Nhạc nềnBattleField4

Cản Kiếm Dưới Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa tuyết xám xịt từ Biển Chết Vĩnh Hằng vẫn gầm rú không ngừng bên tai, tạt thẳng những hạt nước buốt giá vào vách đá granite dựng đứng của Vực đá tự sát. Tiêu Vân đứng sát mép đá, gió biển thốc ngược từ dưới vực sâu mang theo mùi muối mặn và hơi lạnh thấu xương. Hai bàn tay của hắn, quấn chặt trong những dải băng thô dính máu, khẽ siết lấy viên đá hải hồn phế thải vừa nhặt được dưới kẽ đá. Cơn đau buốt tủy từ những vết bỏng rộp phồng nước – dấu vết của đợt bùng phát hỏa mana ngày hôm trước – vẫn nhói lên theo từng nhịp thở. Bên vai trái, vết rách cũ do kiếm ý vô tình cắt phải dính nước mưa lạnh cũng đang rỉ ra những vệt máu nhạt, thấm đỏ một mảng áo khoác lông xám tro.


Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó lập tức bị đóng băng bởi một luồng sát khí buốt giá dâng lên ngay sau gáy.


Không có tiếng động. Chỉ có một luồng áp lực không khí đột ngột bị nén chặt, mang theo tiếng rít sắc lẹm của phong mana đang ngưng tụ cực hạn. Tần Tuyết Y, thiếu nữ mười chín tuổi với mái tóc đuôi ngựa buộc cao, đã áp sát ngay sau lưng hắn. Thanh kiếm gió Thanh Phong của cô đã tuốt khỏi bao một nửa, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve tỏa ra hào quang xanh nhạt, nhắm thẳng vào gáy gã Viện trưởng không ma lực.


“Kẻ tà ma... trả lại linh hồn cho ông nội ta!”


Giọng nói của Tần Tuyết Y run rẩy vì căm hận, nhưng đường kiếm của cô lại nhanh đến mức không để lại bóng ảnh. Cô tin tuyệt đối vào lời của tư tế Giáo hội vương đô: gã Viện trưởng phế vật này đã dùng tà thuật hắc ám để tẩy não Kiếm Thánh, biến ông thành một cái xác rỗng nghe lời. Nhát kiếm này của cô không chỉ để giết Tiêu Vân, mà là để giải thoát cho người thân duy nhất của mình.


Mũi kiếm sắc lẹm xé rách màn mưa tuyết, chỉ còn cách gáy Tiêu Vân chưa đầy một tấc.


Tiêu Vân không hề quay đầu lại, cũng không thể né tránh. Thể chất người thường yếu ớt và đôi bàn tay đang bị thương nặng khiến hắn không có bất kỳ phản xạ vật lý nào đủ nhanh để đối phó với một Pháp Sư Trung Cấp Phong Hệ cấp ba. Thế nhưng, đôi mắt thâm quầng của hắn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hắn không hề lo sợ.


“Oong...!!!”


Ngay khi mũi kiếm Thanh Phong chuẩn bị chạm vào da thịt Tiêu Vân, chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh trong túi áo khoác lông xám của hắn đột ngột tự động kích hoạt. Năng lực bị động *Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối* kết hợp với tần số ổn định của đá hải hồn tạo ra một màng chắn ánh sáng bạc nhạt vô hình bao bọc quanh người hắn.


Mũi kiếm phong thần đâm thẳng vào màng chắn, phát ra một tiếng rít chói tai như kim loại mài vào đá tảng. Luồng gió lốc dệt từ phong mana của Tuyết Y bị lực đàn hồi của màng chắn đẩy ngược trở lại, khiến tà áo lính ngục ngụy trang của cô bay phần phật dưới mưa. Sức chấn động dội ngược từ màng bảo vệ khiến linh hồn Tiêu Vân khẽ rung động nhẹ, vết thương bên vai trái nhói lên đau đớn, nhưng hắn vẫn đứng vững như một bàn thạch.


Tần Tuyết Y kinh hoàng trợn tròn mắt. Cô không ngờ một gã không có nửa phần mana lại có thể sở hữu một màng chắn tinh thần kiên cố đến mức bẻ gãy đường kiếm tốc độ của cô. Không để mất thời cơ, cô cắn răng, vận hành toàn bộ phong mana còn sót lại trong cơ thể, định thi triển *Toàn Phong Trảm* để phá vỡ màng chắn.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc cô chuẩn bị vung kiếm lần thứ hai, khế ước đồng thuận sinh tử dệt từ lòng biết ơn cứu mạng giữa Tiêu Vân và Tần Vô Phong đột ngột phát sáng trong tiềm thức.


Một luồng gió mạnh gấp mười lần cơn bão biển từ hư không bùng phát.


“Keng...!!!”


Một thanh kiếm sắt rỉ sét, nặng nề và loang lổ những vết hoen ố cổ xưa, đột ngột xé rách màn mưa xuất hiện từ trên không trung. Thanh kiếm chém dọc xuống với một lực đạo trầm ổn và vĩ đại như núi thái sơn, chặn đứng hoàn toàn lưỡi kiếm Thanh Phong của Tần Tuyết Y.


Tiếng va chạm kim loại vang dội khắp vực đá tự sát, thổi bay toàn bộ nước mưa và tuyết rơi trong bán kính mười mét xung quanh họ. Tần Tuyết Y bị lực đạo khổng lồ dội vào tay kiếm, cơ thể lùi lại liên tục năm bước trên nền đá granite trơn trượt mới có thể đứng vững. Lồng ngực cô phập phồng thở dốc, hai bàn tay cầm kiếm run rẩy dữ dội vì tê dại.


Cô ngẩng đầu lên, định gào thét căm phẫn, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến toàn bộ từ ngữ trong cổ họng cô hoàn toàn đông cứng lại.


Đứng chắn trước mặt Tiêu Vân là một lão giả tóc xám bù xù, khoác chiếc chiến giáp rách nát đầy sẹo chém. Ông ôm chặt thanh kiếm rỉ sét bằng một tay, tấm lưng thẳng tắp như một ngọn giáo cắm vào lòng đất. Đôi mắt ông không còn vẻ đỏ ngầu hoang dại, không còn sự điên loạn cuồng bạo của một kẻ bị sát niệm ma chướng hành hạ mười năm qua.


Đôi mắt ấy... trong trẻo, sâu thẳm và tràn đầy lý trí ấm áp.


“Tuyết Y... Dừng tay lại.”


Giọng nói của ông trầm thấp, khàn đặc nhưng vô cùng rõ ràng, vang vọng giữa tiếng gầm rú của gió bão. Đó không phải là tiếng gầm vô nghĩa của một con quái vật bị khống chế linh hồn, mà là giọng nói của người ông nội đã mất tích mười năm qua trong ký ức của cô.


Tần Tuyết Y sững sờ, thanh kiếm Thanh Phong trên tay khẽ hạ xuống, đầu óc cô hoàn toàn sụp đổ trước sự xung đột nhận thức cực hạn.


“Ông... Ông nội?” Cô lắp bắp, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt. “Không thể nào... Giáo hội nói ông đã bị gã tà ma này tẩy não... Ông đang bị khống chế...”


“Không có tà thuật nào ở đây cả, Tuyết Y.” Tần Vô Phong khẽ thở dài, ông không hề hạ kiếm nhưng kiếm ý *Định Hải* trầm ổn vô hình xung quanh ông đã hoàn toàn thu hồi, không để lại một tia sát khí nào làm tổn thương cháu gái. “Viện trưởng Tiêu là người đã cứu mạng ta, giải thoát ta khỏi cơn ác mộng chém giết mười năm qua. Người đứng trước mặt cháu là một bác sĩ thực sự.”


“Cháu không tin! Làm sao một kẻ vô năng không có mana lại có thể chữa lành vết thương linh hồn của Kiếm Thánh?” Tần Tuyết Y gào lên, cô cố gắng vận hành phong mana để giật lại thanh kiếm, định thi triển phong thuật dịch chuyển để áp sát Tiêu Vân một lần nữa. “Hắn chắc chắn đã dùng bí pháp hắc ám để lừa dối ông!”


Nhưng ngay khi cô vừa nhấc chân, Tần Vô Phong chỉ khẽ xoay nhẹ thanh kiếm rỉ sét. Một luồng kiếm ý vô hình, nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng kiên cố như vách núi, lập tức khóa chặt không gian xung quanh Tuyết Y, hóa giải toàn bộ phong mana đang dao động của cô một cách nhẹ nhàng. Cô không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.


Lúc này, Tiêu Vân mới chậm rãi bước lên từ phía sau lưng Tần Vô Phong. Hắn bước đi một cách thô sơ, vụng về, hơi thở có phần dồn dập do thể chất yếu ớt dưới trời mưa lạnh. Đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu khẽ buông viên đá hải hồn vào túi áo khoác lông xám tro. Hắn đứng cách Tần Tuyết Y khoảng ba mét – cự ly an toàn tối thiểu trong giao tiếp lâm sàng.


“Tần tiểu thư, cô đang trải qua một hội chứng xung đột nhận thức cực nặng,” Tiêu Vân điềm tĩnh nói, giọng nói của hắn không hề có một tia oán hận hay tức giận, mà vô cùng trầm ấm, đều đặn như nhịp gõ của chuông bạc. “Cô đã dệt nên một hệ thống niềm tin sai lệch dựa trên những thông tin bất đối xứng do Giáo hội cung cấp, hòng hợp thức hóa nỗi sợ hãi và lo âu của chính mình.”


Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của cô, áp dụng *Kỹ Thuật Lắng Nghe Chủ Động* kết hợp với *Phân Tích Vi Biểu Cảm*:


“Cô mang thuộc tính phong hệ, tu luyện *Tật Phong Kiếm Đạo*. Thùy trán của cô đang có những dao động sóng não tần số Beta rất cao, cơ mặt bên trái của cô khẽ giật nhẹ mỗi khi cô cố gắng ngưng tụ mana. Đó là dấu hiệu lâm sàng của chứng lo âu xã hội và stress áp lực thành tích cực hạn. Gia tộc Tần thị ở vương đô đã đặt lên vai cô quá nhiều kỳ vọng sau khi tướng quân Tần Vô Phong mất tích, đúng không?”


Tần Tuyết Y run lên. Từng câu nói của Tiêu Vân như một con dao mổ tâm lý, rạch thẳng vào vùng ký ức đau đớn và áp lực mà cô đã phải gánh chịu suốt mười năm qua kể từ khi ông nội điên loạn. Cô đã phải gồng mình luyện kiếm ngày đêm, chịu đựng những cơn đau đầu co thắt do phong mana bẩn tàn phá vỏ não, chỉ để giữ vững danh tiếng của gia tộc trước sự dòm ngó của các quý tộc khác.


“Cô đến đây không phải chỉ để giết tôi,” Tiêu Vân tiếp tục bước lên một bước, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng đầy uy lực lý trí. “Cô đến đây vì cô sợ hãi. Cô sợ rằng nếu ông nội cô thực sự tỉnh táo, ông sẽ nhìn thấy sự bất tài và yếu ớt của cô dưới áp lực gia tộc. Cô thà tin rằng ông bị khống chế, để cô có thể tiếp tục đóng vai người hùng đi giải cứu ông, khỏa lấp đi nỗi sợ hãi bị bỏ rơi trong nội tâm mình.”


“Câm miệng! Ngươi biết cái gì mà nói!”


Tần Tuyết Y khóc nghẹn, phòng tuyến tâm lý của cô hoàn toàn sụp đổ trước những lập luận phân tâm học sắc bén của Tiêu Vân. Cô muốn vung kiếm chém gã này, nhưng đôi mắt ấm áp đầy lý trí của ông nội đang nhìn cô, và cả sự điềm tĩnh tuyệt đối của Tiêu Vân khiến cô nhận ra mình đang hành động hoàn toàn dựa trên sự cuồng tín mù quáng.


“Tuyết Y,” Tần Vô Phong bước lại gần, đặt bàn tay to lớn, đầy vết chai sạn lên vai cháu gái. Giọng nói của ông run lên vì xúc động: “Ta đã nhìn thấy những vết rạn nứt mana trên tay cháu. Cháu đã cưỡng ép tu luyện *Tật Phong Kiếm Đạo* sai cách, giống hệt ta ngày xưa. Nếu không có Viện trưởng Tiêu dùng y thuật lâm sàng để tịnh hóa, cháu cũng sẽ đi vào vết xe đổ của ta, biến thành một con quái vật điên loạn nhảy xuống vực sâu này.”


Nhìn thấy người ông nội kiêu hùng ngày nào giờ đây đang đứng trước mặt mình, hoàn toàn tỉnh táo, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và sự lo lắng thực sự dành cho mình, Tần Tuyết Y không thể lừa dối bản thân được nữa.


“Keng...”


Thanh kiếm Thanh Phong trượt khỏi bàn tay tê dại của cô, rơi thẳng xuống nền đất bùn granite ẩm ướt.


Tần Tuyết Y quỳ sụp xuống hai đầu gối, hai tay ôm lấy mặt, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa dưới cơn mưa tuyết của Biển Chết. Nỗi lo âu, áp lực thành tích và sự cô độc suốt mười năm qua của một cô gái trẻ phải gánh vác cả gia tộc lập tức được giải tỏa hoàn toàn qua những giọt nước mắt.


Tiêu Vân khẽ thở phào nhẹ nhõm, vết thương bên vai trái nhói lên một cơn đau buốt khiến hắn khẽ lảo đảo. Hắn đưa tay vào túi áo, khẽ chạm vào chiếc chuông bạc mộng cảnh cải tiến vừa hoàn thiện đêm qua, thầm nghĩ về tiến trình tịnh hóa tiếp theo.


“Tần tiểu thư,” Tiêu Vân cúi xuống, nhặt thanh kiếm Thanh Phong lên và cung kính đặt lại vào tay cô. “Nếu cô muốn bảo vệ ông nội cô, và bảo vệ chính linh hồn của mình khỏi sự tàn phá của mana đỏ, hãy ở lại Ngục Hồn Tiêu. Ta không cần một tù nhân, ta cần một hộ vệ cận thân có thể giúp ta bảo vệ phòng khám này trước những âm mưu sắp tới.”


Tần Tuyết Y ngước khuôn mặt đẫm nước mắt nhìn Tiêu Vân. Sự căm hận trong mắt cô giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một sự nể phục và kính sợ sâu sắc trước trí tuệ và y đức của gã Viện trưởng không ma lực này. Cô siết chặt chuôi kiếm Thanh Phong, cúi đầu nói nhỏ:


“Tôi... tôi đồng ý ở lại. Tôi muốn tự mắt chứng kiến y thuật của ngài.”


Hóa giải thành công hiểu lầm với Tần Tuyết Y, Tiêu Vân cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn trong lòng. Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị quay người đi về phía tháp chính để Dạ Lam bôi thuốc cho đôi bàn tay bỏng nặng, một tiếng còi hơi vang dội, trầm đục và đầy sát khí đột ngột xé rách màn sương mù dày đặc của Biển Chết.


Tần Vô Phong lập tức biến sắc, ông vung trường kiếm rỉ sét chắn trước Tiêu Vân, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía đường chân trời.


Từ phía xa ngoài khơi, vượt qua rạn san hô tử thần, một hạm đội chiến thuyền khổng lồ mang cờ hiệu màu đen thêu hình cán cân công lý của Tòa Án Biên Phòng Đế Quốc đang lầm lũi rẽ sóng tiến thẳng về phía cảng đá Đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!