Kẻ Trộm Hồ Sơ Và Bức Thư Tình Gửi Nhầm
Trăng rằm Thanh Vân Trấn treo lơ lửng như một chiếc bánh bao chay khổng lồ tỏa ra ánh sáng bủn xỉn.
Trong văn phòng tổng đài, Tạ Biên Cương đang gác cả hai chân lên chiếc bàn làm việc gỗ sồi vạn năm không thể phá hủy. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn, ngón tay nhịp nhàng xoay xoay tấm da thú cũ kỹ vừa tịch thu từ túi của chồn tinh Hoàng Đại Tiên chiều nay. Chiếc tai nghe tổng đài mạ vàng trên đầu anh thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rè rè nhè nhẹ, lọc lấy những luồng sóng nguyện cầu rác từ xa vọng lại.
"Trưởng phòng Tạ ơi... em buồn ngủ quá. Hay là mình đóng cửa đi ngủ sớm được không anh?"
Linh Lung uể oải gục đầu xuống xấp biểu mẫu ba liên, hai mắt nhắm tịt, giọng nói ngáy ngủ nhừa nhựa. Cô nàng thực tập sinh hậu đậu này sau một ngày dọn dẹp đống chiến trường keo dán linh chi thì đã cạn kiệt sạch năng lượng Luyện Khí Kỳ tầng một mỏng manh của mình.
"Đóng cửa?" Tạ Biên Cương liếc nhìn đồng hồ cát trên bàn, cười ngọt ngào chuẩn tông điệu CSKH mười năm kinh nghiệm. "Linh Lung thân mến, quy chế lao động của Thiên Đạo quy định rất rõ: tổng đài viên phải túc trực hai mươi tư trên bảy trong những đêm rằm cao điểm. Hơn nữa, tối nay chúng ta có hẹn tiếp đón một vị 'khách hàng' đặc biệt cơ mà."
Nói rồi, ánh mắt Tạ Biên Cương lướt xuống bản đồ ngầm trên tấm da thú. Trên đó vẽ rất chi tiết lối vào Hầm ngầm lưu trữ hồ sơ của tổng đài. Điều nực cười là, kẻ vẽ tấm bản đồ này đã đánh dấu một lối đi màu đỏ bên hông hầm ngầm, ghi chú rõ ràng: 'Cửa thoát hiểm – Không khóa – Lối tắt vào kho mật'.
Thực tế, cái gọi là "cửa thoát hiểm" đó là một lỗi thiết kế nghiêm trọng do Trương Thiết Chùy – gã thợ rèn phàm nhân – gây ra khi thi công căn hầm. Vì để tiết kiệm gỗ lim và công sức đào đất, Thiết Chùy đã thông thẳng lối thoát hiểm đó vào thung lũng Hố Rác Nguyện Cầu Quá Hạn phía sau trấn.
Tạ Biên Cương khi phát hiện ra lỗi này đã quyết định không sửa. Đối với một cựu nhân viên văn phòng lão luyện, một cái 'bug' hệ thống đôi khi lại là một tính năng bảo mật tuyệt vời nhất để bẫy những kẻ tò mò.
"Gâu!"
Tiểu Hắc – con chó mực phàm nhân đang nằm ngủ dưới gầm bàn – bỗng nhiên dựng đứng hai tai, khẽ sủa một tiếng cảnh giác. Đôi mắt đen láy của nó sáng lên dưới ánh trăng, đuôi cụt khẽ vẫy nhè nhẹ.
"Đến rồi đấy," Tạ Biên Cương khẽ mỉm cười, vỗ đầu Tiểu Hắc. "Ngoan nào, đi tiếp khách đi cưng."
***
Bên ngoài văn phòng, sát thềm đá có vẽ "Vạch An Toàn", hai vị thiên tài kiêu ngạo của giới tu tiên là Lăng Nhất Đao và Lâm Kiếm Thần đang nằm co quắp trên hai chiếc chiếu rách ngoài hiên. Vì đang chịu hình phạt lao động công ích quét dọn ba mươi ngày, hai gã bị cấm vận dụng linh lực và phải ngủ ngoài trời để canh gác văn phòng. Tiếng ngáy như sấm rền của Lăng Nhất Đao vang lên đều đặn, át cả tiếng côn trùng kêu đêm.
Một bóng đen gầy gò, gù lưng như một con khỉ đột ngột lướt qua rặng tre đầu trấn. Gã di chuyển lén lút, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Đó chính là Cẩu Độc Nhãn – tên trộm khét tiếng nhất vùng Thanh Vân, kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí Kỳ tầng ba và bộ kỹ năng ẩn nấp "Cẩu Hành Thiên Hạ Bộ" độc môn.
Cẩu Độc Nhãn dừng lại sát rìa Vạch An Toàn. Hắn liếc nhìn Lăng Nhất Đao và Lâm Kiếm Thần đang ngủ say như chết, một mắt mù đeo băng đen khẽ giật giật đầy khinh bỉ:
"Hừ, hai gã thiên tài kiếm tông danh môn chính phái rốt cuộc cũng chỉ là lũ ngu ngốc, bị một gã phàm nhân bắt đi quét rác dọn phân cừu mà không dám phản kháng. Để xem đêm nay lão tử bẻ khóa hầm ngầm, lấy đi bức thư tình của trưởng lão Băng Tuyết Điện, tống tiền một vạn linh thạch thượng phẩm rồi cao chạy xa bay!"
Cẩu Độc Nhãn rón rén lách qua thềm đá, tiếp cận cửa hông dẫn xuống hầm ngầm. Hắn rút từ trong ngực áo ra một bộ móc khóa vạn năng chế tạo từ xương yêu thú lấp lánh ánh xanh lục tà dị. Hắn ghé sát tai vào ổ khóa đồng cổ kính của hầm ngầm, khẽ xoay nhẹ.
*Clack. Clack.*
"Quá đơn giản!" Cẩu Độc Nhãn đắc ý cười thầm. Ổ khóa đồng của Thiên Đạo đối với một bậc thầy bẻ khóa như hắn chẳng khác nào trò đùa của trẻ con.
Thế nhưng, ngay khi cánh cửa hầm ngầm vừa hé mở một phân, ba hình nhân giấy bản màu trắng cao nửa thước – Giấy Cắt Phép quét dọn – đang đứng ẩn nấp sau cánh cửa bỗng nhiên cử động. Chúng giũ thẳng thân giấy phẳng lỳ, phát ra những tiếng xào xạc gấp gáp như tiếng gió lùa qua khe cửa để cảnh báo.
Cẩu Độc Nhãn giật nảy mình. Hắn không ngờ trong hầm ngầm rách nát này lại có khôi lỗi giấy canh gác. Không chút do dự, hắn vung tay ném ra một lá bùa màu xám xịt:
"Bùa Câm Lặng! Tắt tiếng cho ta!"
Lá bùa bùng cháy, tỏa ra một luồng sương xám bao phủ lấy ba hình nhân giấy, dập tắt hoàn toàn mọi âm thanh xào xạc của chúng. Ba con Giấy Cắt Phép run rẩy, bất lực đứng im một chỗ như những tờ giấy lộn thông thường.
"Hừ, chút tài mọn," Cẩu Độc Nhãn hừ lạnh một tiếng đầy tự phụ. Hắn lướt nhanh vào bên trong hầm ngầm tối om.
Hầm ngầm chứa hàng triệu lá đơn nguyện cầu đã được giải quyết, xếp ngăn nắp trên các kệ gỗ lim cao ngất ngưỡng. Cẩu Độc Nhãn nhìn quanh, phát hiện ra tấm biển gỗ sơn đỏ vẽ hình một tia sét chéo bên hông hầm ngầm, phía trên ghi dòng chữ kỳ lạ: "Lối Thoát Hiểm / Emergency Exit".
Hắn lục tìm trong trí nhớ, đối chiếu với tấm bản đồ của Hoàng Đại Tiên. Đúng rồi! Lối tắt dẫn thẳng vào kho lưu trữ hồ sơ mật của các tông chủ đại lão nằm ngay sau cánh cửa này!
Cẩu Độc Nhãn liếm môi, mắt sáng lên đầy tham lam. Hắn đẩy mạnh cánh cửa thoát hiểm bước vào.
*Vút! Sầm!*
Cánh cửa gỗ phía sau đột ngột đóng sầm lại, khóa chặt bằng một chốt sắt tự động. Cẩu Độc Nhãn chưa kịp định thần thì dưới chân hắn bỗng hẫng một cái. Nền đất phẳng lỳ biến mất, thay vào đó là một đường máng trượt bằng gỗ trơn tuột, dốc đứng bốn mươi lăm độ.
"Á! Cái quái gì thế này?!"
Cẩu Độc Nhãn hét lên một tiếng thất thanh. Hắn mất thăng bằng, mông đập mạnh xuống máng trượt và trượt băng băng xuống dưới với tốc độ chóng mặt. Đường máng trượt uốn lượn ngoằn ngoèo trong bóng tối, khiến hắn va đập liên tục vào thành gỗ, bộ xương Luyện Khí Kỳ tầng ba đau ê ẩm.
*Bùm! Quyềnh!*
Hắn bay vút ra khỏi đầu máng trượt, rơi tự do từ độ cao ba trượng và cắm thẳng đầu xuống một bãi rác khổng lồ, mềm xốp nhưng bốc lên một mùi oán khí hỗn loạn cực kỳ nồng nặc.
Cẩu Độc Nhãn lồm cồm bò dậy, khạc ra một đống giấy vụn dính đầy nước bọt. Hắn hoang mang nhìn quanh.
Đây là một thung lũng sâu hoắm, tối tăm, bốn bề vách đá dựng đứng. Dưới chân hắn là hàng vạn, hàng triệu lá thư sớ nguyện cầu rách nát, ố vàng, phát ra ánh sáng lân quang yếu ớt của linh lực dư thừa bị thối rữa. Đây chính là Hố Rác Nguyện Cầu Quá Hạn – nơi chứa tất cả các đơn sớ bị Tạ Biên Cương từ chối vì sai cú pháp hoặc thiếu chữ ký trong suốt thời gian qua.
Đột nhiên, không khí xung quanh thung lũng bỗng nhiên sôi sục. Hàng vạn lá sớ rác oán khí dưới chân hắn như cảm nhận được linh lực của người tu tiên bước vào, đồng loạt phát sáng rực rỡ và bay lơ lửng lên không trung, bao vây lấy Cẩu Độc Nhãn thành một vòng xoáy khổng lồ.
*Rào rào! Xào xạc!*
Những tiếng thì thầm, oán thán, chửi bới, than vãn của hàng triệu phàm nhân và tu sĩ nghèo tích tụ trong đống sớ rác bỗng nhiên bùng nổ, dội thẳng vào màng nhĩ và thần thức của Cẩu Độc Nhãn:
"Tại sao gà nhà hàng xóm gáy to thế, xin Thiên Đạo giáng sét đánh chết nó đi!"
"Chồng tôi lén lút đi tìm hồ ly tinh ngoài trấn, xin hãy biến hắn thành thái giám ngay lập tức!"
"Tại sao hôm nay mưa muộn năm phút, làm ướt hết váy mới mua của tôi! Bắt đền Thiên Đạo!"
"Thiên Đạo làm ăn như hạch, tôi cúng ba quả chuối mà không cho tôi nhặt được linh thạch thượng phẩm! Trả lại chuối đây!"
"Xin hãy giáng một trận lôi kiếp cực mạnh đánh sập chuồng heo của gã Trương Ngốc Tử bên cạnh vì mùi hôi thối quá!"
Cẩu Độc Nhãn ôm chặt lấy đầu, một mắt trợn trừng đầy kinh hoàng. Đầu óc hắn đau nhức như muốn nổ tung. Đây không phải là một trận pháp sát thương vật lý, mà là một đòn tấn công tâm linh cực kỳ tàn bạo! Những lời than vãn vặt vãnh, lảm nhảm, đầy tính thụ động và oán hận của các bà cô phàm giới và những kẻ lười biếng dội vào đầu hắn liên tục, mài mòn hoàn toàn thần trí kiêu ngạo của một tu sĩ.
"A! Câm miệng! Câm miệng hết đi! Ta là tu sĩ! Ta không muốn nghe chuyện chuồng heo! Ta không muốn nghe chuyện mất chuối!"
Cẩu Độc Nhãn điên cuồng vung tay chém ra những luồng linh lực xanh lục hòng xé nát đám giấy sớ xung quanh. Thế nhưng, những lá sớ rác quá mỏng và nhẹ, linh lực của hắn bay xuyên qua chúng mà không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào. Đám giấy sớ bị chém rách lại tự động hóa thành những mảnh giấy nhỏ hơn, tiếp tục bay quanh đầu hắn và thì thầm ríu rít gấp đôi:
"Trả chuối đây... Trả chuối đây... Con gà gáy sớm ba giây... Chồng đi tìm hồ ly tinh..."
"Hự!" Cẩu Độc Nhãn hộc ra một ngụm máu nhỏ, thần trí hỗn loạn, loạng choạng quỳ sụp xuống đống sớ rác. Hắn cảm thấy đầu óc mình đang bị 'brain rot' – một sự thối rữa tinh thần tột cùng vì phải tiếp nhận quá nhiều thông tin rác thải hành chính.
Đúng lúc hắn đang suy sụp nhất, một bóng đen lớn đột ngột lao ra từ bóng tối của vách đá.
"Gâu!"
Tiểu Hắc xuất hiện như một tia chớp đen. Với hào quang bảo hộ "Không thể bị tấn công" của Thiên Đạo ban cho khi làm nhiệm vụ bảo an, con chó mực phàm nhân không hề sợ hãi linh áp của tu sĩ Luyện Khí tầng ba. Nó lao thẳng tới, ngoạm chặt lấy mông của Cẩu Độc Nhãn và dùng sức kéo mạnh.
*Xoạc! Quyềnh!*
"Á! Chó điên! Thả ta ra!"
Cẩu Độc Nhãn hét lên đau đớn khi chiếc quần đạo bào đắt tiền của hắn bị Tiểu Hắc cắn rách một mảng lớn, để lộ chiếc mông gầy gò đầy sẹo bỏng. Hắn cố dùng chân đá Tiểu Hắc, nhưng chân hắn vừa vung lên liền bị hàng vạn hình nhân Giấy Cắt Phép từ dưới đống rác chui lên bám chặt lấy.
Ba con Giấy Cắt Phép bị dính bùa câm lặng lúc nãy nay đã được giải thuật nhờ oán khí của hố rác. Chúng cùng hàng trăm đồng nghiệp giấy khác liên kết lại với nhau, biến thành một sợi thừng giấy khổng lồ, quấn chặt lấy tay chân, cơ thể và cổ của Cẩu Độc Nhãn, trói gập hắn lại như một đòn bánh tét bằng giấy bản.
"Thả... Thả ta ra... Ta sai rồi... Ta không trộm nữa..." Cẩu Độc Nhãn nghẹn họng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hoàn toàn đầu hàng trước sự phối hợp nhịp nhàng của chó bảo an và khôi lỗi giấy dọn rác.
Tiếng bước chân thong thả, đều đặn vang lên từ phía máng trượt gỗ.
Tạ Biên Cương tay cầm một chiếc đèn lồng phàm giới tỏa ra ánh sáng ấm áp, bên hông dắt thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to khảm ngọc bích va lạch cạch, bước từng bước khoan thai xuống thung lũng rác. Chiếc tai nghe mạ vàng trên đầu anh lấp lánh dưới ánh trăng rằm.
"Dạ, xin chào quý khách Cẩu Độc Nhãn ạ! Chúc quý khách một buổi tối đột nhập đầy trải nghiệm thú vị tại Hố Rác Nguyện Cầu Quá Hạn của chúng tôi!"
Tạ Biên Cương cất giọng ngọt ngào, chuẩn tông điệu chăm sóc khách hàng mười năm kinh nghiệm, mỉm cười nhìn tên trộm đang bị trói chặt dưới đất.
Cẩu Độc Nhãn nhìn gã phàm nhân không có nửa điểm tu vi trước mặt, run rẩy nói:
"Ngươi... Ngươi là Tạ đại sứ? Xin ngài tha mạng... Ta chỉ đi nhầm đường... Ta không cố ý đột nhập..."
"Đi nhầm đường?" Tạ Biên Cương khẽ đẩy gọng kính tròn, cúi xuống nhặt chiếc túi vải chứa bộ móc khóa vạn năng bằng xương yêu thú của gã lên, thong thả lật xem. "Quý khách bẻ khóa cửa hầm ngầm bằng bộ công cụ chuyên dụng này, rồi đi nhầm qua cửa thoát hiểm có dán biển cảnh báo đỏ chói... Dạ, sự nhầm lẫn này của quý khách có vẻ hơi tốn kém chi phí hành chính của văn phòng chúng tôi đấy ạ."
Nói rồi, Tạ Biên Cương thọc tay vào ngực áo của Cẩu Độc Nhãn, rút ra một phong sớ màu hồng nhạt tỏa ra một mùi hương hoa nhài thơm ngát, cực kỳ tinh khiết và quý phái. Trên phong sớ có niêm phong bằng một dấu mộc băng tuyết nhỏ xíu phát ra hàn khí nhè nhẹ.
Đôi mắt Cẩu Độc Nhãn co rụt lại khi thấy phong sớ bị tịch thu:
"Bức... Bức thư tình..."
"Ồ, đây chính là vật phẩm mà tà tu thuê quý khách đến lấy trộm đúng không ạ?" Tạ Biên Cương mân mê phong sớ màu hồng nhạt, khẽ đọc dòng chữ viết bằng mực chu sa lấp lánh bên ngoài: *'Gửi người tình trong mộng của ta tại ngoại môn Lăng Tiêu Tông...'*.
Tạ Biên Cương khẽ bóc nhẹ dấu niêm phong băng tuyết đã bị oán khí của hố rác làm suy yếu, rút tờ sớ bên trong ra đọc.
Linh Lung lúc này cũng tò mò rón rén bước xuống máng trượt, ghé đầu vào nhìn ké. Vừa đọc được vài dòng, cô nàng thực tập sinh ngốc nghếch đã đỏ bừng mặt, hai tay ôm má hét lên khe khẽ:
"Trời đất ơi! Sến súa quá đi mất! Đây thực sự là chữ viết của Tuyết Vô Song trưởng lão Băng Tuyết Điện lạnh lùng, băng thanh ngọc khiết đó sao anh?"
Tạ Biên Cương hắng giọng, khẽ đọc to một đoạn bằng giọng điệu CSKH ngọt ngào nhưng đầy tính châm biếm:
"'Hỡi chàng kiếm sĩ dũng mãnh của lòng thiếp, ánh mắt chàng như kiếm khí sắc bén đâm xuyên qua trái tim băng giá ngàn năm của thiếp... Thiếp nguyện dâng hiến cả Băng Tuyết Đan tinh khiết này, nguyện từ bỏ ngôi vị trưởng lão lạnh lùng để đổi lấy một đêm sưởi ấm bên lồng ngực ấm áp của chàng... Chờ thiếp ở gốc đào đầu trấn vào đêm rằm tháng bảy nhé...'."
"Ôi mẹ ơi! Đầu óc em muốn nổ tung rồi!" Linh Lung che mặt xấu hổ. "Tuyết Vô Song trưởng lão ngoài đời lúc nào cũng nhìn nam nhân như nhìn đống băng rác, thế mà trong thư tình lại... dâm mỹ sướt mướt thế này sao?"
Cẩu Độc Nhãn nằm dưới đất khóc ròng ròng:
"Tạ đại sứ... ngài đã có bức thư rồi... Xin hãy thả ta ra... Ta thề sẽ không bao giờ bén mảng đến đây nữa..."
Tạ Biên Cương không thèm để ý đến tên trộm. Anh cẩn thận gấp tờ sớ màu hồng nhạt lại, bỏ vào túi áo ngực của bộ đồ công sở xanh lam, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười vô cùng lầy lội và xảo quyệt.
"Thả quý khách ra? Dạ, quy trình xử lý đối tượng đột nhập trái phép và trộm cắp tài liệu mật của Thiên Đạo quy định rất rõ: quý khách phải bị tạm giam ba mươi ngày để phục vụ điều tra, và phải nộp phạt năm trăm linh thạch vụn chi phí bảo trì hòm thư ạ."
"Năm... Năm trăm linh thạch vụn?! Ta làm gì có nhiều tiền thế!" Cẩu Độc Nhãn hét lên tuyệt vọng.
"Dạ, nếu quý khách không có đủ tiền mặt, chúng tôi có chính sách hỗ trợ chuyển đổi sang lao động công ích," Tạ Biên Cương mỉm cười ngọt ngào, chỉ tay về phía Lăng Nhất Đao và Lâm Kiếm Thần đang lóng ngóng đứng nhìn từ trên miệng hố rác. "Lao công Lăng, lao công Lâm! Phiền hai người khiêng đồng nghiệp mới này lên sảnh chờ, xích lại góc cột hòm thư canh gác nhé. Sáng mai chúng ta sẽ bàn giao gã cho nha môn phàm giới xử lý."
"Lại thêm một gã lao công nữa sao?" Lăng Nhất Đao lầm bầm tức tối bước xuống khiêng Cẩu Độc Nhãn đi lên.
Khi thung lũng Hố Rác Nguyện Cầu Quá Hạn trở lại tĩnh lặng, Tạ Biên Cương đứng một mình dưới ánh trăng rằm ấm áp. Anh khẽ vuốt ve phong sớ màu hồng nhạt trong túi áo, đôi mắt híp lại đầy toan tính.
Băng Tuyết Điện vốn là một thế lực tông môn cực kỳ mạnh mẽ và bảo thủ, luôn đứng sau hỗ trợ quân sự và linh thạch cho Lăng Tiêu Tông để ép tổng đài của anh phải duyệt sấm sét bừa bãi. Tuyết Vô Song trưởng lão chính là người đại diện đàm phán khó tính nhất của họ, kẻ luôn coi thường người phàm như anh.
Thế nhưng bây giờ, bức thư tình sến súa gửi nhầm vào hòm thư Thiên Đạo này đang nằm gọn trong tay anh.
Tạ Biên Cương khẽ cười thành tiếng nhè nhẹ trong đêm tối. Một kế hoạch đàm phán ngoại giao hành chính rườm rà, lắt léo và đầy tính tống tiền hợp pháp đang hình thành trong đầu anh.
"Trưởng lão Tuyết Vô Song thân mến... Dạ, nếu ngài không muốn bức thư tình lãng mạn này được trình chiếu PowerPoint khổng lồ lên bầu trời Thanh Vân Trấn vào ngày rằm tháng sau... thì có lẽ ngài nên vui lòng ngồi vào bàn đàm phán ký kết Hiệp định hòa bình liên giới với chúng tôi rồi đấy ạ..." Tạ Biên Cương thì thầm đầy lầy lội, nụ cười trên môi ngày càng đậm nét dưới ánh trăng rằm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!