tích độc chất học. “Công thức hỏa hệ của Giáo hội cưỡng ép người tu luyện phải nạp vào lượng lớn 'bột ma pháp đỏ' bẩn thỉu chứa nhiều tạp chất mana hỏa độc để tăng cường hỏa lực chiến đấu. Khi ông tiến hành dã luyện, nhiệt độc hỏa hệ này rò rỉ ra ngoài, tích tụ sâu trong xương tủy và trực tiếp tàn phá thùy trán của ông, gây ra chứng trầm cảm lâm sàng và ảo giác bế tắc kinh niên. Ông càng cố gắng ngưng tụ ma lực hỏa hệ để đúc, thùy trán càng bị xơ cứng mạch máu, dập tắt hoàn toàn khả năng sáng tạo tự nhiên của ông. Ông không bế tắc vì bất tài, ông bế tắc vì bị đầu độc tinh thần!”


Khắc Lỗ sững sờ. Lão nhìn chằm chằm vào những biểu đồ phân tích cơ chế ngộ độc mana hỏa hệ mà Tiêu Vân trình bày. Là một luyện kim sư tôn sùng số liệu thực chứng, những con số và lập luận khoa học của Tiêu Vân như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thùy trán đang nóng bỏng của lão, bẻ gãy hoàn toàn niềm tin mù quáng vào công thức của Giáo hội.


“Ta... ta bị đầu độc?” Khắc Lỗ lẩm bẩm, hai tay run rẩy, chiếc búa đúc vạn năng nặng nề khẽ lung lay.


“Đúng vậy.” Tiêu Vân tiến thêm một bước nữa, khoảng cách giữa hắn và quả bom hỏa thạch chỉ còn ba mét. Hơi nóng tỏa ra làm vết bỏng trên hai bàn tay hắn rướm máu tươi qua lớp băng gạc, đau đớn kịch liệt, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực ánh sáng lý trí. “Tộc Dwarf các ông nổi tiếng vạn năm không phải vì ma pháp hỏa hệ, mà là vì sự chính xác tuyệt đối của cơ khí, bánh răng và những khớp nối hoàn mỹ phi ma pháp. Tại sao ông lại phải cưỡng ép bản thân vào con đường ma pháp bẩn thỉu của Giáo hội để rồi tự hủy hoại bộ não thiên tài của mình?”


Hắn rút từ dưới vạt áo khoác ra bản vẽ thiết kế Đai Đàn Hồi Sợi Biển dệt tổ ong mà hắn và Hạ Linh vừa hoàn thành thực nghiệm lúc sáng, trải thẳng lên đe sắt bên cạnh quả bom.


“Hãy nhìn vào đây, Khắc Lỗ.” Tiêu Vân chỉ vào bản vẽ. “Đây là thiết kế phi ma pháp hoàn toàn. Chúng tôi dùng cấu trúc cơ học dệt tổ ong để phân tán hoàn hảo lực kéo hai tấn mà không cần đến một vòng tròn ma pháp phòng ngự nào. Đây mới là mỏ neo sáng tạo thực sự của ông! Tôi cần ông chuyển hóa toàn bộ năng lượng sáng tạo bị nghẽn mười năm nay vào việc chế tạo các công cụ cơ khí phi ma pháp cho phòng khám này. Tôi cần ông chế tạo thiết bị đo lường sóng não và một chiếc chuông bạc mộng cảnh cải tiến có thể tự động rung bằng bánh răng dây cót Dwarf!”


“Cơ khí phi ma pháp... bánh răng tự động điều chỉnh sóng âm...” Khắc Lỗ nhìn chằm chằm vào bản vẽ dệt tổ ong. Những đường nét thiết kế tinh xảo, những khớp bánh răng cơ khí ăn khớp hoàn hảo dường như đã đánh thức một bản năng cổ xưa sâu kín nhất trong dòng máu tộc Dwarf của lão. Luồng mana hỏa độc đỏ rực quanh người lão nhạt dần, thay vào đó là một luồng sáng xám bạc thuần khiết của ý chí lý trí dã luyện phi ma pháp.


“Cạch!”


Chiếc búa đúc vạn năng tuột khỏi bàn tay thô ráp của Khắc Lỗ, rơi nặng nề xuống bệ đá. Quả bom hỏa thạch bế tắc trên đe sắt cũng dần nguội lạnh, thu hồi hoàn toàn luồng hào quang đỏ bạo loạn. Lão sụp đổ quỳ xuống bệ đúc, ôm đầu khóc lớn, nhưng lần này không phải là tiếng khóc tuyệt vọng của kẻ muốn tự sát, mà là sự giải thoát vĩ đại của một linh hồn vừa tìm lại được mỏ neo sáng tạo của chính mình.


“Ta hiểu rồi... Ta không phải kẻ vô dụng... Ta là một luyện kim sư cơ khí Dwarf!” Khắc Lỗ nghẹn ngào nói.


Tiêu Vân khẽ mỉm cười, hắn tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt bàn tay quấn gạc dính máu lên bả vai gầy gò của lão Dwarf: “Chào mừng ông trở lại, Khắc Lỗ. Bây giờ, hãy giúp tôi chế tạo chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến.”


Ba giờ sau, tại khu lò đúc đã được dọn dẹp sạch sẽ và thông thoáng gió biển.


Khắc Lỗ lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, đôi mắt lão sáng rực ánh sáng của sự tập trung lý trí. Lão phối hợp nhịp nhàng cùng Lão Thạch và Hạ Linh bên cạnh đe sắt cổ. Lão Thạch quai búa nện đều đặn lên quặng đá hải hồn phế thải đã được lọc sạch tạp chất bằng dung môi trung hòa, dệt mỏng nó thành một chiếc chuông bạc tinh xảo. Hạ Linh dùng các ngón tay nhanh nhẹn lắp ráp hệ thống bánh răng cơ khí dây cót Dwarf cực kỳ nhỏ gọn vào bên trong lòng chuông.


Khắc Lỗ đeo kính lúp một mắt, cẩn thận dùng chiếc búa luyện kim nhỏ của mình khắc lên bề mặt chuông những đường rãnh cơ học mỏng như sợi tóc để tối ưu hóa tần số khúc xạ âm thanh.


“Viện trưởng Tiêu, chiếc chuông cải tiến này sử dụng cơ quan dây cót Dwarf tự động.” Khắc Lỗ tự hào nâng chiếc chuông bạc lấp lánh ánh xám bạc lên trước mặt Tiêu Vân. “Chỉ cần vặn chiếc khóa cót này, hệ thống bánh răng bên trong sẽ tự động rung búa gõ theo nhịp điệu lập trình sẵn, phát ra âm tần tịnh hóa liên tục trong mười lăm phút mà ngài không cần phải dùng tay lắc chuông liên tục. Nó sẽ bao phủ phạm vi bán kính mười lăm mét quanh ngài!”


Tiêu Vân đón lấy chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến bằng đôi bàn tay quấn băng gạc dính máu của mình. Cảm giác mát lạnh, dẻo dai và chắc chắn của kim khí dã luyện Dwarf truyền qua lớp vải bọc, xoa dịu phần nào cơn đau rát buốt của vết bỏng.


“Thử nghiệm xem sao, Khắc Lỗ.” Tiêu Vân nói nhẹ.


Khắc Lỗ gật đầu, lão đưa ngón tay thô ráp vặn nhẹ chiếc khóa dây cót cơ khí phía sau chuông.


*Tách... tách... tạch...*


Tiếng bánh răng cơ khí Dwarf quay giòn giã, nhịp nhàng vang lên. Ngay sau đó, chiếc chuông bạc tự động rung động, phát ra một tiếng ngân vang trong trẻo, sâu thẳm xé rách bầu không khí ngột ngạt của phòng đúc.


*Boong... boong... boong...*


Một luồng sóng âm tần số 10Hz màu bạc hữu hình, dệt từ ý chí lý trí tịnh hóa hoàn mỹ, lập tức lan tỏa ra xung quanh như một gợn sóng mặt hồ. Luồng sóng âm đi qua đến đâu, nhiệt lượng ngột ngạt, mùi lưu huỳnh khét lẹt và những tàn dư mana hỏa độc bẩn thỉu bám trên vách đá granite lập tức bị triệt tiêu, tan biến hoàn toàn vào hư vô.


Cả căn phòng đúc ma pháp bỗng trở nên mát lành, thông thoáng đến lạ kỳ. Sóng âm tịnh hóa hoàn hảo ngoài mong đợi dội vào tiềm thức của Tiêu Vân, như một dòng nước suối ngầm mát rượi chảy qua vết rạn linh hồn đang rỉ máu của hắn, làm dịu đi cơn đau buốt tủy trong tích tắc, cố định mỏ neo lý trí của hắn vững vàng hơn bao giờ hết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!