Nhạc nềnBattleField4

Ngọn Lửa Không Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng hầm hập phả vào mặt Tiêu Vân ngay khi hắn vừa bước chân qua ranh giới của tầng hầm số 9. Sự đối lập tàn nhẫn giữa cái lạnh buốt xương của cơn bão tuyết bên ngoài và luồng nhiệt độc đặc quánh dưới lòng đất khiến vết thương rách sâu trên vai trái của hắn co rút lại, đau nhói lên từng hồi. Máu tươi rỉ qua lớp băng gạc trắng, thấm đẫm một mảng áo khoác lông xám tro rách nát. Dưới lớp vải, cái lạnh của tuyết tan đan xen với hơi nóng hừng hực tạo thành một cảm giác ngứa rát, châm chích đến tận xương tủy.


Nhưng Tiêu Vân không dừng lại. Hắn khẽ siết chặt đôi bàn tay đang bị bỏng nặng, quấn băng gạc rướm máu tươi — vết tích của ca cấp cứu bão mana đỏ hôm trước. Thể xác này chỉ là một người thường yếu ớt, hoàn toàn không có lấy nửa phần ma lực để tự sưởi ấm hay chữa lành, nhưng đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đó là sự trầm tĩnh của một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại, một mỏ neo lý trí bất hoại.


Phía sau hắn, Thẩm Diệu Âm ôm chặt cây đàn tranh U Hồn đã được tịnh hóa hoàn toàn. Đôi mắt cô trong trẻo, không còn một tia u uất của chứng trầm cảm lâm sàng, nhưng gương mặt vẫn lộ vẻ lo lắng khi nhìn thấy bờ vai rỉ máu của Tiêu Vân. Tô Thiết, đội trưởng vệ binh với bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu sau trận chiến trước, tay cầm một ngọn đèn măng-sông ma pháp ổn định, trầm mặc đi bên cạnh bảo vệ.


“Viện trưởng Tiêu, cẩn thận!” Lão Trương — giờ đã là Hộ lý trưởng của ngục — đột ngột hét lên, giơ cánh tay thô kệch chắn trước mặt Tiêu Vân.


Ở cuối hành lang đá granite, phòng giam biệt khu hỏa hệ đang bốc khói nghi ngút. Tiếng gào thét xé lòng của Cố Diên Niên dội vào vách đá cách âm, méo mó và đầy rẫy sự đau đớn kịch liệt.


“Nóng quá! Lửa đang đốt xương tủy tôi! Cứu tôi với... không, hãy giết tôi đi! Tôi phải tự thiêu để dập tắt nó!”


Một luồng hỏa mana đỏ rực, bẩn thỉu rò rỉ qua khe cửa sắt bọc đệm, thiêu rụi hoàn toàn những tấm đệm lót giảm chấn dệt từ tảo biển xung quanh. Cố Diên Niên, đại pháp sư hệ Hỏa cấp 5, đang điên cuồng cào cấu lên cơ thể mình. Da thịt ông ta gầy guộc như một bộ xương khô, đỏ ửng lên như quặng sắt nung trong lò đúc, tóc rụng sạch, và mỗi nhịp thở phả ra những luồng khói nóng hừng hực mang theo độc tố mana đỏ bẩn thỉu.


“A! Nước! Mau mang nước đến đây dội cho gã điên này!” Một gã lính ngục mới hoảng loạn vác một thùng nước biển lạnh buốt định lao lên dội thẳng vào phòng giam.


“Dừng lại ngay!” Tiêu Vân hét lớn, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực đóng băng hành động của gã lính ngục trong tích tắc.


“Nhưng... nhưng lửa đang thiêu đốt ông ta, Viện trưởng!” Gã lính ngục run rẩy phân trần.


“Ngốc nghếch!” Tiêu Vân bước lên, ánh mắt lạnh lùng quét qua gã. “Dưới góc độ sinh học ma pháp, ngọn lửa của Cố Diên Niên bộc phát từ bên trong mạch máu do quá tải nhiệt độc của Liệt Dương Thần Công. Da thịt ông ta đang ở nhiệt độ cực hạn. Nếu ngươi dội nước lạnh đột ngột lên người ông ta, sự chênh lệch nhiệt độ kịch liệt sẽ gây ra hiện tượng sốc nhiệt vật lý, làm co thắt động mạch ngoại biên tức thì, dẫn đến vỡ mạch máu não và tự bạo mana hỏa lập tức! Ngươi muốn giết chết ông ta và san bằng cả tầng hầm này sao?”


Lời phân tích khoa học, đanh thép của Tiêu Vân khiến gã lính ngục mặt cắt không còn giọt máu, lập tức buông thùng nước xuống, lùi lại phía sau Tô Thiết.


“Lão Trương, Tô Thiết, phối hợp với tôi!” Tiêu Vân lập tức ra lệnh, đầu óc hắn hoạt động hết công suất để thiết lập phác đồ điều trị lâm sàng. “Mở van xả của Suối tịnh hóa ngầm dẫn trực tiếp vào bồn tắm đá trong phòng biệt giam. Chúng ta cần dùng thủy liệu pháp ấm áp để đánh lừa hệ thần kinh cảm giác của ông ta.”


Lão Trương nhanh nhẹn lao đến góc tường, gạt mạnh chiếc cần gạt cơ khí rỉ sét. Tiếng nước chảy rầm rì vang lên dưới lòng đất. Suối tịnh hóa ngầm — nguồn nước ấm tự nhiên chứa khoáng chất đặc biệt làm dịu hệ thần kinh ngộ độc mana — bắt đầu tràn vào bồn tắm đá granite khổng lồ bên trong phòng giam, bốc hơi nghi ngút.


“Vào trong!”


Tiêu Vân đi đầu, bước thẳng vào căn phòng giam nóng như một lò bánh mì. Năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* lập tức kích hoạt, tạo ra một màng chắn ánh sáng bạc nhạt vô hình quanh não bộ hắn, triệt tiêu hoàn toàn luồng ma âm rít gào và ảo giác thiêu đốt đang muốn ăn mòn lý trí của hắn.


Tô Thiết và Lão Trương dùng hết sức bình sinh, bất chấp hơi nóng bỏng rát, lao vào khống chế hai cánh tay gầy guộc của Cố Diên Niên, cưỡng chế đặt ông ta nằm ngập người vào bồn tắm Suối tịnh hóa ngầm.


Ngay khi cơ thể nóng bỏng của hỏa pháp sư tiếp xúc với dòng nước ấm chứa khoáng chất tịnh hóa, một tiếng “xèo xèo” chói tai vang lên. Hơi nước bốc lên mù mịt, đặc quánh. Khoáng chất đặc biệt trong suối ngầm bắt đầu thẩm thấu qua lỗ chân lông, trung hòa và hòa tan bớt các hạt nhiệt độc mana đỏ bám chặt trên da thịt ông ta. Nhịp tim điên cuồng của Cố Diên Niên khẽ giảm nhẹ, nhưng đôi mắt ông ta vẫn trợn trừng, đỏ ngầu đầy ảo giác.


“Tôi vẫn nóng... Lửa vẫn đang đốt cháy linh hồn tôi! Nó muốn thiêu rụi tất cả!” Cố Diên Niên giãy giụa dữ dội, nước suối ngầm bắn tung tóe.


Tiêu Vân bước tới sát mép bồn tắm đá. Hơi nước nóng phả thẳng vào mặt khiến trán hắn rịn đầy mồ hôi, tay áo khoác lông xám tro khẽ bị tàn lửa rò rỉ làm bỏng nhẹ, cháy sém một góc. Hắn chậm rãi giơ chiếc *Chuông Bạc Mộng Cảnh (Mẫu sơ khai)* dính máu trên đôi tay quấn gạc của mình lên, gõ nhẹ.


*Keng...*


Âm tần ổn định 10Hz Alpha vang lên, ngân dài trong làn sương khói mịt mù. Sóng âm màu bạc nhạt lan tỏa, dập tắt các dao động sóng não hỗn loạn do Liệt Dương Thần Công tạo ra trên thùy trán của Cố Diên Niên.


“Cố Diên Niên! Nhìn tôi!” Tiêu Vân trầm giọng nói, ngôn từ của hắn mang theo ám thị tâm lý cực mạnh, bẻ gãy mọi ảo giác hoang tưởng. “Hãy cảm nhận dòng nước ấm xung quanh. Đó không phải là ngọn lửa đốt cháy cô độc. Hãy lắng nghe tiếng gió tuyết đang rít gào bên ngoài tháp chính.”


Cố Diên Niên khựng lại một nhịp, đôi mắt hoang dại khẽ hướng về phía Tiêu Vân.


“Bên ngoài kia, bão tuyết đang đóng băng toàn bộ ngục đảo.” Giọng Tiêu Vân đều đặn, vang vọng dứt khoát. “Đám trẻ tập sự, Dạ Lam, và hàng trăm phạm nhân đang run rẩy trong giá rét buốt xương. Họ sắp chết cóng vì không có nguồn nhiệt sưởi ấm. Ngọn lửa của ông... nó không phải là độc tố tàn phá, không phải là ác quỷ thiêu rụi linh hồn ông.”


Hắn cúi người xuống, áp sát vầng trán lạnh lùng của mình gần sát khuôn mặt đang bốc khói của Cố Diên Niên, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt tâm trí đối phương:


“Đó là hơi ấm sưởi ấm duy nhất bảo vệ họ. Ông không phải là kẻ hủy diệt, Diên Niên! Ông là người sưởi ấm cho họ. Hãy chuyển hóa ngọn lửa này thành hơi ấm tịnh hóa, bảo vệ đồng đội của ông!”


*Keng... Keng...*


Tiếng chuông bạc mộng cảnh liên tục cộng hưởng cùng tiếng đàn tranh tịnh hóa màu lam nhạt của Thẩm Diệu Âm từ xa dội vào hầm ngục, tạo thành một vùng liên kết sóng não Alpha hoàn mỹ.


Sự tái cấu trúc nhận thức sâu sắc chạm đến tầng sâu nhất trong tiềm thức bị tổn thương của Cố Diên Niên. Ông ta nhận ra mình không còn cô độc, ngọn lửa của mình không còn là một lời nguyền rủa đáng sợ cần phải tự thiêu để dập tắt, mà là một tài nguyên quý giá đang được cả ngục đảo khao khát chờ đợi.


“Tôi... tôi không phải là ác quỷ...” Cố Diên Niên lẩm bẩm, dòng lệ nóng hổi chảy ra từ khóe mắt đỏ ngầu, lập tức bốc hơi thành làn khói trắng.


Một tiếng nổ nhẹ vang lên sâu trong ma mạch của ông ta. Luồng hỏa mana đỏ bẩn thỉu, cuồng bạo xung quanh người Cố Diên Niên đột ngột thu hồi, chuyển hóa hoàn toàn thành một ngọn lửa màu vàng cam dịu nhẹ, thuần khiết và ấm áp vô ngần — *Hỏa Diệm Tịnh Hóa*.


Nhiệt độc bị trung hòa hoàn toàn. Cố Diên Niên mở mắt, đồng tử đỏ ngầu đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt tỉnh táo, trầm tĩnh của một đại pháp sư cấp 5 đã tìm lại được lý trí của chính mình. Ông ta đạt trạng thái tỉnh táo hoàn toàn, Đồng Thuận Nhận Thức lập tức tăng vọt lên mức ổn định.


“Viện trưởng Tiêu... cảm ơn ngài đã khai sáng cho tôi.” Cố Diên Niên chậm rãi đứng dậy từ bồn nước ấm, ngọn lửa vàng cam quanh người ông ta không còn làm bỏng rát da thịt nữa, mà tỏa ra một hơi ấm dịu dàng như ánh mặt trời mùa xuân.


“Bây giờ, hãy thực hiện nhiệm vụ của ông, Diên Niên.” Tiêu Vân mỉm cười nhạt, khẽ lau vệt máu mũi vừa chảy ra do kiệt sức tinh thần lực.


Cố Diên Niên gật đầu đầy tôn kính. Ông bước đến trước lò sưởi ma tinh tập trung khổng lồ của tầng hầm, đặt hai bàn tay gầy guộc lên lõi ma tinh. Ông vận hành hỏa mạch đã tịnh tịnh hóa, nhẹ nhàng truyền ngọn lửa vàng cam ấm áp vào hệ thống ống dẫn nhiệt bằng đá của toàn bộ tháp chính.


*Ầm...*


Lò sưởi ma tinh tập trung bùng lên ngọn lửa màu vàng cam ấm áp, xua tan hoàn toàn cái lạnh đóng băng của Biển Chết. Hơi ấm lan tỏa dọc theo các đường ống đá, tràn lên các phòng giam tầng một, sưởi ấm toàn bộ ngục đảo trong sự ngỡ ngàng, reo hò của đám lính ngục và phạm nhân.


Tiêu Vân khẽ thở phào, tựa lưng vào vách đá lạnh để giữ thăng bằng cho cơ thể đang kiệt quệ tinh thần lực sau ca điều trị kịch tính.


Đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía lối vào hành lang tối tăm. Thập Nhất — trinh sát bóng đêm của ngục — lao vào với gương mặt nhợt nhạt, hơi thở dồn dập đầy vẻ hốt hoảng:


“Viện trưởng Tiêu... có biến! Tôi vừa phát hiện các bóng ma oán linh kỳ lạ xuất hiện dày đặc quanh khu vực mộ địa pháp sư điên cũ vào ban đêm!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!