Nhạc nềnBattleField4

Tiếng Đàn Tịnh Hóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gầm rú bên ngoài nhà kho dược liệu như một con dã thú bị thương, điên cuồng cào cấu vào những vách đá granite đen nhám của Ngục Hồn Tiêu. Cái lạnh buốt giá của Biển Chết Vĩnh Hằng men theo những khe hở rỉ sét của tháp chính, tràn vào hành lang tối tăm, mang theo hơi thở của băng tuyết và mầm mống của sự hỗn loạn. Nhiệt độ đang giảm sâu một cách chóng mặt. Dù không có ma lực để cảm nhận dòng chảy năng lượng, Tiêu Vân vẫn có thể nhận ra sự co thắt của các mạch máu trên cơ thể mình qua những cơn nhói buốt rành rọt ở bả vai trái.


Vết thương rách sâu do kiếm khí của Kiếm Thánh Tần Vô Phong hôm trước, dù đã được tịnh hóa bằng dung môi trung hòa, nay gặp cái lạnh âm độ lại bắt đầu nhức nhối râm ran. Đôi bàn tay của hắn, quấn chặt trong những dải băng gạc trắng dính máu từ vết bỏng rộp nặng do tiếp xúc với hỏa độc, khẽ run nhẹ khi hắn siết chặt chiếc áo khoác lông xám tro rách nát.


“Viện trưởng Tiêu, ngài thực sự muốn đi sao?” Lão Sâm lo lắng nhìn hắn, đôi bàn tay gầy guộc của ông lão quản kho run rẩy cầm cuốn sổ kiểm kê da thú. “Cơn bão tuyết này đang đóng băng thùy trán của các pháp sư điên ở tầng một. Nếu chúng ta không có Ấm Áp Ma Tinh để sưởi ấm, chỉ trong vòng ba ngày nữa, làn sóng lo âu tập thể sẽ bùng phát thành một cuộc bạo loạn điên cuồng.”


“Chính vì thế chúng ta không thể chờ đợi, Lão Sâm.” Tiêu Vân điềm tĩnh nói, giọng hắn khàn đặc nhưng đều đặn, toát lên thứ uy quyền lý trí của một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại. “Nhưng trước khi tịnh hóa Cố Diên Niên để lấy nguồn nhiệt tự chủ, tôi cần một mỏ neo an thần có thể bao phủ diện rộng. Nếu không, ngọn lửa của ông ta khi bùng phát sẽ kích thích các ca bệnh khác phát điên trước khi kịp tịnh hóa.”


“Ý ngài là... Thẩm Diệu Âm?” Tô Thiết đứng bên cạnh trầm giọng hỏi. Đội trưởng vệ binh với bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ nhíu mày. “Nữ nhạc pháp sư trầm cảm ở phòng biệt giam số 7? Ba năm nay cô ta không hề nói một lời, chỉ ôm chặt cây đàn tranh U Hồn khóc lóc. Mỗi khi lính ngục đến gần, ma pháp âm thanh phản phệ của cô ta lại phát ra những sóng âm u uất, khiến người nghe muốn tự sát.”


“Trầm cảm lâm sàng thể nặng kết hợp với phản phệ của Hồn Thiên Nhạc Phổ.” Tiêu Vân gật đầu, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi nhưng sắc bén của hắn bừng sáng lên một tia logic khoa học. “Cô ấy không muốn hại người, cô ấy chỉ đang tự vệ bằng cách đóng kín thế giới nội tâm. Tiếng đàn của cô ấy chính là mỏ neo hành vi duy nhất. Nếu chúng ta tịnh hóa được tiếng đàn đó, chúng ta sẽ có một vùng âm thanh an thần tự nhiên để bảo vệ sóng não cho toàn ngục trong suốt quá trình tịnh hóa hỏa mạch của Cố Diên Niên.”


Hắn quay sang Dạ Lam, cô bé trợ lý đang ôm chặt cuốn sổ da cừu ghi chép bệnh án vào trước ngực, người run cầm cập vì lạnh. “Dạ Lam, mang theo hộp xông hương San Hô Lam Hải và ống nghe nhịp tim cộng hưởng. Chúng ta xuống phòng biệt giam số 7.”



***



Lối xuống phòng biệt giam số 7 của tầng hầm tháp chính ngập tràn sương lạnh và bóng tối. Những ngọn đèn măng-sông ma pháp ổn định tỏa ra ánh sáng vàng cam dịu nhẹ, cố gắng xua đi những bóng ma ảo giác do sương mù mana đỏ rò rỉ tạo ra trên các vách đá ẩm ướt. Tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài bị những bức tường đá cách âm tuyệt đối chặn lại, chỉ còn tiếng bước chân vụng về của Tiêu Vân và tiếng răng va vào nhau cầm cập của Dạ Lam vang lên sột soạt.


Đứng trước cánh cửa sắt nặng nề của phòng giam số 7, Tô Thiết tra chìa khóa vào ổ. Tiếng xích sắt lách cách vang lên, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một không gian lạnh lẽo, ẩm ướt và ngột ngạt đến nghẹt thở.


Trong góc tối của căn phòng giam bằng đá granite, một nữ tử gầy gò, mảnh mai đang ngồi bó gối, đầu gục xuống hai đầu gối run rẩy. Mái tóc dài xơ xác màu hạt dẻ rũ rượi che khuất khuôn mặt nhợt nhạt không chút thần sắc. Hai cánh tay gầy guộc như nhánh củi khô của cô đang ôm chặt lấy một cây đàn tranh cổ bằng gỗ mun đen nhánh — đàn tranh U Hồn. Quanh thân cô, một luồng mana âm thanh màu lam xám nhạt dao động một cách hỗn loạn, phát ra những tiếng u uất rầm rì như tiếng khóc than dưới nấm mồ.


“Thẩm Diệu Âm.” Dạ Lam khẽ gọi, giọng cô bé run lên vì sợ hãi khi cảm nhận được sóng âm u uất đang gặm nhấm màng nhĩ. Cô bé bước lên một bước, cố gắng dùng lời khuyên nhủ thông thường: “Chị Thẩm, chị đừng buồn nữa... Viện trưởng Tiêu đến cứu chị đây. Hãy cố lên, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi, ngục đảo sẽ không bỏ rơi chị...”


“Đừng nói nữa, Dạ Lam!” Tiêu Vân đột ngột nghiêm giọng ngăn cản.


Nhưng đã muộn. Những lời khuyên “cố lên” sáo rỗng của Dạ Lam vô tình chạm vào vùng nhạy cảm của người trầm cảm lâm sàng. Đối với họ, việc bị ép buộc phải “tốt lên” hay “cố gắng” trong khi cơ thể và tinh thần hoàn toàn kiệt quệ là một loại bạo lực nhận thức tàn nhẫn.


Thẩm Diệu Âm đột ngột run bắn lên. Đôi mắt sưng húp, đục ngầu không chút sức sống của cô ngước lên nhìn Dạ Lam đầy hoảng loạn. Luồng mana âm thanh màu lam xám quanh thân cô lập tức bùng phát dữ dội.


“Tránh ra... tránh xa tôi ra... tôi là kẻ vô dụng... tôi chỉ mang lại cái chết...”


Cô gào lên trong câm lặng, hai bàn tay gầy gò điên cuồng cào cấu lên dây đàn tranh U Hồn.


*Boong! Boong! Boong!*


Những nốt nhạc đứt gãy, chói tai vang lên, mang theo sóng âm phản phệ của Hồn Thiên Nhạc Phổ quét ra xung quanh. Sóng âm u uất như những chiếc gai nhọn đâm thẳng vào thùy trán của người nghe. Dạ Lam khóc thét lên, hai tay bịt chặt tai, loạng choạng lùi lại, khuỵu gối xuống nền đá lạnh lẽo vì cơn đau đầu kịch phát dâng lên. Ngay cả Tô Thiết cũng phải cắn răng, sắc mặt trắng bệch, tay siết chặt chiếc côn sắt để giữ vững thăng bằng trước luồng ma âm muốn kéo linh hồn người ta xuống vực sâu tự hại.


Chỉ có Tiêu Vân là vẫn đứng thẳng lưng.


Năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* của linh hồn xuyên không hoạt động ở công suất tối đa. Một màng chắn ánh sáng bạc nhạt vô hình bao bọc quanh não bộ của hắn, triệt tiêu hoàn toàn luồng ma âm u uất của Thẩm Diệu Âm ngay khi nó vừa tiếp cận. Hắn không có ma lực, nhưng lý trí của hắn là một mỏ neo bất hoại giữa cơn bão tinh thần.


“Dạ Lam, lùi lại phía sau tôi.” Tiêu Vân bình tĩnh ra lệnh. “Người trầm cảm lâm sàng không cần những lời khuyên sáo rỗng. Khi thùy trán của họ bị tê liệt bởi độc tố mana, họ không có năng lượng sinh học để 'cố gắng'. Lời khuyên của em chỉ khiến họ cảm thấy tội lỗi và bất lực hơn vì không thể đáp ứng được kỳ vọng của người khác.”


Hắn chậm rãi bước lên phía trước, giữ khoảng cách an toàn chính xác 1.5 mét — ranh giới khoảng cách lâm sàng giúp bệnh nhân không cảm thấy bị đe dọa xâm nhập không gian riêng tư.


Tiêu Vân ngồi xuống nền đá lạnh lẽo, đối diện với Thẩm Diệu Âm đang thở dốc, đôi mắt cô tràn đầy sự nghi kỵ và hoảng loạn. Hắn không vội vã dùng chuông bạc, cũng không dùng lời nói ám thị. Hắn mở hộp gỗ đeo hông, lấy ra một nhánh *San Hô Lam Hải* màu xanh biển sâu dẹt dặn.


Bằng đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu đau nhức, Tiêu Vân đánh lửa, châm nhẹ vào nhánh san hô. Một làn khói mỏng màu lam nhạt bắt đầu tỏa ra, mang theo mùi hương của muối biển, gió khơi và một chút ngọt dịu của thảo mộc an thần. Mùi hương của San Hô Lam Hải từ từ lan tỏa trong căn phòng giam ẩm ướt, làm chậm nhịp tim và xoa dịu hệ thần kinh đang căng thẳng tột độ của Thẩm Diệu Âm.


“Tôi không đến đây để bảo cô phải cố gắng, Diệu Âm.” Tiêu Vân nhẹ nhàng nói, giọng hắn trầm ấm, đều đặn như nhịp gõ của đồng hồ cát. “Tôi đến đây chỉ để lắng nghe cô. Nỗi buồn của cô, sự cô độc của cô... tất cả đều hợp lệ. Cô không cần phải giấu nó đi.”


Hắn lấy chiếc *Ống Nghe Nhịp Tim Cộng Hưởng* đeo trên cổ, áp nhẹ đầu nghe bằng tinh thể hải hồn xuống mặt đất đá sát gần chân cô, truyền tần số lắng nghe vào lòng đất. Qua ống nghe, Tiêu Vân cảm nhận được nhịp tim của Thẩm Diệu Âm đang đập một cách hỗn loạn, sluggish và nặng nề — một tần số trầm cảm điển hình do mana âm thanh phản phệ ngược vào thùy thái dương.


“Hơn ba năm qua, cô đã phải gánh chịu một mình khúc nhạc u uất này.” Tiêu Vân nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt thâm quầng của hắn tràn ngập sự thấu cảm sâu sắc của một y sĩ lâm sàng. “Hồn Thiên Nhạc Phổ bắt cô phải dệt nỗi đau thành nhạc để đổi lấy sức mạnh. Nhưng cô không muốn dùng nó để làm hại đồng đội, nên cô đã chọn cách quay ngược tiếng đàn vào chính linh hồn mình để tự hủy hoại. Cô không phải là kẻ vô năng... cô là người lương thiện nhất ở nơi này.”


Lời nói của Tiêu Vân như một mũi kim chọc thủng bong bóng phòng ngự bấy lâu nay của Thẩm Diệu Âm.


Đôi vai gầy guộc của cô khẽ run lên. Nhân cách khép kín, u uất của cô bắt đầu rạn nứt trước sự lắng nghe không phán xét của vị Viện trưởng không ma lực này.


“Nhưng... tiếng đàn của tôi... chỉ mang lại cái chết...” Cô khàn giọng nói, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má nhợt nhạt, nhỏ xuống mặt gỗ đàn tranh U Hồn.


“Không, đó là vì cô chưa tìm được mỏ neo để điều hòa nó.”


Tiêu Vân chậm rãi lấy chiếc *Chuông Bạc Mộng Cảnh (Mẫu sơ khai)* từ trong túi áo khoác lông xám tro. Chiếc chuông bạc thô sơ dệt từ đá hải hồn phế thải, hơi bám vệt máu khô từ vết bỏng tay của hắn, phát ra ánh sáng bạc nhạt dịu nhẹ dưới ánh đèn măng-sông.


Hắn dùng ngón tay quấn gạc gõ nhẹ vào vành chuông.


*Keng...*


Một âm thanh trong trẻo, ngân vang phát ra, lan tỏa một làn sóng âm tần số thấp chính xác 10Hz (Alpha) vào không khí. Sóng âm màu bạc nhạt quét qua phòng giam, chạm vào luồng mana âm thanh màu lam xám của Thẩm Diệu Âm, triệt tiêu hoàn toàn những dao động hỗn loạn và u uất của nó.


“Hãy nghe theo nhịp chuông của tôi, Diệu Âm.” Tiêu Vân ám thị bằng giọng nói trầm ấm. “Hít vào theo tiếng ngân... giữ hơi thở... và thở ra khi tiếng chuông tắt. Hãy để thùy trán của cô được nghỉ ngơi. Cô không cô độc. Tôi ở đây để gánh vác nhịp thở cùng cô.”


*Keng...*


Thẩm Diệu Âm nhắm mắt lại. Dưới tác động của mùi hương San Hô Lam Hải và tần số Alpha ổn định của chuông bạc mộng cảnh, nhịp tim hỗn loạn của cô bắt đầu chậm lại, đồng điệu với nhịp gõ của Tiêu Vân. Luồng mana u uất màu lam xám quanh người cô dần thu hồi vào cơ thể, chuyển hóa thành một luồng ánh sáng màu lam nhạt trong trẻo, thuần khiết.


“Bây giờ, hãy đặt tay lên dây đàn.” Tiêu Vân khích lệ một cách ôn hòa. “Đừng sợ hãi ngọn gió của chính mình. Hãy dệt hơi ấm của San Hô Lam Hải và tiếng chuông bạc này vào tiếng đàn của cô. Hãy tấu khúc nhạc của sự sống.”


Thẩm Diệu Âm run rẩy đưa đôi bàn tay gầy gò đặt lên những sợi dây tơ đồng của đàn tranh U Hồn. Móng tay của cô đã bị rạn nứt nhẹ, rướm máu do gảy đàn quá sức trong cơn xúc động trước đó, nhưng cô không còn cảm thấy đau đớn hay sợ hãi nữa.


Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay khẽ gảy lên dây đàn đầu tiên.


*Từng...*


Một nốt nhạc vang lên. Nhưng lần này, nó không còn là tiếng khóc than u uất dưới nấm mồ, mà là tiếng sóng biển vỗ về êm dịu, tiếng gió khơi trong lành và ấm áp của mùa xuân.


*Thiên Địa Trầm Khúc* — khúc nhạc vốn bị coi là nguyền rủa trầm cảm — nay dưới sự tịnh hóa nhận thức của Tiêu Vân đã chuyển hóa thành phác đồ *Âm Nhạc Trị Liệu Đồng Điệu* tối cao.


Thẩm Diệu Âm bắt đầu gảy đàn liên tục. Đôi mắt cô mở ra, không còn đục ngầu hoang dại, mà trong trẻo phản chiếu ánh sáng màu lam nhạt phát ra từ những sợi dây đàn. Tiếng đàn tranh trầm bổng, du dương đan xen hoàn mỹ với nhịp gõ *Keng... Keng...* đều đặn của Chuông Bạc Mộng Cảnh trên tay Tiêu Vân, tạo thành một bản giao hưởng lý trí tịnh hóa vô song.


Sóng âm màu lam nhạt đan xen với ánh sáng bạc của chuông tạo thành một màng chắn năng lượng khổng lồ, từ từ mở rộng ra ngoài phòng giam số 7. Nó đi qua những bức tường đá granite dày cộp, lan tỏa dọc theo các hành lang tối tăm, tràn lên tầng một, và bao phủ toàn bộ cấu trúc của Ngục Hồn Tiêu.


Tại đại sảnh sinh hoạt chung tầng một, hàng chục pháp sư điên nhẹ đang run rẩy, gào thét vì lo âu dưới cái lạnh của bão tuyết đột ngột im lặng. Cơn đau đầu co thắt do ngộ độc mana đỏ bẩn thỉu bấy lâu nay của họ bỗng chốc biến mất như có một bàn tay vô hình xoa dịu. Đám lính ngục cũ đang mệt mỏi tuần tra cũng dừng bước, buông thõng vũ khí, nhắm mắt tận hưởng sự bình yên tinh thần chưa từng có trong đời.


Tiếng đàn tịnh hóa màu lam nhạt lan tỏa khắp ngục tháp, xoa dịu hoàn toàn các cơn đau đầu co thắt của lính ngục và phạm nhân.


Thẩm Diệu Âm dừng tay đàn, cúi đầu nhìn cây đàn tranh U Hồn, dòng lệ trong vắt chảy dài trên má. Cô đạt trạng thái tỉnh táo hoàn toàn, ngước đầu nhìn Tiêu Vân với lòng biết ơn tột đỉnh dệt từ sự đồng điệu linh hồn hoàn mỹ.


Nhưng niềm vui ngắn ngủi chưa kịp trọn vẹn, từ phía phòng giam hỏa hệ lân cận ở tầng hầm số 9, một luồng khí nóng hầm hập đột ngột tràn tới dọc hành lang đá, làm tan chảy những mảng băng tuyết bám trên tường. Tiếng gào thét cuồng bạo của hỏa pháp sư Cố Diên Niên bùng phát dữ dội, một ánh đỏ hừng hực của lửa độc hỏa hệ bắt đầu le lói ở cuối con đường tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!