Phong Ấn Thổ Thần
Lưỡi dao găm sắt gỉ trên tay Lão Trương khẽ dừng lại cách cổ họng Tiểu Đao đúng một milimet. Sóng âm màu bạc nhạt phát ra từ chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh trên tay Tiêu Vân rung lên đều đặn, dệt thành một màng lưới bảo vệ tinh thần vô hình, tạm thời đóng băng hành vi mộng du cuồng bạo của gã hộ lý trưởng.
Tiêu Vân siết chặt dải băng gạc rướm máu trên tay. Đôi bàn tay bị bỏng rộp phồng nước nặng nề từ ca điều trị hỏa độc cho Cố Diên Niên hôm trước khẽ run lên dưới cái lạnh thấu xương của đêm bão tuyết, rỉ ra những vệt máu tươi thấm đỏ lớp vải trắng. Vết rách sâu bên vai trái dính nước mưa tuyết cũng bắt đầu buốt nhói, nhắc nhở hắn về giới hạn thể xác của một người thường hoàn toàn không có ma lực giữa đảo ngục cô độc này.
“Thẩm Diệu Âm, giữ nhịp đàn!” Tiêu Vân trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sự điềm tĩnh tuyệt đối của một nhà tâm lý học lâm sàng.
Phía sau hắn, Thẩm Diệu Âm ôm chặt cây đàn tranh U Hồn đã tịnh hóa, mười đầu ngón tay thanh mảnh lướt nhanh trên dây đàn, tấu lên những nốt trầm ấm của khúc *Thiên Địa Trầm Khúc*. Sóng âm màu lam nhạt lan tỏa khắp căn phòng ngủ của nhà nghỉ hộ lý, như một dòng nước mát xoa dịu thùy thái dương đang quá tải của Lão Trương và giải tỏa trạng thái liệt thân cho Tiểu Đao. Đồng tử trống rỗng của Lão Trương khẽ giãn ra, thanh dao găm tuột khỏi bàn tay thô ráp, rơi keng xuống sàn đá. Gã đổ sụp xuống giường, thở dốc trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Chưa kịp để Tiêu Vân thở phào nhẹ nhõm, một chấn động dữ dội đột ngột truyền lên từ sâu dưới lòng đất.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Toàn bộ tháp chính của Ngục Hồn Tiêu rung chuyển kịch liệt. Những vệt bụi đá granite granite đen rơi lả tả từ trần nhà. Tiếng rạn nứt của các vách đá cách âm dội lại rợn người. Từ ngoài khơi Biển Chết, sóng thần gầm rú như muốn nuốt chửng hòn đảo cô độc.
Một vệ binh trẻ hớt hải lao vào phòng, giáp sắt trên người va vào nhau kêu loảng xoảng, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu:
“Viện trưởng! Không xong rồi! Tầng hầm số 9 xảy ra tai biến! Vết nứt mana đỏ dưới đáy hầm ngục sâu nhất đang phun trào dữ dội! Đại Pháp Sư Mông Ca... ông ấy đã hoàn toàn phát điên, đập nát xích sắt phong ấn và đang san bằng khu biệt giam!”
“Cái gì?” Tiểu Đao vừa thoát khỏi trạng thái bóng đè, lập tức bật dậy, mặt tái bệch. “Mông Ca? Thổ pháp sư cấp 5 cuồng bạo? Sức mạnh của ông ta có thể làm sụp đổ toàn bộ cấu trúc ngầm của ngục tháp này!”
Tiêu Vân khẽ cắn răng, chịu đựng cơn đau buốt từ vết thương vai và đôi tay bỏng rộp. Hắn lập tức phân tích tình hình dưới lăng kính khoa học thần kinh: Mông Ca bị điên do cưỡng ép đột phá *Nguyên Thạch Trấn Ngục Kinh*, dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của vỏ não tinh thần. Trong cơn cuồng bạo cấp tính, dòng chảy mana thổ hệ của ông ta sẽ đồng hóa cơ thể thành đá và bộc phát địa chấn lực hủy diệt. Nếu không khống chế kịp thời, toàn bộ Ngục Hồn Tiêu sẽ bị chôn vùi dưới đáy biển sâu.
“Lão Trương, Tiểu Đao! Mau tỉnh táo lại!” Tiêu Vân dứt khoát ra lệnh, thần thái nghiêm nghị của vị Viện trưởng tối cao bao trùm căn phòng. “Chuẩn bị Giường Cố Định An Toàn và Đai Đàn Hồi Sợi Biển! Đại Hổ, vác theo côn sắt rèn từ quặng đen, đi theo tôi xuống tầng hầm số 9!”
“Rõ!” Đại Hổ gã khổng lồ cao hơn hai mét bước ra từ bóng tối hành lang, vác thanh côn sắt nặng nề, ánh mắt đầy vẻ kiên định.
Tô Thiết lúc này cũng gượng dậy, bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ đặt lên chuôi kiếm rèn từ sắt biển ngục mới, nhưng Tiêu Vân lắc đầu ngăn lại: “Tô Thiết, anh đang bị thương nặng ở tay phải, hãy ở lại tháp chính điều phối vệ binh bảo vệ vòng ngoài. Thẩm Diệu Âm, cô đi cùng tôi, chúng ta cần tiếng đàn của cô để giảm chấn sóng não.”
Đoàn người nhanh chóng di chuyển xuống lối đi ngầm tối tăm dẫn xuống tầng hầm số 9. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên nóng bức, đậm đặc mùi lưu huỳnh và bụi quặng mana đỏ lấp lánh phát xạ. Những sợi tơ năng lượng màu đỏ bẩn thỉu rò rỉ từ vết nứt địa mạch bám chặt vào vách đá như những mạch máu quỷ dị đang đập phập phồng.
Năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* của Tiêu Vân hoạt động liên tục, dệt thành một màng chắn bạc vô hình quanh não bộ, giúp hắn hoàn toàn miễn nhiễm với ma âm gào thét và bức xạ mana đỏ đang gặm nhấm nhận thức của những người xung quanh. Nhưng thể xác yếu ớt của hắn vẫn phải chịu đựng áp lực nhiệt độ cực cao, mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi rỉ ra từ vết thương vai thấm đẫm lớp trường bào viện trưởng xám tro.
Khi bước chân vào biệt khu sâu nhất của tầng hầm số 9, cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều phải hít vào một hơi khí lạnh.
Căn phòng biệt giam bằng đá granite đen khổng lồ đã bị đập nát hoàn toàn. Đứng giữa đống đổ nát là Mông Ca — gã khổng lồ cao hơn hai mét, da thịt đã hoàn toàn hóa đá xám xịt như thạch anh đen, cơ bắp cuồn cuộn nứt nẻ chảy ra dòng mana thổ hệ màu vàng đất rực lửa. Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, mất sạch lý trí nhân tính, liên tục gầm rú những tiếng gầm man dại của loài dã thú bị dồn vào đường cùng.
*Gào!*
Mông Ca vung tay, một tảng đá khổng lồ nặng hàng tấn bay tứ tung dưới hầm ngục, đập sập các cột đá chống đỡ xung quanh. Trần hầm bắt đầu nứt ra những khe lớn, sương mù mana đỏ bốc lên nghi ngút.
“Lũ kiến hôi... biến đi! Đất đá sẽ chôn vùi tất cả các ngươi!” Mông Ca gào thét vô thức, thùy trán của ông ta đang bốc cháy dưới áp lực của dòng mana thổ hệ bạo loạn.
“Không được tiếp cận cận chiến vật lý!” Tiêu Vân hét lớn khi thấy đám vệ binh cũ định dùng nỏ bắn xích sắt phong ấn gỉ sét để khóa chân Mông Ca.
Nhưng đã quá muộn. Một vệ binh hoảng loạn bóp cò, sợi xích sắt dày cộp bắn ra, quấn chặt lấy chân Mông Ca. Thế nhưng, ngay khi xích sắt chạm vào da đá của ông ta, dòng chảy mana Thổ hệ cuồng bạo lập tức truyền qua vật dẫn rắn, nung đỏ và làm gãy vụn sợi xích sắt gỉ sét thành trăm mảnh vụn bắn tung tóe.
“Tôi đã cảnh báo rồi!” Đôi mắt Tiêu Vân sắc lạnh, trí tuệ lâm sàng của hắn hoạt động ở công suất tối đa. “Hệ Thổ dẫn chấn động ma pháp qua vật rắn cực mạnh. Các anh dùng xích sắt cứng nhắc chỉ làm tăng lực địa chấn phản phệ, khiến ông ta càng thêm cuồng bạo và làm sụp đổ hầm ngục nhanh hơn! Bắt buộc phải dùng đai mềm đàn hồi sợi biển để tiêu tán lực lượng!”
*Ầm!*
Mông Ca phát hiện ra nhóm người Tiêu Vân. Ông ta gầm lên, vung tay nhấc bổng một tảng đá tảng khổng lồ hướng thẳng về phía gã Viện trưởng không ma lực mà ném tới.
“Viện trưởng! Cẩn thận!”
Đại Hổ gầm lên một tiếng dũng mãnh, vác thanh côn sắt rèn từ quặng đen ngục lao lên phía trước. Gã khổng lồ gồng mình, vung côn sắt đập mạnh vào tảng đá đang bay tới. Một tiếng nổ chói tai vang lên, tảng đá vỡ vụn thành trăm mảnh, nhưng cự lực thổ hệ của Đại Pháp Sư cấp 5 dội ngược lại khiến Đại Hổ bị chấn động mạnh, ngã quỵ xuống đất, bả vai trái bị trật khớp rỉ máu tươi qua giáp da, thanh côn sắt văng ra xa.
Nguy hiểm cận kề. Mông Ca bước những bước chân nặng nề làm rung chuyển mặt đất, một luồng mana thổ hệ bạo loạn màu vàng đất nứt nẻ chảy ra từ ngực ông ta, chuẩn bị bộc phát một đợt địa chấn lực hủy diệt hướng thẳng về phía Tiêu Vân.
Tiêu Vân khẽ cắn răng, bước lên một bước bất chấp vết rách vai trái đang rỉ máu rát buốt dính tuyết lạnh. Hắn nâng đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu tươi, giơ cao chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh Cải Tiến.
“Thẩm Diệu Âm! Tấu khúc tịnh hóa để giảm chấn sóng não của ông ta! Đại Hổ, Tiểu Đao, chuẩn bị đai đàn hồi sợi biển!”
Hắn tập trung toàn bộ ý chí lý trí còn lại, kích hoạt kỹ năng *Thôi Miên Cưỡng Chế Khẩn Cấp*. Tiêu Vân lắc mạnh chiếc chuông bạc cải tiến. Âm tần tần số 10Hz Alpha hữu hình màu bạc nhạt bùng phát từ chiếc chuông, kết hợp với tiếng đàn tranh tịnh hóa lam nhạt của Thẩm Diệu Âm dệt thành một luồng sóng âm bạc hữu hình bắn thẳng vào thùy trán của Mông Ca.
“Mông Ca! Nhìn vào tôi! Thở sâu vào, hít bằng mũi, thở ra bằng miệng! Đất đá dưới chân ông không phải là kẻ thù!” Tiêu Vân hét lớn, giọng nói chứa đựng mệnh lệnh lâm sàng tối cao.
Luồng sóng âm tịnh hóa va chạm mạnh với thùy trán đang bốc cháy của Mông Ca. Đồng tử đỏ ngầu của gã khổng lồ co rút lại kịch liệt, cơ thể hóa đá khổng lồ đột ngột đông cứng, đóng băng hoàn toàn mọi hành vi ma lực trong đúng 3 giây chí mạng.
“Tiểu Đao! Đại Hổ! Ngay bây giờ!” Tiêu Vân thét lớn, máu mũi bắt đầu chảy ra từ hai lỗ mũi do tiêu hao quá mức 50% tinh thần lực lý trí.
Tiểu Đao nhanh như chớp lao lên phía trước, tay cầm cuộn *Đai Đàn Hồi Sợi Biển* dẻo dai dệt từ tảo biển sâu. Gã khéo léo luồn lách qua các khe đá đổ nát, quấn chặt nhiều vòng đai mềm quanh hai cánh tay khổng lồ của Mông Ca, khóa chặt các khớp ma mạch thổ hệ.
Khi giây thứ ba kết thúc, Mông Ca bừng tỉnh khỏi trạng thái thôi miên, gầm rú điên cuồng bộc phát địa chấn lực cực hạn để giãy giụa. Sức kéo khủng khiếp lên tới hơn 2 tấn từ cơ thể hóa đá của ông ta làm căng cứng các sợi đai tơ biển. Thế nhưng, nhờ kết cấu đàn hồi dẻo dai và khả năng phân tán lực kéo sinh học hiện đại do Tiêu Vân thiết kế, chiếc đai tơ biển mềm mại chỉ co giãn cực đại chứ không hề bị đứt rách, tiêu tán hoàn toàn luồng địa chấn lực bạo loạn mà không làm tổn thương đến xương khớp của bệnh nhân.
“Đặt ông ta lên Giường Cố Định An Toàn! Mau!”
Lão Trương lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, cùng đám vệ binh cũ lao vào hỗ trợ Đại Hổ đang nén đau đớn vai trật khớp. Họ phối hợp nhịp nhàng từng giây, cưỡng chế đặt thân hình khổng lồ của Mông Ca lên chiếc giường đá đã được bọc đệm tơ biển mềm mại, gạt mạnh các chốt khóa đàn hồi thắt chặt cố định bốn chi và thân người ông ta.
*Rắc... rắc...*
Mông Ca bị khóa chặt trên giường đá an toàn, vẫn không ngừng giãy giụa gầm rú, nhưng dòng mana thổ hệ bạo loạn màu vàng đất rực lửa quanh người ông ta đã bắt đầu bị đệm tơ biển đàn hồi hấp thụ và trung hòa dần. Cơn cuồng bạo cấp tính tạm thời bị khống chế.
Tiêu Vân đổ sụp một gối xuống nền đá lạnh lẽo, hai tay chống đất thở dốc, máu mũi nhỏ từng giọt xuống nền đá xám dính đầy bụi mana đỏ. Vết rạn linh hồn trong tiềm thức của hắn nhói đau dữ dội do tiêu hao quá mức năng lượng lý trí để duy trì đòn thôi miên cưỡng chế khẩn cấp.
“Viện trưởng! Ngài không sao chứ?” Dạ Lam hớt hải chạy đến, vội vàng lấy bông băng tịnh hóa để lau máu cho hắn.
“Tôi không sao... chuẩn bị phác đồ phẫu thuật nhận thức sơ đồ...” Tiêu Vân khàn giọng nói, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Mông Ca đang thở dốc trên giường đá.
Thế nhưng, chấn động từ địa mạch vẫn chưa dừng lại.
*Rắc! rắc! rắc!*
Ngay dưới chân chiếc giường đá cố định Mông Ca, vết nứt mana đỏ dưới đáy hầm ngục đột ngột rạn vỡ thêm một khe lớn rộng hơn nửa mét. Một luồng khí độc mana đỏ đậm đặc, rực lửa lưu huỳnh bùng phát phun trào thẳng lên từ địa mạch cổ đại, mang theo bức xạ ma âm gầm rú dữ dội làm toàn bộ ngục tháp chính bắt đầu lung lay nghiêng ngả.
Mông Ca đập nát bức tường đá phòng biệt giam, một luồng mana thổ hệ bạo loạn màu vàng đất nứt nẻ chảy ra từ ngực ông hướng thẳng về phía Tiêu Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!