Nhạc nềnBattleField4

Phong Tỏa Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết ma pháp bùng phát từ Biển Chết Vĩnh Hằng không có dấu hiệu suy giảm, trái lại càng lúc càng hung hãn gầm rú quanh những vách đá granite đen nhám của Ngục Hồn Tiêu. Tuyết rơi dày đặc, xám xịt và lạnh buốt, nhanh chóng phủ một lớp băng mỏng lên cầu cảng đá Đen. Những đợt sóng đen ngòm cuộn trào dưới làn sương giá, vỗ sầm sập vào chân cầu tàu rỉ sét, tung bọt nước đóng băng lạnh buốt tê tái.


Tiêu Vân đứng sát mép cảng, vạt áo khoác lông xám tro rách nát bay phần phật trong gió lạnh. Vết thương rách sâu bên vai trái của hắn, dính nước mưa tuyết lạnh giá, đang không ngừng rỉ máu tươi. Cơn đau buốt nhói chạy dọc theo hệ thần kinh vai, kéo xuống tận lồng ngực. Đôi bàn tay hắn, quấn chặt trong những dải băng gạc trắng dính máu từ vết bỏng rộp hôm trước, khẽ run nhẹ dưới cái lạnh âm độ. Thế nhưng, khuôn mặt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đôi mắt đen sâu thẳm, phản chiếu thứ ánh sáng lý trí lạnh lùng của một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại, vẫn nhìn thẳng ra khơi xa.


Hắn hoàn toàn không có ma lực vật lý. Đối mặt với cái lạnh có thể đóng băng thùy trán của bất kỳ người thường nào, thứ duy nhất hắn có là Đạo Tâm lý trí vững như bàn thạch và năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* đang hoạt động liên tục hai mươi tư trên bảy như một màng chắn bạc vô hình quanh não bộ, triệt tiêu hoàn toàn luồng uy áp tinh thần lực lạnh buốt dội về từ Biển Chết.


Phía sau hắn, Tần Tuyết Y và Tô Thiết đứng lặng yên dưới làn mưa tuyết. Tần Vô Phong đã được đưa về tháp chính nghỉ ngơi sau khi tiêu hao năm mươi phần trăm thể lực và kiếm ý để thi triển nhát kiếm Định Hải dẹp yên sóng dữ lúc sáng. Tần Tuyết Y khẽ siết chặt chuôi kiếm Thanh Phong, đôi mắt cô ngập tràn sự lo lắng khi nhìn vào tấm lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp của Tiêu Vân.


“Viện trưởng Tiêu, vết thương của ngài... máu lại thấm ra ngoài rồi.” Tần Tuyết Y khẽ bước lên một bước, giọng nói của cô bị tiếng gió rít át đi một nửa. “Ngài nên quay lại tháp chính để ta dùng phong thuật ấm áp giúp ngài giảm bớt cái lạnh.”


“Không cần đâu, Tuyết Y. Thể chất không ma lực của tôi không thích ứng tốt với việc cưỡng chế sưởi ấm bằng mana phong hệ. Nó sẽ làm giãn mạch máu ngoại biên quá nhanh, gây sốc nhiệt thứ cấp.” Tiêu Vân điềm tĩnh trả lời, giọng hắn khàn đặc nhưng đều đặn. “Chúng ta phải đợi Hải Sinh trở về. Thuyền y tế của cậu ấy là huyết mạch duy nhất hiện tại nối liền ngục đảo với đất liền.”


Tô Thiết thở dài một tiếng, bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ siết chặt chiếc côn sắt rèn từ quặng đen ngục. “Thẩm phán Phùng Đặc trước khi rút chạy đã đe dọa về một lệnh phong tỏa kinh tế toàn diện từ Giáo hội Thần Quang. Mạc Sâm là kẻ nham hiểm, hắn độc quyền toàn bộ nguồn cung nhu yếu phẩm và ấm áp ma tinh tại biên thùy này. Nếu hắn thực sự ra tay...”


Lời của Tô Thiết chưa kịp dứt, từ trong màn sương mù xám xịt phía xa, tiếng còi gỗ thô ráp của thuyền y tế đột ngột vang lên.


Chiếc thuyền buồm nhỏ dẹt dệt từ sợi biển tịnh hóa của Hải Sinh xuất hiện. Nhưng không giống như những chuyến trở về đầy ắp lương thực trước đây, chiếc thuyền dập dềnh một cách chao đảo, cánh buồm rách nát tả tơi dưới sức gió, mạn thuyền bám đầy những mảng băng vỡ và vết xước sát sâu hoắm do va chạm vật lý.


“Hải Sinh!” Tần Tuyết Y khẽ kinh hô, cô lập tức vận chuyển phong mana dưới chân, lướt nhẹ như một cánh chim ra đầu cầu tàu để hỗ trợ quăng dây thừng cố định thuyền.


Khi chiếc thuyền cập bến an toàn, Hải Sinh bước xuống boong tàu. Thủy thủ trẻ tuổi sạm da vì nắng gió giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu, cơ thể run rẩy dữ dội trong bộ áo da cá rách nướt dính đầy nước biển đóng băng. Cậu quỳ sụp xuống nền đá cảng trước mặt Tiêu Vân, hai tay trống rỗng, đầu cúi sát đất, giọng nghẹn ngào trong tiếng khóc buốt giá:


“Viện trưởng... Hải Sinh vô năng! Tôi không mang được một hạt lương thực hay một viên ấm áp ma tinh nào về cho ngục đảo cả... Toàn bộ chuyến hàng đã bị tịch thu rồi!”


Tiêu Vân khẽ cúi người, dùng đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu nhẹ nhàng đỡ Hải Sinh đứng dậy. Khuôn mặt hắn không lộ ra một tia tức giận, chỉ có sự bình tĩnh đến lạnh lùng: “Hải Sinh, bình tĩnh lại. Hít sâu vào thùy phổi, thở ra chậm rãi. Kể lại chi tiết cho tôi nghe, chuyện gì đã xảy ra ở Thị trấn sương mù?”


Sự điềm tĩnh của Tiêu Vân như một mỏ neo tinh thần vững chãi, giúp Hải Sinh dần lấy lại nhịp thở ổn định. Cậu quệt nước mắt lẫn tuyết lạnh trên má, khàn giọng báo cáo:


“Ngay khi tôi vừa cập cảng Thị trấn sương mù để bốc dỡ lương thực và ấm áp ma tinh đã đặt mua trước bằng Thần Quang Đồng Tệ, lính tuần tra của Giáo hội Thần Quang cùng thuộc hạ của thương nhân chợ đen Chu Hải đã bao vây toàn bộ bến cảng. Chu Hải... gã gian thương đó đã lật lọng! Gã tuyên bố hủy bỏ toàn bộ hợp đồng cung ứng dược liệu và lương thực cho Ngục Hồn Tiêu.”


“Lý do là gì?” Tô Thiết trầm giọng hỏi, gân xanh trên trán gã giật mạnh.


“Chu Hải nói gã chỉ tuân theo lệnh của Đại giám mục biên thùy Mạc Sâm.” Hải Sinh run rẩy nói tiếp. “Mạc Sâm đã phát lệnh phán quyết dị giáo ngầm, tuyên bố Ngục Hồn Tiêu là khu vực dịch bệnh tâm thần biến dị nguy hiểm, cấm tất cả mọi giao thương vật lý. Chu Hải và lính tuần Giáo hội đã phong tỏa toàn bộ bến cảng thị trấn sương mù. Họ tịch thu toàn bộ số lương thực tôi đã mua, thậm chí... thậm chí họ còn đóng băng vĩnh viễn toàn bộ tài khoản Thần Quang Đồng Tệ của ngục đảo tại ngân hàng biên cảnh!”


“Cái gì?! Đóng băng tài khoản?” Tần Tuyết Y tức giận đến mức kiếm khí phong hệ quanh thân bùng phát nhẹ, làm những hạt tuyết xung quanh cô bị thổi bay thành một vòng tròn sạch sẽ. “Đó là công quỹ hợp pháp do hoàng gia cấp cho ngục đảo hàng năm! Giáo hội lấy quyền gì mà đóng băng?”


“Giáo hội Thần Quang độc quyền phán xét dị giáo, tại biên thùy này, lời của Mạc Sâm chính là luật pháp.” Tiêu Vân điềm tĩnh phân tích, ánh mắt hắn hơi nheo lại. “Đóng băng tài chính là bước đi logic của một kẻ muốn bóp chết đối thủ mà không cần tốn một binh một tốt. Mạc Sâm hiểu rằng, nếu không có Thần Quang Đồng Tệ, chúng ta không thể mua sắm bất kỳ nhu yếu phẩm nào từ đất liền.”


“Chưa hết đâu Viện trưởng...” Hải Sinh khóc không ra tiếng, cậu lấy từ trong ngực áo da cá ra một cuộn thư bằng da thú bị ướt sũng nước biển, run rẩy dâng lên. “Bá tước Kael... gã quý tộc tham lam sở hữu mỏ đá hải hồn lân cận cũng tham gia vào việc này. Hắn đã gửi bức thư này cho ngài.”


Tiêu Vân nhận lấy cuộn thư. Cơn đau từ vết bỏng ở lòng bàn tay nhói lên khi hắn mở lớp da thú ướt lạnh.


Nội dung bức thư của Bá tước Kael tràn ngập sự ngạo mạn và tống tiền thô thiển. Kael tuyên bố rằng, dưới lệnh phong tỏa của Giáo hội, đá hải hồn lọc sạch của Ngục Hồn Tiêu không còn bất kỳ giá trị lưu thông nào trên thị trường chính thống. Hắn hào phóng đề nghị “giúp đỡ” bằng cách ép giá thu mua đá hải hồn lọc sạch của ngục xuống mức mạt hạng — chỉ bằng một phần mười giá trị thực tế. Đổi lại, hắn muốn Tiêu Vân phải ký khế ước chuyển nhượng toàn bộ quyền khai thác Động Hải Hồn và quyền quản lý hành chính ngục đảo cho hắn, biến Ngục Hồn Tiêu thành một phân khu khai thác nô lệ của gia tộc Kael.


“Một lũ kền kền rình rập xác chết!” Tô Thiết giận dữ nện mạnh côn sắt xuống nền đá cảng, tạo nên một vết nứt nhỏ. “Kael muốn lợi dụng lệnh phong tỏa của Giáo hội để thôn tính hoàn toàn ngục đảo của chúng ta!”


“Đây là một cuộc khủng hoảng quan hệ và tài nguyên có hệ thống.” Tiêu Vân chậm rãi cuộn bức thư lại, giọng nói của hắn vẫn không có một chút gợn sóng. “Mạc Sâm dùng thần quyền để cấm vận pháp lý, Chu Hải dùng chợ đen để phong tỏa cảng biển, còn Kael dùng áp lực tài chính để siết nợ và thôn tính. Ba thế lực này đã dệt thành một tấm lưới hoàn hảo để ép chúng ta phải tự sụp đổ từ bên trong.”


“Viện trưởng, chúng ta phải làm sao đây?” Hải Sinh lo sợ nhìn Tiêu Vân. “Kho lương thực của chúng ta... và cả ấm áp ma tinh nữa...”


“Quay lại tháp chính trước đã. Hải Sinh, cậu đi tìm A Muội để lấy một bát súp nóng sưởi ấm cơ thể, tuyệt đối không được để phổi bị nhiễm lạnh.” Tiêu Vân ra lệnh một cách dứt khoát. “Tô Thiết, Tuyết Y, đi theo tôi đến nhà kho dược liệu để kiểm kê tài nguyên thực tế.”



***



Bên trong nhà kho dược liệu của ngục tháp chính, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo bao trùm. Những ngọn đèn măng-sông ma pháp ổn định tỏa ra ánh sáng vàng cam dịu nhẹ, cố gắng xua đi những bóng ma ảo giác do sương mù mana đỏ rò rỉ từ tầng hầm số 9 tạo ra.


Lão Sâm, người quản kho dược liệu già nua, đang run rẩy đứng bên cạnh những chiếc kệ gỗ trống rỗng. Lưng ông còng xuống dưới cái lạnh buốt giá của căn hầm đá, bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn khẽ lật từng trang của cuốn sổ kiểm kê da thú rách nát. Khi Tiêu Vân cùng Tô Thiết và Tần Tuyết Y bước vào, Lão Sâm vội vã khom lưng hành lễ, khuôn mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn lo âu:


“Viện trưởng... ngài đã về.”


“Lão Sâm, tình hình kiểm kê thực tế thế nào?” Tiêu Vân bước đến bên bàn gỗ, hắn chậm rãi cởi bỏ lớp áo khoác lông xám tro dính đầy tuyết lạnh.


Vết rách bên vai trái của hắn lại rỉ máu, dính chặt vào lớp áo trong. Tiêu Vân điềm tĩnh lấy một lọ Dung Môi Trung Hòa Mana tự chế từ trên kệ, đổ trực tiếp thứ dịch lỏng không màu lên vết thương vai và đôi bàn tay bỏng rộp của mình.


“Sột sột... xèo xèo...”


Một làn khói xám nhạt bốc lên, mang theo những hạt mana đỏ bẩn thỉu bị trung hòa hoàn toàn. Cơn đau buốt tột độ như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào xương tủy khiến Tiêu Vân siết chặt quai hàm, mồ hôi lạnh chảy dài bên thái dương, nhưng hắn không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Hắn dùng băng gạc sạch quấn lại vết thương một cách tỉ mỉ, chuẩn xác như một bác sĩ ngoại khoa chuyên nghiệp.


Tần Tuyết Y đứng bên cạnh, nhìn thấy cảnh tượng đó mà lòng ngực khẽ thắt lại. Cô chưa từng thấy một người thường không ma lực nào có được ý chí chịu đựng đau đớn thể xác kinh khủng đến thế. Sự kính trọng của cô dành cho vị Viện trưởng này lại tăng thêm một bậc.


Lão Sâm nhìn cuốn sổ kiểm kê, giọng run rẩy báo cáo:


“Báo cáo Viện trưởng... tình hình tồi tệ hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Lệnh phong tỏa kinh tế của Giáo hội đã triệt tiêu hoàn toàn nguồn cung Ấm Áp Ma Tinh sưởi ấm từ đất liền. Hiện tại, trong kho của chúng ta chỉ còn lại đúng mười hai viên ma tinh cấp thấp. Với tốc độ giảm nhiệt độ của cơn bão tuyết ma pháp ngoài kia, số ma tinh này chỉ đủ duy trì lò sưởi tập trung cho phòng cách ly đặc biệt trong vòng ba ngày nữa.”


“Còn lương thực thì sao?” Tô Thiết trầm giọng hỏi.


“Lương thực... kho lương thực dự trữ của ngục vốn đã bị phe cánh cũ của Lôi Ba bòn rút từ trước.” Lão Sâm thở dài đầy bất lực. “Cộng thêm việc tiếp nhận thêm các vệ binh cũ và hộ lý mới tham gia cải tổ, lượng tiêu hao tăng vọt. A Muội báo cáo rằng, nếu cắt giảm khẩu phần ăn xuống mức tối thiểu, lương thực của chúng ta chỉ còn đủ dùng trong đúng năm ngày nữa.”


“Năm ngày lương thực, ba ngày năng lượng sưởi ấm.” Tiêu Vân chậm rãi lặp lại những con số, đôi mắt hắn bình thản đến đáng sợ. “Trong khi cơn bão tuyết ma pháp ngoài kia dự kiến sẽ kéo dài ít nhất hai tuần nữa. Nếu nhiệt độ phòng giam đá tiếp tục giảm sâu xuống dưới âm mười độ C, hệ thần kinh của các pháp sư điên vốn đã suy nhược do ngộ độc mana đỏ sẽ bị co thắt mạch máu não cục bộ, dẫn đến thảm họa tự bạo hoặc điên loạn cuồng bạo hàng loạt.”


“Viện trưởng, hay là ta lén vượt biển đêm nay, thâm nhập vào dinh thự của Bá tước Kael để... cướp một số ma tinh sưởi ấm?” Tần Tuyết Y khẽ cắn răng, đề xuất một phương án mạo hiểm. “Với phong thuật ẩn mình của ta, lính gác của Kael không dễ phát hiện.”


“Không được, Tuyết Y.” Tiêu Vân lập tức bác bỏ phương án đó bằng một giọng nói lạnh lùng, nghiêm khắc. “Đó là tư duy bạo lực thô thiển của hệ thống cũ. Nếu cô làm vậy, Giáo hội sẽ lập tức có cớ hợp pháp để tuyên bố Ngục Hồn Tiêu là ổ nhóm thổ phỉ dị giáo, hoàng gia sẽ phát lệnh truy nã chính thức và điều động quân đội viễn chinh đến san bằng hòn đảo này. Chúng ta vừa mới đẩy lui Phùng Đặc bằng luật pháp bảo hộ y tế, tuyệt đối không được tự tay phá hủy lá chắn pháp lý đó.”


“Nhưng nếu không cướp, chúng ta lấy đâu ra nguồn nhiệt để sưởi ấm cho hàng trăm con người trên đảo này?” Tần Tuyết Y bất lực hỏi, hai tay cô khẽ run lên vì lạnh và lo âu.


“Lão Sâm đã cố gắng lén lút liên lạc với một thương gia cũ ở thị trấn sương mù để mua lậu ma tinh sưởi ấm,” Tô Thiết khẽ nói, vẻ mặt u uất. “Nhưng cánh chim truyền tin chứa thư tín của chúng ta đã bị lính tuần Giáo hội bắn hạ ngoài khơi lúc chiều. Con đường giao thương lén lút hoàn toàn bị chặn đứng rồi.”


Tiêu Vân im lặng đứng dậy. Hắn bước đến bên cửa sổ nhỏ của nhà kho, nhìn ra ngoài trời đêm.


Tuyết rơi càng lúc càng dày, gió bão rít lên từng hồi như tiếng gào thét của những oán linh bị đày đọa dưới đáy Biển Chết. Cái lạnh buốt giá bắt đầu luồn lách qua những khe đá của tháp chính, gặm nhấm hơi ấm ít ỏi của ngục đảo.


Hắn khẽ chạm tay vào chiếc chuông bạc mộng cảnh cải tiến dính máu trong túi áo khoác.


*Chúng ta không thể chờ đợi sự ban phát từ Giáo hội, cũng không thể thỏa hiệp với sự tống tiền của Kael.* Tiêu Vân thầm nghĩ, đầu óc hắn hoạt động ở công suất tối đa để phân tích các biến số chiến thuật. *Van kinh tế nằm trong tay kẻ thù. Cách duy nhất để bẻ gãy phong tỏa là biến Ngục Hồn Tiêu thành một hệ sinh thái tự cung tự cấp hoàn hảo về cả năng lượng lẫn dược liệu trị liệu. Nếu họ cắt nguồn nhiệt của chúng ta, chúng ta phải tự tạo ra nguồn nhiệt từ bên trong.*


Hắn quay người lại, đôi mắt thâm quầng bừng sáng lên một tia lý trí sắc bén:


“Tô Thiết, Lão Sâm. Trong số các pháp sư điên đang bị giam giữ tại Ngục Hồn Tiêu, có bao nhiêu người thuộc hệ Hỏa?”


Lão Sâm giật mình, vội vàng lật sổ kiểm kê: “Báo cáo Viện trưởng... hệ Hỏa của chúng ta hiện tại có năm ca bệnh nặng. Trong đó... nguy hiểm nhất là Đại pháp sư hệ Hỏa Cố Diên Niên đang bị biệt giam tại phòng giam số 4 của tầng hầm số 9.”


“Cố Diên Niên?” Tiêu Vân khẽ nheo mắt. “Đọc bệnh lý của ông ta cho tôi nghe.”


“Đại pháp sư Cố Diên Niên, tu vi Đại Pháp Sư Hỏa Hệ cấp năm.” Lão Sâm khàn giọng đọc, khuôn mặt ông lộ ra vẻ sợ hãi tột độ khi nhắc đến cái tên này. “Ông ta bị ảo giác thiêu đốt hành hạ suốt ba năm nay do quá tải nhiệt độc mana hỏa. Ông ta luôn nghĩ cơ thể mình đang bị thiêu cháy trong lửa ngục, liên tục gào thét và tìm cách tự thiêu để giải thoát. Mana hỏa hệ của ông ta cực kỳ cuồng bạo, mỗi khi bùng phát cơn điên, nhiệt độ phòng giam của ông ta tăng vọt lên hàng trăm độ C, có thể nung đỏ cả vách đá granite.”


“Một lò sưởi di động khổng lồ.” Tiêu Vân khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy tính toán chiến thuật của một nhà điều phối tâm lý. “Ông ta điên loạn vì ảo giác thiêu đốt, liên tục giải phóng hỏa mana đỏ bẩn thỉu để tự hại. Nhưng nếu chúng tịnh hóa được nhận thức của ông ta, giúp ông ta kiểm soát được dòng chảy ma lực, ngọn lửa đó sẽ biến thành nguồn nhiệt vàng cam ấm áp, ổn định để sưởi ấm cho toàn bộ ngục đảo mà không cần đến một viên Ấm Áp Ma Tinh nào của Giáo hội.”


“Viện trưởng! Ngài điên rồi sao?” Lão Sâm run rẩy suýt làm rơi cuốn sổ da thú. “Cố Diên Niên là Đại pháp sư cấp năm! Cơn bão hỏa mana của ông ta có thể thiêu rụi toàn bộ tháp chính trong nháy mắt nếu ngài tiếp cận lâm sàng! Lôi Ba trước đây chỉ dám dùng xích sắt phong ấn xích chặt ông ta dưới hầm sâu, không ai dám bước vào phòng giam đó quá một mét!”


“Lôi Ba dùng xích sắt bạo lực để phong ấn, điều đó chỉ làm tăng sự lo âu và ảo giác thiêu đốt của Cố Diên Niên dâng cao.” Tiêu Vân điềm tĩnh giải thích, hắn khoác lại chiếc áo khoác lông xám tro lên vai. “Trong tâm lý học lâm sàng, một bệnh nhân bị ảo giác tự thiêu cần được can thiệp bằng liệu pháp hạ nhiệt tâm lý kết hợp thủy liệu pháp vật lý để đánh lừa hệ thần kinh cảm giác, giúp họ nhận ra ngọn lửa của mình không phải là độc tố tàn phá.”


Hắn nhìn sang Tô Thiết và Tần Tuyết Y:


“Tô Thiết, chuẩn bị lực lượng hộ lý và chuẩn bị mở van Suối tịnh hóa ngầm dưới hầm ngục. Tuyết Y, cô đi theo tôi xuống tầng hầm số 9. Chúng ta sẽ thâm nhập vào khu vực giam giữ các pháp sư hệ Hỏa để tìm nguồn nhiệt tự chủ cho ngục đảo.”


“Nhưng Viện trưởng...” Lão Sâm bước lên một bước, khuôn mặt ông xám xịt vì sợ hãi, tay run rẩy chỉ vào cuốn sổ kiểm kê. “Tôi vừa nhận được báo cáo khẩn cấp từ nhà bếp của A Muội... Kho lương thực thực tế... do bão tuyết làm hỏng một phần mái che, độ ẩm tăng cao đã làm mốc một lượng lớn bột mì dự trữ... Thực tế... thực tế lương thực của chúng ta chỉ còn đủ dùng trong đúng năm ngày nữa cho toàn bộ ngục đảo! Trong khi đó, nhiệt độ của các phòng giam đá ở tầng 1 đang giảm sâu một cách chóng mặt, nhiều bệnh nhân suy nhược đã bắt đầu run rẩy co giật vì lạnh!”


Căn hầm đá của nhà kho dược liệu đột ngột trở nên im lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn tiếng gió bão rít gào bên ngoài cửa sổ như một bản án tử hình đóng băng đang đếm ngược từng giờ treo lơ lửng trên đầu toàn bộ sinh linh của Ngục Hồn Tiêu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!