Nhạc nềnBattleField4

Mạng Lưới Ánh Bạc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hầm ngục tối tăm rống lên những tiếng rạn nứt khô khốc. Luồng mana thổ hệ bạo loạn màu vàng đất rực lửa rò rỉ từ ngực Mông Ca đang phun trào thẳng về phía Tiêu Vân, vách đá hầm ngục rạn nứt kêu rắc rắc sụp đổ. Sức nóng từ vết nứt mana đỏ dưới đáy hầm ngục sâu nhất bốc lên hừng hực, nung chảy cả những mảng đá granite đen cách âm vạn năm thành dung nham lỏng quánh đỏ rực.


Tiêu Vân quỳ một chân sát mép vực nứt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Máu cam từ hai lỗ mũi tuôn ra thành dòng, nhỏ tí tách xuống lớp trường bào viện trưởng xám tro đã rách nát. Vết rách sâu bên vai trái dính nước mưa tuyết lạnh từ tháp chính truyền xuống giờ đây gặp nhiệt độc hỏa hệ phả vào lại càng buốt nhói, rỉ máu tươi đỏ thẫm. Đôi bàn tay quấn băng gạc trắng của hắn rướm máu tươi qua các khe vải bám đầy bụi quặng đỏ, đau đớn đến tê dại. Hắn hoàn toàn không có ma lực vật lý, cơ thể người thường yếu ớt này đang phải gánh chịu phản phệ tinh thần cực hạn sau đòn thôi miên khẩn cấp kịch phát.


“Viện trưởng! Tránh ra!” Tiểu Đao hét lên trong kinh hoàng, hai tay gã gồng lên kéo chặt sợi Đai Đàn Hồi Sợi Biển đang căng ra chịu lực kéo hơn hai tấn từ cơ thể hóa đá khổng lồ của Mông Ca.


Nhưng Tiêu Vân không lùi. Đôi mắt đen thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng lý trí đến lạnh lùng. Hắn quan sát thùy trán nứt nẻ phát ra ánh sáng vàng đỏ của Mông Ca.


“Không được buông đai! Đại Hổ, giữ chặt giường cố định!” Tiêu Vân khàn giọng ra lệnh, giọng nói của hắn không hề có một tia run rẩy, vững vàng như một mỏ neo lý trí giữa giông bão. “Mông Ca không phải đang tấn công chúng ta. Ông ta đang bị ảo giác của Nguyên Thạch Trấn Ngục Kinh tàn phá vỏ não thùy trán, tự vẽ ra viễn cảnh bị đất đá vùi lấp nên mới bộc phát cự lực tự vệ. Tôi phải tiến hành phẫu thuật nhận thức sơ đồ ngay lập tức!”


Hắn giơ cao chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến. Tiếng cót két của bánh răng cơ khí Dwarf tự động rung vang lên đều đặn. Tiêu Vân áp bàn tay quấn băng gạc rướm máu của mình lên vầng trán đá hóa lạnh ngắt của Mông Ca, nhắm mắt lại.


*Vút.*


Ý thức của Tiêu Vân rơi tự do vào cõi mộng cảnh của Mông Ca.


Trái ngược với thực tại nóng bức, mộng cảnh của vị Đại Pháp Sư hệ Thổ là một hang động đá khổng lồ đang sụp đổ trong bóng tối vĩnh hằng. Những tảng đá tảng đen kịt từ trên cao rơi xuống như mưa, đè nặng lên một linh hồn khổng lồ đang quỳ gối gào thét dưới đất. Đó là Mông Ca. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là bám chặt trên vỏ não thùy trán của linh hồn ông ta là một khối oán niệm đen đỏ quỷ dị, dệt từ những sợi tơ năng lượng quằn quại như những con giun máu ký sinh. Đó chính là sát niệm ma chướng dệt từ Hạt giống Sáng Thế.


“Đất đá... đang đè bẹp tôi... Tôi phải đập nát tất cả!” Linh hồn Mông Ca gào rú điên cuồng, mana thổ hệ bạo loạn quanh người ông ta chuẩn bị tự bạo.


“Mông Ca! Nhìn tôi!”


Tiêu Vân bước đi giữa cơn mưa đá tảng mộng cảnh. Năng lực bị động Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối dệt thành một màng chắn ánh sáng bạc nhạt bao bọc quanh linh thể của hắn, đẩy lùi mọi mảnh vỡ đá và sát niệm đen đỏ muốn xâm nhập. Hắn ngưng tụ ý chí lý trí của mình, biến nó thành một con dao mổ vi phẫu lấp lánh ánh bạc thuần khiết.


“Đây không phải là nguyền rủa của ác quỷ, cũng không có tảng đá nào đang đè bẹp ông.” Giọng nói của Tiêu Vân vang dội khắp không gian mộng cảnh, mang theo tần số ổn định sóng não Alpha của chuông bạc. “Đó chỉ là sự quá tải vật lý của mana thổ hệ bẩn thỉu đang làm xơ cứng mạch máu thùy trán của ông. Hãy để tôi cắt bỏ nó!”


Tiêu Vân áp sát linh thể Mông Ca. Đôi bàn tay linh thể của hắn giữ chặt lấy đầu gã khổng lồ. Hắn vung dao mổ lý trí ánh bạc, bắt đầu những đường cắt tinh vi, chuẩn xác đến từng micromet vào khối oán niệm đen đỏ ký sinh.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Mỗi nhát cắt của Tiêu Vân đều khiến linh thể Mông Ca run rẩy dữ dội. Những sợi tơ oán niệm đen đỏ quằn quại gào thét, phun ra những luồng khói hắc ám muốn ăn mòn linh hồn Tiêu Vân, nhưng đều bị màng chắn bạc của hắn triệt tiêu hoàn toàn. Tiêu Vân tập trung thùy chẩm đến cực hạn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán linh thể. Hắn bóc tách tỉ mỉ từng gốc rễ của khối oán niệm dính đầy oán khí đức tin giả ra khỏi các khớp thần kinh vỏ não của Mông Ca, giữ nguyên cấu trúc linh hồn gốc không bị tổn thương.


“Giải thoát cho tôi...” Mông Ca lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu trong mộng cảnh dần hiện ra một vệt xám bạc tỉnh táo.


“Ông đã tự do.”


Tiêu Vân vung dao mổ lý trí cắt đứt sợi tơ oán niệm đen đỏ cuối cùng. Khối oán niệm ký sinh vỡ vụn thành những hạt bụi đen biến mất vào hư vô.


*Ầm!*


Ý thức của Tiêu Vân giật mạnh, kéo hắn trở về thực tại tầng hầm số 9.


Trên Giường Cố Định An Toàn, cơ thể đá hóa nứt nẻ của Mông Ca đột ngột dừng giãy giụa. Lớp da đá xám xịt rỉ mana lỏng màu vàng đất bắt đầu thu hồi lại, các vết nứt nẻ khép miệng. Đôi mắt đỏ ngầu gào thét của ông ta giãn ra, chuyển sang màu slate xám trầm tĩnh, sâu thẳm của đất đá đại ngàn.


Chỉ số Đồng Thuận Nhận Thức bùng phát lập tức đạt mức 50%.


“Viện trưởng Tiêu...” Mông Ca khàn giọng lên tiếng, giọng nói của ông ta không còn sự điên loạn dã thú, mà trầm ấm và đầy lòng biết ơn sâu sắc. “Tôi... tôi đã nhìn thấy mọi việc ngài làm. Cảm ơn ngài đã cứu linh hồn tôi khỏi đống đổ nát.”


“Mông Ca, không có thời gian để nghỉ ngơi!” Tiêu Vân vừa lau vết máu mũi đang tuôn ra kịch liệt, vừa hét lớn dưới chấn động rạn nứt của trần hầm. “Vết nứt mana đỏ dưới chân ông đang phun trào! Nếu không đóng chặt nó, toàn bộ ngục tháp sẽ sụp đổ xuống Biển Chết!”


“Hãy để tôi!”


Mông Ca dứt khoát nói. Ông ta gầm lên một tiếng, vận dụng toàn bộ thổ hệ ma lực đã được tịnh hóa lý trí về lòng bàn tay. Sức mạnh của vị Đại Pháp Sư cấp 5 tỉnh táo bùng phát, nhưng không hề mang theo sát ý cuồng bạo cũ.


Đúng lúc đó, từ những góc tối khuất sau các cột đá granite đen của tầng hầm số 9, một làn sương đen kịt quỷ dị đột ngột trỗi dậy. Những tiếng gào thét thảm thiết của oán linh mộng cảnh vang lên chói tai.


Đó là Tát Bác! Kẻ hắc ám ẩn danh đang trà trộn làm phạm nhân, từ xa kích hoạt trận pháp hắc ám triệu hoán oán linh từ mộ địa pháp sư điên cũ để cản trở việc phong ấn địa mạch.


“Lũ oán linh rác rưởi... hãy hiến tế cho bóng tối!” Giọng nói quái dị của Tát Bác vang vọng vô hướng trong sương đen.


“Thẩm Diệu Âm! Giữ vững trận pháp!” Tiêu Vân hét lớn.


Thẩm Diệu Âm đứng bên cạnh Tiêu Vân, gương mặt thanh tú nhợt nhạt nhưng đôi mắt vô cùng kiên định. Cô lướt nhanh mười đầu ngón tay rạn nứt nhẹ rướm máu trên dây đàn tranh U Hồn, tấu lên khúc *Thiên Địa Trầm Khúc*. Những gợn sóng âm màu lam nhạt phát ra đều đặn, đan xen cùng sóng âm bạc của chuông cải tiến tạo thành một màng chắn tịnh hóa Alpha quy mô lớn bao phủ toàn bộ phòng giam.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Sóng âm lam nhạt đi đến đâu, sương đen và đám oán linh triệu hoán của Tát Bác bị dập tắt, tan biến hoàn toàn như tuyết gặp mặt trời mùa hè. Sự cộng hưởng sóng não lý trí của toàn đảo ngục đang triệt tiêu hoàn toàn ma thuật hắc ám.


Phát hiện âm mưu triệu hoán bị bẻ gãy, Tát Bác trong bóng tối điên cuồng hóa sát ý. Một vệt bóng tối u ám đột ngột ngưng tụ sát nách Tiêu Vân. Một lưỡi dao găm bóng tối tẩm độc hắc ám từ sau lưng phóng thẳng vào gáy gã Viện trưởng không ma lực.


“Chết đi, gã viện trưởng phế vật!”


Nhưng ngay khi lưỡi dao găm chỉ còn cách gáy Tiêu Vân nửa thước, một luồng kiếm ý vô hình, sắc lẹm như cuồng phong bão biển đột ngột bùng phát từ hư không bảo vệ quanh người hắn.


*Rắc!*


Lưỡi dao găm bóng tối bị chém đứt làm đôi, vỡ vụn thành những hạt bụi đen nhạt. Đó chính là khế ước đồng thuận sinh tử của Kiếm Thánh Tần Vô Phong tự động kích hoạt bảo vệ chủ nhân từ xa dệt từ lòng biết ơn cứu mạng sâu sắc.


Tát Bác từ xa bị chấn động sóng não phản phệ dữ dội, phun ra một ngụm máu đen lẩn khuất trốn chạy sâu vào bóng tối hầm ngục.


“Mông Ca, ngay bây giờ! Đóng van địa mạch!” Tiêu Vân thét lớn, vết rạn linh hồn trong tiềm thức của hắn đau nhói như bị xé rách.


“Thổ Thành Gia Cố!”


Mông Ca gầm vang, áp hai bàn tay khổng lồ hóa đá xuống đất tảng sát mép vết nứt mana đỏ.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Từ lòng đất nứt nẻ, hàng vạn khối đá granite đen khổng lồ trồi lên, đan xen vào nhau theo kết cấu tổ ong giảm chấn dẻo dai do Tiêu Vân vẽ bản thiết kế từ trước. Kết cấu tổ ong dẻo dai khép kín hoàn toàn van rò rỉ của vết nứt địa mạch, tiêu tán hoàn toàn các luồng chấn động địa chấn thổ hệ bùng phát ngược.


Luồng mana đỏ bạo loạn bị khóa chặt dưới lòng đất sâu vạn trượng. Chấn động dừng lại. Sóng gió Biển Chết ngoài khơi dần dẹp yên.


Không gian tầng hầm số 9 trở lại sự im lặng tĩnh mịch cách âm tuyệt đối.


Tiêu Vân đứng giữa đại sảnh đổ nát, cơ thể kiệt quệ hoàn toàn tinh thần lực lực lý trí. Vết rạn linh hồn trong tiềm thức của hắn nứt rộng thêm một vết nhỏ phát ra ánh bạc nhạt đau buốt tủy.


Nhưng ngay khi hắn định thở phào nhẹ nhõm, một luồng chấn động tinh thần lực cổ xưa rò rỉ từ lõi năng lượng sâu nhất của hầm số 9 đột ngột va chạm vào thùy trán của hắn.


Ý thức của Tiêu Vân bị kéo tuột vào một ảo ảnh mộng cảnh vĩ đại, khủng khiếp bao trùm toàn bộ lục địa.


Hắn nhìn thấy vương đô Đế quốc Thần Quang sầm uất nhưng ngột ngạt. Ngay trung tâm vương đô, ẩn sau tháp năng lượng đức tin khổng lồ, là một mật thất tối tăm dệt bằng xích sắt linh hồn khổng lồ đang quay đều đặn. Đó là một cỗ máy tẩy não đức tin vĩ đại của Giáo hội, đang không ngừng vắt kiệt và gặm nhấm linh hồn của hàng vạn tín đồ cuồng tín bên dưới.


Bức tranh toàn cảnh ấy sụp đổ, để lại một nỗi cô độc buốt giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!