Cháu Gái Kiếm Thánh
Cơn bão tuyết ma pháp quét qua Biển Chết Vĩnh Hằng vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Từ trên ban công đá của tòa tháp chính Ngục Hồn Tiêu, Tiêu Vân đứng im lặng, vạt áo khoác lông xám tro khẽ bay theo tiếng gió gầm rú. Cái lạnh buốt giá của phương Bắc tràn vào, tạt thẳng những hạt tuyết li ti sắc nhọn như dao cạo vào khuôn mặt gầy gò, thâm quầng vì mệt mỏi của hắn.
Hai bàn tay của Tiêu Vân lúc này được quấn chặt trong những dải băng gạc trắng xóa, nhưng những vệt máu đỏ thẫm vẫn rỉ ra, thấm qua lớp vải thô. Đó là hậu quả của những vết bỏng rộp phồng nước nặng nề rướm máu – cái giá phải trả khi hắn bất chấp tính mạng tiếp xúc trực tiếp với luồng hỏa mana bạo phát từ cơ thể các hỏa pháp sư trong ca cấp cứu khẩn cấp ngày hôm trước. Bên vai trái, vết rách cũ do kiếm ý vật lý vô tình cắt phải từ đêm trước dính nước mưa tuyết lạnh buốt cũng đang nhói lên từng cơn, rỉ ra những vệt máu tươi ấm nóng, tương phản hoàn toàn với cái lạnh căm căm của đảo đá cô độc.
Phía sau hắn, một tiếng vỗ cánh dồn dập phá vỡ tiếng gió tuyết rít gào. Cánh chim truyền tin ma pháp tỏa ra hào quang thánh quang màu vàng kim lấp lánh dệt từ thánh lực của Giáo hội vương đô đã bạt gió đáp xuống lan can ban công đá. Con chim mang theo một cuộn thư đóng dấu mộc sáp đỏ hình thánh giá của Giáo hội Thần Quang vương đô – một biểu tượng của sự uy quyền và áp bức tuyệt đối.
Tiêu Vân khẽ cắn răng, chịu đựng cơn đau buốt tủy truyền từ đôi bàn tay bỏng rộp, chậm rãi gỡ ống thư từ chân con chim ma pháp. Ngay khi phong ấn sáp đỏ bị bẻ gãy, một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt bùng lên, dệt thành những dòng chữ ma pháp lơ lửng giữa không trung trước mặt hắn.
Đó là thánh chỉ phán quyết dị giáo tối cao từ Đại giám mục biên thùy Mạc Sâm.
Nội dung bức thư tràn ngập những lời lẽ đe dọa lạnh lùng: Giáo hội đã nhận được báo cáo về việc Ngục Hồn Tiêu xảy ra biến cố, Giám ngục trưởng Lôi Ba bị bắt giữ phi pháp, và đặc biệt là tin đồn cựu đại tướng quân Kiếm Thánh Tần Vô Phong đang bị Viện trưởng mới khống chế bằng tà thuật hắc ám. Giáo hội yêu cầu Tiêu Vân phải lập tức áp giải Tần Vô Phong về vương đô để tòa án dị giáo tiến hành "tịnh hóa linh hồn", đồng thời bàn giao lại toàn bộ quyền kiểm soát mỏ đá hải hồn cho Giáo hội. Nếu kháng lệnh, Ngục Hồn Tiêu sẽ bị khép vào tội phản quốc và dị giáo, đối mặt với sự thanh trừng triệt để của quân đội Giáo hội.
“Viện trưởng... chúng ta phải làm sao đây?” Dạ Lam từ trong phòng bước ra, hai tay cô bé ôm chặt lấy cuốn sổ da cừu ghi chép bệnh án lâm sàng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt vì lo sợ khi nhìn thấy những dòng chữ ánh sáng vàng kim đang tan dần vào hư không.
Đội trưởng vệ binh Tô Thiết cũng bước lên, bàn tay phải của ông vẫn băng bó trắng xóa do chấn thương từ đêm bão mana đỏ. Ông siết chặt thanh sắt rèn từ quặng đen ngục bằng tay trái, giọng nói trầm trọng: “Viện trưởng Tiêu, Giáo hội Thần Quang từ trước đến nay ra tay cực kỳ tàn nhẫn. Nếu chúng ta không giao nộp tướng quân Tần Vô Phong, họ sẽ mượn danh nghĩa thanh trừng dị giáo để san bằng hòn đảo này.”
Tiêu Vân im lặng một lát, đôi mắt thâm quầng phản chiếu ánh sáng xám chì của bầu trời Biển Chết. Hắn khẽ lắc đầu, giọng nói vẫn duy trì một sự trầm tĩnh tuyệt đối:
“Mạc Sâm chỉ đang thăm dò chúng ta, Tô Thiết. Giáo hội tuy mạnh, nhưng Biển Chết Vĩnh Hằng và rạn san hô tử thần là rào cản tự nhiên khổng lồ. Hơn nữa, vùng Silent Sea Zone cấm ma pháp bay quanh đảo sẽ vô hiệu hóa hoàn toàn các kỵ sĩ bay của họ. Họ gửi bức thư này vì họ sợ hãi. Họ sợ hãi sức mạnh của một Kiếm Thánh tỉnh táo.”
Hắn quay sang nhìn Dạ Lam, khẽ mỉm cười để xoa dịu sự lo lắng của cô học trò nhỏ: “Dạ Lam, mang cho ta một ít nước muối sinh lý tự chế và dịch ép an thần thảo biên cảnh để rửa vết thương. Tuyệt đối không dùng ma pháp trị liệu quang hệ của Giáo hội gửi kèm trong thư truyền tin. Thứ ánh sáng đó chứa tạp chất mana bẩn dễ gây kích thích ngược lên vỏ não đang nhạy cảm của ta.”
“Vâng, em đi ngay!” Dạ Lam vội vã chạy vào trong.
Tiêu Vân nhìn theo bóng dáng cô bé, trong lòng thầm tính toán. Lôi Ba đã bị giam giữ sâu dưới tầng hầm số 9, nhưng mạng lưới tình báo của gã tại vương đô đã kịp truyền tin đi trước khi gã sụp đổ. Sự trỗi dậy của một Viện trưởng không ma lực có thể chữa lành cho Kiếm Thánh là một cái tát trực diện vào học thuyết “người điên là kẻ bị thần nguyền rủa” của Giáo hội. Họ sẽ tìm mọi cách để tiêu diệt hắn trước khi học thuyết tịnh hóa nhận thức này lan rộng.
*Mình phải nhanh chóng xây dựng lại phòng khám lâm nghiệp và ổn định tinh thần cho các bệnh nhân nặng,* Tiêu Vân thầm nghĩ. *Chỉ khi có thêm nhiều đại pháp sư tỉnh táo đồng lòng liên minh, Ngục Hồn Tiêu mới có đủ màng chắn phòng thủ trước hạm đội của Giáo hội.*
Hắn quyết định đi bộ một mình ra khu vực hoang vắng phía sau ngục tháp để khảo sát địa hình, lên kế hoạch xây dựng một nhà kính mới dệt bằng sợi tơ tịnh hóa để trồng an thần thảo quy mô lớn. Để tránh gây kích thích tinh thần cho các bệnh nhân đang phục hồi, hắn không mang theo vệ binh hay hộ lý đi cùng, chỉ lặng lẽ bước đi dưới cơn mưa tuyết nhạt dần.
Nhưng Tiêu Vân không hề biết rằng, ngay lúc hắn bước chân ra khỏi tòa tháp chính, một cặp mắt sắc lạnh như chim ưng đang âm thầm khóa chặt vào bóng lưng của hắn từ phía rặng đá granite xám xịt.
***
Trước đó vài giờ, tại rìa ngoài của Rạn san hô tử thần.
Một chiếc thuyền gỗ nhỏ dẹt, dệt hoàn toàn từ sợi tơ tịnh hóa dẻo dai của tộc Elf, đang chật vật lướt qua những ngọn sóng đen khổng lồ của Biển Chết. Chiếc thuyền không hề sử dụng ma pháp hỏa hệ hay thủy hệ để vận hành, mà nương theo dòng hải lưu và sức gió một cách tinh diệu để tránh kích hoạt các trận pháp cảnh báo sớm của đảo ngục.
Người điều khiển chiếc thuyền là một thiếu nữ trẻ tuổi. Cô mặc một bộ chiến y da ôm sát cơ thể mảnh mai, mái tóc dài màu hạt dẻ được buộc cao thành đuôi ngựa mạnh mẽ, khẽ bay theo gió biển. Gương mặt cô xinh đẹp nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt sắc sảo tràn đầy sự căm phẫn và kiên định. Trên lưng cô đeo một thanh trường kiếm sáng loáng tỏa ra luồng phong mana nhạt dịu nhẹ – Thanh kiếm gió Thanh Phong.
Cô chính là Tần Tuyết Y, thiên tài kiếm thuật trẻ tuổi của vương đô, và cũng là cháu gái duy nhất của Kiếm Thánh Tần Vô Phong.
“Ông nội... xin hãy đợi cháu,” Tần Tuyết Y siết chặt tay chèo, ánh mắt căm hận nhìn về phía bóng đen khổng lồ của tòa tháp Ngục Hồn Tiêu đang hiện rõ dần sau màn sương mù.
Tại vương đô Thần Quang, cô đã nghe được những tin đồn kinh hoàng từ các tư tế Giáo hội: gã Viện trưởng mới của Ngục Hồn Tiêu – một kẻ phế vật vô năng bị gia tộc Tiêu thị ruồng bỏ – thực chất là một kẻ tu luyện tà thuật hắc ám cực kỳ thâm hiểm. Hắn đã dùng một chiếc chuông bạc quỷ dị để tẩy não, khống chế linh hồn của Kiếm Thánh Tần Vô Phong, biến vị cựu đại tướng quân kiêu hùng của đế quốc thành một con rối sống không hồn để sai khiến đập phá ngục tù.
Nỗi đau đớn và lòng hiếu thảo đã thôi thúc Tần Tuyết Y bất chấp hiểm nguy, lén lút vượt qua sự phong tỏa của quân đội hoàng gia, một mình vượt Biển Chết để tìm cách ám sát kẻ “tà ma” Tiêu Vân, giải cứu ông nội khỏi sự đày đọa linh hồn.
Nhờ kỹ năng di chuyển tinh diệu của Tật Phong Kiếm Đạo, Tần Tuyết Y khéo léo điều khiển chiếc thuyền nhỏ lách qua các khe đá hẹp của rạn san hô tử thần, cập bến an toàn tại một góc khuất của Cảng đá Đen. Cô nhanh chóng giấu chiếc thuyền dưới một khe đá ngập nước, lột bỏ bộ chiến y da quý tộc và khoác lên mình bộ đồng phục lính ngục thô ráp dính đầy muối biển mà cô đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Cô ngụy trang thành một lính ngục mới tuyển mộ từ Thị trấn sương mù, cúi đầu bước về phía lối vào cảng.
Tại cổng kiểm soát của cảng đá Đen, Hộ lý trưởng Lão Trương đang nghiêm túc cầm cuốn sổ kiểm kê danh sách lính mới theo đúng Quy Trình Tiếp Nhận của Tiêu Vân. Gương mặt thô kệch đầy vết sẹo của gã lính ngục cũ giờ đây hằn lên sự nghiêm túc, không còn vẻ hung bạo thường ngày.
“Tên gì? Số hiệu binh lính biên phòng?” Lão Trương giọng nói cộc lốc hỏi gã lính ngục đứng trước Tần Tuyết Y.
Tần Tuyết Y khẽ nheo mắt, tay phải giấu dưới tà áo rộng khẽ ngưng tụ một luồng phong mana cực nhỏ. Cô sử dụng kỹ năng *Tật Phong Bộ Pháp* để khẽ dịch chuyển trọng tâm cơ thể, tạo ra một luồng gió xoáy vô hình cực nhỏ thổi bay vài tờ giấy trên bàn làm việc của Lão Trương.
“Ơ kìa! Gió bão chết tiệt!” Lão Trương giật mình, vội vã cúi xuống nhặt các tờ giấy bệnh án.
Tận dụng khoảnh khắc mất tập trung cực ngắn đó, Tần Tuyết Y di chuyển nhanh như một tia chớp lướt qua chốt kiểm soát, hòa vào đám đông lính ngục đang bận rộn vận chuyển các thùng lương thực sưởi ấm vừa được dỡ xuống từ thuyền tiếp tế.
Khi bước vào bên trong khuôn viên Ngục Hồn Tiêu, Tần Tuyết Y hoàn toàn kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt. Nơi đây không hề có tiếng gào thét thảm thiết, tiếng roi da quất xé thịt hay mùi máu tanh nồng như những gì cô từng tưởng tượng về một đảo ngục tàn bạo. Ngược lại, các hành lang đá đều sạch sẽ, không khí thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ của an thần thảo và san hô lam hải. Những lính ngục cũ mặc đồng phục hộ lý màu xám tro, bưng những bát cháo dinh dưỡng nóng hổi phát cho các pháp sư điên nhẹ một cách ôn hòa.
Từ phía Sân tập luyện ngoài trời lộng gió biển, Tần Tuyết Y nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Đó là ông nội cô, Kiếm Thánh Tần Vô Phong.
Ông đang đứng thẳng lưng, mái tóc xám khẽ bay theo gió. Gương mặt đầy sẹo chém của ông không còn vẻ hoang dại đỏ ngầu, mà ngập tràn một sự trầm tĩnh, ấm áp lạ kỳ. Ông đang chậm rãi hướng dẫn các pháp sư bị liệt cơ do ngộ độc mana tập những bài thể dục phục hồi chức năng dẻo dai.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, lồng ngực Tần Tuyết Y thắt lại vì đau đớn. Nước mắt cô suýt rơi xuống, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một luồng sát khí lạnh buốt tột độ trong tâm trí.
*Ông nội kiêu hùng của mình... người từng dẫn đầu vạn quân bảo vệ biên cương... giờ đây lại bị khống chế đến mức phải đi làm những việc tầm thường này sao?* Cô căm hận nghĩ. *Gã ác ma Tiêu Vân đó chắc chắn đã dùng tà thuật cực kỳ tàn độc để xóa sạch ký ức và ý chí chiến đấu của ông! Mình phải giết hắn! Chỉ có cái chết của kẻ tẩy não mới có thể giải thoát hoàn toàn cho linh hồn ông nội!*
Cô quay người bước đi, âm thầm dò hỏi tung tích của Viện trưởng mới. Qua những lời bàn tán của đám lính ngục, cô biết được Tiêu Vân vừa một mình đi ra khu vực hoang vắng phía sau ngục tháp để khảo sát địa hình.
*Cơ hội trời cho!* Tần Tuyết Y lạnh lùng nghĩ. Cô lặng lẽ rút khỏi đám đông, bám theo hướng đi của Tiêu Vân.
***
Khu vực phía sau ngục tháp là một vùng đất hoang vu, được bao quanh bởi các vách đá granite xám xịt dựng đứng hướng thẳng ra Biển Chết Vĩnh Hằng gầm rú. Gió biển ở đây thổi mạnh kinh khủng, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt rít lên từng hồi qua các khe đá nhọn hoắt.
Tiêu Vân bước đi chậm rãi trên nền đất đá trơn trượt. Mỗi bước đi của hắn đều khá nặng nề do thể chất người thường yếu ớt và sự kiệt quệ tinh thần lực chưa hoàn toàn phục hồi sau phiên tòa xét xử Lôi Ba. Hai bàn tay quấn băng gạc rướm máu khẽ siết chặt vào vạt áo khoác lông xám tro để tìm kiếm chút hơi ấm ít ỏi.
Hắn dừng lại trước một bãi đất trống tương đối bằng phẳng nằm khuất sau một vách đá lớn cách âm. Nơi này đón được nhiều ánh sáng tự nhiên nhất trên đảo và được che chắn bớt gió bão bởi cấu trúc địa hình tự nhiên.
*Xây dựng nhà kính trồng an thần thảo ở đây là tối ưu nhất,* Tiêu Vân thầm đánh giá, mắt quan sát kỹ các vết nứt địa chất để tính toán kết cấu móng đá. *Cần nhờ Sa Hải dùng ma pháp thổ hệ dựng khung móng, sau đó kết hợp sợi tơ biển dẻo dai của Lão Thạch dệt thành màng lọc sương độc...*
Phía sau hắn, cách khoảng mười mét, Tần Tuyết Y đang di chuyển một cách hoàn hảo không tiếng động. Cô sử dụng *Tật Phong Bộ Pháp* ở mức tối giản, mượn tiếng gió gầm rú của Biển Chết để triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân trên đá dăm.
Tuy nhiên, gió biển tại vách đá granite đột ngột đổi hướng, thổi mạnh một đợt cuồng phong giật ngược. Tà áo lính ngục rộng thùng thình của Tuyết Y bị gió thổi tung, suýt nữa đập vào vách đá tạo ra tiếng động nhỏ. Cô giật mình, lập tức cưỡng ép ngưng tụ một luồng phong mana quanh người để giữ chặt tà áo dính sát vào thân thể.
Sự cưỡng ép vận chuyển mana dưới thời tiết khắc nghiệt của Biển Chết khiến lồng ngực cô nhói đau, tiêu hao một lượng lớn phong mana để duy trì trạng thái ẩn mình. Cô khẽ cắn môi, nén cơn đau lo âu dâng lên trong lòng, tiếp tục tiến bước.
Đột ngột, từ phía hành lang tháp dẫn ra bãi đất trống, tiếng bước chân chạy nhanh của Dạ Lam vang lên dồn dập:
“Viện trưởng Tiêu! Ngài nhớ bôi thuốc đúng giờ nhé, vết bỏng trên tay ngài vẫn chưa lành đâu! Em đã chuẩn bị sẵn nước muối sinh lý ở phòng khám rồi!”
Tiêu Vân dừng lại, quay đầu nhìn cô học trò nhỏ đang đứng ở rìa hành lang thở dốc, mỉm cười ôn hòa: “Ta biết rồi, Dạ Lam. Em cứ đi chuẩn bị kho dược liệu trước đi, ta khảo sát xong địa hình bãi đất này sẽ vào ngay.”
“Vâng ạ!” Dạ Lam gật đầu, vội vã quay người chạy đi.
Sự xuất hiện bất ngờ của Dạ Lam làm gián đoạn hoàn toàn nhịp áp sát đầu tiên của Tần Tuyết Y. Cô buộc phải nhanh chóng thu hồi sát khí, nép sát thân mình vào sau một vách đá granite lớn, tim đập nhanh dồn dập vì suýt bị phát hiện.
*Gã viện trưởng này... thực sự không có nửa phần mana,* Tuyết Y đứng sau vách đá, khẽ nheo mắt quan sát nhịp thở bình thường của Tiêu Vân qua khe đá. *Hắn hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của mình. Nhưng tại sao một kẻ vô năng như vậy lại có thể khống chế được ông nội? Chắc chắn hắn phải dùng một loại tà cụ hắc ám cực kỳ quỷ dị giấu trong người.*
Cô quyết định không thể khinh suất. Cô muốn ra tay một cách dứt khoát bằng một nhát đâm chí mạng từ phía sau gáy để tránh kích hoạt bất kỳ rào cản ma pháp phòng ngự tự động nào của ngục đảo.
Sau khi bóng dáng Dạ Lam đã hoàn toàn biến mất sau khúc quanh hành lang, Tiêu Vân tiếp tục quay người, bước sâu vào khu vực hoang vắng sát mép vách đá granite.
Tần Tuyết Y lặng lẽ bước ra khỏi bóng vách đá. Sát khí lạnh buốt âm thầm dâng lên trong đôi mắt cô. Cô lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá cuốn theo chiều gió, cự ly giữa cô và bóng lưng của Tiêu Vân nhanh chóng rút ngắn xuống còn năm mét... bốn mét...
Bàn tay phải của cô khẽ đặt lên chuôi kiếm Thanh Phong, phong hệ ma lực màu xanh nhạt bắt đầu ngưng tụ cực hạn trên mũi kiếm, sắc lẹm và sẵn sàng xé rách không khí.
Đúng lúc ấy, Tiêu Vân đột ngột dừng bước.
Hắn nhìn thấy một vệt ánh sáng bạc nhạt lấp lóe dưới một khe đá granite sâu ngay dưới chân. Đó là một viên đá hải hồn phế thải nguyên bản cực hiếm, bị bão biển đánh dạt vào kẽ đá.
Tiêu Vân khẽ cúi người xuống, vươn bàn tay quấn băng gạc rướm máu để nhặt viên đá hải hồn.
Chuyển động cúi người vô tình, đột ngột đó của Tiêu Vân khiến đường kiếm định hướng nhắm thẳng vào gáy của hắn bị hụt tầm nhìn trong tích tắc. Tần Tuyết Y khựng lại một nhịp cực ngắn để điều chỉnh góc độ mũi kiếm.
Khi Tiêu Vân vừa đứng thẳng dậy, xoay viên đá hải hồn mát lạnh trên bàn tay quấn băng gạc, Tần Tuyết Y đã áp sát ngay sau lưng hắn trong cự ly chưa đầy một mét.
Thanh kiếm gió Thanh Phong đã tuốt khỏi bao một nửa, phong mang sắc lẹm, lạnh buốt nhắm thẳng vào gáy gã viện trưởng không ma lực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!