Nhạc nềnBattleField4

Định Hải Uy Nghiêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biển rít gào qua những khe đá granite đen nhám của cảng đá Đen, mang theo cái lạnh buốt xương của mùa bão Biển Chết Vĩnh Hằng dội thẳng vào bến cảng. Những đợt sóng đen ngòm cuộn trào, vỗ sầm sập vào chân cầu tàu, tung bọt tuyết trắng xóa. Không khí ngột ngạt đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để kích nổ cả bầu khí quyển đang đặc quánh sát khí.


Hàng trăm chấp pháp binh mặc thiết giáp nặng nề của Tòa Án Biên Phòng Đế Quốc đã dàn trận thành một vòng cung khép kín, bao vây chặt chẽ lấy Tiêu Vân và đội vệ binh ít ỏi của ngục đảo. Những họng nỏ ma pháp hỏa hệ bọc sắt đen ngòm, khắc đầy những cổ tự hỏa diễm đang lập lòe ánh sáng đỏ rực, đồng loạt chỉ thẳng vào ngực vị Viện trưởng trẻ tuổi. Ánh lửa từ những mũi tên nỏ phản chiếu lên nền tuyết xám, tạo nên những vệt sáng chập chờn như những bóng ma đang nhảy múa.


Tiêu Vân đứng trung tâm vòng vây, vạt áo khoác lông xám tro rách nát khẽ bay phần phật trong gió lạnh. Vết thương bên vai trái của hắn, dính nước mưa tuyết lạnh giá, lại bắt đầu rỉ máu tươi, nhuộm đỏ một mảng vải xám lớn. Cơn đau buốt nhói chạy dọc theo hệ thần kinh vai, kéo xuống tận lồng ngực. Đôi bàn tay của hắn, quấn chặt trong những dải băng gạc trắng dính máu từ vết bỏng rộp hôm trước, khẽ run nhẹ dưới cái lạnh âm độ của Biển Chết. Thế nhưng, khuôn mặt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn không lộ ra một tia dao động nào. Đôi mắt đen sâu thẳm, phản chiếu thứ ánh sáng lý trí lạnh lùng của một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại, vẫn nhìn thẳng vào Phùng Đặc không một chút sợ hãi.


Hắn hoàn toàn không có ma lực vật lý. Đối mặt với hàng trăm họng súng ma pháp có thể biến hắn thành tro bụi trong nháy mắt, thứ duy nhất hắn có là Đạo Tâm lý trí vững như bàn thạch và năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* đang hoạt động liên tục hai mươi tư trên bảy như một màng chắn bạc vô hình quanh não bộ, triệt tiêu hoàn toàn luồng uy áp tinh thần lực cấp bốn đang đè nặng từ phía đối phương.


“Bắn! Cho ta bắn! Tiêu diệt lũ dị giáo này!”


Phùng Đặc tức giận tím mặt, khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày giờ đây vặn vẹo một cách đáng sợ. Gã vung cánh tay đeo găng da đen bóng, thét lớn ra lệnh. Sự kiêu ngạo của một Chánh án Tòa án Biên phòng đã hoàn toàn bị lập luận pháp lý sắc bén của Tiêu Vân bẻ gãy trước mặt binh sĩ dưới quyền. Gã hiểu rằng, nếu không dùng bạo lực cưỡng chế để mang Tần Vô Phong đi ngay lập tức, gã sẽ thất bại trong việc lập công với phe cánh vương đô, và sự nghiệp chính trị của gã sẽ hoàn toàn bị Giáo hội thanh trừng vứt bỏ. Sự lo âu kịch phát đã dập tắt hoàn toàn lý trí của vị Thẩm phán quân sự, biến gã thành một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.


Thế nhưng, trước mệnh lệnh tàn nhẫn của gã, đám chấp pháp binh lại dao động. Những ngón tay đặt trên lẫy nỏ khẽ run rẩy. Lời cảnh báo của Tiêu Vân về "dịch bệnh tâm thần biến dị" và "mana đỏ bẩn" vẫn đang gặm nhấm tinh thần họ. Họ nhìn vị Viện trưởng trẻ tuổi đứng điềm tĩnh giữa vòng vây, nhìn vết thương rỉ máu và đôi bàn tay quấn băng đầy máu của hắn, rồi lại nhìn sang Kiếm Thánh Tần Vô Phong đang đứng im lặng như một pho tượng đá cổ xưa bên cạnh. Không một ai trong số họ muốn bước vào một khu vực dịch bệnh để rồi hóa điên nhảy vực.


“Lũ hèn nhát! Ta ra lệnh cho các ngươi bắn! Ai dám kháng lệnh sẽ bị khép vào tội phản quốc, xử tử tại chỗ!” Phùng Đặc gầm lên, ma lực kim hệ cấp bốn quanh thân gã bùng phát dữ dội, tạo nên những tia sáng bạc sắc bén như dao cạo rạch nát nền đá cảng dưới chân. Cuốn sách Luật Quân Sự Đế Quốc bọc sắt bay lơ lửng trước ngực gã, tỏa ra luồng sát khí lạnh buốt để cưỡng ép binh sĩ.


Dưới áp lực xử tử tại chỗ, đám chấp pháp binh khẽ cắn răng, chuẩn bị siết cò nỏ hỏa hệ.


“Tuyết Y, lùi lại phía sau Viện trưởng.”


Một giọng nói trầm thấp, khàn đục nhưng mang theo một uy lực vô hình đột ngột vang lên, cắt ngang tiếng gió rít gào của Biển Chết.


Tần Vô Phong bước lên một bước.


Cựu đại tướng quân, người từng là nỗi khiếp sợ của kẻ thù biên giới, giờ đây không còn vẻ điên cuồng, gào thét hoang tưởng như những đêm kinh hoàng ở tầng hầm số 9. Ông khoác trên mình bộ chiến giáp rách nát đầy sẹo chém, mái tóc xám bù xù khẽ bay trong gió lạnh. Đôi mắt đỏ ngầu hoang dại ngày xưa giờ đây đã hoàn toàn trong trẻo, sâu thẳm và tràn đầy lý trí tỉnh táo. Ông ôm chặt thanh kiếm rỉ sét bằng bàn tay gầy guộc đầy sẹo, bước đi vững vàng đến lạ kỳ.


“Ông nội...” Tần Tuyết Y khẽ gọi, đôi mắt cô tròn xoe kinh ngạc. Cô đã chứng kiến ông nội tỉnh táo mộng cảnh đêm qua, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy khí chất đại tướng quân uy nghiêm, trầm tĩnh của ông phục hồi một cách hoàn mỹ đến thế trước quân đội. Cô khẽ cắn môi, thu hồi thanh kiếm Thanh Phong, nhanh chóng lùi lại đứng che chắn bên sườn phải của Tiêu Vân theo đúng lời dặn.


Tần Vô Phong dừng lại ngay trước mặt Tiêu Vân, tấm lưng rộng gầy guộc của ông như một bức tường thành vững chãi chắn toàn bộ họng nỏ hỏa hệ đang nhắm vào vị Viện trưởng trẻ tuổi. Ông khẽ nghiêng đầu nhìn Tiêu Vân, một nụ cười hiền hậu, buồn bã lướt qua khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn.


“Viện trưởng Tiêu, vết thương của ngài vẫn đang rỉ máu. Hãy để lão già này gánh vác phần còn lại.”


Tiêu Vân nhìn thẳng vào mắt Tần Vô Phong, khẽ gật đầu. Giọng nói của hắn vang lên, trầm ấm và đều đặn theo một tần số cố định, đóng vai trò như một mỏ neo nhận thức lâm sàng cho vị Kiếm Thánh: “Tướng quân Tần, hít vào bốn nhịp, giữ bốn nhịp, thở ra bốn nhịp. Hãy nhớ rõ, ngọn gió của ông là ngọn gió bảo vệ, dệt từ ý chí tự do và lý trí tỉnh táo. Nó không chứa sát niệm ma chướng, không chứa mana đỏ bẩn thỉu của thần quyền. Ông hoàn toàn làm chủ thanh kiếm của mình.”


Đây là phương pháp điều hòa nhịp thở thiền định lâm sàng (box breathing) mà Tiêu Vân đã huấn luyện cho Tần Vô Phong trong các buổi trị liệu tại phòng khám. Đối với một bệnh nhân bị hội chứng PTSD chiến tranh cực nặng như Kiếm Thánh, việc kiểm soát nhịp thở sinh học là chìa khóa duy nhất để ngăn chặn tuyến thượng thận tiết quá mức, dập tắt cơn bão mana bùng phát ngược lên thùy trán trước khi thi triển sức mạnh.


Tần Vô Phong nhắm mắt, hít vào một hơi thật sâu theo đúng nhịp điệu của Tiêu Vân.


Một nhịp... hai nhịp... ba nhịp... bốn nhịp.


Khi ông mở mắt ra, luồng phong mana màu xám bạc nhạt quanh thân ông không hề bùng phát cuồng bạo như trước, mà lưu thông một cách điều hòa, êm dịu chạy dọc theo các thớ cơ và mạch máu. Sát niệm oán hận mười năm trước đã hoàn toàn bị tịnh hóa bởi sự thấu cảm và lý trí tự chủ. Ông chậm rãi đưa bàn tay gầy guộc, nắm lấy chuôi thanh kiếm rỉ sét đeo bên hông.


“Phùng Đặc,” Tần Vô Phong nhìn vị Thẩm phán quân sự biên phòng, giọng nói của ông trầm tĩnh đến mức đáng sợ. “Mười năm trước, ta vung kiếm đồ sát đồng đội vì họ bị ngộ độc mana đỏ hóa điên, ta chấp nhận bị lưu đày ra đảo chết để chuộc tội. Nhưng hôm nay, ta vung kiếm không phải để sát lục, mà là để bảo vệ người đã mang lại lý trí cho ta.”


“Tần Vô Phong! Ngươi rốt cuộc đã tỉnh táo lại?” Phùng Đặc kinh hoàng nhìn cựu đại tướng quân. Gã không thể tin vào mắt mình. Ma pháp trị liệu cao cấp nhất của Giáo hội vương đô cũng bất lực trước sát niệm ma chướng của Kiếm Thánh, vậy mà gã phế vật không ma lực Tiêu Vân lại có thể chữa lành hoàn toàn cho ông? Sự sợ hãi dâng lên trong lòng Phùng Đặc, gã thét lớn: “Bắn! Mau bắn chết hắn cho ta!”


“Vút! Vút! Vút!”


Hàng chục mũi tên nỏ ma pháp hỏa hệ đồng loạt xé gió phóng ra, mang theo những luồng lửa đỏ rực cuồng bạo lao thẳng về phía Tiêu Vân và Tần Vô Phong. Nhiệt độ bến cảng tăng vọt, hơi nóng hừng hực bốc lên làm biến dạng không gian ẩm ướt.


Tần Vô Phong không hề hoảng loạn. Ông chậm rãi rút thanh kiếm rỉ sét ra khỏi bao.


Không có tiếng gầm rú điên cuồng, không có màn sương máu đỏ bẩn thỉu bùng phát. Chỉ có một tiếng *coong* thanh tao, dịu nhẹ vang lên từ lưỡi kiếm sắt gỉ. Tần Vô Phong vung kiếm, vẽ một đường cung hoàn mỹ trước mặt.


*Vô Phong Kiếm Thức: Định Hải — Thể phòng ngự.*


Một luồng kiếm khí phong hệ màu xám bạc nhạt, thuần khiết và dịu nhẹ như gió xuân nhưng lại dẻo dai như thép nguội, lập tức hình thành một màng chắn bán cầu bao bọc quanh cảng bến. Khi những mũi tên lửa hỏa hệ chạm vào vành đai của màng chắn, nhiệt độc mana đỏ cuồng bạo lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn bởi tần số phong lực lý trí ổn định. Những ngọn lửa tắt ngấm, những mũi tên nỏ sắt rụng lả tả xuống nền tuyết xám, biến thành những thanh sắt nguội lạnh không còn một chút ma lực.


“Cái gì?!” Phùng Đặc trợn tròn mắt. Đòn tấn công phối hợp của hàng chục Pháp Đồ Thổ Hệ và Hỏa Hệ lại bị hóa giải một cách nhẹ nhàng như thế? Không một binh sĩ nào bị thương, không một vụ nổ nào xảy ra. Đây không phải là sự tàn phá điên cuồng của một Kiếm Thánh mất trí, mà là sự kiểm soát lực lượng ở cấp độ vi mô hoàn mỹ của một bậc thầy tỉnh táo hoàn toàn.


“Toàn hạm đội chiến thuyền! Kích hoạt trận pháp pháo ma pháp hỏa hệ trên soái hạm! San bằng bến cảng này cho ta!” Phùng Đặc hoảng loạn, vội vã tháo găng tay da đen, áp bàn tay chứa đầy ma lực kim hệ xuống boong tàu soái hạm bọc thép, cố gắng kết nối với lõi năng lượng hỏa thạch của chiến thuyền tầm xa.


Thế nhưng, các cổ tự hỏa diễm trên mạn tàu chỉ khẽ lóe sáng lên một nhịp rồi lập tức tắt ngấm.


Phùng Đặc cảm thấy dòng chảy mana trong cơ thể gã đột ngột bị tắc nghẽn, lạnh ngắt và hoàn toàn mất kết nối với ma pháp trận của chiến thuyền.


“Thẩm phán Phùng, ông quên rồi sao?” Tiêu Vân đứng sau lưng Tần Vô Phong, chậm rãi bước lên, giọng nói trầm tĩnh của hắn vang vọng khắp bến cảng: “Chúng ta đang đứng bên trong *Silent Sea Zone* — vùng biển lặng im bao quanh Ngục Hồn Tiêu khoảng ba hải lý. Đây là trận pháp cấm không khổng lồ dệt từ lõi địa mạch tịnh hóa vạn năm trước. Mọi ma pháp trận bay lượn, mọi phép thuật chiến đấu hỏa hệ hay thủy hệ tầm xa đòi hỏi ngưng tụ mana ngoại cảnh đều hoàn toàn bị vô hiệu hóa tại đây.”


Phùng Đặc đổ mồ hôi lạnh ròng ròng bên thái dương. Gã nhìn cuốn sách luật bọc sắt đang rơi bịch xuống boong tàu do mất đi ma lực ngự không nâng đỡ. Đúng vậy, gã đã quá hoảng loạn mà quên mất quy luật tự nhiên tối cao của hòn đảo cô lập này. Tại Silent Sea Zone, mọi pháp sư cấp cao đều bị tước bỏ quyền lực phép thuật tầm xa, trở thành những người thường yếu ớt.


“Nhưng... tại sao Tần Vô Phong vẫn có thể thi triển kiếm khí phong hệ?!” Phùng Đặc gào lên, tay chỉ vào thanh kiếm rỉ sét của Kiếm Thánh.


“Bởi vì kiếm ý của tướng quân Tần không phải là ma pháp ngưng tụ từ mana ngoại cảnh bẩn thỉu bên ngoài,” Tiêu Vân điềm tĩnh giải thích, hắn nâng bàn tay quấn băng gạc rướm máu chỉ thẳng vào ngực Phùng Đặc. “Đó là kiếm ý thuần khiết dệt từ ý chí tự do, sự tập trung thùy trán và muscle memory (ký ức cơ bắp) được rèn luyện suốt năm mươi năm của một chiến binh thực thụ. Nó là sự đồng điệu nhận thức lý trí tối cao, không chịu ảnh hưởng của trận pháp cấm ma. Nói cách khác, tại Silent Sea Zone này, một Kiếm Thánh tỉnh táo hoàn toàn là vị thần duy nhất làm chủ sinh tử.”


Tần Vô Phong bước lên một bước dài, hướng thẳng về phía mép cảng đá Đen, đối diện với chiếc soái hạm bọc thép khổng lồ của Phùng Đặc đang neo đậu cách đó ba mươi mét. Ông chậm rãi nâng thanh kiếm rỉ sét lên quá đầu, hai tay siết chặt chuôi kiếm.


Luồng phong mana màu xám bạc quanh thân ông đột ngột ngưng tụ lại, không hề phát tỏa ra ngoài mà thu hồi hoàn toàn vào lưỡi kiếm sắt gỉ. Thanh kiếm rỉ sét khẽ rung lên bần bật, phát ra những tiếng *o o* trầm đục như tiếng sấm rền từ lòng đất sâu. Không khí xung quanh ông bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, ngay cả tiếng gió bão rít gào của Biển Chết cũng bị bóp nghẹt.


“Phùng Đặc, ta đã hứa với Viện trưởng Tiêu sẽ không phạm tội sát lục bừa bãi binh sĩ đế quốc vô tội.” Tần Vô Phong nhìn thẳng vào Chánh án quân sự, ánh mắt ông sắc lạnh như lưỡi kiếm tịnh hóa. “Nhưng quân đội của ngươi cần phải được răn đe để hiểu rõ giới hạn của mình.”


Ông vung trường kiếm chém dọc từ trên xuống hướng thẳng về phía soái hạm của Phùng Đặc.


*Vô Phong Kiếm Thức: Định Hải — Thể công phá.*


“Uỳnh!!!”


Một tiếng nổ trầm đục vang dội khắp Biển Chết Vĩnh Hằng. Một vệt kiếm khí màu xám bạc khổng lồ, rộng hơn mười mét, sắc lẹm và thuần khiết như ánh trăng đêm đông, từ lưỡi kiếm rỉ sét chém ra.


Kiếm khí lướt đi trên mặt biển đen đóng băng dày hai mét, chém đôi mặt băng một cách dễ dàng, tạo nên một đường rãnh nước biển đen ngòm sâu hoắm dài hàng trăm mét kéo thẳng đến chiếc soái hạm bọc thép. Đường rãnh nước biển hai bên bị kiếm ý phong hệ ép chặt, dựng đứng lên thành hai bức tường nước khổng lồ cao mười mét mà không hề sụp đổ.


“Rắc rắc rắc!!!”


Kiếm khí xám bạc lướt qua mạn thuyền soái hạm khổng lồ bọc thép của Phùng Đặc. Với một độ chính xác hiển vi đến kinh ngạc, vệt kiếm khí xé rách không khí, chém đứt đôi cột buồm chính bằng gỗ tuyết tùng bọc sắt dày một mét của chiến thuyền từ gốc đến ngọn, mà hoàn toàn không làm tổn hại đến một sợi tơ hay một mạng người binh sĩ nào đang đứng kinh hoàng trên boong tàu.


“Ầm!!!”


Cột buồm chính khổng lồ đổ sập xuống mặt biển đóng băng bên mạn thuyền, tung lên những mảng băng vỡ và bọt nước đen ngòm dập dềnh. Chiếc soái hạm bọc thép của Tòa án Biên phòng chấn động dữ dội, nghiêng hẳn sang một bên dưới áp lực sóng gió.


Hàng trăm chấp pháp binh trên tàu và dưới cảng đồng loạt buông vũ khí, quỳ rạp xuống boong tàu và nền đá lạnh lẽo. Họ run rẩy vì kinh hoàng. Nhát kiếm vừa rồi không chứa một chút sát niệm điên cuồng nào, nhưng uy lực kinh thiên động địa của nó đã chứng minh một chân lý tàn nhẫn: Kiếm Thánh Tần Vô Phong tỉnh táo hoàn toàn có thể lấy mạng tất cả bọn họ chỉ trong một nhịp thở nếu ông muốn. Việc cột buồm bị chém đứt mà không một ai bị thương chính là bằng chứng đanh thép nhất cho thấy sự kiểm soát lực lượng tuyệt đối của ông.


Phùng Đặc ngã quỵ xuống boong tàu soái hạm, hai tay bám chặt vào lan can sắt để giữ thăng bằng. Gương mặt gã trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt trợn ngược nhìn cột buồm chính bị chém đứt đôi hoàn mỹ. Gã run rẩy, găng tay da đen dính đầy tuyết bẩn. Gã hiểu rằng, gã đã hoàn toàn thất bại. Sự răn đe bạo lực vật lý của Kiếm Thánh tỉnh táo đã đập tan toàn bộ dã tâm cưỡng chế của quân đội hoàng gia.


Tần Vô Phong chậm rãi thu kiếm vào bao, tiếng *cạch* thanh tao vang lên dập tắt hoàn toàn luồng kiếm ý phong hệ màu xám bạc. Ông lùi lại một bước, đứng trầm mặc phía sau Tiêu Vân như một hộ vệ trung thành vĩnh cửu.


Tiêu Vân bước lên mép cảng đá Đen, nhìn xuống Phùng Đặc đang bạt vía kinh hồn trên boong tàu nghiêng ngả. Hắn nâng bàn tay quấn băng gạc rướm máu lên, giọng nói đều đặn của hắn vang vọng khắp bến cảng tĩnh lặng:


“Thẩm phán Phùng, cuộc thử nghiệm lâm sàng hôm nay đã kết thúc. Như ông đã thấy, tướng quân Tần Vô Phong hoàn toàn tỉnh táo, làm chủ lý trí và kiểm soát lực tay hoàn mỹ. Ông ấy không phải là một quái vật điên loạn mất kiểm soát cần phải cưỡng chế bắt giữ để bảo vệ an toàn công cộng. Theo đúng Hiến Chương Cổ Đại Đế Quốc, ông ấy được hưởng quyền bảo hộ y tế vĩnh viễn tại Ngục Hồn Tiêu.”


Hắn giơ cao *Huy Hiệu Viện Trưởng Ngục Hồn Tiêu* phát ra ánh sáng bạc nhạt dịu nhẹ:


“Tôi yêu cầu ông lập tức rút toàn bộ lực lượng quân sự biên phòng khỏi vành đai ba hải lý của ngục đảo. Nếu ông cố tình nổ súng hoặc trì hoãn hành động rút quân phi pháp này, tôi sẽ chính thức gửi báo cáo bệnh lý học thần kinh và bằng chứng vi phạm Hiến Chương Cổ Đại về Viện Hàn Lâm vương đô và Nghị viện liên minh để truy tố ông tội phản quốc và lạm dụng quyền lực quân sự thời chiến.”


Phùng Đặc nhìn chiếc huy hiệu viện trưởng đang phát sáng trong tay Tiêu Vân, rồi lại nhìn sang Tần Vô Phong đang đứng trầm mặc bảo vệ phía sau hắn. Gã hiểu rằng, gã không còn bất kỳ quân bài tẩy nào để lật ngược thế cờ. Sự kết hợp giữa mưu trí lập pháp cổ đại của Tiêu Vân và uy lực răn đe tối cao của Kiếm Thánh đã dồn gã vào đường cùng hoàn toàn về cả mặt pháp lý lẫn quân sự.


“Tiêu Vân... ngươi giỏi lắm...” Phùng Đặc khàn giọng nói, gã khẽ đứng dậy, bám vào lan can tàu rỉ sét, khuôn mặt vặn vẹo vì nhục nhã và u uất cực hạn. Gã vung tay ra hiệu cho binh sĩ dưới tàu thu dọn neo và quay đầu chiến thuyền rách nát. “Rút quân! Toàn bộ rút quân!”


Hàng trăm chấp pháp binh biên phòng vội vã tháo lui lên các chiến thuyền phụ cận, chật vật chèo thuyền vượt qua đường rãnh nước đóng băng để thoát khỏi vành đai Silent Sea Zone. Chiếc soái hạm bọc thép mất đi cột buồm chính, lảo đảo rẽ sương mù Biển Chết tháo lui trong nhục nhã.


Thế nhưng, khi chiếc soái hạm đã lùi xa cách cảng đá Đen khoảng một trăm mét, Phùng Đặc đột ngột quay đầu lại. Gương mặt gã dưới màn sương mù xám xịt lộ ra một nụ cười nham hiểm, đầy oán hận. Gã thét lớn hướng về phía Tiêu Vân, giọng nói mang theo ma lực kim hệ vang vọng khắp mặt biển đen bão tố:


“Tiêu Vân! Ngươi đừng vội mừng rỡ! Ngươi bảo vệ được Tần Vô Phong hôm nay, nhưng ngươi không thể bảo vệ được cái đảo ngục chết đói này ngày mai! Đại giám mục biên thùy Mạc Sâm đã nhận được báo cáo của ta! Giáo hội Thần Quang sẽ lập tức phát lệnh phong tỏa kinh tế toàn diện đối với Ngục Hồn Tiêu! Toàn bộ tuyến đường vận tải lương thực, ấm áp ma tinh và dược liệu thảo mộc từ đất liền ra đảo sẽ bị cắt đứt triệt để! Ta muốn xem... một gã phế vật không ma lực như ngươi sẽ làm thế nào để nuôi sống lũ điên này trong mùa đông đóng băng lạnh giá sắp tới!”


Lời đe dọa tàn nhẫn của Phùng Đặc vang vọng khắp Biển Chết, dập dềnh theo những đợt sóng đen ngòm.


Tần Tuyết Y khẽ biến sắc, quay sang nhìn Tiêu Vân với vẻ lo âu tột độ. Cô biết rõ sức mạnh phong tỏa kinh tế tàn nhẫn của Giáo hội Thần Quang biên thùy, họ kiểm soát toàn bộ nguồn cung lương thực và ấm áp ma tinh sưởi ấm. Không có chúng, toàn bộ hòn đảo ngục sẽ biến thành một nấm mồ đóng băng khổng lồ trong mùa bão tuyết sắp tới.


Tiêu Vân đứng im lặng trên cảng đá Đen, nhìn chiếc soái hạm của Phùng Đặc biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc của Biển Chết. Vết thương bên vai trái của hắn vẫn rỉ máu tươi rát buốt, và đôi bàn tay bỏng rộp quấn băng gạc rướm máu nhói đau dữ dội dưới cái lạnh căm căm. Một áp lực mới, vô hình nhưng tàn nhẫn hơn cả binh lực của Phùng Đặc, đang từ từ đè nặng lên vai hắn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!