Tiếng Thét Ở Đại Sảnh
Tiếng thét xé lòng của Kiếm Thánh Tần Vô Phong từ tầng hầm số 9 vẫn còn âm vang trong huyết quản Tiêu Vân như một hồi chuông cảnh báo. Tuy nhiên, giữa hòn đảo cô độc Ngục Hồn Tiêu này, muốn chạm tới vực sâu tối tăm nhất, trước hết hắn phải bước qua tầng địa ngục đầu tiên.
Sáng sớm ngày hôm sau, dưới sự dẫn đường của Dạ Lam, Tiêu Vân quyết định tiến hành khảo sát khu vực Đại sảnh sinh hoạt chung ở tầng 1. Nơi đây từng là một nhà kho cũ kỹ được xây dựng bằng những tảng đá biển đen thô ráp, bám đầy rêu phong và muối mặn. Không khí bên trong ẩm ướt, ngột ngạt, nồng nặc mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc và cả mùi lưu huỳnh nhàn nhạt rò rỉ từ các mạch mana lỗi.
"Viện trưởng... ngài thực sự muốn vào sao?" Dạ Lam ôm chặt cuốn sổ da cừu cũ nát trước ngực, đôi mắt tròn xoe sau cặp kính cận dày cộp ngập tràn sự lo sợ. Cô bé Pháp Đồ Thủy Hệ cấp 1 này đang run rẩy, tà áo pháp sư thực tập rộng thùng thình khẽ lay động theo từng nhịp thở dồn dập. "Buổi sáng là lúc các pháp sư điên nhẹ được thả ra ngoài để ăn uống và... và lính ngục thường dùng bạo lực để trấn áp họ. Cảnh tượng bên trong rất hỗn loạn."
"Nếu muốn chữa trị cho một cộng đồng, việc đầu tiên là phải quan sát cách họ sinh hoạt và cách họ bị đối xử, Dạ Lam." Tiêu Vân điềm tĩnh trả lời. Khí chất của hắn vô cùng trầm ổn, chiếc áo khoác lông xám tro của viện trưởng ngục khẽ bay nhẹ theo luồng gió biển lùa qua khe đá. Đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi nhưng sâu thẳm của hắn phản chiếu thứ ánh sáng lý trí lạnh lùng của một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại. Hắn không có ma lực, nhưng bước chân lại vững vàng đến lạ kỳ.
Ngay khi Tiêu Vân đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bọc sắt của Đại sảnh sinh hoạt chung, một làn sóng âm thanh hỗn loạn ập thẳng vào mặt họ. Tiếng xiềng xích kéo lê sột soạt trên nền đá, tiếng lẩm bẩm vô nghĩa, tiếng khóc sụt sùi và cả những tiếng cười rú lên điên dại dội vào tai.
Trong đại sảnh, hàng chục pháp sư đang ở các giai đoạn khác nhau của Trạng Thái: Hoang Tưởng (Paranoia). Có kẻ ngồi co rụt góc tường, liên tục dùng móng tay cào cấu vào vách đá đến bật máu vì nghĩ có sâu bọ mana đang bò dưới da. Có kẻ lại lảm nhảm những công thức chú ngữ đứt gãy, đôi mắt trợn ngược phát ra những tia sáng ma pháp nguyên tố hỗn loạn. Bụi mana đỏ lơ lửng trong không khí như những đốm lửa ma trơi, gặm nhấm dần chút lý trí tàn tạ còn sót lại của họ.
"Chừa này! Cho ngươi chừa này gã điên hỏa hệ bẩn thỉu!"
Một tiếng quát tháo thô lỗ vang lên từ trung tâm đại sảnh. Tiêu Vân nhíu mày nhìn lại.
Giữa đám đông đang hỗn loạn, Lão Trương — gã lính ngục hung bạo có khuôn mặt đầy vết sẹo dao chém — đang vung cao chiếc roi da gai rỉ sét tẩm hỏa độc. Dưới chân gã, một pháp sư điên hệ Thổ trẻ tuổi đang co giật dữ dội, cơ thể gầy gò bọc trong bộ quần áo tù nhân rách nát. Miệng gã pháp sư trẻ sùi bọt mép, hai tay ôm chặt lấy đầu, liên tục gào thét đau đớn khi những tia lửa đỏ từ roi da của Lão Trương quất xuống lưng.
"Lão Trương! Ngươi dừng tay lại! Hắn chỉ đang bùng phát bão mana đỏ thôi, không phải cố ý phá hoại!" Dạ Lam không kìm được tiếng khóc, định lao lên dùng ma pháp thủy tịnh hóa yếu ớt của mình để che chắn, nhưng Tiêu Vân đã giữ vai cô bé lại.
"Để tôi." Tiêu Vân khẽ nói.
Hắn bước tới. Bước chân của gã viện trưởng không ma lực nhẹ nhàng đến mức không ai chú ý, cho đến khi bàn tay thon dài, hơi nhợt nhạt của hắn vươn ra, chuẩn xác nắm chặt lấy cổ tay đang vung roi của Lão Trương.
"Cái gì?!" Lão Trương giật mình quay lại. Khi nhận ra kẻ ngăn cản mình là gã viện trưởng phế vật mới đến, khuôn mặt thô kệch của gã lập tức đỏ gay vì giận dữ. Gã cố sức giật tay ra, nhưng bàn tay của Tiêu Vân tuy không có sức mạnh ma pháp bảo hộ, lại khóa chặt lấy khớp xương cổ tay gã bằng một lực đạo sinh học chuẩn xác đến đáng sợ. "Gã vô năng kia! Ngươi muốn chết sao? Cút ra chỗ khác trước khi ta dùng roi này quật nát mặt ngươi!"
Đám lính ngục xung quanh cũng bắt đầu cười rộ lên, chúng lười biếng tựa lưng vào cột đá, ánh mắt đầy vẻ xem kịch hay. Chúng muốn xem gã quý tộc sa cơ này sẽ bị Lão Trương — một Pháp Đồ Thổ Hệ cấp 2 — bẻ gãy xương như thế nào.
Thế nhưng, Tiêu Vân không hề lùi bước. Hắn nhìn thẳng vào mắt Lão Trương, đôi mắt xám tro tĩnh lặng như đầm nước đóng băng vạn năm.
[Kích hoạt bị động: Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối!]
Một luồng mana thổ hệ cuồng bạo từ người Lão Trương cố gắng bộc phát để áp chế tinh thần Tiêu Vân, nhưng ngay khi luồng uy áp đó chạm vào thùy trán của hắn, nó lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn thành hư vô. Tiêu Vân không hề chớp mắt, nhịp thở của hắn vẫn đều đặn đến mức đáng sợ.
Sử dụng kỹ năng Phân Tích Vi Biểu Cảm, Tiêu Vân chỉ mất đúng 0.05 giây để đọc vị hoàn toàn gã lính ngục đang hung hãn trước mặt.
"Lão Trương, ông đang lo âu cực độ." Giọng nói của Tiêu Vân vang lên, đều đặn, lạnh lùng nhưng rõ ràng, át đi cả tiếng ồn ào của đại sảnh.
"Ngươi nói nhảm cái gì đó?!" Lão Trương gầm lên, nhưng đồng tử của gã khẽ co rút lại.
"Thứ nhất," Tiêu Vân thản nhiên chỉ ra, ngón tay hắn khẽ siết nhẹ vào huyệt đạo trên cổ tay Lão Trương khiến gã tê rần, không thể vận ma lực vào roi. "Cơ mặt bên trái của ông, đặc biệt là vùng cơ gò má, đang co giật liên tục với tần số cao. Đây là biểu hiện của việc vỏ não đang chịu áp lực căng thẳng cực hạn."
"Thứ hai, nhịp thở của ông dồn dập nhưng nông, lồng ngực phập phồng không đều. Ông đang bị thiếu oxy cục bộ do chứng lo âu kịch phát."
"Và thứ ba," Tiêu Vân tiến sát lại một bước, hơi thở của hắn phả vào mặt Lão Trương, mang theo một sự áp bách tinh thần tuyệt đối mà không cần nửa phần ma lực. "Bàn tay phải cầm roi của ông đang run rẩy. Ông dùng bạo lực quất vào gã pháp sư trẻ tuổi này không phải vì hắn phạm lỗi, mà vì ông đang sợ hãi."
"Ta... ta sợ hãi cái gì chứ?!" Lão Trương lắp bắp, khuôn mặt đầy sẹo biến dạng vì kinh hoàng. Những lời của Tiêu Vân giống như những lưỡi dao mổ sắc lẹm, bóc trần từng lớp phòng ngự tâm lý mà gã cố gắng che giấu bấy lâu nay.
"Ông sợ phát điên." Tiêu Vân nói thẳng, giọng hắn lạnh như băng tuyết Biển Chết. "Ông cũng là một Pháp Đồ Thổ Hệ. Hàng đêm, khi nghe tiếng gào thét từ tầng hầm số 9, ông đều bị mất ngủ. Ông bắt đầu bị đau nửa đầu, mắt nổi tia máu, và ông nhận ra mana trong người mình đang dần mất kiểm soát. Ông nhìn thấy những pháp sư điên này và ông sợ hãi... ông sợ một ngày nào đó, chính mình cũng sẽ biến thành một con quái vật bò lết dưới đất như họ. Vì vậy, ông dùng bạo lực để tự thuyết phục bản thân rằng mình vẫn là kẻ bề trên, là kẻ tỉnh táo."
Toàn bộ đại sảnh đột ngột im bặt. Đám lính ngục cũ đang cười cợt bỗng cứng đờ người. Những lời của Tiêu Vân không chỉ đâm trúng tim đen của Lão Trương, mà còn đâm trúng nỗi sợ hãi thầm kín nhất của tất cả những kẻ đang phải canh gác cái trại tâm thần đầy rẫy mana độc này.
Lão Trương sững sờ. Đôi mắt gã trợn trừng, chiếc roi da gai rỉ sét tuột khỏi những ngón tay đang run rẩy, rơi keng xuống nền đá lạnh buốt. Gã loạng choạng lùi lại hai bước, nhìn Tiêu Vân như nhìn thấy một con quỷ có khả năng nhìn thấu linh hồn. Sự kiêu ngạo và bạo lực của gã hoàn toàn bị bẻ gãy chỉ bằng vài câu phân tích tâm lý lâm sàng.
"Ha ha ha! Đúng là một lũ hèn nhát!"
Một tiếng cười lớn, khàn đặc và đầy sát khí đột ngột phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Từ trong góc tối của đại sảnh, một gã đàn ông trung niên lực lưỡng bước ra. Gã mặc bộ quần áo tù nhân rách nát hở ngực, để lộ những thớ cơ bắp cuồn cuộn như đá tạc và một vết xăm hình con rết đen khổng lồ bò dọc từ cổ xuống ngực. Gã cụt mất mắt phải, chỉ còn lại một con mắt trái xám ngoét đang nhìn Tiêu Vân với vẻ đầy hung hãn.
Đó là Độc Nhãn — đại ca phòng giam bạo lực, kẻ thường phạm hung hãn nhất tầng 1, kẻ đã nhận chỉ thị ngầm từ Giám ngục trưởng Lôi Ba để khơi mào bạo loạn tiêu diệt vị viện trưởng mới.
"Lũ lính ngục các ngươi bị một gã phế vật không ma lực dọa cho tè ra quần rồi sao?" Độc Nhãn khạc nhổ một bãi nước bọt đầy máu xuống đất, con mắt duy nhất lóe lên tia sáng tàn độc. Gã quay sang nhìn đám tù nhân và các pháp sư điên nhẹ đang ngơ ngác xung quanh. "Hỡi các anh em! Gã viện trưởng mới này là một gã vô năng! Hắn muốn dùng những trò lừa bịp để biến tất cả chúng ta thành những con cừu ngoan ngoãn chịu chết! Lôi Ba đã hứa, nếu chúng ta san bằng cái đại sảnh này và lấy đầu gã phế vật kia, tất cả sẽ được tự do!"
"Đập phá đi! Giết chết gã viện trưởng vô năng kia!"
Lời kích động của Độc Nhãn giống như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Đám tù nhân thường phạm và một số pháp sư đang trong trạng thái hoang tưởng nhẹ lập tức bị kích động. Sự lo âu và bạo lực tích tụ lâu ngày bùng phát.
Chúng bắt đầu gầm rú, đập phá bàn ghế gỗ thô ráp, ném đá tảng vào các lò sưởi ma tinh. Tiếng đổ vỡ, tiếng la hét vang dội khắp đại sảnh. Một số thiết bị y tế thô sơ và giường đá trị liệu mà Dạ Lam chuẩn bị bị đập phá tan tành.
"Viện trưởng! Nguy rồi!" Dạ Lam hốt hoảng lao về phía cánh cửa gỗ lớn để gọi vệ binh tuần tra của Tô Thiết. Cô bé dùng hết sức lực kéo chiếc vòng sắt, nhưng cánh cửa gỗ nặng nề vẫn im lìm không hề nhúc nhích. Gương mặt Dạ Lam cắt không còn giọt máu: "Cửa... cửa bị khóa chặt từ bên ngoài rồi! Có kẻ đã cố tình nhốt chúng ta lại!"
Tiêu Vân khẽ nheo mắt. Lôi Ba quả nhiên ra tay rất nhanh. Gã giám ngục trưởng tàn bạo đó muốn mượn tay đám tù nhân bạo động để hợp thức hóa cái chết của hắn ngay trong ngày thứ hai nhậm chức.
Đám lính ngục cũ, dẫn đầu là Lão Trương đang hoang mang, thấy bạo động bùng phát liền cố tình lùi lại phía sau, rúc vào các góc cột đá để bảo toàn mạng sống, bỏ mặc Tiêu Vân đứng trơ trọi giữa đại sảnh đang điên cuồng.
"Chết đi, gã phế vật quý tộc!"
Độc Nhãn gầm lên một tiếng như thú dữ. Từ trong ống tay áo rách nát của gã, một thanh sắt mài nhọn hoắt, sáng loáng ánh thép lạnh lùng tuột ra. Gã dậm mạnh chân xuống nền đá, cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh vật lý của một Pháp Đồ Thổ Hệ cấp 2 bộc phát, lao thẳng về phía Tiêu Vân với tốc độ cực nhanh.
Thanh sắt nhọn hoắt xé rách không khí ẩm ướt, nhắm thẳng vào ngực Tiêu Vân mà đâm tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!