Cuộc Đình Công Tại Mỏ Linh Thạch Và Thuế Tài Nguyên
Sương sớm ở Thanh Vân Trấn chưa kịp tan, tiếng cãi cọ quen thuộc đã vang lên từ ngoài hiên Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo.
"Lâm Kiếm Thần! Ngươi quét cái kiểu gì thế hả? Bụi bay hết sang phần sân của ta rồi! Ngươi có tin ta dùng cán chổi tre này chọc lủng mũi ngươi không?"
"Hừ, Lăng Nhất Đao, ngươi bớt sủa lại đi. Bản thiên tài quét rác là có quy hoạch, có lộ trình mỹ học hẳn hoi. Ngươi nhìn đống phân cừu ngươi gom xem, chỗ thì lồi chỗ thì lõm, chẳng có tí kiếm ý nào cả!"
Ở một góc khác dưới gầm cột sảnh chờ, Cẩu Độc Nhãn – tên siêu trộm vừa bị bắt giữ đêm qua – đang khúm núm ngồi xổm, tay cầm một chiếc kim khâu phàm trần, cố gắng vá lại chiếc quần đạo bào bị chó mực Tiểu Hắc cắn rách mông. Gã vừa khâu vừa run rẩy liếc nhìn con chó mực đang nằm híp mắt gặm xương dưới gầm bàn làm việc gỗ sồi vạn năm. Cứ mỗi lần Tiểu Hắc khẽ hắt hơi, Cẩu Độc Nhãn lại giật bắn mình, suýt nữa đâm kim vào thịt.
Tạ Biên Cương thong thả ngồi sau bàn làm việc, đầu đeo chiếc tai nghe tổng đài mạ vàng lấp lánh không thể tháo rời. Anh nhấp một ngụm trà ấm, khẽ lật cuốn sổ tay ghi chép KPI ngày.
"Lao công Lăng, lao công Lâm, hai người bớt ồn ào lại giùm cái," Tạ Biên Cương hắng giọng, giọng nói ngọt ngào chuẩn tông điệu nhân viên chăm sóc khách hàng vang lên. "Quy chế lao động của văn phòng quy định rõ: trong giờ làm việc nghiêm cấm gây tiếng ồn ảnh hưởng đến trải nghiệm của khách hàng xếp hàng. Ai vi phạm sẽ bị trừ mười phần trăm khẩu phần bánh bao chay buổi trưa, chuyển sang cho khôi lỗi Thạch Đầu Nhân ăn."
Hai vị thiên tài kiêu ngạo của giới tu tiên lập tức im bặt. Lăng Nhất Đao nghiến răng kèn kẹt, cắm cúi quai chổi tre quét rác rào rào. Lâm Kiếm Thần thì lầm bầm lủi thủi xách sọt rác đi chỗ khác. Sức mạnh của Thiên Đạo giáng sét cảnh cáo và nguy cơ bị trừ điểm uy tín dẫn đến nợ xấu vĩnh viễn đã thuần hóa hai con ngựa bất kham này thành những lao công mẫn cán.
"Biên Cương! Biên Cương ơi! Cứu mạng!"
Đột nhiên, tiếng la hét hốt hoảng từ cổng trấn vọng lại. Một thanh niên cao lớn, da sạm đen, bắp tay cuồn cuộn nhưng áo vải thô đã bị rách tả tơi, trên lưng hằn lên ba vết roi rớm máu tươi, loạng choạng lao vào sân văn phòng.
"Anh Đại Cương?" Tạ Biên Cương giật mình đứng bật dậy.
Người vừa chạy đến chính là Tạ Đại Cương, anh họ của anh, một phu mỏ phàm nhân làm việc tại Mỏ linh thạch vụn Thanh Vân. Tạ Đại Cương thở không ra hơi, hai tay bám chặt vào thành bàn gỗ sồi, giọng nói run rẩy vì sợ hãi và phẫn uất:
"Biên Cương... Mau... mau cứu mọi người! Phu mỏ phàm nhân chúng ta bãi công đình công chống lại lão chủ mỏ Lý Thiên Bá. Lão bắt tụi anh làm việc mười tám tiếng một ngày không lương, lại còn cắt cả cơm nước. Tụi anh chịu không nổi nên kéo nhau bãi công. Không ngờ... không ngờ lão Lý Thiên Bá thuê đệ tử ngoại môn của Lăng Tiêu Tông mang roi da gia cố gai sắt linh lực đến cưỡng chế. Lão tuyên bố... đứa nào dám đình công sẽ bị đánh chết tại chỗ để làm phân bón cho mạch linh thạch!"
"Cái gì?" Linh Lung đang lóng ngóng phân loại sớ rác bên cạnh nghe vậy liền tức giận đập bàn. "Mười mười tám tiếng? Cắt cơm? Lão Lý Thiên Bá đó là ác quỷ đầu thai à? Tu sĩ Lăng Tiêu Tông sao lại có thể giúp kẻ ác bắt nạt người phàm như thế chứ!"
Lăng Nhất Đao đang quét sân khựng lại, sắc mặt gã biến đổi liên tục, khẽ lầm bầm: "Thiết Huyết Trưởng Lão lại cho đệ tử đi nhận thầu cái loại nhiệm vụ bẩn thỉu này để kiếm linh thạch vụn sao? Thật là bôi nhọ thanh danh kiếm tông..."
Tạ Biên Cương khẽ đẩy gọng kính tròn, ánh mắt anh trầm xuống. Đối với một cựu nhân viên văn phòng từng phải làm việc tăng ca không lương, anh hiểu rõ hơn ai hết sự khốn nạn của những kẻ bóc lột sức lao động. Nhưng quan trọng hơn, dưới góc nhìn của một Đại sứ Thiên Đạo, phu mỏ phàm nhân chính là nguồn lực duy nhất để khai thác linh thạch vụn duy trì hoạt động cho tổng đài. Nếu phu mỏ bị tàn sát, nguồn thu thuế tài nguyên của tổng đài sẽ sụp đổ, và KPI ngày của anh sẽ rơi xuống vực sâu.
"Dạ, quý khách Tạ Đại Cương thân mến, xin anh bình tĩnh," Tạ Biên Cương hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười công nghiệp nhưng ánh mắt vô cùng kiên định. "Vấn đề vi phạm luật lao động và bạo lực gia tăng tại khu vực khai mỏ đã được hệ thống tiếp nhận. Văn phòng chúng tôi sẽ lập tức tiến hành thanh tra thực địa và hòa giải cưỡng chế."
Anh quay sang Linh Lung, ra lệnh nhanh chóng:
"Linh Lung, mang theo một xấp Giấy Tuyên Chỉ Ba Liên và Con dấu mộc Thiên Đạo cấp 1. Lao công Lăng, lao công Lâm, Cẩu Độc Nhãn! Ba người các anh cầm chổi tre đi theo tôi làm lực lượng bảo an tuần tra. Tiểu Hắc, đi đầu dẫn đường!"
***
Mỏ linh thạch vụn Thanh Vân nằm ở thung lũng phía bắc trấn, một vùng đất cằn cỗi, bụi đá xám xịt bay mù mịt khắp không trung.
Khi nhóm của Tạ Biên Cương đến nơi, cảnh tượng trước mắt vô cùng hỗn loạn. Hàng trăm phu mỏ phàm nhân rách rưới đang co cụm lại một góc trước cửa hầm mỏ, tay cầm cuốc xẻng phàm trần rỉ sét để tự vệ. Bao vây xung quanh họ là một toán tu sĩ Luyện Khí Kỳ của Lăng Tiêu Tông, tay lăm lăm những chiếc roi da đen bóng gia cố gai sắt linh lực rít gió vun vút.
Đứng trên một bục đá cao là Lý Thiên Bá – chủ mỏ linh thạch Thanh Vân. Lão là một lão già béo ú, mặt mũi bóng mỡ, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng phàm giới lòe loẹt, mặc áo gấm thêu hoa phú quý. Lão đang cầm một chiếc roi da rải đầy linh thạch vụn, đôi mắt ti hí híp lại đầy vẻ tàn nhẫn:
"Đồ lũ phàm nhân rác rưởi! Linh thạch vụn dưới hầm mỏ này là tài sản của Lăng Tiêu Tông và ta! Các ngươi chỉ là những con kiến hôi được ta ban cho cơ hội khai thác để kiếm miếng ăn, thế mà dám học đòi đình công đòi tăng lương đòi giảm giờ làm? Ta nói cho các ngươi biết, hôm nay đứa nào không xuống hầm làm đủ mười tám tiếng, ta sẽ cho tu sĩ quất roi da hút cạn sinh huyết làm phân bón!"
"Lão Lý! Ông ăn nói vô lương tâm vừa thôi!" Tạ Đại Cương từ phía sau toán phu mỏ phẫn nộ hét lên. "Tụi tôi làm việc cật lực năm năm qua, bao nhiêu người bị sập hầm chết oan không một xu bồi thường! Giờ ông lại còn cắt lương, bắt làm thông đêm! Tụi tôi thà chết đói chứ không chịu làm nô lệ nữa!"
"A, thằng ranh con này dám cãi lời ta?" Lý Thiên Bá trợn mắt, vung tay ra lệnh cho một tên tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng bốn bên cạnh. "Đánh! Đánh gãy chân nó cho ta để làm gương!"
Tên tu sĩ Lăng Tiêu Tông cười lạnh một tiếng, vung chiếc roi da gia cố gai sắt linh lực lên. Chiếc roi phát ra tiếng rít xé gió tàn bạo, mang theo một luồng linh lực màu đỏ nhạt nhắm thẳng đỉnh đầu Tạ Đại Cương quất xuống.
Tạ Đại Cương nhắm chặt mắt, bất lực đứng im. Sức mạnh cơ bắp phàm nhân làm sao chống lại được một đòn chứa linh lực của tu sĩ?
*Bùm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng không có tiếng xương gãy hay tiếng la hét đau đớn.
Tạ Đại Cương hé mắt nhìn, kinh ngạc phát hiện trước mặt mình đang lơ lửng một màng chắn ánh sáng vàng nhạt mờ ảo. Chiếc roi da gai sắt quất mạnh vào màng chắn liền bị một luồng lực đàn hồi vô hình chấn ngược trở lại, khiến tên tu sĩ Lăng Tiêu Tông tê rần cả cánh tay, lùi lại ba bước đầy kinh hãi.
"Cái... Cái quái gì thế này? Trận pháp hộ thể ở đâu ra?" Lý Thiên Bá hốt hoảng nhìn quanh.
Từ lối vào thung lũng, Tạ Biên Cương thong thả bước tới. Bộ đồ công sở màu xanh lam hơi nhàu của anh bay nhè nhẹ trong gió bụi mỏ đá, chiếc tai nghe mạ vàng lấp lánh ánh sáng uy nghiêm. Đi bên cạnh anh là Linh Lung xách cặp da, Tiểu Hắc gầm gừ nhe nanh, và phía sau là ba gã lao công Lăng Nhất Đao, Lâm Kiếm Thần, Cẩu Độc Nhãn đang uể oải vác chổi tre trên vai.
[Hệ thống cảnh báo: Đã tiêu hao 5 điểm CSKH Thiên Đạo để kích hoạt tính năng 'Bảo lãnh an toàn khẩn cấp' cho nhóm phu mỏ phàm nhân trong phạm vi thanh tra. Số điểm CSKH còn lại: 45 điểm.]
Tạ Biên Cương thầm xót xa trong lòng vì mất đi 5 điểm công đức quý giá, nhưng nụ cười công nghiệp trên môi anh vẫn không hề suy chuyển. Anh bước tới trước bục đá, hai tay đan vào nhau, cúi đầu chào lịch sự:
"Dạ, xin chào quý khách Lý Thiên Bá và các đệ tử Lăng Tiêu Tông thân mến! Tôi là Tạ Biên Cương, đại sứ tiếp nhận nguyện cầu cấp một của Thiên Đạo. Nhận được phản ánh của người dân về hành vi vi phạm nghiêm trọng an toàn lao động và bạo lực gia tăng tại Mỏ linh thạch vụn Thanh Vân, văn phòng chúng tôi lập tức ban hành sắc lệnh: 'Tạm đình chỉ hoạt động khai thác để thanh tra toàn diện'. Kính mong quý khách vui lòng hợp tác ạ!"
Lý Thiên Bá liếc nhìn Tạ Biên Cương, thấy anh hoàn toàn không có nửa điểm tu vi, liền cười khẩy đầy khinh bỉ:
"Tạm đình chỉ hoạt động? Thanh tra? Gã phàm nhân rác rưởi kia, ngươi lấy tư cách gì đòi quản lý mỏ linh thạch của ta? Ngươi có biết mỏ này là do ta nhận thầu trực tiếp từ Lăng Tiêu Tông không? Lăng Vạn Kiếm tông chủ chính là chỗ dựa của ta! Ngươi dám cản trở việc khai thác linh thạch của kiếm tông, có tin ta cho người chém bay đầu ngươi ngay tại đây không?"
Toán tu sĩ Lăng Tiêu Tông xung quanh nghe vậy liền rục rịch vung roi da và rút kiếm ra định uy hiếp.
Thế nhưng, ngay khi chúng vừa vận linh lực, Lăng Nhất Đao đứng phía sau Tạ Biên Cương bỗng bước lên một bước, cầm cây chổi tre sứt cán gõ mạnh xuống đất, lạnh lùng quát:
"Đứa nào dám động thủ?"
Toán tu sĩ Lăng Tiêu Tông giật nảy mình, nhìn kỹ khuôn mặt lấm lem nhọ nồi và phân cừu của gã lao công mặc đồ xanh lam. Đôi mắt chúng trợn ngược lên, run rẩy hét lớn:
"Thiếu... Thiếu chủ?! Tại sao ngài lại ở đây quét dọn rác? Ngài... ngài bị gã phàm nhân này bắt cóc sao?"
"Bớt lảm nhảm đi!" Lăng Nhất Đao mặt đỏ tía tai vì nhục nhã, quát lớn. "Ta đang thực hiện... nghĩa vụ lao động cải tạo hành chính của Thiên Đạo! Đứa nào dám ra tay với Tạ đại sứ trong phạm vi kết giới mười mét, Thiên Đạo sẽ giáng sét đánh cháy đen thui giống ta hôm trước đấy! Không muốn chết thì hạ vũ khí xuống!"
Nghe đến lôi phạt Thiên Đạo, lại thấy chính thiếu chủ nhà mình đang phải cầm chổi quét rác canh gác cho Tạ Biên Cương, toán tu sĩ Lăng Tiêu Tông sợ hãi rụt cổ lại, vội vàng hạ roi da xuống, không dám nhúc nhích nửa phân.
Lý Thiên Bá thấy thế thì mặt biến sắc, lắp bắp:
"Thiếu... Thiếu chủ? Ngài... ngài cũng sợ gã phàm nhân này sao? Lăng Tiêu Tông chúng ta sao có thể chịu nhục nhã thế này!"
"Dạ, quý khách Lý Thiên Bá thân mến, xin quý khách đừng dùng những từ ngữ mang tính kích động bạo lực như 'nhục nhã' hay 'chém đầu' ở đây ạ," Tạ Biên Cương mỉm cười ngọt ngào, thong thả rút từ trong cặp da của Linh Lung ra một cuốn sổ sách ánh sáng lấp lánh phát ra từ tai nghe mạ vàng. "Để đảm bảo tính minh bạch tài chính và nghiệp lực, văn phòng chúng tôi vừa tiến hành quy trình 'Kiểm toán nghiệp lực tông môn' đối với hoạt động kinh doanh mỏ của quý khách suốt năm năm qua."
Anh khẽ gõ nhẹ tay lên cuốn sổ ánh sáng, giọng đọc đều đặn, chuyên nghiệp vang vọng khắp thung lũng:
"Theo số liệu kiểm toán từ sổ sách Thiên Đạo, trong năm năm qua, Mỏ linh thạch vụn Thanh Vân dưới sự quản lý của quý khách Lý Thiên Bá đã khai thác lậu và trốn thuế tài nguyên Thiên Đạo tổng cộng mười vạn linh thạch vụn. Đồng thời, quý khách đã nợ tích lũy mười ngàn điểm nghiệp lực do hành vi bóc lột, hành hung và làm chết oan ba mươi hai phu mỏ phàm nhân mà không bồi thường bảo hiểm."
Lý Thiên Bá nghe đến những con số chính xác đến từng ngày giờ, mồ hôi hột trên trán bắt đầu chảy ròng ròng, lão lắp bắp cãi chày cãi cối:
"Ngươi... ngươi nói bậy! Khai thác lậu cái gì? Trốn thuế cái gì? Tu sĩ khai thác linh thạch xưa nay làm gì có luật phải đóng thuế cho Thiên Đạo! Sổ sách của ngươi là giả mạo!"
"Dạ, rất tiếc phải thông báo với quý khách," Tạ Biên Cương đẩy nhẹ gọng kính, rút ra một tờ Giấy Tuyên Chỉ Ba Liên có đóng dấu mộc Thiên Đạo đỏ chói. "Theo Quy chế tài chính Thiên Đạo mục 3, chương 7: 'Mọi mỏ linh thạch khai thác tại địa giới phải trích nộp năm phần trăm sản lượng làm phí bảo trì hệ thống thời tiết và lôi kiếp'. Việc quý khách trốn thuế suốt năm năm qua đã vi phạm nghiêm trọng luật tài chính Thiên Đạo."
Anh khẽ mỉm cười, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy tính uy hiếp chí mạng:
"Hôm nay, văn phòng chúng tôi chính thức áp dụng nghị định 'Đóng thuế tài nguyên linh thạch' sửa đổi. Đối với các cơ sở có nợ xấu nghiệp lực nghiêm trọng như quý khách, mức thuế tài nguyên sẽ bị áp tăng cường lên năm mươi phần trăm sản lượng khai thác thực tế, kèm theo khoản phạt chậm nộp là mười ngàn linh thạch vụn sung công quỹ Thiên Đạo."
"Năm... Năm mươi phần trăm?! Phạt mười ngàn linh thạch vụn?!" Lý Thiên Bá suýt nữa ngã nhào từ trên bục đá xuống. Lão béo ú thở dốc, hai tay ôm ngực như sắp bị tăng xông nhịp tim. "Ngươi... ngươi đang ăn cướp trắng trợn! Ta không nộp! Lăng Tiêu Tông sẽ không để yên cho ngươi đâu!"
"Dạ, nếu quý khách từ chối nộp thuế và ký hợp đồng lao động mới với phu mỏ phàm nhân," Tạ Biên Cương thong thả cầm Con dấu mộc Thiên Đạo cấp 1 lên, hà hơi khẽ lau chùi rồi mỉm cười nói. "Văn phòng chúng tôi sẽ lập tức thực hiện quy trình 'Kê biên tài sản tâm linh'. Tôi sẽ đóng con dấu này để phong tỏa vĩnh viễn dòng chảy linh khí của mạch linh thạch dưới lòng đất mỏ này. Khi mạch linh thạch bị khóa, mỏ đá này sẽ biến thành đá thường vô giá trị trong vòng ba nốt nhạc. Kính mong quý khách cân nhắc kỹ lợi ích kinh tế ạ!"
"Khóa... Khóa mạch linh thạch sao?"
Lý Thiên Bá run rẩy tột độ. Lão biết rõ nếu mạch linh thạch bị khóa, lão sẽ trắng tay, và Lăng Tiêu Tông chắc chắn sẽ lột da lão vì làm mất nguồn cung cấp linh thạch của tông môn. Lão nhìn sang toán tu sĩ Lăng Tiêu Tông, nhưng chúng đều cúi đầu tránh ánh mắt của lão, không một ai dám ho he trước uy thế của Thiên Đạo lôi phạt.
"Ngươi... ngươi muốn ta phải làm gì?" Lý Thiên Bá nghẹn họng, giọng nói xìu xuống như quả bóng xì hơi.
Tạ Biên Cương mỉm cười, đẩy tờ Giấy Tuyên Chỉ Ba Liên sang phía lão:
"Dạ, quy trình hòa giải rất đơn giản ạ. Quý khách chỉ cần ký tên đóng dấu vân tay vào bản Hợp đồng lao động mới dành cho phu mỏ phàm nhân này. Điều khoản bao gồm: giảm giờ làm xuống tám tiếng một ngày, cung cấp đầy đủ hai bữa cơm sạch, tăng lương linh thạch vụn lên gấp đôi, và cam kết bồi thường bảo hiểm tai nạn lao động cho gia đình phu mỏ. Đồng thời, quý khách phải nộp trước năm ngàn linh thạch vụn tiền phạt trốn thuế vào tài khoản tạm giữ của tổng đài để chúng tôi nâng cấp hệ thống thu lôi khu dân cư ạ."
Lý Thiên Bá nhìn bản hợp đồng chi tiết với những điều khoản "bảo hiểm", "tăng ca", "nghỉ phép" kỳ lạ mà lão chưa từng nghe thấy trong đời giới tu tiên. Đầu óc lão quay cuồng, rối loạn tiền đình trước mớ thuật ngữ hành chính rắc rối của Tạ Biên Cương. Lão cắn răng, tay run bần bật cầm cây bút lông mực chu sa ký tên và đóng dấu vân tay béo múp của mình lên ba liên giấy.
*Clack!*
Tạ Biên Cương dứt khoát đóng mạnh Con dấu mộc Thiên Đạo cấp 1 lên bản hợp đồng. Bản hợp đồng phát ra một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ, tự động phân tách thành ba liên bay vào không trung: một liên bay về hòm thư Thiên Đạo, một liên bay vào tay Tạ Đại Cương, và liên cuối cùng rơi vào tay Lý Thiên Bá.
"Hợp đồng lao động đã có hiệu lực pháp lý tối cao của Thiên Đạo. Xin chúc mừng quý khách và các phu mỏ đã đạt được thỏa thuận hòa giải thành công tốt đẹp ạ!" Tạ Biên Cương mỉm cười ngọt ngào, cúi đầu chào lịch sự.
Hàng trăm phu mỏ phàm nhân im lặng một giây, rồi bùng nổ tiếng reo hò vang dội khắp thung lũng. Nhiều lão phu mỏ bật khóc nức nở, quỳ sụp xuống đất lạy tạ Tạ Biên Cương như vị cứu tinh cứu sống gia đình họ khỏi cảnh nô lệ tàn độc.
[Hệ thống thông báo: Giải quyết thành công vụ khủng hoảng lao động phàm giới tại Mỏ linh thạch Thanh Vân mà không dùng đến bạo lực. Điểm đánh giá CSKH của quý khách tăng vọt! Nhận được +20 điểm CSKH Thiên Đạo. Số điểm CSKH hiện tại: 65 điểm. Quỹ tài chính tổng đài nhận được 5000 linh thạch vụn tiền phạt tạm giữ.]
Tạ Biên Cương thầm thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ. Vụ này không những cứu được anh họ, chạy được KPI bảo vệ phàm nhân, mà còn thu hoạch được một khoản ngân sách linh thạch khổng lồ để nâng cấp văn phòng.
Thế nhưng, Lý Thiên Bá cầm bản hợp đồng trong tay, đôi mắt ti hí híp lại lộ ra những tia sáng độc địa tột cùng. Lão béo ú nhìn chằm chằm vào bóng lưng thong thả của Tạ Biên Cương đang dẫn đoàn người phàm ra về, nghiến răng kèn kẹt, khẽ thì thầm bên tai một tên tà tu Huyết Ma Giáo đang ẩn nấp trong bóng tối của vách đá mỏ:
"Gã phàm nhân rác rưởi kia... Ngươi cậy thế Thiên Đạo ép ta nộp tiền phạt, cắt đứt đường tài lộ của ta! Ngươi đợi đấy! Đêm nay, ta sẽ bắt tay với Đại Trưởng Lão Cố Sát Sinh của Huyết Ma Giáo, lén đổ chất thải độc hại đầu độc nguồn nước giếng cổ sau tổng đài của ngươi! Để xem ngày mai ngươi còn cười ngọt ngào được nữa không!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!