Nhạc nềnBattleField4

Phiên Tòa Trên Đảo Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết ma pháp quét qua Biển Chết Vĩnh Hằng trút xuống cảng đá Đen những đợt gió rít gào buốt tủy. Sóng biển đen ngòm đập vào rạn san hô tử thần, tung bọt trắng xóa lên những vách đá granite xám xịt.


Tại rặng đá ngầm hoang vắng phía sau cảng, Dạ Lam đang nép sát tấm thân mảnh mai vào vách đá lạnh ngắt. Đôi mắt cô bé sau cặp kính cận tròn dày ngập tràn sự kinh hoàng khi nhìn thẳng vào họng súng ma pháp thủy hệ đang ngưng tụ ánh sáng lam nhạt của Triệu Nghị.


“Mày... mày đã thấy hết rồi đúng không?” Triệu Nghị lầm bầm, giọng gã run lên vì hoảng loạn và oán hận. Bộ râu chuột chũi của gã dính bết nước mưa, đôi mắt hí láo liên nhìn chằm chằm vào Dạ Lam. Tay phải gã siết chặt chiếc túi da thú chứa Bột Ma Pháp Đỏ thừa, tay trái chĩa thẳng luồng thủy đạn sắc bén về phía cô bé. “Tao không muốn giết mày, Dạ Lam... Nhưng nếu gã viện trưởng phế vật kia biết chuyện, Lôi Ba đại nhân sẽ lột da tao! Mày phải chết ở đây, tan biến vào lòng Biển Chết!”


“Triệu Nghị... dừng tay lại...” Dạ Lam run rẩy nói, hai tay ôm chặt lấy giỏ thuốc đeo hông chứa mẫu Dung Môi Trung Hòa Mana. “Anh là phó giám ngục... sao anh lại có thể đầu độc chính những bệnh nhân mà chúng ta đang cố cứu chữa? Bột ma pháp đỏ đó... nó sẽ phá hủy hoàn toàn vỏ não của họ!”


“Cứu chữa? Một lũ điên rác rưởi thì cần gì cứu chữa!” Triệu Nghị gầm lên, luồng ma lực thủy hệ cấp 3 bộc phát làm nước biển dưới chân gã cuộn sóng. “Chết đi!”


“Ngươi nghĩ gạt bỏ một nhân chứng sẽ giúp ngươi xóa sạch dấu vết sao, Triệu Nghị?”


Một giọng nói trầm tĩnh, lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía sau khe đá, cắt ngang tiếng gầm rú của gió bão.


Triệu Nghị giật nảy mình, quay ngoắt đầu lại.


Dưới màn mưa tuyết xám xịt, Tiêu Vân bước ra. Chiếc áo khoác lông xám tro của viện trưởng ngục đã rách nát nhiều chỗ, vạt áo khẽ bay theo gió biển. Vết rách rỉ máu bên vai trái của hắn do kiếm ý vật lý đêm trước dính nước mưa bão tuyết đang thấm ra một vệt đỏ thẫm. Hai bàn tay của hắn bị bỏng rộp phồng nước nặng nề – hậu quả của việc tiếp xúc trực tiếp với làn da nóng bốc khói của các hỏa pháp sư trong ca cấp cứu khẩn cấp – đang khẽ run lên dưới cái lạnh buốt giá. Nhưng đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi của hắn lại khóa chặt vào Triệu Nghị với một sự điềm tĩnh đến đáng sợ.


Phía sau hắn, Đội trưởng vệ binh Tô Thiết bước lên. Bàn tay phải của Tô Thiết đang băng bó trắng xóa, không thể cầm kiếm, nhưng tay trái ông vẫn siết chặt một thanh sắt nặng nề rèn từ quặng đen ngục. Hai vệ binh khỏe mạnh đằng sau cũng nhanh chóng dàn trận, khóa chặt mọi lối thoát hiểm của kẻ phản bội.


“Viện... Viện trưởng Tiêu?” Triệu Nghị lùi lại một bước, tay phải giấu chiếc túi da thú ra sau lưng. “Ngài... ngài sao lại ở đây? Đáng lẽ ngài phải đang dọn xác lũ pháp sư tự bạo ở Đại sảnh chứ!”


“Họ không tự bạo, Triệu Nghị.” Tiêu Vân bước từng bước chậm rãi trên nền đá trơn trượt, khoảng cách giữa hắn và Triệu Nghị rút ngắn dần. “Phác đồ điều trị bằng Dung Môi Trung Hòa Mana của ta đã dập tắt hoàn toàn nhiệt độc hỏa hệ trong mạch máu của họ. Ba mươi mốt bệnh nhân đều đã an toàn. Kế hoạch mưu sát tập thể của ngươi và Lôi Ba đã thất bại hoàn toàn.”


“Không... không thể nào! Đó là Bột Ma Pháp Đỏ nguyên chất khai thác từ vết nứt địa mạch! Không ma pháp tịnh hóa nào có thể dập tắt được nó!” Triệu Nghị gào lên, gương mặt vặn vẹo vì không thể tin nổi.


“Đó là sự thiếu hiểu biết của ngươi về hóa học lâm sàng.” Tiêu Vân dừng lại ở cự ly năm mét – khoảng cách an toàn tối thiểu. Hắn sử dụng kỹ năng Phân Tích Vi Biểu Cảm, quan sát thấy cơ mặt của Triệu Nghị đang co giật liên tục ở khóe mắt trái và nhịp thở dồn dập đứt quãng. Đây là dấu hiệu của sự hoảng loạn tột độ khi phòng tuyến tâm lý bị sụp đổ.


Tiêu Vân khẽ nâng bàn tay đang bỏng rộp phồng nước lên, chỉ thẳng vào túi da thú sau lưng gã: “Ngươi đang run rẩy, Triệu Nghị. Ngươi biết rõ nếu đổ số bột đỏ đó xuống biển lúc này, ngươi sẽ mất đi vật chứng duy nhất để tự bảo mệnh khi Lôi Ba đổ hết tội lỗi lên đầu ngươi. Trong mắt Lôi Ba, ngươi chỉ là một con tốt thí mạng hèn nhát. Ngươi nghĩ hắn sẽ cứu ngươi sao?”


“Tôi...” Lời nói của Tiêu Vân như một mũi dao phẫu thuật đâm trúng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của Triệu Nghị. Gã khựng lại, luồng thủy đạn trên tay trái dao động kịch liệt rồi tắt ngấm.


“Đầu hàng đi, Triệu Nghị. Khai ra kẻ chủ mưu, ta sẽ bảo đảm an toàn tính mạng cho ngươi dưới danh nghĩa Viện trưởng hợp pháp của Ngục Hồn Tiêu.” Tiêu Vân giơ cao chiếc Huy Hiệu Viện Trưởng Ngục Hồn Tiêu bằng đồng cổ, ánh sáng xám chì của bầu trời phản chiếu lên huy hiệu tỏa ra một uy quyền hành chính tối cao.


Nhìn thấy chiếc huy hiệu và sự uy nghiêm lạnh lùng của Tiêu Vân, kết hợp với thanh sắt đen ngòm trong tay Tô Thiết, Triệu Nghị hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu. Gã quỳ sụp xuống nền đá ướt lạnh, buông rơi chiếc túi da thú chứa Bột Ma Pháp Đỏ.


“Tôi khai... tôi sẽ khai hết... Là Giám ngục trưởng Lôi Ba ép tôi làm! Hắn đưa độc chất cho tôi... xin ngài cứu tôi, Viện trưởng!”


“Tô Thiết, trói gã lại. Thu hồi túi bột đỏ cẩn thận.” Tiêu Vân ra lệnh, giọng nói không chút gợn sóng. Hắn bước tới đỡ Dạ Lam đứng dậy. Cô bé vẫn chưa hết bàng hoàng, hai tay ôm chặt lấy cánh tay áo khoác của hắn khóc nấc lên.


“Ổn rồi, Dạ Lam. Em đã làm rất tốt.” Tiêu Vân khẽ vỗ vai cô học trò nhỏ, dù vết bỏng trên tay hắn nhói đau dữ dội khi chạm vào vải áo. Hắn quay sang Tô Thiết, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết Biển Chết: “Tô Thiết, truyền lệnh của ta. Tập hợp toàn bộ lính ngục, vệ binh và tất cả phạm nhân đang tỉnh táo tại Đại sảnh sinh hoạt chung tầng 1. Hôm nay, chúng ta sẽ tổ chức một phiên tòa xét xử công khai.”


“Xét xử ai hả Viện trưởng?” Tô Thiết kinh ngạc hỏi.


“Giám ngục trưởng Lôi Ba.” Tiêu Vân quay người bước đi, giọng nói vang vọng giữa tiếng gió gào rít. “Ta muốn nhổ tận gốc khối u tàn bạo này khỏi Ngục Hồn Tiêu.”


***


Một giờ sau, tại Đại sảnh sinh hoạt chung tầng 1.


Bầu không khí bên trong đại sảnh rộng lớn ngột ngạt và căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể làm nổ tung mọi thứ. Hơn một trăm lính ngục cũ và vệ binh đứng vây quanh các bức tường đá xám xịt, tay lăm lăm vũ khí nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự hoang mang, dao động. Ở giữa đại sảnh, hàng chục phạm nhân điên nhẹ vừa được cứu sống đang ngồi lặng lẽ trên các băng ghế gỗ, ánh mắt họ nhìn Tiêu Vân không còn vẻ điên loạn thường ngày, mà là sự kính sợ và biết ơn sâu sắc.


Tiêu Vân đứng ở vị trí trung tâm đại sảnh, ngay phía trước chiếc bàn đá lớn. Vai trái hắn vẫn rỉ máu nhạt, đôi bàn tay bỏng rộp được quấn tạm bằng những dải băng gạc trắng. Hắn đặt chiếc Huy Hiệu Viện Trưởng Ngục Hồn Tiêu lên mặt bàn, bên cạnh là cuộn sổ sách tham nhũng thu giữ từ mật thất cũ và chiếc túi da thú chứa Bột Ma Pháp Đỏ.


Cửa lớn đại sảnh mở ra. Giám ngục trưởng Lôi Ba bước vào với phong thái hống hách thường ngày. Hắn khoác chiếc áo choàng giám ngục trưởng thêu chỉ vàng lộng lẫy, tay đeo găng sắt hỏa hệ phát ra những tia lửa đỏ nhạt. Đi sau hắn là bốn tên lính ngục thân tín dắt theo roi da gai rỉ sét.


“Tiêu Vân! Ngươi điên rồi sao?” Lôi Ba đập mạnh tay xuống bàn đá, lửa hỏa hệ từ găng tay sắt nung đỏ một góc bàn. Hắn gầm lên, giọng nói đầy sự khinh miệt: “Ngươi chỉ là một gã phế vật vô năng bị gia tộc trục xuất, được hoàng gia bố thí cho cái chức danh viện trưởng tập sự hữu danh vô thực này để chờ chết! Ngươi lấy quyền gì mà dám tập hợp thuộc hạ của ta, lại còn dám trói phó giám ngục Triệu Nghị?”


Tiêu Vân không hề lùi bước trước uy áp hỏa hệ cấp 4 của Lôi Ba. Hắn điềm tĩnh nhìn thẳng vào gương mặt đầy thịt ngang ngược của gã giám ngục trưởng, giọng nói trầm ổn vang lên rõ ràng khắp đại sảnh:


“Bởi vì ta là Viện trưởng hợp pháp của Ngục Hồn Tiêu. Theo hiến chương đế quốc cổ đại, trong vành đai ba hải lý quanh đảo ngục này, Viện trưởng nắm giữ quyền phán quyết hành chính, tư pháp và y tế tối cao. Và hôm nay, trước sự chứng kiến của toàn bộ binh sĩ và phạm nhân, ta tuyên bố mở phiên tòa xét xử tội ác của ngươi, Lôi Ba.”


“Ha ha ha! Xét xử ta?” Lôi Ba cười lớn, tiếng cười vang dội đầy sự ngạo mạn. “Ngươi muốn dùng cái gì để xét xử ta? Luật pháp của người thường sao? Ở thế giới này, kẻ mạnh mới có quyền phán xét! Một kẻ không có nửa phần mana như ngươi, ngay cả một hỏa cầu sơ cấp cũng không đỡ nổi, mà đòi phán xét một Đại Pháp Sư hỏa hệ như ta?”


“Ta phán xét ngươi bằng chứng cứ và công lý.” Tiêu Vân cầm cuộn sổ sách lên, giọng hắn đanh thép: “Đây là sổ sách ghi chép chi tiết việc ngươi cấu kết với quý tộc vương đô để ăn chặn 80% công quỹ mua nhu yếu phẩm và dược liệu an thần của ngục trong suốt năm năm qua, đẩy hàng vạn phạm nhân vào cảnh phát điên và chết đói để độc chiếm tài nguyên đá hải hồn bán ra chợ đen.”


“Đó chỉ là những tờ giấy lộn!” Lôi Ba gầm gừ, khóe mắt giật mạnh.


“Vậy còn cái này?” Tiêu Vân cầm túi da thú chứa Bột Ma Pháp Đỏ lên, giơ cao trước mặt toàn bộ lính ngục. “Đây là độc chất cực mạnh được trích xuất trái phép từ vết nứt địa mạch dưới tầng hầm số 9. Sáng nay, phó giám ngục Triệu Nghị – tay sai đắc lực của ngươi – đã bị bắt quả tang khi đang lén bỏ thứ bột này vào nồi cháo dinh dưỡng của ngục hòng đầu độc tinh thần, kích động toàn bộ pháp sư điên nhẹ tự bạo đồng loạt để xóa dấu vết tham nhũng của ngươi!”


Đại sảnh lập tức xôn xao. Đám lính ngục cũ và vệ binh bắt đầu thì thầm bàn tán, ánh mắt họ nhìn Lôi Ba chuyển từ kính sợ sang phẫn nộ. Họ cũng là con người, họ biết nếu sáng nay hàng chục pháp sư tự bạo đồng loạt, toàn bộ hòn đảo này bao gồm cả họ sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi.


“Triệu Nghị đâu? Đưa hắn ra đây!” Tiêu Vân ra lệnh.


Tô Thiết áp giải Triệu Nghị đang bị trói chặt bước ra. Triệu Nghị quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Lôi Ba đại nhân... tôi xin lỗi... nhưng Viện trưởng đã biết hết rồi! Chính ngài đã đưa Bột Ma Pháp Đỏ cho tôi, bắt tôi phải đầu độc nồi cháo! Ngài nói nếu Tiêu Vân chết, ngài sẽ lên làm Viện trưởng và chia cho tôi một nửa mỏ đá hải hồn!”


“Câm miệng! Tên phản bội hèn nhát!” Lôi Ba gầm lên, mặt đỏ gay vì giận dữ. Hắn không ngờ gã tay sai thân tín lại phản bội nhanh như vậy.


“Lôi Ba, chứng cứ rành rành, nhân chứng vật chứng đều có đủ.” Tiêu Vân đặt mạnh chiếc Huy Hiệu Viện Trưởng xuống bàn, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt đối phương. “Ngươi đã phạm tội mưu sát hàng loạt, phản quốc và hủy hoại tài sản đế quốc. Dưới danh nghĩa Viện trưởng Ngục Hồn Tiêu, ta tuyên bố phế truất mọi chức vụ của ngươi, tịch thu toàn bộ tài sản và tống giam ngươi vào hầm biệt giam sâu nhất!”


“Phế truất ta? Tống giam ta?” Lôi Ba dồn vào đường cùng, gương mặt trở nên điên cuồng tột độ. Sát niệm ma chướng tích tụ lâu ngày do lạm dụng ma pháp hỏa hệ bẩn thỉu trong đầu hắn bùng phát dữ dội, dập tắt hoàn toàn chút lý trí cuối cùng. “Lũ rác rưởi các ngươi... dám phản bội ta! Hôm nay, tao sẽ thiêu rụi toàn bộ cái đại sảnh này! Tao sẽ giết sạch tụi mày để không còn ai có thể phán xét tao nữa!”


“Ầm!”


Một luồng lửa đỏ rực bùng phát mạnh mẽ từ người Lôi Ba. Ngọn lửa mang theo nhiệt độc ma pháp đỏ bẩn thỉu cuộn trào, thiêu rụi chiếc bàn đá lớn thành tro bụi trong nháy mắt. Găng tay sắt của hắn đỏ rực lên, tích tụ năng lượng hỏa hệ cực hạn. Hắn thi triển Liệt Diễm Chưởng, ngọn lửa hực hực bao phủ toàn thân hắn định thiêu rụi toàn bộ chứng cứ và lấy mạng Tiêu Vân.


“Bảo vệ Viện trưởng!” Tô Thiết hét lớn, tay trái vung thanh sắt đen lao lên ngăn cản, nhưng nhiệt độ ngọn lửa quá kinh khủng dội ngược ra, đẩy lùi ông và các vệ binh văng ra xa.


“Chết đi, gã phế vật không ma lực!” Lôi Ba gầm rú, lao thẳng về phía Tiêu Vân với lòng bàn tay rực lửa hỏa độc.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tiêu Vân vẫn đứng im lặng. Ánh mắt hắn phản chiếu ngọn lửa đỏ rực đang lao tới, không có nửa phần sợ hãi. Hắn khẽ thở sâu, chịu đựng cơn đau buốt tủy từ đôi bàn tay đang bỏng rộp phồng nước, thọc tay vào túi áo khoác lông xám tro và rút ra chiếc Chuông Bạc Mộng Cảnh mẫu cải tiến dệt từ đá hải hồn phế thải.


*Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh thực sự của lý trí.*


Tiêu Vân siết chặt chiếc chuông bạc bằng những ngón tay rướm máu vì vết bỏng vỡ ra. Hắn vung tay, gõ mạnh vào thành chuông bạc.


*KENG — !*


Một tiếng chuông thanh khiết, vang dội như tiếng sấm rền xé rách màn sương mù, vang vọng khắp đại sảnh sinh hoạt chung. Sóng âm tần số 10Hz hữu hình màu bạc nhạt phát ra từ chiếc chuông dệt từ đá hải hồn, lan tỏa ra xung quanh với tốc độ chóng mặt.


Tiêu Vân nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đầy sát niệm của Lôi Ba, kích hoạt kỹ năng tối hậu:


“Thôi Miên Cưỡng Chế Khẩn Cấp — ĐỨNG IM!”


Giọng nói của Tiêu Vân chứa đựng một lực lượng ý chí lý trí khổng lồ dội thẳng vào thùy trán đang quá tải của Lôi Ba. Luồng sóng âm màu bạc hữu hình bắn thẳng vào trán gã giám ngục trưởng cuồng bạo.


Ngay lập tức, đồng tử của Lôi Ba co rút lại thành một chấm nhỏ. Hệ thần kinh vận động của gã bị âm tần tịnh hóa khóa chặt hoàn toàn. Ngọn lửa hực hực trên người gã đột ngột khựng lại, dòng chảy hỏa mana đỏ bùng phát trong mạch máu bị đóng băng cứng ngắc.


Chính xác là ba giây! Lôi Ba bị bất động hoàn toàn như một bức tượng đá rực lửa giữa không trung.


Và ba giây đó là quá đủ cho một Kiếm Thánh.


“Vô Phong Kiếm Thức — ĐỊNH HẢI!”


Một tiếng quát trầm ổn, uy nghiêm vang lên từ góc tối của đại sảnh.


Tần Vô Phong bước ra. Tóc xám bù xù bay ngược, đôi mắt ông không còn vẻ hoang tưởng điên loạn, mà ngập tràn một sự trầm tĩnh đầy uy nghiêm của cựu đại tướng quân. Ông vung thanh trường kiếm rỉ sét, chém ra một nhát kiếm ngang chậm rãi nhưng mang theo kiếm ý phong hệ tịnh hóa lý trí cực hạn.


Một vệt kiếm khí màu xám bạc khổng lồ quét qua đại sảnh. Luồng kiếm khí thuần khiết không chứa nửa phần mana độc hại, nhẹ nhàng bao phủ lấy Lôi Ba.


*Xoẹt! Xèo xèo xèo!*


Ngọn lửa hỏa hệ cuồng bạo trên người Lôi Ba lập tức bị dập tắt hoàn toàn như gặp phải gáo nước lạnh tịnh hóa. Găng tay sắt hỏa hệ của gã vỡ vụn thành từng mảnh sắt vụn rơi loảng xoảng trên sàn đá. Kiếm ý Định Hải áp chế toàn bộ luồng mana bạo loạn trong người Lôi Ba, ép gã quỳ sụp xuống đất, máu miệng phun ra xối xả.


Lôi Ba quỳ rạp dưới chân Tiêu Vân, toàn thân run rẩy, ma mạch hỏa hệ bị kiếm ý chém đứt hoàn toàn, không còn nửa phần sức mạnh chiến đấu. Gã ngước nhìn Kiếm Thánh Tần Vô Phong hoàn toàn tỉnh táo đang đứng thủ hộ bên cạnh Tiêu Vân, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng tột độ.


“Ngươi... ngươi đã tỉnh táo lại? Kiếm Thánh... sao có thể...” Lôi Ba lẩm bẩm, sụp đổ hoàn toàn ý chí.


Đại sảnh im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi bên ngoài. Toàn bộ lính ngục cũ, vệ binh và phạm nhân đều trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng lịch sử này. Một vị Đại Pháp Sư hỏa hệ cấp 4 hung bạo nhất đảo ngục đã bị khuất phục hoàn toàn chỉ trong ba giây bởi sự kết hợp giữa tiếng chuông tịnh hóa của một người thường không ma lực và nhát kiếm của một Kiếm Thánh tỉnh táo.


Tiêu Vân thu hồi chiếc chuông bạc cải tiến, đôi bàn tay hắn rướm máu tươi nhuộm đỏ dải băng gạc trắng, vết thương vai trái nhói đau dữ dội do tiêu hao đến 50% tinh thần lực lý trí cho đòn thôi miên cưỡng chế. Nhưng hắn vẫn đứng thẳng, khí chất điềm đạm, nâng cao chiếc Huy Hiệu Viện Trưởng lên trước đám đông:


“Lôi Ba đã bị phế bỏ hoàn toàn lực lượng chiến đấu. Tô Thiết, tống giam hắn vào phòng biệt giam sâu nhất dưới tầng hầm số 9 để chờ ngày xét xử chính thức của hoàng gia. Đám loạn binh thân tín của hắn cũng tước bỏ vũ khí, giam giữ cải tạo.”


“Tuân lệnh Viện trưởng!” Tô Thiết dõng dạc hô lớn, tay trái vung sắt đen chỉ huy đội vệ binh xông lên xích chặt Lôi Ba và đám loạn binh đang bất động vì sợ hãi.


“Viện trưởng vạn tuế! Thần y linh hồn vạn tuế!”


Hàng chục phạm nhân điên nhẹ và lính ngục cũ đồng loạt quỳ xuống hành lễ, tiếng hô vang dội khắp đại sảnh đá cổ xưa. Trật tự cũ tàn bạo của Lôi Ba đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một kỷ luật y tế lâm sàng nhân văn mới do Tiêu Vân thiết lập.


Tiêu Vân nhìn đám đông đang thần phục dưới chân mình, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Trận chiến đầu tiên để giành quyền kiểm soát Ngục Hồn Tiêu đã thắng lợi rực rỡ.


Nhưng ngay lúc đó, tiếng còi báo động từ Hải đăng Hồn Tiêu đột ngột vang lên dồn dập, xé rách bầu không khí đại sảnh.


Lão Ngốc – người gác hải đăng câm – chạy xồng xộc vào đại sảnh, khuôn mặt đầy nếp nhăn hoảng hốt, tay liên tục chỉ lên bầu trời bão tuyết ngoài khơi.


Tiêu Vân bước nhanh ra phía ban công đá hướng ra Biển Chết.


Giữa màn mưa tuyết gầm rú và những đợt sóng đen kịt, một cánh chim truyền tin màu trắng tinh khôi, tỏa ra hào quang thánh quang màu vàng kim lấp lánh dệt từ thánh lực của Giáo hội vương đô, đang bạt gió bay thẳng về phía đảo ngục Ngục Hồn Tiêu. Trên chân con chim mang theo một cuộn thư đóng dấu mộc sáp đỏ hình thánh giá của Giáo hội Thần Quang vương đô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!