Nhạc nềnBattleField4

Áp Lực Quân Lệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hơi trầm đục từ hạm đội chiến thuyền của Tòa Án Biên Phòng Đế Quốc vẫn rống lên từng hồi dài, xé rách màn sương mù xám xịt đang bao phủ Biển Chết Vĩnh Hằng. Sóng biển đen ngòm cuộn trào, vỗ sầm sập vào những vách đá granite của cảng đá Đen, tung bọt trắng xóa lạnh buốt. Cái lạnh của buổi sáng ngày thứ tư trên đảo ngục như một lưỡi dao vô hình, găm thẳng vào da thịt.


Tiêu Vân đứng thẳng lưng nơi rìa cảng đá, vạt áo khoác lông xám tro rách nát khẽ bay phần phật trong gió bão. Cơn gió biển mang theo muối mặn tạt thẳng vào vết thương bên vai trái của hắn, tạo nên một cảm giác rát buốt đến tận xương tủy. Máu tươi rỉ ra, thấm đỏ một mảng vải xám. Đôi bàn tay của hắn, quấn chặt trong những dải băng gạc trắng dính máu từ vết bỏng rộp hôm trước, khẽ run nhẹ do cơ thể người thường yếu ớt đang phải chịu đựng nhiệt độ âm độ. Thế nhưng, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hắn không có nửa phần ma lực, nhưng khí chất lý trí tỏa ra xung quanh lại vững vàng như một ngọn hải đăng giữa giông bão.


Ngay bên cạnh hắn, Tần Vô Phong đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa. Cựu đại tướng quân ôm chặt thanh kiếm rỉ sét bằng một tay, đôi mắt trong trẻo đầy lý trí nhìn chằm chằm vào chiếc soái hạm đang từ từ cập bến. Phía sau họ, Tần Tuyết Y nắm chặt chuôi kiếm Thanh Phong, phong mana xanh nhạt quanh thân cô dao động nhẹ, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào để bảo vệ ông nội và vị Viện trưởng cứu mạng. Đội trưởng vệ binh Tô Thiết đứng chếch về phía trước, bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ đặt lên chuôi kiếm rèn từ sắt biển ngục mới, khuôn mặt vuông chữ điền hằn lên sự nghiêm nghị đầy lo âu.


“Viện trưởng Tiêu... kẻ dẫn đầu hạm đội này là Phùng Đặc.” Tô Thiết khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm thấp bị tiếng gió rít át đi một nửa. “Hắn là Chánh án của Tòa Án Biên Phòng Đế Quốc, một Pháp Sư Cao Cấp Kim Hệ cấp bốn nổi tiếng cứng nhắc và tàn nhẫn. Quân đội biên phòng dưới quyền hắn đều là những kẻ liều mạng.”


“Tôi biết.” Tiêu Vân điềm tĩnh trả lời, mắt vẫn không rời khỏi chiếc cầu tàu bằng sắt vừa được hạ xuống từ mạn chiếc soái hạm khổng lồ bọc thép.


Lúc này, lồng ngực của Tiêu Vân đột ngột ấm lên. Mỏ neo ký ức – mảnh tơ linh hồn màu bạc của ông nội Tiêu Cảnh Đường dệt sâu vào ngực hắn – khẽ rung động nhè nhẹ. Một luồng luân chuyển tri thức cổ xưa, tựa như dòng chảy ký ức bị chôn vùi, bỗng chốc hiện rõ trong tâm trí hắn. Đó là những ghi chép tối mật về cấu trúc lập pháp của đế quốc thời kỳ đầu, những điều luật bảo hộ y tế cổ xưa mà ông nội hắn từng nghiên cứu trước khi bị Giáo hội đầu độc chết. Tiêu Vân khẽ mỉm cười, một tia sáng tự tin lướt qua đôi mắt sâu thẳm.


Một bóng người trung niên cao lớn bước xuống cầu tàu. Phùng Đặc mặc bộ quân phục thẩm phán màu xanh lục đậm thêu huy hiệu đế quốc lộng lẫy, tay đeo găng tay da đen bóng, lưng đeo một cuốn sách Luật Quân Sự nặng nề bọc sắt. Đôi mắt gã sắc lạnh như chim ưng, quét qua bến cảng với vẻ khinh miệt tột cùng. Đi theo sau gã là hai hàng chấp pháp binh mặc thiết giáp nặng, tay lăm lăm nỏ ma pháp hỏa hệ bọc sắt, bước đi rầm rập tạo nên một áp lực quân sự đè nén cực hạn.


“Tô Thiết! Ngươi to gan thật!” Phùng Đặc dừng bước cách Tiêu Vân năm mét, giọng nói mang theo ma lực kim hệ sắc bén như kim loại va vào nhau, khiến màng nhĩ của những vệ binh xung quanh đau nhói. “Ngươi dám cấu kết với kẻ dị giáo, chứa chấp trọng phạm quốc gia, chống lại quân lệnh của hoàng gia?”


“Thẩm phán Phùng, tôi chỉ đang thi hành nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho Ngục Hồn Tiêu theo đúng chức trách.” Tô Thiết bước lên một bước, cố gắng dùng danh nghĩa quân đội cũ để điều đình. “Tướng quân Tần Vô Phong hiện đang là bệnh nhân điều trị đặc biệt tại ngục, tình trạng tinh thần của ngài ấy...”


“Câm miệng!” Phùng Đặc lạnh lùng ngắt lời, vung tay ra hiệu. Một chấp pháp binh lập tức bước lên, mở ra một cuộn giấy da dê đóng dấu mộc sáp đỏ hình ấn ký hoàng gia và con dấu của Tòa Án Biên Phòng. “Đây là quân lệnh dẫn độ chính quy của hoàng gia vương đô! Cựu đại tướng Tần Vô Phong phạm tội phản quốc, sát hại đồng đội tại biên giới mười năm trước. Tòa án quân sự lệnh cho Ngục Hồn Tiêu phải lập tức bàn giao phạm nhân để áp giải về vương đô xét xử!”


Áp lực từ quân lệnh đóng dấu đỏ tỏa ra một luồng ma lực uy nghiêm, khiến không khí bến cảng càng thêm ngột ngạt. Tần Tuyết Y khẽ cắn môi, bước chân cô vô thức dịch chuyển về phía trước, nhưng Tần Vô Phong đã khẽ đưa tay cản cô lại. Kiếm Thánh gầy guộc nhìn Phùng Đặc, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ, không hề có một tia sát ý hay điên loạn nào bộc phát.


Tiêu Vân chậm rãi bước lên trước mặt Tô Thiết, đối diện trực diện với Phùng Đặc.


Hắn không có ma lực, nhưng khi bước vào phạm vi uy áp của một Pháp Sư Cấp 4, năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* lập tức kích hoạt. Một màng chắn ánh sáng bạc nhạt vô hình bao bọc quanh não bộ của hắn, triệt tiêu hoàn toàn luồng uy áp tinh thần lực đang đè nặng. Tiêu Vân nhìn thẳng vào mắt Phùng Đặc, kích hoạt kỹ năng *Phân Tích Vi Biểu Cảm*.


Trong vòng 0.05 giây, mọi chi tiết trên khuôn mặt của vị Thẩm phán quân sự đều bị Tiêu Vân thu vào tầm mắt. Khóe mắt trái của Phùng Đặc khẽ giật nhẹ hai lần, ngón tay đeo găng da đen của gã vô thức siết chặt lấy cuốn sách luật bọc sắt, và bả vai gã hơi co rút về phía sau. Đây không phải là biểu hiện của một kẻ đang nắm giữ quyền lực tuyệt đối và tự tin.


*Gã đang lo âu.* Tiêu Vân thầm nghĩ. *Một nỗi lo âu kịch phát dệt từ áp lực chính trị của phe cánh vương đô. Gã bắt buộc phải bắt được Tần Vô Phong để lập công, nếu không vị trí Chánh án của gã tại biên thùy sẽ bị lung lay trước sự thanh trừng của Giáo hội.*


“Thẩm phán Phùng,” Tiêu Vân điềm tĩnh lên tiếng, giọng nói của hắn đều đặn, trầm ấm và mang theo một nhịp điệu logic khoa học cực kỳ rõ ràng. “Tôi là Tiêu Vân, Viện trưởng chính thức của Ngục Hồn Tiêu. Tôi rất tiếc phải thông báo với ông rằng, yêu cầu dẫn độ này hoàn toàn không có hiệu lực pháp lý tại hòn đảo này.”


Phùng Đặc nheo mắt, ánh mắt gã tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn giận dữ. Gã nhìn gã thanh niên gầy gò, áo khoác lông xám rách nát, hai tay quấn băng gạc đầy máu trước mặt. Gã không cảm nhận được một chút mana nào từ người Tiêu Vân. Một gã phế vật không ma lực lại dám đứng trước họng súng quân đội biên phòng để bác bỏ quân lệnh?


“Ngươi nói cái gì? Một gã phế vật bị gia tộc trục xuất như ngươi, dám nghi ngờ tính hợp pháp của quân lệnh hoàng gia?” Phùng Đặc cười lạnh, tay gã đặt lên cuốn sách luật bọc sắt, ma lực kim hệ màu xám bạc bắt đầu rục rịch quanh các ngón tay.


“Tôi không nghi ngờ quân lệnh của hoàng gia, tôi chỉ đang thực thi pháp luật tối cao của Đế quốc.” Tiêu Vân không hề lùi bước, hắn đưa bàn tay quấn băng gạc rướm máu vào túi áo, chậm rãi rút ra cuốn sổ tay da cừu ghi chép bệnh án và dõng dạc nói: “Theo Hiến Chương Cổ Đại Đế Quốc, chương bốn, điều mười hai về ‘Quyền miễn trừ y tế của các trạm tịnh hóa địa mạch’ — một đạo luật được ban hành bởi hoàng đế lập quốc vạn năm trước và chưa từng bị bãi bỏ.”


Phùng Đặc khựng lại, khuôn mặt gã khẽ biến sắc.


“Đạo luật quy định rõ ràng,” Tiêu Vân lật một trang sổ tay, giọng đọc rõ ràng, đanh thép: “‘Mọi sinh linh bước vào vành đai ba hải lý quanh Ngục Hồn Tiêu — vốn là trạm tịnh hóa địa mạch cổ đại — để điều trị tịnh hóa tinh thần, đều thuộc quyền phán xét y tế tối cao của Viện trưởng. Mọi lực lượng quân sự, tư pháp và hành chính của đế quốc đều không có quyền cưỡng chế bắt giữ hoặc dẫn độ bệnh nhân khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Viện trưởng, trừ khi bệnh nhân được chứng nhận đã khỏi bệnh hoàn toàn.’”


“Ngươi nói láo! Đạo luật đó đã bị bãi bỏ từ lâu!” Phùng Đặc gầm lên, nhưng khóe môi gã khẽ giật mạnh, bộc lộ sự hoảng loạn nội tâm khi bị đánh trúng kẽ hở pháp lý.


“Nó chưa từng bị bãi bỏ, Thẩm phán Phùng.” Tiêu Vân đưa tay chỉ vào mảnh tơ linh hồn đang tỏa sáng ấm áp trong ngực mình. “Bởi vì Hiến Chương Cổ Đại được khắc trên bia đá tối cao tại Thánh Điện vương đô, mang tính chất lập pháp vĩnh cửu. Một sắc lệnh quân sự thời chiến thông thường của Tòa Án Biên Phòng không thể vượt qua luật tối cao của Hiến Chương. Trừ khi, ông có trong tay thánh chỉ có chữ ký tươi và ấn ký máu trực tiếp của đích thân Hoàng đế đương nhiệm.”


Hắn nhìn thẳng vào cuộn giấy da dê trên tay chấp pháp binh:


“Nhưng cuộn giấy của ông chỉ có dấu mộc của Tòa Án Biên Phòng và phe cánh của hoàng tử thứ hai tại vương đô. Nói cách khác, về mặt pháp lý, ông đang cố tình vi phạm Hiến Chương Cổ Đại để thực hiện một vụ bắt giữ phi pháp.”


“Ngươi...!” Phùng Đặc tức giận tím mặt. Gã không ngờ một gã phế vật vô năng lại có thể nắm rõ luật pháp cổ đại của đế quốc một cách chi tiết đến mức này. Sự bất đối xứng thông tin hoàn toàn bị Tiêu Vân khai thác triệt để.


Tô Thiết đứng bên cạnh khẽ thở phào, ánh mắt nhìn Tiêu Vân đầy sự kính phục tột đỉnh. Lập luận pháp lý của Viện trưởng đã dựng lên một rào cản chính trị khổng lồ, khiến Phùng Đặc không thể danh chính ngôn thuận dùng binh lực để cướp người.


“Hơn nữa,” Tiêu Vân tiếp tục bước lên, nâng bàn tay quấn băng gạc lên cao, để lộ chiếc *Huy Hiệu Viện Trưởng Ngục Hồn Tiêu* bằng đồng cổ kính tỏa ra một luồng hào quang trầm ổn. “Ngục Hồn Tiêu hiện đang đối mặt với một thảm họa ô nhiễm mana đỏ nghiêm trọng. Chúng tôi đã niêm phong hũ sành chứa *Bột Ma Pháp Đỏ* độc hại thu giữ từ phó giám ngục phản bội Triệu Nghị làm vật chứng trong kho dược liệu. Hòn đảo này hiện đang là khu vực cách ly y tế khẩn cấp cấp độ một. Ông muốn dẫn quân đội bước vào một khu vực dịch bệnh tâm thần biến dị để lây nhiễm cho binh sĩ của mình sao?”


Đám chấp pháp binh phía sau Phùng Đặc nghe đến bốn chữ “dịch bệnh tâm thần biến dị” và “mana đỏ”, khuôn mặt dưới lớp thiết giáp lập tức lộ ra vẻ e dè, sợ hãi. Họ đều biết sự tàn phá kinh hoàng của mana đỏ lên vỏ não, không ai muốn biến thành một kẻ điên loạn nhảy vực.


Phùng Đặc nhận thấy tinh thần chiến đấu của binh sĩ dưới quyền đang dao động dữ dội. Gã biết, nếu gã rút lui hôm nay, gã sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ của phe cánh vương đô, và sự nghiệp chính trị của gã sẽ hoàn toàn tiêu tan. Sự lo âu kịch phát biến thành sự giận dữ cuồng bạo.


“Một lũ hèn nhát! Đừng nghe gã phế vật này hù dọa!” Phùng Đặc gầm lên, ma lực kim hệ cấp 4 quanh thân gã bùng phát dữ dội, tạo nên những tia sáng bạc sắc bén như dao cạo rạch nát nền đá cảng dưới chân. Gã vung tay, cuốn sách Luật Quân Sự Đế Quốc bọc sắt bay lơ lửng trước ngực, tỏa ra luồng sát khí lạnh buốt. “Quyền lực quân sự thời chiến tối cao cho phép ta bãi bỏ mọi quyền miễn trừ y tế tại biên cảnh! Hôm nay, dù có phải san bằng cái đảo ngục này, ta cũng phải mang Tần Vô Phong đi!”


Gã quay ngoắt lại phía binh sĩ, vầng trán nổi đầy gân xanh, giọng nói khàn đặc đầy sát khí bạo lực:


“Toàn quân nghe lệnh! Tuốt gươm! Bao vây toàn bộ bến cảng cảng đá Đen! Kẻ nào dám cản đường quân đội thi hành công vụ... giết không tha!”


“Xoạt! Xoạt! Xoạt!”


Hàng trăm chấp pháp binh biên phòng đồng loạt tuốt trường kiếm sắt bén ra khỏi bao, họng nỏ ma pháp hỏa hệ bùng lên những đốm lửa đỏ rực, sát khí ngập tràn bao vây chặt lấy Tiêu Vân và đội vệ binh ít ỏi của ngục đảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!