Nhạc nềnBattleField4

Bến Đỗ Của Kẻ Vô Năng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Biển Chết Vĩnh Hằng chưa bao giờ biết đến khái niệm dịu êm. Những đợt sóng đen ngòm, nặng nề như chì lỏng liên tục gầm rú, đập thẳng vào mạn chiếc thuyền gỗ mục nát đang chao đảo dữ dội. Bọt biển tung bay, mang theo vị muối mặn chát và một luồng khí lạnh thấu xương găm sâu vào da thịt.


Tiêu Vân ngồi co rụt người ở góc thuyền, hai tay siết chặt lấy vạt chiếc áo khoác lông xám tro đã bạc màu — di vật duy nhất còn sót lại của người mẹ quá cố. Gió biển rít gào qua tai hắn như tiếng khóc than của những linh hồn bị ruồng bỏ. Hắn khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn sương mỏng lập tức bị gió cuốn phăng.


Chỉ mới ba ngày trước, hắn còn là một nhà tâm lý học lâm sàng của thế kỷ hai mươi mốt, vừa hoàn thành một ca trị liệu căng thẳng tại bệnh viện vương đô. Vậy mà sau một cái chớp mắt, hắn tỉnh dậy trong thân xác của gã phế vật cùng tên thuộc gia tộc pháp sư Tiêu thị lừng lẫy của Đế quốc Thần Quang. Một kẻ sinh ra đã không có nửa phần cảm nhận mana, bị chính cha đẻ của mình là Tiêu Chấn Nghiệp ký lệnh trục xuất, lưu đày ra hòn đảo cô độc giữa biển khơi tự sinh tự diệt.


"Nhìn kìa, gã viện trưởng tập sự 'vĩ đại' của chúng ta đang run rẩy như một con cún ướt kìa!"


Từng tiếng cười nhạo thô lỗ vang lên từ phía mũi thuyền. Đó là đám lính ngục cũ được cử đi áp giải Tiêu Vân. Chúng mặc những bộ giáp sắt rỉ sét bám đầy muối biển, khuôn mặt thô kệch hằn học đầy vết sẹo. Đối với những kẻ bị lưu đày ra đảo ngục này, việc hành hạ một gã quý tộc sa cơ thất thế là thú tiêu khiển duy nhất của chúng.


"Này phế vật, khôn hồn thì bám cho chắc vào. Chúng ta sắp đi qua Rạn san hô tử thần rồi. Rớt xuống đó thì đến xương vụn cũng chẳng còn đâu!" Gã lính ngục dẫn đầu, một kẻ có vết sẹo dài trên má, nhổ một bãi nước bọt xuống sàn thuyền, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.


Tiêu Vân không đáp. Đôi mắt thâm quầng sâu thẳm đầy mệt mỏi của hắn khẽ liếc nhìn về phía trước. Giữa màn sương mù xám xịt của Biển Chết, một hòn đảo đá đen cô độc dần hiện ra như một con quái vật khổng lồ đang há miệng chờ mồi. Đó là Ngục Hồn Tiêu — nơi giam giữ những đại pháp sư điên loạn, những kẻ từng đứng trên đỉnh cao quyền lực nhưng bị quá tải mana tàn phá vỏ não, biến thành những con quái vật mất trí.


Chiếc thuyền lướt qua những khe đá nhọn hoắt của Rạn san hô tử thần. Sóng biển ở đây cuộn xoáy dữ dội, nước biển đen kịt bốc lên một mùi hôi thối kỳ lạ. Tiêu Vân nhạy cảm nhận ra có điều gì đó không ổn. Trong không khí bắt đầu xuất hiện những hạt bụi lấp lánh màu đỏ nhạt, bay lơ lửng như những đốm lửa ma trơi.


Đó là mana đỏ bạo loạn rò rỉ từ lõi địa mạch của đảo ngục.


Ngay khi chiếc thuyền cập vào Cảng đá Đen, đám lính ngục lập tức thô bạo đẩy Tiêu Vân xuống bờ đá trơn trượt. Hắn loạng choạng, suýt nữa thì ngã quỵ xuống nền đá lạnh buốt.


"Hành lý của ngươi, để lại đây làm 'phí thông hành' đi!" Gã lính ngục mặt sẹo cười sằng sặc, giật phắt chiếc rương gỗ nhỏ mà Tiêu Vân mang theo.


Chúng thô bạo cạy nắp rương, lục lọi bên trong. Khi thấy chỉ có vài bộ quần áo thô và một cuốn sổ da cừu cũ nát dán đầy những ghi chép bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ của kiếp trước, gã mặt sẹo hậm hực chửi thề: "Mẹ kiếp, đúng là một gã nghèo kiết xác! Gia tộc Tiêu thị quả nhiên không thèm bố thí cho ngươi một đồng vàng nào. Cút đi!"


Hắn thô bạo tịch thu chiếc rương, chỉ ném trả lại cuốn sổ da cừu rách nát xuống vũng nước bẩn dưới chân Tiêu Vân.


Tiêu Vân điềm nhiên cúi xuống, nhặt cuốn sổ lên, cẩn thận phủi sạch bùn đất bám trên bìa da. Sự bình tĩnh kỳ lạ của hắn, không có nửa phần sợ hãi hay nhục nhã của một kẻ bị bắt nạt, khiến đám lính ngục khựng lại. Chúng nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi kỵ và khó chịu.


"Gã này... đầu óc bị hỏng rồi sao?" Một tên lính ngục lầm bầm.


"Kệ xác hắn. Đi vào vách đá kia đi, để xem hắn chịu đựng được bao lâu." Gã mặt sẹo cười hiểm độc, chỉ tay về phía con đường độc đạo dẫn lên tháp ngục, nơi sương mù màu đỏ nhạt đang đặc quánh lại.


Đó là vùng rò rỉ mana đỏ đậm đặc nhất của cảng bến. Đám lính ngục đều đeo những chiếc mặt nạ da thú thô sơ để lọc khí, nhưng chúng cố tình không phát cho Tiêu Vân. Chúng muốn chứng kiến gã vô năng này bị mana đỏ xâm nhập vào thùy trán, phát điên tự cào rách mặt mình ngay khi vừa đặt chân lên đảo, giống như những gã viện trưởng xấu số trước đây.


Tiêu Vân hít một hơi thật sâu, bước thẳng vào màn sương đỏ nhạt.


Ngay lập tức, một luồng năng lượng nóng rực, hỗn loạn như hàng vạn chiếc kim châm xộc thẳng vào phế quản, cố gắng len lỏi theo hệ thần kinh trung ương để lao lên vỏ não của hắn. Những tiếng thì thầm điên loạn, những tiếng gào thét u uất bắt đầu vang vọng bên tai hắn, kích thích bản năng bạo lực và sự hoảng loạn tột cùng.


Thế nhưng, ngay khi luồng mana đỏ chạm đến thùy trán của Tiêu Vân, trong sâu thẳm ý thức của hắn, một luồng ánh sáng bạc nhạt, thuần khiết và tĩnh lặng đột ngột bùng phát.


[Kích hoạt bị động: Kháng Độc Tố Tinh Thần Tuyệt Đối!]


Một màng chắn vô hình bao bọc lấy toàn bộ cấu trúc não bộ hiện đại của hắn. Những tiếng thì thầm điên loạn lập tức biến thành những tiếng rè rè vô hại của một đài phát thanh mất sóng. Sự nóng rực biến mất, thay thế bằng một luồng khí mát lạnh chạy dọc sống lưng, giúp tinh thần hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.


Linh hồn xuyên không mang cấu trúc tư duy khoa học hiện đại của hắn hoàn toàn miễn nhiễm với mọi loại nguyền chú và độc tố tinh thần của thế giới này.


Tiêu Vân điềm nhiên bước đi qua làn sương đỏ, bước chân đều đặn, nhịp thở ổn định.


Hành động đó giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt đám lính ngục. Chúng há hốc mồm kinh ngạc, trợn tròn mắt nhìn gã vô năng không có nửa phần ma lực đang đi dạo giữa vùng bức xạ mana đỏ đậm đặc mà không cần bất kỳ thiết bị bảo hộ nào.


"Hắn... hắn không phát điên?" Gã mặt sẹo lắp bắp, tay siết chặt lấy chuôi kiếm rỉ sét, lòng dâng lên một nỗi sợ hãi vô hình trước sự bình tĩnh đến lạnh lùng của Tiêu Vân.


"Viện... Viện trưởng! Ngài không sao chứ?!"


Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy run rẩy đột ngột vang lên từ phía cổng tháp đá. Một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò lao ra khỏi làn sương đỏ. Đó là Dạ Lam, cô bé pháp sư thực tập mười tám tuổi. Cô mặc một bộ đồng phục pháp sư rộng thùng thình dính đầy bụi đá, thắt bím tóc hai bên màu hạt dẻ, gương mặt bầu bĩnh đầy lo lắng ẩn sau chiếc kính cận tròn dày cộp.


"Thủy... Thủy Linh Trị Liệu! Thủy Tịnh Hóa!" Dạ Lam run rẩy kết ấn, cố gắng ngưng tụ một luồng ánh sáng lam nhạt yếu ớt từ ma pháp thủy hệ cấp Pháp Đồ của mình để bao bọc lấy Tiêu Vân.


Thế nhưng, ma lực của cô quá yếu. Luồng ánh sáng lam nhạt vừa chạm vào làn sương đỏ bạo loạn xung quanh Tiêu Vân liền bị ăn mòn và hòa tan hoàn toàn trong nháy mắt. Dạ Lam suýt chút nữa thì bật khóc vì bất lực, nhưng cô vẫn kiên quyết dang hai tay, chắn trước người Tiêu Vân, đôi mắt tròn xoe ngập tràn tơ máu nhìn đám lính ngục hung tợn.


"Các ngươi... các ngươi cố tình không phát mặt nạ bảo hộ cho Viện trưởng mới! Ta... ta sẽ báo cáo lên Giám ngục trưởng Lôi Ba!" Giọng cô bé run lên bần bật, nhưng sự kiên định bảo vệ y đức của một pháp sư trị liệu không hề lung lay.


Tiêu Vân khẽ mỉm cười. Sự ấm áp nhẹ nhàng nhen nhóm trong lòng hắn giữa hòn đảo chết chóc này. Hắn bước lên, đặt bàn tay ấm áp lên vai Dạ Lam, nhẹ nhàng ấn cô bé lùi lại phía sau mình.


"Tôi không sao, Dạ Lam. Làn sương này không làm tổn thương được tôi đâu." Giọng nói của Tiêu Vân trầm ấm, đều đặn và mang một sức hút kỳ lạ, khiến sự hoảng loạn trong lòng cô bé thực tập sinh lập tức dịu đi một nửa.


Hắn quay đầu lại, nhìn thẳng vào gã lính ngục mặt sẹo bằng ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không đáy: "Cảm ơn vì đã dẫn đường. Nhưng từ bây giờ, kỷ luật của Ngục Hồn Tiêu sẽ do tôi thiết lập. Đi thôi, Dạ Lam."


Nói rồi, hắn thản nhiên bước qua cổng tháp đá cổ xưa, để lại đám lính ngục đứng chết lặng trong sự kinh hoàng và nghi kỵ tột độ.


Tiêu Vân cùng Dạ Lam đi dọc theo hành lang đá lạnh lẽo, ẩm ướt của tháp chính. Dạ Lam run rẩy dâng lên cuốn sổ ghi chép cũ nát tự chế của mình, giọng nói vẫn còn chưa hết bàng hoàng: "Viện... Viện trưởng, ngài thực sự kháng được mana đỏ sao? Thật kỳ diệu... Nhưng ngài phải cẩn thận. Giám ngục trưởng Lôi Ba là một kẻ cực kỳ tàn bạo. Hắn cấu kết với quý tộc vương đô để ăn chặn công quỹ ngục, tra tấn dã man các pháp sư điên để ép họ bộc lộ bí mật công pháp. Hắn... hắn chắc chắn sẽ tìm cách ám hại ngài để giữ kín bí mật này."


Tiêu Vân nhận lấy cuốn sổ ghi chép của Dạ Lam, khẽ gật đầu. Hắn lật mở từng trang sách, ghi nhận những thông tin sơ bộ về các bệnh nhân nguy hiểm đang bị giam giữ sâu dưới lòng đất. Hắn nhạy cảm nhận ra, bạo lực vật lý ở hòn đảo này là tuyệt đối, và hắn — một người thường không có ma lực — cần phải nhanh chóng tìm kiếm một mỏ neo quyền lực, một bệnh nhân siêu cấp có sức mạnh vô song để làm lá chắn thủ hộ cho mình trước khi Lôi Ba ra tay.


"Tôi hiểu rồi, Dạ Lam. Cảm ơn em vì đã không bỏ chạy." Tiêu Vân khẽ nói, ánh mắt nhìn sâu vào bóng tối của hành lang tháp đá.


Đêm dần buông xuống. Cơn bão biển ngoài khơi bắt đầu bùng phát dữ dội hơn, tiếng sóng vỗ gầm rú như muốn nuốt chửng cả hòn đảo đá cô độc.


Ngay khi Tiêu Vân bước chân vào căn văn phòng Viện trưởng lạnh lẽo, hoang tàn ở tầng cao nhất, từ sâu thẳm dưới lòng đất — nơi những phòng giam đá tối tăm của tầng hầm số 9 tọa lạc — một tiếng gào thét điên loạn, inhuman đột ngột vang lên, xé rách không gian yên tĩnh, làm rung chuyển cả những vách đá granite ngàn năm.


Đó là tiếng gầm rú đầy sát ý của Kiếm Thánh Tần Vô Phong đang bùng phát cơn hoang tưởng chiến tranh kịch phát.


Đêm đầu tiên của vị Viện trưởng mới tại Trại Thần Điên chính thức bắt đầu trong cơn bão máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!