Nhạc nềnWindmill_Village

Trà Sâm Đổ Lên Sớ Khẩn Và Sự Cố Giờ Cao Điểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời phía trên trấn Thanh Vân vào giờ Ngọ không còn giữ vẻ trong trẻo thường ngày, mà bị che phủ bởi một đám mây đen xám xịt khổng lồ. Tuy nhiên, đó không phải là mây giông tự nhiên, mà là hàng vạn lá sớ nguyện cầu rác rưởi đang bay rào rào như đàn châu chấu vỡ tổ, điên cuồng trút xuống từ hướng núi Thanh Vân. Tiếng giấy sột soạt va vào nhau tạo nên những âm thanh rè rè chói tai, khiến da đầu người ta tê dại.


Ngay trước thềm đá của Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo, chiếc hòm thư nguyện cầu bằng gỗ lim cổ thụ đang rên rỉ dưới áp lực khủng khiếp. Từng xấp sớ rác đỏ, vàng, xanh thi nhau nhồi nhét vào khe hòm thư khiến trận pháp tự động bên trong chạy quá tải, phát ra những tiếng "tách! tách!" của điện năng rò rỉ và tỏa ra những làn khói xám nghi ngút, bốc mùi khét lẹt.


"Quét nhanh lên! Hai vị lao công kia, có thế mà cũng để rác bay vào vạch an toàn là thế nào?!"


Tạ Biên Cương đứng sau quầy giao dịch, tay vịn vào chiếc tai nghe tổng đài mạ vàng đang rè rè báo động liên tục, thò đầu ra cửa sổ hét lớn. Bên hông anh, thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to khảm ngọc bích – vật chứng tịch thu từ Lăng Nhất Đao – khẽ va vào thành ghế gỗ sồi phát ra tiếng lạch cạch.


Ở ngoài sân, sát thềm đá có vẽ vệt sơn màu vàng "Vạch An Toàn", hai vị thiên tài kiêu ngạo của giới tu tiên đang trong tình trạng vô cùng thảm hại. Lâm Kiếm Thần – đệ tử ưu tú của Thanh Vân Tông, người vừa bị tịch thu phi kiếm Thanh Phong vào sáng nay – đang mặc bộ đồ lao công màu xanh lam thô ráp, đầu tóc vẫn còn dính vài cọng rơm khô bốc mùi phân bò. Gã cắn răng, tay cầm cây chổi tre sứt cán quét rác rào rào, cố gắng đẩy đống sớ rác đang bay tới tấp ra xa. Cạnh đó, Lăng Nhất Đao – thiếu chủ Lăng Tiêu Tông – cũng đang mồ hôi nhễ nhại quai chổi tre, vừa quét vừa rủa sả:


"Lâm Kiếm Thần! Tông môn của ngươi điên rồi sao?! Gửi một lúc hàng vạn lá sớ rác thế này, định chôn sống chúng ta luôn đấy à?"


Lâm Kiếm Thần mặt đỏ tía tai, uất hận quát lại: "Ngươi thì biết cái gì! Đây là các sư huynh đệ của ta đang gửi khiếu nại đòi lại công bằng cho ta! Họ muốn ép tên phàm nhân kia phải trả lại phi kiếm Thanh Phong cho ta!"


"Công bằng cái đầu ngươi!" Lăng Nhất Đao khịt mũi, liếc nhìn thanh kiếm Thanh Phong đang cắm tịch thu cạnh thềm cửa văn phòng với vẻ thèm thuồng nhưng không dám chạm vào. "Ngươi ngự kiếm ẩu tông trúng người phàm, bị phạt là đúng! Quét nhanh lên, nếu để rác lọt qua Vạch An Toàn, tên Tạ Biên Cương kia lại trừ linh thạch cơm trưa của chúng ta đấy!"


Bên trong văn phòng, Tạ Biên Cương đang phải đối mặt với một cơn khủng hoảng vận hành hành chính chưa từng có. Chiếc tai nghe mạ vàng liên tục phát ra giọng robot dễ thương nhưng nội dung thì cực kỳ khủng bố:


[Cảnh báo! Tốc độ tiếp nhận đơn sớ vượt quá 300 bản/phút. Hệ thống máy chủ Thiên Đạo địa phương đang bị quá tải nghiêm trọng. Nhiệt độ hòm thư gỗ lim đạt 95 độ C. Nguy cơ sụp nguồn tiếp sóng toàn khu vực trong vòng mười phút nữa nếu không giảm tải.]


"Chết tiệt, đây rõ ràng là một cuộc tấn công DDoS bằng sớ rác của Thanh Vân Tông nhằm làm nghẽn mạng hệ thống!" Tạ Biên Cương lẩm bẩm, trán lấm tấm mồ hôi. Anh biết rõ, nếu hệ thống sập nguồn, điểm KPI ngày của anh sẽ bị trừ sạch bách, và thọ mệnh người phàm của anh sẽ bị đe dọa.


Đúng lúc này, Linh Lung – cô nàng thực tập sinh ngốc nghếch – hớt hải bưng một chén trà sâm bốc khói nghi ngút chạy lại gần quầy. Khuôn mặt cô nàng đầy vẻ lo lắng, giọng nói run rẩy:


"Trưởng phòng Tạ, anh uống chút trà sâm đi ạ! Trà này em mới pha bằng nước giếng cổ Linh Tuyền để giúp anh hạ hỏa và tĩnh tâm..."


"Cảm ơn em, Linh Lung, nhưng giờ anh không có tâm trí nào..."


Tạ Biên Cương chưa kịp nói hết câu thì Linh Lung, với sự hậu đậu thiên bẩm của một cựu đệ tử Mê Muội tông, đã vấp phải một góc thảm sàn nhô lên.


"Á!"


Cô nàng mất đà lao rầm về phía bàn làm việc. Chén trà sâm nóng hổi trên tay bay ra một đường vòng cung hoàn hảo trên không trung, rồi *ào* một tiếng, đổ trọn vẹn và chính xác lên xấp tài liệu mỏng đang đặt ngay giữa bàn.


Đó không phải là tài liệu thông thường, mà là 10 tờ sớ nguyện cầu khẩn cấp của Trấn Trưởng phàm giới gửi lên để xin Thiên Đạo phê duyệt sấm sét mở rộng mạch nước ngầm cứu hạn cho ruộng lúa linh chi của phàm nhân.


"Trời đất ơi!" Tạ Biên Cương hét lên một tiếng đau đớn như bị ai cắt da cắt thịt.


Anh vội vàng lao đến nhấc xấp giấy lên, nhưng đã quá muộn. Nước trà sâm sticky nóng hổi đã thấm đẫm vào thớ giấy, làm nhòe nhoẹt hoàn toàn các chữ ký xác nhận bằng mực chu sa của Trấn Trưởng và hai tu sĩ nhân chứng. Những nét chữ rồng bay phượng múa giờ biến thành những vệt màu đỏ loang lổ, bẩn thỉu.


[Ting! Cảnh báo! Hồ sơ khẩn cấp từ số 0012 đến 0021 bị hư hại vật lý nghiêm trọng. Chữ ký xác nhận không hợp lệ, không thể tiến hành quét mã nhận diện tâm linh. Hệ thống chuẩn bị tự động hủy bỏ giao dịch. Điểm KPI ngày của quý khách sẽ bị trừ 20 điểm công đức vì lỗi bảo quản tài liệu.]


"Linh... Lung..." Tạ Biên Cương nghiến răng, da đầu tê dại, nhìn cô nàng thực tập sinh đang đứng cúi đầu, hai ngón tay trỏ chọc chọc vào nhau, mắt rưng rưng sắp khóc.


"Em... em xin lỗi Trưởng phòng Tạ... Em chỉ muốn tốt cho anh thôi... Để em dùng Thủy Linh Thuật hút nước trà ra nhé!"


Nói rồi, Linh Lung vội vàng vận động chút linh lực Luyện Khí tầng một yếu ớt, định thi triển pháp thuật. Nhưng cô nàng vừa mới giơ tay lên, luồng nước linh lực hỗn loạn lập tức xoáy mạnh, thay vì hút nước trà thì lại xé toạc luôn ba tờ sớ khẩn cấp thành những mảnh vụn bay lả tả.


"Dừng tay ngay!" Tạ Biên Cương hét lớn, vội vàng giật lấy đống giấy vụn. Đầu anh đau như búa bổ. Mất 10 tờ sớ khẩn cấp này, ruộng lúa linh chi của phàm nhân sẽ bị khô hạn, chỉ số an toàn xã hội của trấn sẽ tụt dốc, và anh sẽ bị Thiên Đạo sa thải vĩnh viễn.


Trong khi nội bộ văn phòng đang hỗn loạn tột cùng, áp lực từ bên ngoài lại tiếp tục dâng cao.


Một nhóm tu sĩ nóng tính từ các gia tộc nhỏ, bị kích động bởi làn sóng sớ rác của Thanh Vân Tông, bắt đầu ùn ùn kéo đến bao vây văn phòng. Họ chen lấn, xô đẩy nhau ngoài sân, gào thét đòi giao dịch.


Một gã tu sĩ cao lớn, bắp tay cuồn cuộn, vác trên vai một thanh đại đao khổng lồ, bặm trợn bước qua vệt sơn vàng "Vạch An Toàn" trên thềm đá, tiến thẳng đến quầy giao dịch. Gã đập mạnh thanh đao lên mặt bàn gỗ sồi vạn năm phát ra một tiếng *ầm* chói tai, hét lớn:


"Tên phàm nhân kia! Tại sao hòm thư lại ngừng nhận sớ? Ta đã xếp hàng ba ngày nay để gửi đơn cầu sét thăng cấp Luyện Khí tầng chín! Giờ lành sắp qua, nếu hôm nay ta không được thăng cấp, ta sẽ chém nát cái tổng đài rách nát này của ngươi!"


Sát khí từ thanh đại đao tỏa ra lạnh lẽo, khiến không khí trong sảnh chờ đông cứng lại. Đám đông tu sĩ phía sau cũng hùa theo, la hét phẫn nộ, đòi đập phá quầy giao dịch.


Tạ Biên Cương khẽ nuốt nước bọt. Anh cảm nhận được nhịp tim mình đang tăng nhanh, nhưng nhờ có Chuỗi hạt gỗ tĩnh tâm đeo trên cổ tay phải tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, anh nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh của một nhân viên CSKH lão luyện. Anh biết rõ, trong phạm vi kết giới mười mét của văn phòng, gã tu sĩ kia không dám thực sự ra tay, nhưng nếu anh không giải quyết được sự hỗn loạn này, hệ thống sẽ sập nguồn trước khi anh kịp viết lại sớ mới.


"Phải trì hoãn họ! Phải câu giờ để chép lại 10 tờ sớ khẩn cấp!" Tạ Biên Cương thầm nghĩ nhanh.


Anh thong thả đứng dậy, tay cầm chiếc Loa cầm tay Thiên Đạo mạ đồng cổ lôi âm. Anh bóp nhẹ cò loa, hắng giọng một tiếng. Ngay lập tức, một luồng sóng âm mang theo uy áp nhè nhẹ của Thiên Đạo lan tỏa ra khắp sảnh chờ, át đi mọi tiếng ồn ào.


Tạ Biên Cương nở một nụ cười công nghiệp ngọt ngào, ấm áp nhất, cất giọng nói chuẩn tông điệu chăm sóc khách hàng chuyên nghiệp:


"Dạ, xin chào toàn thể quý khách hàng thân mến của tổng đài Thiên Đạo trấn Thanh Vân ạ! Chúc quý khách một ngày mới tràn đầy cát tường và vạn sự hanh thông! Hiện tại, do một số sự cố kỹ thuật khách quan từ phía đường truyền máy chủ, hệ thống tiếp nhận nguyện cầu của chúng tôi đang tiến hành bảo trì kỹ thuật định kỳ trong vòng mười lăm phút để nâng cấp băng thông ạ. Rất mong quý khách hàng thông cảm và vui lòng chờ đợi trong giây lát!"


"Bảo trì cái đầu ngươi!" Gã tu sĩ vác đại đao trợn mắt gầm lên. "Ngươi định dùng cái giọng ngọt xớt đó để lừa ta sao? Ta không đợi được mười lăm phút! Bây giờ ngươi phải đóng dấu duyệt đơn xin lôi kiếp cho ta ngay lập tức, nếu không ta sẽ rút kiếm chém bay cái đầu phàm nhân của ngươi!"


Gã tu sĩ vận linh lực, thanh đại đao khổng lồ bắt đầu phát ra những tia sáng đỏ rực, sẵn sàng chém xuống.


Tạ Biên Cương không hề run sợ. Mắt anh khẽ híp lại đằng sau gọng kính tròn. Anh thong thả cầm tờ sớ nguyện cầu của gã tu sĩ đang đặt trên bàn lên, kích hoạt kỹ năng "Bắt lỗi chính tả thần sầu".


Trong nháy mắt, đôi mắt của Tạ Biên Cương phát ra một luồng sáng vàng nhạt mờ ảo. Anh đưa tờ sớ lên sát mắt, dùng kính lúp văn phòng soi kỹ từng nét chữ cổ phong viết bằng mực chu sa thường. Chỉ trong vòng ba giây, anh đã tìm ra tử huyệt của lá đơn.


Tạ Biên Cương khẽ thở dài một tiếng đầy vẻ tiếc nuối, lắc đầu nói bằng giọng ngọt ngào nhưng vô cùng kiên quyết:


"Dạ thưa quý khách... tên là... vâng, quý khách Độc Cô Cầu Lôi đúng không ạ? Tôi rất thông cảm với sự vội vã muốn thăng cấp của quý khách. Tuy nhiên, sau khi tiến hành thẩm định thủ công khẩn cấp, văn phòng chúng tôi rất tiếc phải thông báo: sớ nguyện cầu của quý khách không đủ điều kiện để đưa vào hàng đợi duyệt của Thiên Đạo ạ."


"Cái gì?! Tại sao không đủ điều kiện?! Ngươi dám gây khó dễ cho ta sao?" Gã tu sĩ trợn mắt gầm lên.


"Dạ không dám ạ, văn phòng chúng tôi luôn làm việc theo đúng quy trình minh bạch của Thiên Đạo," Tạ Biên Cương mỉm cười chỉ ngón tay vào tờ sớ. "Quý khách vui lòng nhìn vào dòng thứ ba, chữ 'Kiếp' (劫) trong cụm từ 'Lôi Kiếp' của quý khách viết thiếu một nét phẩy ở bộ lực phía bên phải. Chưa hết, chữ 'Lôi' (雷) ở dòng đầu tiên lại bị thừa một dấu chấm nhỏ do nét bút bị nhòe mực chu sa."


Độc Cô Cầu Lôi ngơ ngác nhìn theo ngón tay của Tạ, mặt nghệt ra: "Viết... viết sai một nét thì đã sao? Thiên Đạo anh minh thần võ, làm sao lại bắt bẻ một nét chữ nhỏ nhặt như thế?!"


"Dạ thưa quý khách, theo quy định nghiêm ngặt tại Khoản 2 Điều 5 Luật Tiếp Nhận Nguyện Cầu Thiên Đạo cổ xưa, mọi văn bản sớ gửi lên hệ thống bắt buộc phải viết chính xác 100% theo quy chuẩn chữ cổ phong. Sai một nét chữ, hệ thống quét mã tâm linh sẽ tự động báo lỗi cú pháp 'Syntax Error' và đốt cháy đơn sớ ngay lập tức ạ. Nếu tôi đóng dấu phê duyệt lên một tờ sớ sai cú pháp thế này, lôi kiếp giáng xuống sẽ bị lệch tọa độ, nhẹ thì đánh sập chuồng gà của Ngự Thú Tông bên cạnh, nặng thì đánh trúng đầu quý khách làm hồn phi phách tán đấy ạ. Quý khách có muốn mạo hiểm tính mạng của mình chỉ vì một nét chữ viết sai không ạ?"


Những lời phân tích đầy tính chuyên môn hành chính nhưng lại đính kèm rủi ro tính mạng cực kỳ đáng sợ của Tạ Biên Cương khiến Độc Cô Cầu Lôi da đầu tê dại, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Gã nhìn chằm chằm vào nét chữ viết sai của mình, khí thế hung hãn vừa rồi lập tức xẹp xuống như quả bóng xì hơi.


"Thế... thế bây giờ ta phải làm sao?" Gã tu sĩ run rẩy hỏi.


"Dạ, quy trình rất đơn giản ạ," Tạ Biên Cương nở nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn. "Quý khách vui lòng quay lại khôi lỗi Thạch Đầu Nhân trước cửa để bốc lại số thứ tự mới, sau đó mua một tờ biểu mẫu ba liên mới của đại lý Cát Lộc ngoài chợ, điền lại chính xác từng nét chữ bằng mực chu sa linh lực và xếp hàng lại từ đầu để chúng tôi thẩm định nhé ạ. Xin cảm ơn quý khách đã hợp tác!"


Độc Cô Cầu Lôi ngơ ngác cầm lại tờ sớ sai lỗi, đầu óc quay cuồng vì đống thuật ngữ hành chính lắt léo của Tạ. Gã lủi thủi quay người bước đi, ngoan ngoãn ra phía cửa bốc số mới.


Chứng kiến cảnh tượng gã tu sĩ bặm trợn vác đại đao bị Tạ Biên Cương dùng vài câu chữ bẻ gãy hoàn toàn nhuệ khí, đám đông tu sĩ phía sau lập tức hoang mang tột độ. Họ vội vàng cúi đầu, lật đật giở tờ sớ của mình ra, trợn mắt soi kỹ từng nét chữ xem có bị thiếu nét phẩy hay thừa nét chấm nào không. Không khí phẫn nộ đòi đập phá văn phòng trong nháy mắt biến thành một buổi tự học chính tả tập thể cực kỳ im lặng và nghiêm túc.


"Câu giờ thành công!" Tạ Biên Cương khẽ thở phào nhẹ nhõm, lập tức quay ngoắt người lại phía bàn làm việc.


Thời gian bảo trì giả định mười lăm phút đang trôi qua cực nhanh. Anh chỉ có đúng mười phút để viết lại 10 tờ sớ khẩn cấp của Trấn Trưởng trước khi hệ thống Thiên Đạo tự động đóng cổng giao dịch ngày.


"Linh Lung! Ngừng khóc ngay và làm việc cho tôi!" Tạ Biên Cương quát khẽ, phong thái vô cùng khẩn trương. "Mở ngăn kéo bên trái, lấy ra mười tờ Giấy Tuyên Chỉ Ba Liên khẩn cấp cho tôi!"


"Dạ... dạ có ngay ạ!" Linh Lung vội vàng lau nước mắt, nhanh nhẹn kéo ngăn kéo lấy ra xấp giấy tuyên chỉ đặc dụng màu vàng nhạt lấp lánh linh quang. Loại giấy này do Thiên Đạo cấp phát, không thể bị xé rách hay đốt cháy bởi nước hay lửa thông thường, là vật liệu hoàn hảo để chép lại hồ sơ.


"Đặt Nghiên mực Hỏa Diễm Trùng lên đây!" Tạ Biên Cương chỉ tay.


Linh Lung nhanh chóng bưng chiếc nghiên mực bằng đá đỏ sậm đặt lên bàn. Bên dưới đáy nghiên mực, một con linh trùng lửa nhỏ màu đỏ rực như than hồng đang bò chậm rãi, tỏa ra nhiệt lượng ổn định, ấm áp. Tạ Biên Cương cầm lọ Mực Chu Sa Linh Lực chế tạo từ máu yêu thú hỏa hệ đổ vào nghiên. Dưới sức nóng của hỏa diễm trùng, mực chu sa lập tức sôi nhẹ, tỏa ra một mùi hương hỏa linh nồng nàn và phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ.


"Tôi đọc đến đâu, em viết đến đó! Phải viết thật nhanh và chính xác 100%, không được sai một nét!" Tạ Biên Cương cầm cây bút lông ngọc bích lên, nhúng mạnh vào mực chu sa nóng hổi.


"Dạ, em sẵn sàng rồi ạ!" Linh Lung cầm cây bút lông thứ hai, mặt căng thẳng tột độ.


Tạ Biên Cương bắt đầu kích hoạt kỹ năng viết sớ tốc hành bằng bút lông với tốc độ chóng mặt. Cánh tay anh chuyển động nhanh đến mức tạo ra những tàn ảnh mờ ảo trên không trung, tiếng ngòi bút lông lướt trên giấy tuyên chỉ vang lên loạt xoạt liên tục như gió thổi qua rừng trúc.


"Hồ sơ số 0012: Nguyện cầu xin mưa cứu hạn ruộng lúa linh chi phía Đông trấn... Viết nhanh bộ thủy, bộ lôi... Đóng dấu vân tay Trấn Trưởng phàm giới..."


Tạ Biên Cương vừa viết thoăn thoắt, vừa liếc mắt nhìn đống giấy vụn bị trà sâm làm nhòe để đọc lại nội dung gốc. Đầu óc anh hoạt động hết công suất như một bộ xử lý trung tâm, phân tích và tái tạo lại từng nét chữ cổ phức tạp mà không cần nhìn bản thảo.


Linh Lung ở bên cạnh cũng cố gắng viết theo, nhưng bàn tay cô nàng run rẩy, viết được ba chữ thì đã bị lệch nét.


"Sai rồi! Chữ 'Thủy' viết thừa một nét móc! Xé bỏ viết lại tờ khác ngay!" Tạ Biên Cương nghiêm khắc quát lớn.


"Dạ... dạ!" Linh Lung hốt hoảng vứt tờ giấy sai đi, vội vàng lấy tờ tuyên chỉ ba liên mới, mồ hôi đầm đìa trên trán.


Thời gian trôi qua từng giây từng phút.


Năm phút...


Bảy phút...


Chiếc hòm thư gỗ lim ngoài cửa càng lúc càng bốc khói dày đặc hơn. Tiếng réo chuông cảnh báo quá tải từ chiếc tai nghe mạ vàng của Tạ Biên Cương vang lên dồn dập, đập liên hồi vào màng nhĩ anh:


[Cảnh báo! Nhiệt độ hòm thư đạt 99 độ C. Hệ thống tiếp sóng đang ở trạng thái cực kỳ nguy kịch. Thời gian đóng cổng giao dịch ngày còn lại: Một phút mười lăm giây!]


"Nhanh lên! Tờ cuối cùng!" Tạ Biên Cương gầm khẽ. Cổ tay anh mỏi nhừ, các ngón tay tê cứng như bị kim châm do viết với tốc độ cực hạn suốt mười phút liên tục. Nhưng anh không thể dừng lại.


Anh nhúng mạnh bút vào nghiên mực hỏa diễm trùng, viết những nét cuối cùng của tờ sớ số 0021. Chữ viết bằng mực chu sa phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, liên kết trực tiếp với dao động linh lực của hệ thống Thiên Đạo.


"Xong rồi!" Tạ Biên Cương thở hắt ra một hơi, giật lấy tờ sớ cuối cùng từ tay Linh Lung.


Anh gom toàn bộ 10 tờ sớ khẩn cấp bằng Giấy Tuyên Chỉ Ba Liên mới tinh, phát sáng lấp lánh hỏa linh lực trên tay. Anh quay ngoắt người chạy xộc ra phía cửa văn phòng.


Lúc này, ngoài sân, đám đông tu sĩ đang bắt đầu mất kiên nhẫn trở lại. Mười lăm phút bảo trì giả định sắp hết, họ lại bắt đầu nhích dần về phía Vạch An Toàn.


"Mười giây cuối cùng!" Giọng robot trong tai nghe vang lên lạnh lùng: [5... 4... 3...]


Tạ Biên Cương lao rầm ra sát hòm thư gỗ lim đang nóng bỏng tay, tỏa ra hơi nóng hầm hập. Bất chấp nguy cơ bị luồng điện rò rỉ giật tê người, anh vung mạnh tay, nhét toàn bộ xấp sớ khẩn cấp vào khe hòm thư.


[2... 1...]


*Tạch! Clack!*


Ngay khi tờ sớ cuối cùng vừa lọt hoàn toàn vào bên trong hòm thư, một tiếng chuông ngân vang thanh thoát, êm dịu bỗng nhiên từ trên trời cao dội xuống toàn bộ trấn Thanh Vân.


Luồng khói xám khét lẹt đang bốc lên nghi ngút từ hòm thư gỗ lim trong nháy mắt bị một luồng linh quang màu xanh lam mát lạnh dập tắt hoàn toàn. Trận pháp tự động bên trong hòm thư chạy rầm rầm, nhanh chóng quét mã nhận diện tâm linh của 10 tờ sớ khẩn cấp hợp lệ vừa được nộp vào.


[Ting! Hệ thống Thiên Đạo đã tiếp nhận và phê duyệt thành công 10 sớ nguyện cầu khẩn cấp cứu hạn phàm giới từ số 0012 đến 0021. Chữ ký xác nhận hợp lệ. Đang tiến hành kích hoạt lôi kiếp mở rộng mạch nước ngầm...]


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Ba tiếng sấm rền vang dội từ trên tầng mây đen xám xịt dội xuống phía sau núi trấn Thanh Vân. Luồng sét lôi kiếp mạnh mẽ giáng xuống chính xác các tọa độ mạch nước ngầm đã được phê duyệt, giải phóng dòng nước mát lành tràn vào các ruộng lúa linh chi của phàm nhân.


Cùng lúc đó, luồng linh quang xanh lam từ 10 tờ sớ khẩn cấp được duyệt đã tạo nên một màng lọc năng lượng Thiên Đạo cực mạnh bao phủ lấy hòm thư gỗ lim. Màng lọc này hoạt động như một bức tường lửa (firewall) tự động, ngay lập tức lọc sạch và từ chối tiếp nhận hàng vạn lá sớ rác lặp đi lặp lại của Thanh Vân Tông đang bay tới tấp.


Hàng vạn lá sớ rác vừa chạm vào màng lọc xanh lam liền tự động bùng cháy thành những đốm lửa nhỏ màu xanh lục rồi tan biến vào hư vô, không thể gây nghẽn mạng hệ thống được nữa. Hòm thư gỗ lim nguội dần, trở lại trạng thái bình thường.


[Ting! Sự cố nghẽn mạng giờ cao điểm đã được dập tắt thành công. Chỉ số an toàn hệ thống khôi phục về mức 100%. Quỹ tài chính văn phòng tích lũy thêm +50 linh thạch vụn phí dịch vụ khẩn cấp. Điểm CSKH nhận được: +10 điểm công đức. KPI ngày hoàn thành xuất sắc trước thời hạn đóng cửa một giây!]


Tạ Biên Cương nghe thấy âm thanh thông báo thành công thì toàn thân mềm nhũn, ngã ngồi bệt xuống sàn nhà gỗ phía sau quầy giao dịch. Anh thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa ướt sũng cả bộ đồ công sở màu xanh lam, đầu óc trống rỗng vì kiệt sức. Anh thò tay lên vuốt tóc, kinh hãi phát hiện ra có thêm vài sợi tóc rụng rơi ra lòng bàn tay.


"Chết tiệt... cứ tăng ca chạy KPI kiểu này chắc mình hói đầu trước khi kịp nghỉ hưu mất thôi," Tạ Biên Cương lẩm bẩm đầy đau khổ.


Linh Lung rón rén đi lại gần, khẽ đấm bóp vai cho anh, giọng nói đầy hối lỗi và kính phục:


"Trưởng phòng Tạ... anh thực sự quá giỏi! Trong tình thế nguy kịch như vậy mà vẫn có thể viết lại sớ khẩn cấp và dẹp loạn được đám đông... Em phục anh sát đất luôn rồi ạ!"


"Bớt nịnh bợ đi, Linh Lung. Lần sau còn làm đổ trà lên tài liệu của tôi, tôi sẽ trừ sạch tiền mua kẹo linh khí của em đấy," Tạ Biên Cương hừ một tiếng, nhưng vẫn nhắm mắt tận hưởng sự mát-xa của cô nàng.


Sau khi nghỉ ngơi được vài phút, Tạ Biên Cương ngồi dậy, kéo bảng nhật ký hệ thống trên chiếc tai nghe mạ vàng ra để kiểm tra lại nguồn gốc của cuộc tấn công sớ rác vừa rồi. Anh không tin Thanh Vân Tông có thể tự nghĩ ra một chiến thuật tinh vi và đồng bộ như vậy chỉ để trả thù cho Lâm Kiếm Thần.


Khi lướt qua danh sách hàng vạn lá sớ rác bị từ chối tự động, ánh mắt Tạ Biên Cương bỗng nhiên khựng lại.


Anh dùng ngón tay phóng to hình ảnh quét của một lá sớ rác ngẫu nhiên. Ở góc dưới cùng của tờ sớ, ẩn sâu dưới lớp mực chu sa thường, có một hình đóng dấu mộc chìm vô cùng nhỏ hình một chiếc bút lông gãy và một thỏi vàng sứt góc.


Đó không phải là ấn ký của Thanh Vân Tông.


Tạ Biên Cương nhíu mày, tra cứu cơ sở dữ liệu địa phương trong Sổ tay hướng dẫn vận hành Thiên Đạo. Sắc mặt anh dần trở nên nghiêm trọng khi nhìn thấy kết quả hiển thị:


[Nhận diện ấn ký chìm: Biểu tượng độc quyền của 'Hiệp hội Viết Sớ Thuê Thanh Vân'. Chuyên cung cấp dịch vụ viết sớ giả mạo, đầu cơ sớ rác và lách luật hành chính Thiên Đạo.]


"Hiệp hội Viết Sớ Thuê?" Tạ Biên Cương lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.


Anh nhận ra, đợt tấn công nghẽn mạng vừa rồi không đơn thuần là sự trả thù bộc phát của tu sĩ, mà là một chiến dịch phá hoại có tổ chức do một thế lực chuyên nghiệp đứng sau giật dây hòng phá hủy uy tín của tổng đài Thiên Đạo để bảo vệ quyền lợi làm ăn phi pháp của chúng.


Tạ Biên Cương khẽ nở một nụ cười lạnh lùng, dắt chặt thanh Lăng Tiêu Kiếm bên hông đứng dậy bước ra phía thềm cửa văn phòng. Anh nhìn ra ngoài đường phố, nơi gã béo Cát Lộc đang hớn hở đếm tiền linh thạch vụn thu được từ việc bán sớ nháp hướng dẫn.


"Dám chơi trò DDoS sớ rác để phá hoại KPI của ta sao? Để xem cái Hiệp hội viết sớ thuê lậu của các ngươi chịu được mấy bản biên bản phạt hành chính của ta!" Tạ Biên Cương thầm nghĩ đầy quyết tâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!