Nhạc nềnBattleField4

Thiết Kế Nhân Văn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết từ Biển Chết Vĩnh Hằng vẫn rít gào bên ngoài những ô cửa kính hẹp của tháp chính Ngục Hồn Tiêu, mang theo cái lạnh thấu xương gặm nhấm từng phiến đá granite xám xịt. Buổi sáng ngày thứ năm trên hòn đảo cô độc này bắt đầu bằng một bầu không khí ngột ngạt và đè nén. Dù Sát Lôi đã bị đẩy lui trong nhục nhã, nhưng lời đe dọa về một lệnh phong tỏa kinh tế toàn diện từ Giáo hội Thần Quang vẫn treo lơ lửng trên đầu mỗi sinh linh nơi đây như một bản án tử hình vô hình. Lương thực, dược liệu, và đặc biệt là Ấm Áp Ma Tinh — nguồn sưởi ấm duy nhất cho toàn bộ đảo ngục — sắp sửa bị cắt đứt hoàn toàn.


Trong văn phòng Viện trưởng lạnh lẽo, Tiêu Vân ngồi im lặng sau chiếc bàn đá xám. Vai trái của hắn nhói lên từng cơn buốt rát, vết rách sâu do kiếm khí vật lý từ trận chiến trước dính nước mưa tuyết lạnh giá vẫn chưa thể khép miệng, máu tươi thấm qua lớp băng gạc trắng, loang ra một vệt đỏ sẫm trên lớp áo khoác lông xám tro. Đôi bàn tay của hắn, bị bỏng nặng rướm máu tươi qua các khe vải bọc do tiếp xúc với nhiệt độc hỏa hệ của Cố Diên Niên hôm trước, khẽ run nhẹ mỗi khi hắn cố gắng cầm cây bút lông ngỗng. Nhưng đáng sợ nhất vẫn là vết rạn nứt nhỏ phát ra ánh bạc nhạt trong tiềm thức. Di chứng của việc tiêu hao quá mức tinh thần lực để thực hiện ca phẫu thuật nhận thức cho Mông Ca vẫn đang nhói lên từng nhịp tàn nhẫn, mang theo cơn đau buốt tủy như muốn xé toạc vỏ não hắn.


Hắn hoàn toàn không có ma lực vật lý. Giữa thế giới ma pháp bạo lực này, hắn chỉ là một người thường yếu ớt chịu đựng những tổn thương thể xác rành rọt. Nhưng đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng tuyệt đối, phản chiếu thứ ánh sáng lý trí lạnh lùng của một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ nặng nề bọc sắt của văn phòng bị đẩy mạnh ra. Một bóng người nhỏ nhắn, gầy guộc bước vào, mang theo một luồng gió lạnh buốt và mùi dầu mỡ cơ khí nồng nặc. Đó là Hạ Linh, thiên tài kỹ sư cơ quan mang dòng máu lai giữa người và tộc Dwarf. Cô mặc một chiếc tạp dề da dày bám đầy muội than và vết dầu đen, mái tóc thắt bím màu đồng rung rinh theo mỗi bước đi, chiếc kính bảo hộ cỡ lớn đẩy ngược lên trán để lộ đôi mắt tròn xoe đầy nhiệt huyết nhưng cũng cực kỳ bướng bỉnh. Trên lưng cô vác một chiếc hòm dụng cụ cơ khí vạn năng bằng đồng nặng nề, phát ra những tiếng lách cách khô khốc.


“Viện trưởng Tiêu!” Hạ Linh vứt mạnh chiếc hòm dụng cụ xuống sàn đá, tạo ra một tiếng động chói tai. Cô chống hai tay bên hông, hất cằm nhìn Tiêu Vân với vẻ mặt không hài lòng. “Ban Quản Trị Ngục Hồn Tiêu đã phê duyệt dự án cải tạo hệ thống an ninh để đối phó với cuộc bao vây của Giáo hội. Tôi đến đây để sửa chữa xiềng xích phong ấn cũ nát ở các phòng giam. Nhưng tại sao thuộc hạ của ngài lại ngăn cản tôi lắp đặt thiết bị mới?”


Tiêu Vân khẽ đặt cây bút xuống, ngước mắt nhìn cô gái Dwarf bộc trực trước mặt. Giọng hắn khàn đặc do kiệt sức nhưng vẫn đều đặn, mang theo một sự điềm tĩnh kỳ lạ:


“Hạ Linh, cô muốn lắp đặt thứ gì vào các phòng giam?”


Hạ Linh lập tức rút từ trong túi tạp dề ra một cuộn bản vẽ bằng da thú, trải mạnh lên bàn đá trước mặt Tiêu Vân. Trên bản vẽ là sơ đồ một loại xiềng xích cơ khí phức tạp, dệt đầy những chiếc gai nhọn hoắt ký hiệu ma pháp hỏa hệ phát sáng đỏ.


“Đây là Xích Gai Hỏa Diễm!” Hạ Linh tự hào vỗ ngực, giọng nói lanh lảnh đầy tự tin. “Hệ thống xiềng xích cũ nát hiện tại chỉ là sắt biển ngục thông thường, hoàn toàn không đủ sức trấn áp khi các đại pháp sư điên bùng phát mana. Thiết kế mới của tôi tích hợp cơ quan gai nhọn hỏa hệ. Chỉ cần phạm nhân có ý định vận hành mana bạo loạn để chống cự, các gai nhọn sẽ tự động đâm sâu vào da thịt, truyền nhiệt độc hỏa hệ trực tiếp vào mạch máu để phong tỏa dòng chảy mana của họ. Đau đớn vật lý là cách nhanh nhất và hiệu quả nhất để buộc một kẻ điên phải khuất phục!”


Tiêu Vân im lặng nhìn bản vẽ. Đôi mắt hắn khẽ híp lại khi quan sát những chiếc gai nhọn được thiết kế để găm chặt vào cổ tay và cổ chân của bệnh nhân. Hắn khẽ thở dài, đưa bàn tay quấn băng gạc rướm máu tươi của mình lên, nhẹ nhàng đẩy cuộn bản vẽ sang một bên.


“Tôi từ chối thiết kế này.” Tiêu Vân điềm tĩnh nói.


“Cái gì?!” Hạ Linh trợn tròn mắt, hai bím tóc màu đồng như dựng ngược lên vì tức giận. Cô đập mạnh tay xuống bàn đá. “Từ chối? Ngài có biết đây là công nghệ cơ quan luyện kim tiên tiến nhất mà tôi phải mất ba tháng mới thiết kế xong không? Giáo hội sắp phong tỏa toàn đảo, nếu không dùng biện pháp mạnh để cưỡng chế giam giữ, chỉ cần một ca Đại Pháp Sư cuồng bạo thoát ra ngoài, toàn bộ ngục tháp này sẽ sụp đổ! Ngài đang đùa giỡn với mạng sống của tất cả chúng ta đấy à?”


“Hạ Linh, cô hiểu về cơ chế hoạt động của cơ thể con người, nhưng cô hoàn toàn không hiểu về tâm lý học hành vi và cơ chế phản vệ của vỏ não khi bị tổn thương do mana.” Tiêu Vân đứng dậy, vạt áo khoác lông xám tro khẽ lay động. Hắn bước lại phía chiếc kệ gỗ, lấy xuống một cuốn Sổ Tay Bệnh Án Linh Hồn dày cộp, lật mở một trang ghi chép đầy những hình vẽ giải phẫu thô sơ và số liệu lâm sàng.


“Hãy nhìn vào đây.” Tiêu Vân chỉ vào hình vẽ mô tả các mạch máu và dây thần kinh quanh cổ tay của một pháp sư. “Xiềng xích cứng nhắc và gai nhọn của cô sẽ tạo ra một áp lực vật lý cực lớn lên các khớp xương. Khi một pháp sư bị tẩu hỏa nhập ma, hệ thần kinh trung ương của họ đang rơi vào trạng thái hoang tưởng hoặc cuồng bạo kịch phát. Trong trạng thái này, não bộ của họ tự vẽ ra các mối đe dọa giả định và kích hoạt cơ chế tự vệ tối cao. Nếu cô dùng gai nhọn đâm vào da thịt họ để gây đau đớn, cơn đau đó sẽ không làm họ khuất phục, mà ngược lại, nó hoạt động như một tác nhân kích thích cực mạnh — một 'trigger' lâm sàng.”


Hạ Linh khẽ nhíu mày, sự bướng bỉnh trên khuôn mặt cô giảm đi một chút, thay vào đó là sự tò mò của một kỹ sư trước một lý thuyết lạ lẫm: “Trigger? Tác nhân kích thích?”


“Đúng vậy.” Tiêu Vân gật đầu, giọng nói trầm ấm của hắn vang vọng trong căn phòng đá cách âm. “Cơn đau vật lý sẽ báo hiệu cho não bộ rằng họ đang bị tấn công chí mạng. Tuyến thượng thận sẽ tiết ra hormone vượt ngưỡng lâm sàng, ép mạch máu co thắt và đẩy dòng chảy mana đỏ bùng phát mạnh mẽ hơn để phá hủy xiềng xích. Kết quả là gì? Nhẹ thì hoại tử cơ bắp, đứt gân tay vĩnh viễn, biến họ thành những phế nhân tàn tật. Nặng thì kích thích bão mana đỏ tự bạo, kéo theo cả cô và hệ thống cơ quan của cô nổ tung thành tro bụi. Đây không phải là an ninh, đây là một vụ tự sát tập thể được lập trình sẵn.”


Hạ Linh sững sờ. Cô nhìn chằm chằm vào những ghi chép bệnh lý rành rọt trên cuốn sổ tay của Tiêu Vân. Những số liệu về các ca tự bạo mana do bị lính ngục cũ tra tấn bằng roi da gai dưới thời Lôi Ba được ghi lại một cách tỉ mỉ bằng toán học thống kê thực chứng. Là một kỹ sư tôn sùng số liệu, cô không thể phủ nhận tính logic chặt chẽ của những bằng chứng này.


“Nhưng... nhưng nếu không dùng xích sắt cứng và gai nhọn, làm sao ngài có thể giữ nổi một Đại Pháp Sư hệ Thổ như Mông Ca khi ông ta phát điên?” Hạ Linh vẫn cố chấp vớt vát lập luận của mình, giọng cô nhỏ đi nhiều. “Sợi tơ hay vải mềm thì có ích gì trước cự lực hàng tấn của ma pháp?”


“Chúng ta không dùng xích sắt cứng nhắc, chúng ta dùng sự phân tán lực đàn hồi dẻo dai.” Tiêu Vân điềm tĩnh nói. Hắn rút từ trong ngăn kéo ra một cuộn bản vẽ khác do chính hắn phác thảo bằng mực than đen.


Bản vẽ của Tiêu Vân không hề có một ký hiệu ma pháp nào, chỉ có những đường mũi tên vector lực, những đường cong phân bổ trọng lượng và sơ đồ giải phẫu học cơ khớp của con người. Đó là thiết kế của Đai Đàn Hồi Sợi Biển — một chiếc đai bảo hộ y tế nhân văn.


“Đây là thiết kế đai an toàn đàn hồi.” Tiêu Vân giải thích, ngón tay quấn gạc khẽ lướt trên bản vẽ. “Thay vì khóa chặt các khớp xương bằng vòng sắt cứng, chiếc đai này bọc quanh toàn bộ lồng ngực và bả vai của bệnh nhân, cố định cánh tay của họ sát vào cơ thể nhưng cho phép các thớ cơ có một khoảng không co giãn nhỏ khoảng năm phần trăm. Khi bệnh nhân bùng phát cự lực cuồng bạo, lực kéo sẽ không dồn vào một điểm duy nhất ở cổ tay gây gãy xương hay rách da, mà được phân bổ đều ra toàn bộ vùng lưng và bả vai thông qua kết cấu dệt tổ ong dẻo dai của Sợi Tơ Biển Đàn Hồi.”


Hạ Linh ghé sát mắt vào bản vẽ, chiếc kính bảo hộ trên trán cô rơi xuống mắt từ lúc nào. Cô quan sát những mũi tên phân bổ lực kéo dệt theo hình tổ ong, đôi mắt tròn xoe tràn đầy sự kinh ngạc tột độ.


“Kết cấu dệt tổ ong phân tán lực kéo... Không dùng ma pháp phòng ngự, chỉ dùng cấu trúc cơ học phi ma pháp để tiêu tán động năng?” Hạ Linh lẩm bẩm, các ngón tay bám đầy muội than của cô khẽ run lên vì phấn khích. Là một thiên tài cơ quan Dwarf, cô lập tức nhận ra tính khả thi vĩ đại của thiết kế này. Nó hoàn toàn vượt qua tư duy thô thiển “lấy cứng chọi cứng” của cơ khí ma pháp truyền thống.


“Nhưng Sợi Tơ Biển Đàn Hồi rất khó chế tác.” Hạ Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô nhìn Tiêu Vân đã hoàn toàn thay đổi, không còn sự khinh miệt của một kẻ có ma lực đối với người vô năng, mà là sự kính trọng sâu sắc trước một trí tuệ vượt thời đại. “Nó là loại tảo biển dẻo dai thu hoạch từ rạn san hô tử thần, cực kỳ dai nhưng thô ráp. Nếu dệt trực tiếp, nó sẽ cọ xát làm rách da bệnh nhân khi họ giằng xé.”


“Chính vì thế tôi mới cần đến sự hợp tác của cô, Hạ Linh.” Tiêu Vân nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt thấu cảm của hắn mang theo một sự tin tưởng tuyệt đối. “Tôi đã nhờ Lão Thạch ngâm sợi tơ biển thô vào suối nước nóng ngầm tịnh hóa để đào thải độc tố mana đỏ và tăng độ đàn hồi dẻo dai. Nhưng chúng tôi thiếu kỹ thuật dệt cơ quan chính xác của tộc Dwarf để tạo ra các khớp khóa an toàn đàn hồi tự động điều chỉnh theo nhịp thở của bệnh nhân. Cô có thể giúp tôi chế tạo nó không?”


Hạ Linh nhìn bản vẽ của Tiêu Vân, rồi nhìn chiếc hòm dụng cụ cơ khí của mình. Lòng kiêu hãnh của một kỹ sư cơ quan Dwarf bùng cháy mãnh liệt. Cô không thể chịu đựng được việc một thiết kế cơ học hoàn mỹ như thế này bị bỏ dở chỉ vì thiếu kỹ thuật chế tạo.


“Được rồi! Tôi sẽ giúp ngài dệt thử một mẫu thử ngay tại đây!” Hạ Linh dứt khoát nói. Cô mở tung chiếc hòm dụng cụ cơ khí vạn năng, lấy ra một chiếc khung cửi mini bằng đồng cổ và một chiếc búa luyện kim nhỏ phát sáng xanh nhạt.


Tiêu Vân khẽ mỉm cười. Hắn ra hiệu cho Dạ Lam mang vào một cuộn Sợi Tơ Biển Đàn Hồi lớn đã được Lão Thạch ngâm lọc sạch sẽ. Sợi tơ biển lúc này có màu lam xám nhạt, sờ vào mềm mại như lụa nhưng khi kéo căng lại dẻo dai như thép nguội.


Hạ Linh bắt tay vào việc với một tốc độ kinh ngạc. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô chuyển động thoăn thoắt trên khung cửi đồng, dệt các sợi tơ biển theo kết cấu tổ ong phân tán lực kéo mà Tiêu Vân đã vẽ. Tiếng bánh răng cơ khí quay đều đều “lạch cạch, lạch cạch” vang lên nhịp nhàng trong văn phòng đá, hòa cùng tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng của khoa học thực chứng.


Tiêu Vân đứng bên cạnh quan sát tỉ mỉ từng đường dệt. Thỉnh thoảng, hắn lại dùng kiến thức công học nhân thể hiện đại để nhắc nhở cô điều chỉnh độ rộng của các đệm lót ở vùng nách và bả vai để tránh làm tắc nghẽn mạch máu của bệnh nhân. Sự phối hợp giữa một nhà tâm lý học lâm sàng không ma lực và một thiên tài cơ quan Dwarf diễn ra một cách hoàn mỹ, không hề có bóng dáng của ma pháp bạo lực, chỉ có sự thấu hiểu nhân văn và logic khoa học.


Sau hai giờ làm việc liên tục không nghỉ, Hạ Linh khẽ gạt mồ hôi trên trán, cắt đứt sợi tơ cuối cùng bằng một chiếc kéo cơ khí nhỏ. Cô nâng trên tay một chiếc đai bảo hộ dệt từ sợi tơ biển màu lam xám nhạt, trang bị các khớp khóa bằng đồng dẻo dai đàn hồi.


“Xong rồi! Đây là mẫu thử Đai Đàn Hồi Sợi Biển đầu tiên!” Hạ Linh hào hứng hét lên. Nhưng ngay lập tức, cô lại nhíu mày, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên mặt: “Nhưng tôi vẫn phải kiểm tra độ bền thực tế của nó. Nếu không có ma lực hỏa hệ nung đúc, làm sao biết được nó chịu được cự lực bộc phát?”


Cô đặt chiếc đai lên bệ đá thử nghiệm của hòm dụng cụ cơ khí, móc vào hệ thống búa gõ cơ quan Dwarf — một thiết bị dùng để mô phỏng lực kéo giằng xé lên tới hai tấn của các pháp sư điên hệ Thổ.


“Chuẩn bị thử nghiệm!” Hạ Linh gạt cần điều khiển cơ khí.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Chiếc búa gõ cơ khí khổng lồ nện mạnh xuống, kéo căng hai đầu của chiếc đai sợi biển với một lực giằng xé kinh người. Tiếng xích sắt cơ quan rít lên chói tai, toàn bộ chiếc hòm dụng cụ bằng đồng rung chuyển kịch liệt trên sàn đá.


Hạ Linh nín thở quan sát, hai tay cô nắm chặt chiếc búa luyện kim nhỏ, chuẩn bị sẵn sàng cho việc chiếc đai bị đứt rách vỡ vụn dưới lực kéo cực hạn.


Thế nhưng, một cảnh tượng kinh ngạc diễn ra trước mắt cô.


Chiếc Đai Đàn Hồi Sợi Biển dệt theo kết cấu tổ ong khẽ giãn dài ra khoảng năm phần trăm, các sợi tơ biển dẻo dai đan xen chặt chẽ vào nhau, phân tán hoàn toàn lực kéo khổng lồ dọc theo toàn bộ bề mặt đai. Các khớp khóa bằng đồng dẻo dai khẽ trượt nhẹ để điều chỉnh áp lực cơ học, hấp thụ hoàn toàn chấn động lực kéo mà không hề xuất hiện một vết rạn nứt hay đứt chỉ nào.


*Két... két...*


Tiếng cơ khí dừng lại. Chiếc đai co rút lại trạng thái ban đầu một cách hoàn hảo, mềm mại và nguyên vẹn dưới ánh đèn măng-sông ma pháp ổn định.


Hạ Linh sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Chiếc búa luyện kim nhỏ trên tay cô rơi keng xuống sàn đá lạnh buốt. Cô run rẩy tiến lại gần, dùng đôi bàn tay bám đầy muội than khẽ chạm vào bề mặt chiếc đai sợi biển vẫn còn ấm nóng do ma sát cơ học.


“Không thể nào... Lực kéo cực hạn hai tấn... hoàn toàn bị tiêu tán mà không cần đến một vòng tròn ma pháp phòng ngự nào?” Hạ Linh lẩm bẩm, giọng cô run rẩy vì kinh ngạc tột độ. Cô ngước đầu nhìn Tiêu Vân, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự sùng bái và nể phục vĩ đại. “Ngài... ngài thực sự là một thiên tài! Thiết kế cơ học phi ma pháp này... nó an toàn và nhân văn hơn tất cả những xiềng xích bạo lực cũ nát của Giáo hội!”


Tiêu Vân khẽ thở phào nhẹ nhõm, nụ cười ôn hòa hiện rõ trên khuôn mặt thâm quầng mệt mỏi của hắn. Ca thử nghiệm lâm sàng đầu tiên đã thành công mỹ mãn.


“Hạ Linh, cô đồng ý hoãn dự án xích gai hỏa hệ chứ?” Tiêu Vân hỏi nhẹ.


“Hoãn? Không, tôi hủy bỏ hoàn toàn cái thiết kế rác rưởi đó rồi!” Hạ Linh hào hứng hét lên, cô ôm chặt lấy chiếc đai sợi biển vào lòng như ôm một kho báu vô giá. “Tôi sẽ cùng Ban Quản Trị Ngục Hồn Tiêu cải tiến toàn bộ hệ thống xích phong ấn cũ thành đai an toàn đàn hồi này! Chúng ta sẽ dệt hàng loạt đai bảo hộ để trang bị cho tất cả các phòng giam đá!”


Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa trong văn phòng lạnh lẽo, một tiếng gõ cửa dồn dập, hoảng loạn vang lên cắt ngang cuộc đối thoại học thuật.


Lão Thạch, thợ rèn thiết bị y tế của ngục, hớt hải lao vào phòng, gương mặt râu tóc đỏ rực bám đầy muội than của ông lúc này xám xịt vì sợ hãi. Ông thở dốc, hai tay run rẩy chỉ về hướng khu lò đúc ở tầng hầm:


“Viện trưởng Tiêu! Không xong rồi! Khắc Lỗ... lão Khắc Lỗ lại lên cơn trầm cảm tự sát nặng nề! Lần này lão đang tự nhốt mình trong phòng đúc ma pháp, tay cầm búa tạ định gõ kích nổ quả bom hỏa thạch bế tắc nghiên cứu để nổ tung cùng toàn bộ khu lò đúc!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!