Bẻ Gãy Thánh Quang
Sợi xích sắt dệt từ thánh lực vàng kim rít gió lao sát mặt Tiêu Vân, mang theo sức nóng thiêu rụi linh hồn, buộc hắn phải kích hoạt trận pháp cộng hưởng tinh thần tối hậu.
Luồng thánh quang rực rỡ từ chiêu thức Quang Minh Trói Buộc Chú của Sát Lôi không mang lại sự cứu rỗi, mà chỉ có sự thiêu đốt tàn nhẫn của một đức tin cuồng vọng. Sợi xích ánh sáng lướt qua không khí, tạo ra những tiếng rít chói tai như tiếng thét của vạn tín đồ bị tẩy não. Sức nóng từ quang hệ mana cấp 4 áp sát khiến những sợi tóc đen trước trán Tiêu Vân khẽ xoăn lại, làn da nhợt nhạt trên mặt hắn cảm nhận rõ rệt sự bỏng rát.
Hắn đứng đó, cô độc giữa cảng đá Đen, vạt áo khoác lông xám tro rách nát bay phần phật trong gió bão. Vết thương sâu bên vai trái do kiếm khí vật lý từ trận chiến trước vẫn chưa kịp khép miệng, nước mưa lạnh buốt của Biển Chết thấm qua lớp băng gạc trắng, hòa cùng máu tươi đỏ thẫm nhuộm loang lổ một mảng vai áo. Đôi bàn tay hắn, bị bỏng nặng rướm máu tươi qua các khe vải bọc do tiếp xúc với nhiệt độc hỏa hệ của Cố Diên Niên, khẽ run lên bần bật. Vết rạn nứt nhỏ phát ra ánh bạc nhạt trong tiềm thức — di chứng của việc tiêu hao quá mức tinh thần lực để thực hiện ca phẫu thuật nhận thức cho Mông Ca — đang nhói lên từng nhịp tàn nhẫn, mang theo cơn đau buốt tủy như muốn xé toạc vỏ não hắn.
Thế nhưng, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. Không có một tia hoảng loạn, không có một chút sợ hãi của kẻ sắp đối mặt với cái chết. Hắn không có nửa phần ma lực vật lý, nhưng tinh thần lực của một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại mang linh hồn xuyên không đã dệt nên một mỏ neo lý trí bất hoại.
“Viện trưởng!”
Dạ Lam hét lên trong kinh hoàng, cô bé ngã quỵ trên nền đá granite lạnh buốt, hai tay vẫn ôm chặt cuốn sổ da cừu ghi chép bệnh án vào trước ngực. Sức ép từ uy áp quang hệ của Sát Lôi quá lớn, khiến một pháp đồ thủy hệ cấp 1 như cô hoàn toàn bị đông cứng cơ sinh học, không thể nhấc nổi một ngón tay để can thiệp.
Tô Thiết, đội trưởng vệ binh của ngục, gầm lên một tiếng, cố gắng vung cánh tay phải quấn băng gạc rách nát rỉ máu tươi để dựng lên một bức tường đá phòng thủ. Nhưng ngay khi ma lực thổ hệ của ông vừa chạm vào luồng thánh quang của Sát Lôi, bức tường đá lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh. Sức chấn động từ quang lực cấp 4 đánh vỡ hoàn toàn tấm khiên đất, hất văng Tô Thiết lùi lại mấy trượng, ngã rạp xuống mép cảng, vết thương cũ ở tay phải rách toạc, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ thẫm thảm rêu biển dưới chân.
Tần Tuyết Y nghiến chặt răng, mái tóc đuôi ngựa bay tung trong gió tuyết. Cô vung thanh kiếm gió Thanh Phong, chém ra ba luồng phong nhận sắc lẹm hòng cắt đứt sợi xích ánh sáng đang lao về phía Tiêu Vân. Nhưng Sát Lôi chỉ khẽ liếc mắt, chiếc roi da Quang Minh trên tay hắn khẽ rung, một luồng sóng sáng vàng kim bùng phát, dễ dàng đánh tan ba luồng phong nhận thành những làn gió vô hại. Uy áp từ Thần Quang Đức Tin Quyết ép xuống khiến phong mana quanh thân Tần Tuyết Y bị bóp nghẹt, cô lảo đảo lùi lại, hai tay run rẩy, khóe miệng rỉ ra một vệt máu nhạt.
“Chết đi, tên dị giáo vô năng!” Sát Lôi cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ cuồng tín kiêu ngạo. Trong thế giới quan bị bóp méo của hắn, việc tiêu diệt một kẻ không có ma lực như Tiêu Vân là một sự tịnh hóa thần thánh.
Ngay trong khoảnh khắc sợi xích thánh quang chỉ còn cách lồng ngực Tiêu Vân chưa đầy một gang tay, năng lực bị động Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối của hắn tự động kích hoạt. Một màng chắn ánh sáng bạc nhạt vô hình bao bọc quanh não bộ của Tiêu Vân, triệt tiêu hoàn toàn luồng ma âm thao túng tâm trí ẩn chứa trong đòn đánh của Sát Lôi. Nhưng áp lực vật lý và nhiệt lượng của sợi xích vẫn cực kỳ nguy hiểm. Hắn không thể né tránh bằng thể chất, và hắn cũng không có ý định né tránh.
Hắn đã quan sát thấy biểu cảm của Sát Lôi.
Thông qua kỹ thuật Phân Tích Vi Biểu Cảm, Tiêu Vân nhìn thấy cơ mặt của Sát Lôi co giật nhẹ ở thùy thái dương, đồng tử co thắt liên tục và nhịp thở dồn dập không đều. Đó là dấu hiệu điển hình của việc hệ thần kinh bị quá tải do Thần Quang Đức Tin Quyết cưỡng chế đức tin mù quáng. Sát Lôi đang dùng 120% sát lực của mình vào đòn roi này hòng giết người diệt khẩu nhanh chóng để che giấu kẽ hở pháp lý của bản thân.
*Đây chính là cơ hội.* Tiêu Vân nghĩ thầm. Hắn cần Sát Lôi dồn toàn bộ tinh thần lực vào đòn tấn công này để tạo ra một điểm kết nối sóng não cực đại.
Tiêu Vân điềm tĩnh giơ cao chiếc Huy Hiệu Viện Trưởng Ngục Hồn Tiêu bằng đồng cổ rỉ sét. Một luồng ánh sáng bạc nhạt dịu nhẹ bùng lên từ chiếc huy hiệu, không phải là ma lực, mà là tần số dao động tinh thần được khuếch đại từ ý chí lý trí của hắn. Hắn không dùng nó để đỡ đòn roi, mà để phát đi một tín hiệu cộng hưởng tinh thần lực hướng thẳng về phía tháp chính của ngục.
“Thẩm Diệu Âm! Cố Diên Niên! Mông Ca! Kết nối sóng não Alpha!”
Tiêu Vân khàn giọng ra lệnh trong tâm trí, kích hoạt kỹ năng Trận Pháp Cộng Hưởng Sóng Não.
Tại tầng hầm số 9 sâu thẳm dưới lòng đất ngục, Thẩm Diệu Âm đang ôm chặt cây đàn tranh U Hồn đã được tịnh hóa hoàn toàn. Đôi mắt cô trong trẻo, cảm nhận được sợi tơ liên kết linh hồn từ Đồng Thuận Nhận Thức 50% với Tiêu Vân đang rung lên bần bật. Không một chút do dự, mười đầu ngón tay thanh mảnh của cô lướt nhanh trên dây đàn, tấu lên những nốt nhạc trầm ấm, uy nghiêm của khúc Thiên Địa Trầm Khúc.
Sóng âm màu lam nhạt phát ra từ tiếng đàn tranh dệt vào vách đá granite, truyền dọc theo các mạch địa chất cổ đại của trạm tịnh hóa ngầm, lao thẳng ra bến cảng đá Đen. Tiếng đàn không truyền qua không khí, mà truyền thẳng vào tiềm thức của tất cả sinh linh trên đảo, tạo ra một tần số an thần cực mạnh, triệt tiêu hoàn toàn ma âm tẩy não của Giáo hội.
Cùng lúc đó, tại đỉnh tháp chính, Kiếm Thánh Tần Vô Phong đang ngồi tĩnh tọa phục hồi thể chất. Đôi mắt lão giả chợt mở bừng, ánh đỏ hoang dại mười năm qua đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự trầm tĩnh, trung nghĩa tột cùng. Cảm nhận được Viện trưởng đang gặp nguy hiểm chí mạng, ông không vung kiếm vật lý, mà ngưng tụ toàn bộ kiếm ý Định Hải đã được tịnh hóa lý trí, truyền dọc theo sợi tơ đồng điệu linh hồn hướng về phía bến cảng.
*Vút!*
Hàng chục sợi tơ ánh sáng bạc nhạt từ tháp chính bay lên, dệt thành một màng lưới ánh sáng bạc khổng lồ bao phủ toàn bộ bến cảng đá Đen trong bán kính một hải lý. Trận Pháp Cộng Hưởng Sóng Sóng chính thức hoàn thành.
Ngay khi sợi xích thánh quang vàng kim của Sát Lôi quất trúng màng lưới ánh sáng bạc trước ngực Tiêu Vân, một tiếng nổ tinh thần dữ dội vang lên trong không gian vô thức.
*Oành!*
Không có đất đá bay tứ tung, không có khói bụi vật lý, nhưng toàn bộ sóng biển đen quanh cảng đá Đen đột ngột đứng lặng trong một giây, như thể thời gian bị đóng băng. Sợi xích thánh quang vàng kim dệt từ xích sắt linh hồn của Sát Lôi chạm vào màng lưới Alpha dẻo dai liền bị trượt đi, không thể xuyên thủng nửa phân. Sức nóng thiêu rụi linh hồn của nó hoàn toàn bị tiếng đàn Thiên Địa Trầm Khúc xoa dịu, biến thành những đốm sáng vàng vô hại rơi rụng xuống mặt nước.
“Cái gì?! Trận pháp này... tần số này là cái gì?!” Sát Lôi kinh hoàng hét lên. Hắn cảm nhận được một luồng sóng não dao động điều hòa ở tần số Alpha (8-12 Hz) khổng lồ, dệt từ ý chí tự do và lý trí tỉnh táo của hàng vạn sinh linh, đang tràn qua màng lưới bạc ép thẳng vào thùy trán của hắn.
Đức tin mù quáng thực chất là một khế ước ký sinh linh hồn, biến người tu thành vật tế năng lượng khi quá tải. Khi Sát Lôi cố gắng dồn thêm ma lực để cưỡng chế phá trận, luồng thánh lực cuồng bạo của hắn chạm vào màng chắn lý trí liền bị dội ngược trở lại. Sóng phản phệ tinh thần lực cực mạnh từ Trận Pháp Cộng Hưởng Sóng Não đánh thẳng vào vỏ não thùy trán của hắn, bẻ gãy hoàn toàn Thần Quang Đức Tin Quyết.
“A hự!”
Sát Lôi thét lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu. Gương mặt tuấn tú của vị linh mục cuồng tín co giật dữ dội, mạch máu bên thái dương phình to như những con giun đất màu tím, đồng tử giãn to lộ rõ sự hoảng loạn tột độ.
*Phụt!*
Một ngụm máu tươi đỏ thẫm phun ra từ miệng Sát Lôi, nhuộm đỏ cả mảng áo choàng trắng của tòa phán xét dị giáo. Chiếc roi da Quang Minh trên tay hắn rạn nứt kêu rắc rắc, ánh sáng vàng kim tắt ngấm, biến lại thành một sợi dây da rách nát, rơi tuột khỏi bàn tay run rẩy của hắn xuống nền đá cảng.
“Linh mục!”
Đám chấp pháp binh của Giáo hội trên boong tàu kinh hoàng hét lên. Chúng chưa từng thấy vị linh mục pháp phán xét cấp 4 bách chiến bách thắng của mình bị đánh bại một cách thảm hại và kỳ lạ như vậy chỉ bởi một gã phế vật không ma lực.
Sát Lôi lảo đảo lùi lại, hai tai rỉ ra hai vệt máu tươi rành rọt. Hắn nhìn Tiêu Vân với ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và căm hận tột cùng. Phòng tuyến tinh thần của hắn đã bị bẻ gãy hoàn toàn, thùy trán bị tổn thương nặng do phản phệ sóng não khiến hắn không thể tiếp tục kết ấn niệm chú.
“Tiêu Vân... ngươi... gã dị giáo đáng nguyền rủa...” Sát Lôi khàn giọng gào thét, bàn tay run rẩy quệt đi vệt máu tươi trên khóe môi. Hắn được đám chấp pháp binh vội vã chạy xuống dìu đỡ lên boong tàu chiến bọc gỗ thánh quang.
Đứng trên boong tàu đang từ từ lùi ra xa cảng bến để tránh vùng cấm ma pháp Silent Sea Zone, Sát Lôi dùng hết chút sức tàn gào lên, giọng nói méo mó đầy sát khí cuồng nộ:
“Ngươi tưởng ngươi đã thắng sao?! Giáo hội Thần Quang sẽ không bao giờ để một ổ nhóm dị giáo tỉnh táo tồn tại biên thùy! Ta sẽ báo cáo lên Đại giám mục Mạc Sâm! Giáo hội sẽ phát lệnh phong tỏa kinh tế toàn diện đối với đảo Ngục Hồn Tiêu! Ta sẽ cắt đứt hoàn toàn nguồn cung lương thực, dược liệu và ấm áp ma tinh sưởi ấm từ đất liền! Ta sẽ khiến toàn bộ lũ điên và lũ hộ vệ của ngươi phải chết đói, chết cóng trong mùa bão biển vĩnh hằng này!”
Chiếc chiến thuyền thánh quang rẽ sương mù tháo lui ra khơi xa, để lại lời đe dọa lạnh buốt bao trùm lên cảng đá Đen.
Tiêu Vân đứng tựa lưng vào một tảng đá granite, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết rạn linh hồn trong tiềm thức nhói đau dữ dội khiến hắn chảy máu mũi, từng giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống dải băng gạc quấn tay rướm máu. Hắn tiêu hao tới 40% tinh thần lực để làm mỏ neo điều phối trận pháp khổng lồ, mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
Nhưng hắn vẫn mỉm cười, một nụ cười lý trí đầy ngạo nghễ.
“Viện trưởng!” Dạ Lam và Tô Thiết vội vã chạy lại đỡ lấy cơ thể yếu ớt của hắn.
“Tôi không sao.” Tiêu Vân khàn giọng nói, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn ra hướng hạm đội đang biến mất trong sương mù. “Sát Lôi đã rút lui. Nhưng cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Dạ Lam, chuẩn bị sổ bệnh án. Chúng ta phải chuẩn bị đối phó với lệnh phong tỏa kinh tế.”
Hắn siết chặt chiếc Huy Hiệu Viện Trưởng dính máu trong lòng bàn tay quấn gạc rướm máu tươi, gió biển lạnh buốt từ Biển Chết vỗ vào vách đá, báo hiệu một cuộc khủng hoảng đói rét tàn nhẫn sắp ập xuống hòn đảo cô độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!