Nhạc nềnWindmill_Village

Bắt Giữ Chồn Tinh Và Sốt Vé Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng chiều của trấn Thanh Vân kéo dài những vệt xám ngoằn ngoèo trên thềm đá ngoài sân văn phòng tổng đài Thiên Đạo. Vệt sơn màu vàng của "Vạch An Toàn" lấp lánh một luồng điện năng nhạt màu, như một lăng kính mỏng ngăn cách sự xô bồ của giới tu tiên ngoài kia với thế giới hành chính tôn nghiêm bên trong.


Ngoài sân lúc này, hai vị thiên tài kiêu ngạo của giới tu tiên đang ở trong một tình cảnh vô cùng thảm hại. Lăng Nhất Đao – thiếu chủ của Lăng Tiêu Tông – đang mặc bộ đồ lao công thô ráp màu xanh lam, mồ hôi nhễ nhại quai cây chổi tre sứt cán quét rác rào rào. Cách đó không xa, Lâm Kiếm Thần – đệ tử ưu tú của Thanh Vân Tông – cũng đang cắn răng quét dọn dưới sự giám sát nghiêm khắc của con chó mực Tiểu Hắc. Mỗi khi Lâm Kiếm Thần định lười biếng, Tiểu Hắc lại gầm gừ một tiếng nhỏ, nhe nanh nhọn khiến gã thiên tài kiếm đạo phải vội vàng cúi đầu đẩy chổi.


"Nhìn cái gì mà nhìn? Lo quét phần sân của ngươi đi!" Lăng Nhất Đao hậm hực lườm Lâm Kiếm Thần, tay quẹt ngang dòng mồ hôi trên trán.


"Hừ, nếu không phải tại tông môn của ngươi gửi một đống sớ rác DDoS làm nghẽn mạng hệ thống, ta có phải tăng ca quét dọn thế này không?" Lâm Kiếm Thần uất hận đáp lại, mắt liếc nhìn thanh kiếm Thanh Phong của mình đang bị cắm tịch thu cạnh thềm cửa văn phòng cùng thanh Lăng Tiêu Kiếm của đối thủ.


Bên trong văn phòng, Tạ Biên Cương thong thả bước ra phía thềm cửa. Bộ đồ công sở màu xanh lam của anh tuy hơi nhàu nát sau một ngày làm việc căng thẳng, nhưng chiếc tai nghe tổng đài mạ vàng kẹp chặt trên đầu vẫn phát ra những tiếng rè rè đầy quyền lực. Bên hông anh, thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to khảm ngọc bích va lạch cạch vào đùi, tạo ra một phong thái vô cùng kỳ lạ – một gã phàm nhân không có nửa điểm tu vi nhưng lại dắt thanh thần binh của kiếm tông đi lại nghênh ngang.


Ánh mắt Tạ Biên Cương lướt qua sảnh chờ, nơi đám đông tu sĩ đang ngồi xếp hàng loay hoay tự kiểm tra lỗi chính tả trên sớ nguyện cầu của mình. Trật tự sảnh chờ hôm nay vốn rất yên bình nhờ khôi lỗi Thạch Đầu Nhân đứng canh cửa phát số thứ tự. Thế nhưng, sự chú ý của Tạ Biên Cương lập tức bị thu hút bởi một lão tu sĩ đạo mạo vừa bước vào.


Lão già này mặc một bộ đạo bào màu vàng nhạt, râu tóc bạc phơ, phong thái cực kỳ thoát tục. Thế nhưng, khứu giác nhạy bén của một cựu nhân viên CSKH mười năm kinh nghiệm giúp Tạ ngửi thấy một mùi xạ hương động vật thoang thoảng phát ra từ người lão. Lão già không thèm xếp hàng, rón rén lách qua đám đông, tay cầm tờ thẻ tre số 01 hiên ngang tiến thẳng đến quầy giao dịch.


"Tránh ra! Thẻ số một đến lượt giao dịch rồi!" Lão già lớn tiếng, giọng nói tuy thanh cao nhưng ánh mắt lại láo liên chuyển động.


Đám đông tu sĩ phía sau lập tức xôn xao. Một tu sĩ nghèo đứng ở hàng ghế chờ tức giận đứng dậy:


"Này! Ta đến đây từ canh ba, bốc được số năm mươi mốt. Tại sao lão già này vừa mới vào đã có số một? Chắc chắn có gian lận!"


"Đúng thế! Tổng đài Thiên Đạo làm ăn kiểu gì vậy? Có để người nghèo sống không?" Tiếng la ó bắt đầu bùng nổ.


Lăng Nhất Đao dừng chổi, khoanh tay đứng xem kịch hay với vẻ mặt hả hê: "Hừ, lại một kẻ muốn thử thách luật lệ của gã phàm nhân kia. Để xem gã xử lý thế nào."


Tạ Biên Cương vẫn đứng yên sau quầy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Anh đã phát hiện ra điều bất thường từ khi nhìn thấy tờ thẻ tre phát sáng lấp lóe trên tay lão già. Đó không phải là ánh sáng dịu nhẹ tự nhiên của Thiên Đạo, mà là một luồng huyễn thuật che mắt cấp thấp.


"Dạ, xin chào quý khách đạo mạo ạ! Chúc quý khách một buổi chiều giao dịch tràn đầy năng lượng!" Tạ Biên Cương cất giọng ngọt ngào chuẩn tông điệu CSKH, nhưng chân thì khẽ đá nhẹ vào chân khôi lỗi Thạch Đầu Nhân dưới gầm quầy.


Thạch Đầu Nhân – khôi lỗi đá cao một thước – lập tức bước lục cục tiến lên chặn trước mặt lão già đạo mạo. Nó giơ chiếc khay tre ra, phát ra âm thanh cứng nhắc từ lồng ngực đá:


"Vui lòng đặt thẻ tre xếp hàng lên khay và ấn vân tay tâm linh để xác thực danh tính giao dịch."


Lão già đạo mạo khựng lại, mắt hí màu vàng chanh quay liên tục đầy vẻ bối rối. Lão cười gượng, cố tình vỗ vai Thạch Đầu Nhân:


"Ôi dào, khôi lỗi đại ca, ta là khách hàng VIP của tông môn lớn, thẻ số một này là do ta tự bốc được hợp pháp. Cần gì phải rườm rà quét vân tay? Hãy đóng dấu duyệt sớ khẩn cấp này cho ta trước đi!"


Nói rồi, lão già lén lút nhét một viên linh thạch vụn vào khe đá trên người Thạch Đầu Nhân hòng hối lộ. Thế nhưng, Thạch Đầu Nhân là khôi lỗi đất cứng nhắc, hoàn toàn không biết ăn hối lộ. Nó lập tức đẩy mạnh chiếc khay tre vào ngực lão già, phát ra tiếng cảnh báo đỏ rực:


"Cảnh báo! Phát hiện hành vi hối lộ công chức khôi lỗi! Yêu cầu xác thực vân tay tâm linh ngay lập tức!"


Lão già đạo mạo biến sắc. Lão biết huyễn thuật làm giả thẻ tre của mình sắp bị vạch trần. Trong cơn hoảng loạn, lão già đột ngột há miệng, thổi ra một luồng khói vàng chè chén, nồng nặc mùi xạ hương hôi thối.


"Hoàng Diệp Huyễn Thuật!"


Luồng khói vàng trong nháy mắt bùng nổ, bao phủ toàn bộ sảnh chờ văn phòng. Khói độc huyễn thuật làm mờ mắt Thạch Đầu Nhân, khiến hệ thống cảm biến đá của nó phát ra những tiếng kêu rè rè mất kiểm soát. Đám đông tu sĩ bên dưới bị khói vàng làm mê mẩn thần trí, bắt đầu hoảng loạn, chen lấn xô đẩy nhau tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn tột cùng.


"Ha ha! Một lũ phàm nhân hèn mọn và khôi lỗi ngu ngốc! Chờ ta thu hoạch xong linh thạch đầu cơ sẽ quay lại chơi với các ngươi!" Lão già đạo mạo cười sằng sặc, vội vàng ôm túi vải lớn định luồn lách qua đám đông chạy trốn.


Tạ Biên Cương vẫn đứng sau quầy, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi luồng khói vàng nhờ có Khiên cách điện Thiên Đạo tự động tạo ra một màng bảo vệ vô hình quanh người anh.


"Dạ, khách hàng Hoàng Đại Tiên thân mến, hành vi xả khí thải chưa qua kiểm định PCCC tại sảnh chờ công cộng là vi phạm nghiêm trọng quy chế an toàn đô thị đấy ạ!"


Tạ Biên Cương thong thả nói qua chiếc tai nghe tổng đài mạ vàng. Anh giơ tay gõ nhẹ vào công tắc nguồn bên sườn tai nghe, kích hoạt tính năng quét ánh sáng Thiên Quy tối cao.


*Vút!*


Từ chiếc tai nghe mạ vàng phóng ra một luồng lưới ánh sáng vàng kim khổng lồ, quét dọc ngang khắp sảnh chờ văn phòng như một đầu đọc mã vạch chuyên dụng của siêu thị hiện đại. Đi đến đâu, luồng ánh sáng Thiên Quy liền trung hòa và dập tắt hoàn toàn luồng khói vàng huyễn thuật đến đó.


Chỉ trong vòng ba giây, bầu không khí sảnh chờ trở lại trong lành. Luồng ánh sáng quét trúng người lão già đạo mạo đang rón rén chạy ra cửa.


*Ting!*


Một tiếng kêu giòn giã vang lên. Huyễn thuật che mắt lập tức bị bẻ gãy. Trước sự kinh ngạc của hàng trăm tu sĩ, lão già đạo mạo biến mất, thay vào đó là một con chồn tinh béo ú, lông vàng xơ xác, mặc bộ đạo bào rộng thùng thình rách nách, cái đuôi chồn dài xù xì lòi ra sau mông đang ngoáy tít mù vì sợ hãi.


"Á! Chồn tinh hóa hình!" Đám đông tu sĩ hét lên kinh ngạc.


Hoàng Đại Tiên – chồn tinh lừa đảo nổi tiếng chuyên bán vé chợ đen – mặt cắt không còn một giọt máu. Gã vội vàng ôm chặt chiếc túi vải chứa đầy linh thạch vụn đầu cơ, vận dụng linh lực Luyện Khí tầng bốn hòng phi thân nhảy qua cửa sổ chạy trốn.


"Lao công Lăng, lao công Lâm! Hai người đứng đực ra đó làm gì? Khách hàng độc hại đang bỏ trốn kìa!" Tạ Biên Cương gõ bàn ra lệnh.


Lăng Nhất Đao và Lâm Kiếm Thần nghe vậy thì mặt đỏ tía tai. Hai vị thiên tài kiêu ngạo nay lại phải đi làm chân chạy vặt bắt trộm cho một gã phàm nhân! Nhưng nhìn luồng điện lách tách dọc Vạch An Toàn, họ đành nuốt hận hành động.


"Lưới bướm đến đây!" Linh Lung thực tập sinh hậu đậu hăng hái hét lên, vác chiếc lưới bắt bướm linh chi khổng lồ lao ra. Nhưng cô nàng lại trượt chân ngã oạch một cái trên vũng nước trà sâm chưa lau sạch, chiếc lưới bay vút ra ngoài, trùm kín mít lên đầu Lăng Nhất Đao đang cầm chổi tre định lao lên.


"Linh Lung! Ngươi điên rồi sao?! Thả ta ra!" Lăng Nhất Đao gầm rú trong đống lưới rối nùi.


"Ôi em xin lỗi sư huynh! Để em gỡ..." Linh Lung hốt hoảng lao vào gỡ lưới nhưng lại làm dây thừng quấn chặt hơn.


Hoàng Đại Tiên thấy vậy thì mừng rỡ sướng phát điên, gã đã nhảy lên được bậu cửa sổ, chỉ cần một bước nữa là thoát khỏi kết giới văn phòng. Gã ngoảnh lại cười nhạo:


"Ha ha! Đúng là một lũ ăn hại! Hẹn gặp lại nhé tên phàm nhân..."


"Dạ thưa quý khách Hoàng Đại Tiên, tài khoản giao dịch của quý khách hiện đã bị áp dụng lệnh phong tỏa khẩn cấp do vi phạm quy định kinh doanh dịch vụ hành chính không phép ạ!"


Giọng nói ngọt ngào của Tạ Biên Cương vang lên cắt ngang lời cười nhạo của chồn tinh.


Tạ Biên Cương không hề đuổi theo, anh thong thả cầm Con dấu mộc Thiên Đạo cấp 1 bằng đá thạch anh đỏ, đóng mạnh một cái *cộc* lên tờ hồ sơ cá nhân của Hoàng Đại Tiên đang hiển thị dưới dạng ánh sáng lơ lửng trên bàn làm việc.


*Vút!*


Một ký tự "Phong Tỏa" (鎖) màu đen khổng lồ phát sáng tự động hiện ra trên không trung, rồi lao vút đi với tốc độ ánh sáng, đóng thẳng vào mông Hoàng Đại Tiên.


"Á!"


Chồn tinh hét lên một tiếng đau đớn. Hai bàn chân gã lập tức bị một luồng xích sắt linh lực màu đen từ dưới thềm đá mọc lên, quấn chặt lấy cổ chân và kéo ghì xuống mặt đất. Hoàng Đại Tiên mất đà, ngã lộn cổ từ bậu cửa sổ xuống đất, mông chổng lên trời, hai chân dính chặt cứng vào nền gạch như bị đổ keo linh chi vạn năm.


"Thả ta ra! Tên phàm nhân đáng ghét kia! Ngươi đã dùng tà thuật gì thế này?!" Hoàng Đại Tiên giãy giụa điên cuồng, nhưng càng vận linh lực Luyện Khí tầng bốn thì xích sắt màu đen càng siết chặt, hút cạn linh lực trong đan điền của gã.


Tạ Biên Cương thong thả bước ra khỏi quầy giao dịch, dắt thanh Lăng Tiêu Kiếm bên hông đi đến trước mặt chồn tinh đang nằm móp méo dưới đất. Anh mỉm cười, đẩy nhẹ gọng kính tròn, cúi xuống nhặt chiếc túi vải lớn của gã lên.


"Dạ thưa quý khách, đây không phải là tà thuật, mà là quyết định phong tỏa tài sản và khóa tài khoản nguyện cầu tạm thời theo đúng quy định xử phạt hành chính số 0007 của tổng đài ạ," Tạ Biên Cương ôn tồn giải thích, tay mở túi vải ra kiểm tra.


Bên trong túi vải chứa đầy hàng trăm tờ thẻ tre xếp hàng giả mạo được khắc huyễn thuật sơ sài và hơn ba trăm viên linh thạch vụn – số tiền Hoàng Đại Tiên thu lợi bất chính từ việc bán vé chợ đen cho các tu sĩ thiếu kiên nhẫn.


"Tịch thu toàn bộ tang vật đầu cơ sung công quỹ hoạt động của văn phòng," Tạ Biên Cương tuyên bố, đưa túi tiền cho Linh Lung đang lóng ngóng đi tới. "Linh Lung, ghi nhận khoản thu phạt ba trăm viên linh thạch vụn vào sổ sách kế toán ngày hôm nay nhé."


"Dạ! Có ngay thưa Trưởng phòng Tạ!" Linh Lung hí hửng ôm túi tiền, mắt sáng lên lấp lánh.


Hoàng Đại Tiên nhìn đống linh thạch tích góp bấy lâu nay bị tịch thu sạch bách thì khóc ròng ròng, đuôi chồn cụp xuống rũ rượi:


"Tạ đại sứ... ta sai rồi... xin ngài tha mạng... Ta chỉ là một con chồn tinh nghèo kiếm sống qua ngày thôi mà..."


"Dạ, văn phòng chúng tôi luôn khoan hồng đối với những khách hàng biết hối cải ạ," Tạ Biên Cương mỉm cười ngọt ngào. Anh thọc tay vào đống thẻ tre giả trong túi vải để kiểm tra xem còn manh mối nào khác của Hiệp hội viết sớ thuê lậu hay không.


Đột nhiên, ngón tay của Tạ Biên Cương chạm phải một vật cứng, nhám nằm sâu dưới đáy túi vải.


Anh rút vật đó ra. Đó không phải là thẻ tre xếp hàng, mà là một tấm da thú cũ kỹ, trên đó vẽ một sơ đồ chi tiết bằng mực đen phát ra luồng oán khí tăm tối nhè nhẹ.


Tạ Biên Cương nheo mắt nhìn kỹ tấm sơ đồ. Da đầu anh bỗng nhiên tê dại khi nhận ra những nét vẽ trên tấm da thú chính là sơ đồ kiến trúc ngầm của chính văn phòng tổng đài này, đặc biệt là khu vực Hầm ngầm lưu trữ hồ sơ nằm ngay dưới nền nhà gỗ.


Ở góc dưới cùng của tấm sơ đồ, có một dòng chữ viết bằng mực máu khô khốc đầy đe dọa:


"Cẩu Độc Nhãn, nhớ bẻ khóa cửa hông... lấy bằng được bức thư tình của Băng Tuyết Điện trước ngày rằm..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!