Thánh Chỉ Phán Quyết
Tiêu Vân khẽ gạt đi vệt máu mũi dính đầy bụi quặng đỏ, xoay người nhìn về phía lối lên tháp chính, nơi tiếng chuông cảnh báo của Tô Thiết đang dồn dập vang lên từ cảng đá Đen.
Cơn bão địa mạch dưới tầng hầm số 9 vừa mới lắng xuống dưới bàn tay phong ấn dẻo dai của Mông Ca, nhưng dường như số phận chưa bao giờ cho phép vị viện trưởng trẻ tuổi này được ngơi nghỉ dù chỉ một khắc. Hơi thở nóng hừng hực của dung nham nguội dần vẫn còn phảng phất trong không khí, nhưng ngoài khơi xa kia, một luồng áp lực lạnh lẽo và cuồng tín khác đang cuồn cuộn ép tới.
“Viện trưởng Tiêu!” Dạ Lam từ phía cầu thang đá hớt hải chạy xuống, gương mặt nhỏ nhắn của cô bé cắt không còn một giọt máu, hai tay ôm chặt cuốn sổ da cừu ghi chép bệnh án trước ngực. “Bên ngoài... Đội trưởng Tô Thiết vừa phát tín hiệu khẩn cấp cấp độ một! Có thuyền chiến của Giáo hội Thần Quang đang tiến vào cảng đá Đen!”
Tiêu Vân khẽ nhắm mắt, cảm nhận một cơn đau buốt tủy truyền lên từ sâu trong tiềm thức. Vết rạn nứt nhỏ phát ra ánh bạc nhạt trong tiềm thức của hắn — di chứng của việc tiêu hao quá mức tinh thần lực để thực hiện ca phẫu thuật nhận thức cho Mông Ca trước đó — đang nhói lên từng nhịp tàn nhẫn. Thể xác người thường yếu ớt này của hắn đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn.
Bên vai trái, vết rách sâu do kiếm khí vật lý cắt phải từ trận chiến trước vẫn chưa khép miệng, máu tươi thấm qua lớp băng gạc trắng dính nước mưa lạnh rỉ ra đỏ thẫm cả một mảng trường bào xám tro. Đôi bàn tay của hắn, bị bỏng nặng rướm máu tươi qua các khe vải bọc do tiếp xúc với nhiệt độc hỏa hệ của Cố Diên Niên, khẽ run lên mỗi khi gió biển lạnh buốt từ khe đá lùa vào.
Hắn hoàn toàn không có ma lực vật lý. Giữa một thế giới mà kẻ mạnh ngự trị bằng bạo lực nguyên tố, Tiêu Vân chỉ là một gã phế vật vô năng theo đúng nghĩa đen. Thế nhưng, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng lý trí đến lạnh lùng.
“Mông Ca, ông vừa mới ổn định thùy trán, hãy ở lại hầm số 9 để canh giữ vết nứt địa mạch cùng Thẩm Diệu Âm.” Tiêu Vân khàn giọng ra lệnh, giọng nói của hắn không hề có một tia run rẩy, vững vàng như một mỏ neo lý trí giữa giông bão. “Tuyệt đối không được bộc phát mana bừa bãi. Dạ Lam, đi theo tôi ra cảng.”
“Nhưng... bàn tay của ngài...” Dạ Lam nhìn những vệt máu tươi đang rỉ ra từ lớp băng gạc quấn tay Tiêu Vân, giọng cô bé nghẹn lại.
“Không sao. Chuẩn bị sẵn Hộp Thuốc An Thần Khẩn Cấp đeo hông.” Tiêu Vân điềm tĩnh xoay người, bước từng bước vững vàng lên bậc thang đá hướng về phía bến cảng.
...
Sáng sớm, ngày thứ năm trên đảo Ngục Hồn Tiêu.
Cơn bão tuyết của Biển Chết vĩnh hằng vẫn gầm rú ngoài khơi xa, thổi những làn sương muối lạnh buốt bao phủ lấy cảng đá Đen. Bến cảng thô sơ hiểm trở được bao quanh bởi những vách đá granite dựng đứng đen kịt, nơi dòng nước xoáy xiết dưới chân rạn san hô tử thần đang vỗ vào bờ đá tung bọt trắng xóa.
Dưới màn sương mù dày đặc, một chiếc chiến thuyền khổng lồ mang cờ hiệu của Giáo Hội Thần Quang (Chi hội Biên thùy) đang từ từ cập bến. Chiếc thuyền được dệt bằng gỗ thánh quang phát ra thứ ánh sáng vàng kim chói mắt, xé rách màn sương u ám của Biển Chết. Nhưng thứ ánh sáng ấy không mang lại hơi ấm, nó chỉ tỏa ra một luồng uy áp tinh thần lực lạnh lùng, ngột ngạt và đầy áp bức tôn giáo.
Trên boong tàu, Sát Lôi — vị Linh mục pháp phán xét cực đoan của Giáo hội — đứng sừng sững. Hắn còn rất trẻ, nhưng khuôn mặt tuấn tú lại phủ một tầng sương lạnh cuồng tín. Khoác trên mình bộ áo choàng đỏ viền trắng của tòa phán xét dị giáo, đôi mắt xanh thẳm của hắn sắc lạnh không một chút cảm xúc nhân tính. Trên tay phải của hắn, chiếc roi da Quang Minh tịnh hóa linh hồn làm bằng sợi tơ thánh lực đang khẽ vung vẩy, phát ra những tiếng nổ lép bép của quang hệ mana cấp 4.
“Ngục Hồn Tiêu... ổ nhóm của lũ dị giáo báng bổ.” Sát Lôi lạnh lùng lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những vách đá đen cô độc.
Ở rìa cảng đá Đen, Đội trưởng vệ binh Tô Thiết cùng hàng chục vệ binh chính quy của ngục đang dàn trận phòng thủ. Bàn tay phải của Tô Thiết quấn băng gạc rỉ máu khẽ đặt lên chuôi kiếm rèn từ sắt biển ngục, khuôn mặt vuông chữ điền hằn lên sự nghiêm nghị đầy lo âu.
Ngay bên cạnh ông, Tần Tuyết Y đứng thẳng lưng, mái tóc đuôi ngựa buộc cao mạnh mẽ bay theo gió biển. Thanh kiếm gió Thanh Phong của cô đã tuốt khỏi bao một nửa, phong mana xanh nhạt quanh thân cô dao động nhẹ, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào để bảo vệ vị Viện trưởng đã cứu mạng ông nội mình.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân đều đặn, thô sơ của một người thường không có ma lực vang lên từ phía lối đi vách đá. Tiêu Vân bước ra dưới sự hộ tống của Dạ Lam. Lớp áo khoác lông xám tro của hắn dính đầy bụi quặng đỏ và máu tươi rỉ ra từ vai trái, đôi bàn tay bọc gạc rướm máu khẽ buông thõng, nhưng khí chất lý trí tỏa ra xung quanh hắn lại vững vàng như một ngọn hải đăng đứng vững trước bão tố.
“Sát Lôi linh mục,” Tiêu Vân dừng bước cách mép cảng mười mét, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào vị linh mục cuồng tín trên boong tàu. “Ngục Hồn Tiêu là khu vực tư pháp cô lập của hoàng gia. Giáo hội Thần Quang tự ý mang thuyền chiến xâm nhập hải phận khi chưa có sự đồng ý của Viện trưởng, đây là hành vi vi phạm trắng trợn luật pháp đế quốc.”
Sát Lôi cười lạnh, bước từng bước từ boong tàu xuống cảng đá Đen. Hào quang thánh quang màu vàng kim bao quanh cơ thể hắn tỏa ra uy áp cực mạnh, ép luồng không khí xung quanh trở nên vô cùng nặng nề, khiến một số vệ binh yếu ớt phía sau Tô Thiết lập tức cảm thấy nhức đầu dữ dội, mắt nổi tia máu đỏ nhạt.
“Luật pháp đế quốc?” Sát Lôi giơ cao cuộn thánh chỉ đóng dấu mộc sáp đỏ hình thánh giá của Giáo hội vương đô. “Tiêu Vân! Ngươi là một gã phế vật vô năng bị gia tộc trục xuất, được hoàng gia thương hại cho làm gác xác tại đảo chết này. Giáo hội đã nhận được báo cáo: ngươi lén lút nghiên cứu tà thuật phi ma pháp, dùng nguyền chú hắc ám để khống chế và thao túng tinh thần của Kiếm Thánh Tần Vô Phong cùng các đại pháp sư điên loạn khác!”
Hắn mở cuộn thánh chỉ, giọng nói mang theo quang hệ ma lực dội vang khắp cảng bến:
“Nhân danh Thần Sáng Thế vĩ đại, ta tuyên bố thánh chỉ phán quyết dị giáo tối cao! Giải tán ngay lập tức Ngục Hồn Tiêu! Áp giải Tiêu Vân cùng toàn bộ lũ pháp sư điên loạn về vương đô để thiêu sống tịnh hóa linh hồn!”
“Ngươi nói bậy!” Tần Tuyết Y giận dữ hét lên, thanh kiếm Thanh Phong tuốt hoàn toàn khỏi bao, chém ra một luồng gió lốc phong hệ sắc lẹm cắt đôi màn sương muối trước mặt. “Ông nội ta tỉnh táo hoàn toàn là nhờ y thuật của Viện trưởng Tiêu! Giáo hội các ngươi cố tình đầu độc tinh thần dân chúng bằng nước thánh giả, nay lại muốn thiêu sống người bệnh để diệt khẩu sao?”
Tô Thiết cũng tiến lên một bước, bàn tay quấn gạc rỉ máu giơ ra giấy thông hành biên phòng của hoàng gia: “Sát Lôi linh mục, đây là giấy thông hành kiểm soát an ninh của quân đội biên phòng. Tướng quân Tần Vô Phong hiện là bệnh nhân đang trong diện bảo hộ y tế đặc biệt của ngục, Giáo hội không có quyền dẫn độ!”
“Một lũ dị giáo ngu muội.”
Sát Lôi lạnh lùng liếc nhìn Tô Thiết. Hắn khẽ vung tay trái, một luồng áp chế tinh thần lực quang hệ cấp 4 khổng lồ từ cơ thể hắn bùng phát, dội thẳng vào lồng ngực Tô Thiết.
*Ầm!*
Tô Thiết bị uy áp quang hệ ép lùi liên tiếp năm bước trên nền đá trơn trượt, bàn chân dẫm nát cả rêu biển. Vết thương cũ ở tay phải của ông lập tức rách ra, máu tươi thấm đỏ lớp băng gạc. Giấy thông hành biên phòng trên tay ông bị luồng thánh lực chói mắt của Sát Lôi xé rách thành trăm mảnh vụn, bay lả tả vào sóng biển đen.
“Quân đội biên phòng không có tư cách can thiệp vào phán quyết của Giáo hội.” Sát Lôi bước tới gần hơn, chiếc roi da Quang Minh trên tay hắn bắt đầu phát ra ánh sáng chói lòa, triệt tiêu hoàn toàn luồng phong mana bảo hộ của Tần Tuyết Y. “Tần Tuyết Y, ngươi bao che cho dị giáo, gia tộc Tần thị của ngươi cũng sẽ bị liên lụy!”
Nhìn thấy Tô Thiết bị thương và Tần Tuyết Y bị bức ép, Tiêu Vân vẫn không hề dao động. Dưới góc nhìn phân tâm học lâm sàng của hắn, Sát Lôi không phải là một sứ giả của thần linh, mà là một bệnh nhân điển hình của hội chứng *hoang tưởng vĩ cuồng (grandioise delusions)* và *mất khả năng thấu cảm lâm sàng (clinical lack of empathy)* do tác động phụ của Thần Quang Đức Tin Quyết tàn phá vỏ não thùy trán.
“Sát Lôi linh mục,” Tiêu Vân tiến lên một bước, đứng chắn trước mặt Tần Tuyết Y. Hắn chậm rãi đưa bàn tay quấn băng gạc rướm máu vào ngực áo, lấy ra chiếc Huy Hiệu Viện Trưởng Ngục Hồn Tiêu bằng đồng cổ rỉ sét nhưng mang theo ấn ký của hoàng gia đời đầu.
Hắn giơ cao chiếc huy hiệu. Một luồng ánh sáng bạc nhạt dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc huy hiệu, mờ nhạt nhưng kiên định chống chọi lại hào quang vàng kim chói mắt của Sát Lôi.
“Hiến chương cổ đại của Đế quốc Thần Quang, điều thứ bảy mươi hai về quyền độc lập y tế biên cảnh quy định rõ:” Giọng nói của Tiêu Vân điềm tĩnh, rành rọt từng chữ, vang lên giữa tiếng sóng gầm của cảng đá Đen. “Ngục Hồn Tiêu là trạm cách ly và điều trị đặc biệt, có quyền miễn trừ tư pháp và y tế tuyệt đối trong vành đai ba hải lý quanh đảo. Mọi thánh chỉ của Giáo hội hay quân lệnh của hoàng gia muốn can thiệp vào phạm nhân tại đây bắt buộc phải có chữ ký đồng thuận của Viện trưởng và con dấu đỏ của hoàng đế đương triều.”
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt cuồng tín của Sát Lôi, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt lạnh lùng:
“Thánh chỉ của ngươi chỉ có mộc sáp của Đại giám mục Mạc Sâm, hoàn toàn không có chữ ký của hoàng đế. Nhân danh Viện trưởng hợp pháp của Ngục Hồn Tiêu, ta phủ quyết yêu cầu dẫn độ này. Hãy mang thuyền chiến của ngươi cút khỏi hải phận của ta trước khi ta khép ngươi vào tội xâm phạm lãnh thổ phi pháp!”
“Ngươi dám dùng cái hiến chương rác rưởi đã bị lãng quên từ ngàn năm trước để chống lại ý chí của Thần?” Sát Lôi giận dữ tím mặt, hào quang thánh quang quanh người hắn bùng phát dữ dội, biến thành những tia sáng nhọn hoắt như gai nhọn đâm thẳng vào mắt các vệ binh xung quanh, khiến họ gào lên đau đớn gục xuống ôm mặt.
“Ý chí của Thần thực chất chỉ là một cỗ máy tẩy não khổng lồ đang gặm nhấm linh hồn các ngươi ở vương đô.” Tiêu Vân lạnh lùng đáp trả, vết rạn linh hồn trong tiềm thức của hắn nhói đau dữ dội khi hắn cố gắng duy trì sự tỉnh táo để đối mặt với uy áp cấp 4. Hắn biết rõ, Sát Lôi không quan tâm đến luật pháp, tên điên cuồng tín này muốn dùng bạo lực cưỡng chế đức tin để bẻ gãy mọi quy tắc lý trí.
“Báng bổ! Ngươi phải bị thiêu rụi linh hồn vĩnh viễn trong ngọn lửa tịnh hóa!”
Sát Lôi gầm lên một tiếng cuồng nộ. Hắn vung mạnh cánh tay, chiếc roi da Quang Minh trên tay bùng phát thánh lực chói mắt, kích hoạt *Quang Minh Trói Buộc Chú*.
*Vút! Clắc!*
Chiếc roi da biến thành một luồng xích sắt linh hồn dệt từ ánh sáng vàng kim chói lòa, rít gió quất thẳng về phía Tiêu Vân. Luồng thánh lực cuồng bạo tỏa ra từ sợi xích ép toàn bộ vệ binh của Tô Thiết phải quỳ rạp xuống nền đá cảng, hai tai rỉ máu nhạt, không thể nhấc nổi một ngón tay dưới uy áp tinh thần lực khổng lồ.
Mũi roi thánh quang mang theo sát ý tột cùng, chuẩn bị quất thẳng vào linh hồn đang rạn nứt của Tiêu Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!