Oán Khí Trỗi Dậy
Gió bão bên ngoài tháp chính vẫn gầm rú như tiếng gào thét của vạn linh hồn bị giam cầm dưới Biển Chết vĩnh hằng. Luồng hơi ấm vàng cam dịu nhẹ từ lò sưởi ma tinh tập trung vừa mới lan tỏa chưa kịp sưởi ấm hoàn toàn những vách đá granite ẩm ướt của tầng hầm số 9, thì một bầu không khí u ám, lạnh lẽo thấu xương đã âm thầm kéo đến, gặm nhấm từng tấc không khí.
Tiêu Vân tựa lưng vào vách đá xám xịt, hơi thở của hắn nặng nề và đứt quãng. Cơn đau buốt nhói từ vết rách sâu bên vai trái dính nước mưa tuyết lạnh giá liên tục kích thích hệ thần kinh vai, khiến vạt áo khoác lông xám tro dính máu của hắn khẽ run rẩy. Đôi bàn tay của hắn, quấn chặt trong những dải băng gạc trắng rướm máu tươi do vết bỏng nặng khi tiếp xúc với hỏa độc của Cố Diên Niên hôm trước, nhức nhối râm ran như có hàng ngàn cây kim châm vào da thịt. Thể xác này quá yếu ớt, hoàn toàn không có ma lực để tự vệ hay giảm đau, nhưng đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng tuyệt đối.
“Thập Nhất, bình tĩnh lại. Thở sâu vào, hít bằng mũi, thở ra bằng miệng.” Tiêu Vân trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc nhưng đều đặn của hắn lập tức có tác dụng xoa dịu như một mỏ neo lý trí.
Thập Nhất — trinh sát bóng đêm của ngục — lúc này đang quỳ một gối dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa tuyết chảy ròng ròng bên thái dương. Đôi mắt gã đầy vẻ kinh hoàng, hai bàn tay run rẩy chỉ về phía hành lang tối dẫn ra lối bắc hòn đảo:
“Viện trưởng... là mộ địa phía bắc! Mộ địa pháp sư điên cũ... oán khí tích tụ vạn năm ở đó đang trỗi dậy. Màn sương ảo giác đen kịt đang đặc quánh lại, tôi nhìn thấy những bóng ma mộng cảnh... chúng đang bò ra khỏi những nấm mồ đá!”
Phía sau Tiêu Vân, Cố Diên Niên — vị đại pháp sư hệ Hỏa vừa được tịnh hóa hoàn toàn chứng hoang tưởng tự thiêu — khẽ nhíu mày. Ngọn lửa vàng cam ấm áp quanh người ông ta khẽ bùng lên, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ xua tan bớt cái lạnh đang tràn vào hành lang. Thẩm Diệu Âm cũng ôm chặt cây đàn tranh U Hồn đã tịnh hóa đứng bên cạnh bảo vệ Tiêu Vân, đôi mắt trong trẻo đầy vẻ cảnh giác.
“Mộ địa pháp sư điên cũ sao?” Tiêu Vân khẽ lẩm bẩm, đầu óc hắn hoạt động hết công suất để phân tích thông tin dưới lăng kính khoa học hành vi và bệnh lý học thần kinh.
Nơi đó chôn cất hàng trăm pháp sư đã chết vì tẩu hỏa nhập ma dưới thời các giám ngục trưởng tàn bạo trước đây. Họ chết đi trong sự điên loạn, oán hận và đau đớn kịch liệt mà không hề được tịnh hóa tinh thần. Dưới góc độ sinh học ma pháp, mỗi pháp sư khi chết đi đều để lại tàn dư của “Hạt giống Sáng Thế” (Genesis Seed) ký sinh trong thùy não. Khi hàng trăm hạt giống bẩn thỉu đó tích tụ cùng sát niệm vạn năm trong một không gian cô lập ẩm ướt như mộ địa ngục, chúng sẽ biến thành một ổ dịch bệnh tinh thần khổng lồ, sẵn sàng phát tán bào tử độc hại để gặm nhấm linh hồn người sống.
“Tô Thiết, anh lập tức đưa Cố Diên Niên lên bếp dinh dưỡng để bảo vệ hệ thống lò sưởi ma tinh. Ngục đảo không thể mất đi nguồn nhiệt lúc này.” Tiêu Vân dứt khoát ra lệnh. “Thẩm Diệu Âm, cô ôm đàn đi cùng tôi. Thập Nhất, dẫn đường quay lại mộ địa, nhưng tuyệt đối giữ khoảng cách an toàn năm mươi mét.”
“Rõ!” Tô Thiết trầm giọng đáp, bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ đặt lên chuôi kiếm rèn từ sắt biển ngục mới, nghiêm túc thi hành mệnh lệnh.
...
Trong bóng tối mịt mù của đêm trăng khuyết, khu mộ địa pháp sư điên hiện ra như một nghĩa địa quỷ dị bị thế giới ruồng bỏ. Những tấm bia đá granite đen nứt nẻ, xiêu vẹo cắm rải rác trên sườn đất xám xịt bám đầy rêu phong biển độc. Sương mù oán khí màu đen pha lẫn những sợi tơ đỏ rực bẩn thỉu — tàn dư của sát niệm ma chướng — đang cuồn cuộn bốc lên từ các khe đất nứt nẻ, dệt thành một màn sương ảo giác dày đặc đến mức ngọn đèn măng-sông ma pháp ổn định trên tay Thập Nhất cũng chỉ có thể chiếu sáng trong vòng bán kính nửa mét.
Ẩn sâu sau một vách đá rêu phong khuất tầm mắt, một lão giả mặc áo choàng đen rách rưới đang ngồi xếp bằng giữa đống xương khô. Đó là Tát Bác, pháp sư hắc ám ẩn danh đang giả dạng làm một tù nhân điên loạn để nằm vùng sâu trong ngục. Khuôn mặt lão gầy má hóp xám xịt như xác chết, nhưng đôi mắt lục bảo quỷ dị lại đang phát sáng lập lòe đầy sát khí tàn nhẫn.
Trong tay Tát Bác là một chiếc hộp sọ pha lê rạn nứt đang thu thập những luồng oán khí màu đen đỏ từ dưới lòng mộ địa. Lão đang vận hành *Hắc Ám Hồn Kinh*, lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa méo mó để kích thích thùy thái dương của các xác chết pháp sư dưới đất:
“Trỗi dậy đi... những linh hồn bị nguyền rủa. Hãy dùng nỗi oán hận vạn năm của các ngươi để nuốt chửng lý trí của kẻ không ma lực kia. Dạ Ma... hãy ra đời!”
*Gào...*
Từ trung tâm màn sương đen kịt, một thực thể sương mù khổng lồ hình người dần ngưng tụ. Khuôn mặt nó biến dạng liên tục với đôi mắt đỏ rực phát sáng đầy sát khí oán hận — đó chính là Dạ Ma, thực thể oán linh mộng cảnh tà ác sinh ra từ sát niệm của những kẻ chết đi vì ngộ độc mana đỏ.
Lúc này, Thập Nhất đang di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma trong bóng tối mộ địa nhờ kỹ năng *Ẩn Nấp Bóng Đêm* thô sơ của Pháp Đồ Ám Hệ cấp 2. Gã tiến sát mép ranh giới mộ địa, đôi mắt sáng rực quan sát kỹ xung quanh. Đột ngột, gã phát hiện những sợi tơ oán khí đen đỏ đang bò lổm ngổm trên mặt đất như những con rết sống, hướng thẳng về phía chân tháp chính.
“Không tốt! Chúng đang nhắm vào khu nhà nghỉ hộ lý!” Thập Nhất kinh hoàng nghĩ thầm.
Chưa kịp lùi lại, Dạ Ma trong màn sương đen đột ngột khóa chặt tầm mắt đỏ rực vào gã. Thực thể tà ác há miệng gầm vang một tiếng vô thanh, bắn ra một luồng sóng não ác mộng cực mạnh thẳng vào thùy trán của Thập Nhất.
“Á!”
Thập Nhất hét lên một tiếng đau đớn. Mặc dù gã đã nhanh chóng thi triển *Ám Ảnh Độn Thuật* để đồng hóa cơ thể vào bóng của một tấm bia đá hòng né tránh đòn tấn công vật lý, nhưng thính giác và vỏ não của gã vẫn bị ma âm gặm nhấm kịch liệt. Tiếng gào thét, tiếng khóc lóc của hàng trăm pháp sư điên chết oan khuất dội thẳng vào não bộ gã, khiến gã ôm đầu quỳ sụp xuống, tai rỉ ra những vệt máu nhạt.
Bằng chút ý chí lý trí cuối cùng, Thập Nhất vứt mạnh chiếc ống nhòm đêm định vị sóng não xuống đất, dùng ma lực ám hệ kích hoạt một tia lửa bóng tối bắn thẳng lên trời hướng về phía ngọn hải đăng Hồn Tiêu để phát tín hiệu cảnh báo khẩn cấp, trước khi hoàn toàn bị màn sương ảo giác oán khí nuốt chửng.
...
Tại khu nhà nghỉ hộ lý, nơi ở sạch sẽ, ngăn nắp của đội ngũ hộ lý và vệ binh trung thành dưới quyền Tiêu Vân, bầu không khí yên bình của đêm muộn đột ngột bị phá vỡ.
Màn sương đen đỏ từ mộ địa đã âm thầm luồn lách qua các khe cửa đá granite cách âm, tràn vào bên trong các phòng ngủ. Luồng oán khí này không mang theo sát thương vật lý, nên hệ thống trận pháp cảnh báo thông thường hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Nó lướt qua cơ thể đang ngủ say của các hộ lý, lập tức xâm nhập vào mộng cảnh của họ.
“Không... đừng thiêu tôi... nước thánh... tôi cần nước thánh...”
Hai gã hộ lý trẻ tuổi đang nằm trên giường gỗ đột ngột giãy giụa dữ dội. Khuôn mặt họ vặn vẹo vì ác mộng kinh hoàng, hai bàn tay co quắp lại, điên cuồng cào cấu lên mặt và ngực của chính mình, tự rạch rách da thịt đến mức rỉ máu tươi. Đó là phản ứng phụ của việc vỏ não bị Dạ Ma kích thích thùy đỉnh, gây ra hội chứng hoảng loạn tự hại lâm sàng kịch phát.
Tiểu Đao — gã hộ lý nhanh nhẹn chuyên trách hỗ trợ thôi miên — bừng tỉnh giấc. Nhìn thấy màn sương đen đỏ đang bao phủ căn phòng và tiếng gào thét tự hại của đồng nghiệp, gã hoảng loạn bật dậy.
“Gió! Mau thổi bay màn sương này đi!”
Tiểu Đao vội vã ngưng tụ phong mana, thi triển *Tốc Phong Bộ* kết hợp phong thuật sơ cấp để tạo ra một luồng gió xoáy định thổi bay màn sương độc ra ngoài cửa sổ. Thế nhưng, một hiện tượng quỷ dị xảy ra: luồng gió xoáy của gã vừa chạm vào màn sương đen đỏ liền bị oán khí ký sinh hấp thụ hoàn toàn. Mana phong hệ thô sơ đóng vai trò như chất dinh dưỡng, khiến sương mù oán khí bành trướng dữ dội hơn gấp đôi, bao phủ toàn bộ căn phòng ngủ.
“A...” Tiểu Đao kinh hoàng phát hiện cơ thể mình bị đông cứng hoàn toàn. Hệ thần kinh vận động của gã bị phong tỏa bởi hiện tượng “bóng đè” — chứng liệt thân khi ngủ do Dạ Ma cưỡng chế sóng não về tần số Delta bạo loạn. Gã nằm bất động trên giường, mắt trợn tròn nhìn màn sương đen đang áp sát gáy mình.
Đúng lúc đó, cửa gỗ phòng nghỉ bị đá văng ra.
Tiêu Vân bước vào. Đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu của hắn cầm chặt chiếc *Chuông Bạc Mộng Cảnh (Mẫu sơ khai)* dính máu từ vết bỏng tay hôm trước. Thẩm Diệu Âm ôm đàn tranh sát cánh bên cạnh, ngọn đèn măng-sông ma pháp ổn định trên tay cô tỏa ra ánh sáng vàng cam dịu nhẹ, triệt tiêu bớt những bóng ma ảo giác đang chập chờn quanh tường đá.
Năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* của Tiêu Vân lập tức hoạt động ở công suất tối đa. Một màng chắn ánh sáng bạc nhạt vô hình bao bọc quanh não bộ hắn, bẻ gãy hoàn toàn mọi luồng ma âm gào thét đang muốn đóng băng lý trí của hắn. Hắn bước thẳng qua màn sương đen đỏ mà không hề chịu bất kỳ ảnh hưởng nào, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi nhưng lý trí sắc bén quét nhanh qua căn phòng ngủ hỗn loạn.
“Hai hộ lý bị thương nhẹ do tự cào rách da thịt... Tiểu Đao bị liệt thân do ức chế thùy đỉnh...” Tiêu Vân lập tức chẩn đoán nhanh tình trạng lâm sàng.
Thế nhưng, cảnh tượng kinh hoàng nhất xuất hiện ở góc phòng.
Lão Trương — Hộ lý trưởng đáng tin cậy của ngục — lúc này đang đứng sừng sững bên cạnh giường của Tiểu Đao. Gương mặt thô kệch đầy vết sẹo của gã hoàn toàn vô thần, đôi mắt mở to trợn trừng nhưng trống rỗng, đồng tử co rút lại như mắt mèo. Gã đang ở trong trạng thái mộng du vô thức cực nặng do bị Dạ Ma xâm nhập sâu vào mộng cảnh hận thù cũ thời làm lính ngục tàn bạo.
“Mày... mày dám báo cáo tao ăn chặn công quỹ... mày phải chết...” Lão Trương lẩm bẩm những câu nói vô nghĩa bằng giọng khàn đặc, đầy sát khí bạo lực.
Cánh tay thô kệch của gã giơ cao, bàn tay nắm chặt một thanh dao găm sắt gỉ sét nhọn hoắt, kề sát sạt vào cổ họng đang run rẩy của Tiểu Đao. Tiểu Đao bị liệt thân hoàn toàn, nước mắt sinh lý trào ra khóe mắt, chỉ có thể trừng mắt nhìn lưỡi dao găm đang từ từ hạ xuống cổ mình.
“Lão Trương! Dừng tay lại!” Tiêu Vân thét lớn, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực lý trí dội thẳng vào đại não vô thần của Lão Trương.
Hắn giơ cao chiếc chuông bạc dính máu ấm rướm ra từ vết bỏng tay của mình, ngón tay run rẩy gõ mạnh vào thành chuông.
*Keng...*
Tiếng chuông bạc mộng cảnh ngân vang, phát ra luồng sóng âm tần số 10Hz Alpha hữu hình màu bạc nhạt bắn thẳng vào thùy thái dương của Lão Trương, tạm thời đóng băng hành vi bạo lực của gã mộng du trong tích tắc sinh tử. Nhưng ngoài kia, sương mù oán khí của Dạ Ma vẫn đang cuồn cuộn tràn vào từ mộ địa, bao phủ toàn bộ tháp chính trong một màu u ám quỷ dị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!