Bắn Tốc Độ Phi Kiếm Và Thiên Tài Kiếm Đạo
Tiếng nổ vang trời từ phía Cổng chào Thanh Vân Trấn dội lại khiến những tấm kính mỏng trên cửa sổ Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo rung lên bần bật. Luồng kiếm khí sắc bén mang theo hàn ý lạnh thấu xương lướt qua bầu không khí, làm rụng sạch những chiếc lá phong đỏ cuối cùng trên cây thần thụ đầu trấn.
Lăng Nhất Đao – vị thiếu chủ kiêu ngạo của Lăng Tiêu Tông, người hiện đang phải khoác chiếc tạp dề bảo an màu xanh thẫm và cầm cây chổi tre sứt cán – bỗng nhiên khựng lại. Cây chổi tre trên tay gã rơi bộp xuống đất. Đôi mắt gã trợn trừng, nhìn đăm đăm về hướng cổng trấn, sắc mặt biến đổi liên tục từ kinh ngạc sang uất hận:
"Kiếm khí này... Vô Thượng Kiếm Quyết! Là Lâm Kiếm Thần của Thanh Vân Tông! Chết tiệt, gã này lại lạng lách phi kiếm gây tai nạn rồi!"
Bên trong văn phòng, Tạ Biên Cương vẫn giữ phong thái ung dung của một cựu trưởng phòng chăm sóc khách hàng chuyên nghiệp. Anh đẩy nhẹ gọng kính tròn, khẽ thở dài một tiếng rồi quay sang nhìn Linh Lung. Cô nàng thực tập sinh ngốc nghếch lúc này đang mếu máo, hai bàn tay dính chặt vào nhau bởi đống hồ dán linh chi vạn năm chua loét, dáng vẻ lóng ngóng như một chú chim cánh cụt bị mắc kẹt.
"Bình tĩnh, Linh Lung. Đừng có giãy giụa, càng giãy thì chất keo linh chi càng đông cứng đấy," Tạ Biên Cương ôn tồn nói, giọng nói ngọt ngào chuẩn tông điệu tổng đài viên. Anh quay sang Lăng Nhất Đao đang đứng ngơ ngác ngoài thềm cửa: "Lao công Lăng, phiền anh ra quán trà của lão Vương xin một gáo nước ấm pha chút muối phàm giới mang vào đây giải keo cho thực tập sinh của chúng ta nhé. Nhớ kỹ, đi bộ, không được vận linh lực, nếu không kết giới mười mét sẽ lại giáng sét cảnh cáo đấy."
Lăng Nhất Đao nghe vậy thì nghiến răng kèn kẹt. Gã là thiên tài Luyện Khí tầng chín, là thiếu chủ của kiếm tông mạnh nhất trấn, thế mà bây giờ lại bị sai vặt đi lấy nước rửa tay cho một đứa thực tập sinh hậu đậu! Nhưng nhìn luồng điện xanh nhạt đang lách tách chạy dọc theo vệt sơn vàng "Vạch An Toàn" ngoài sân, gã đành nuốt hận vào trong, hậm hực quay người đi làm.
Chưa đầy ba phút sau, khi Linh Lung vừa được giải thoát khỏi đống hồ dán dính dính thì Phùng Thiết Đầu – trưởng phu khuân vác phàm nhân của trấn – hớt hải chạy xộc vào văn phòng. Mặt gã cắt không còn một giọt máu, mồ hôi đầm đìa, vừa thở hổn hển vừa kêu lớn:
"Tạ đại sứ! Nguy to rồi! Lâm Kiếm Thần của Thanh Vân Tông... gã... gã lại ngự kiếm bay quá tốc độ! Khi đi qua Cổng chào Thanh Vân Trấn, gã cố tình lạng lách đánh võng để thể hiện kiếm kỹ, tông sầm vào xe chở khoai lang của bà lão phàm nhân bán hàng rong! Khoai lang bay tứ tung, xe gỗ nát bét, bà lão bị ngã gãy chân rồi ạ!"
Tạ Biên Cương khẽ nhướng mày, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo: "Thế tên thủ phạm đâu?"
"Dạ... Lâm Kiếm Thần không những không dừng lại cứu người, mà còn cười lớn, bảo là 'Lũ kiến hôi phàm nhân cản đường kiếm quang của ta, đáng kiếp!'. Sau đó gã tăng tốc ngự kiếm Thanh Phong bay thẳng về hướng núi Thanh Vân rồi ạ! Người dân phàm giới đang phẫn nộ vô cùng, nhưng không ai làm gì được tu sĩ bay trên trời cả!"
[Ting! Phát hiện sự cố an toàn giao thông đường không nghiêm trọng tại địa bàn quản lý. Đối tượng vi phạm: Lâm Kiếm Thần (Thanh Vân Tông). Nạn nhân: Phàm nhân địa phương. Chỉ số an toàn xã hội của Thanh Vân Trấn bị giảm 5%. Nếu không xử lý kịp thời, KPI ngày của quý khách sẽ bị trừ 20 điểm công đức.]
Âm thanh rè rè từ chiếc tai nghe mạ vàng vang lên trong đầu Tạ Biên Cương như một gáo nước lạnh dội thẳng vào gáy. Trừ 20 điểm công đức? Anh khó khăn lắm mới tích lũy được chút điểm để bảo mạng, làm sao có thể để một tên tu sĩ trẻ trâu phá hỏng tiền đồ nghỉ hưu an nhàn của mình được!
"Đâm xe phàm nhân rồi bỏ chạy? Lại còn dám khinh thường an toàn giao thông nội trấn?" Tạ Biên Cương đứng bật dậy, nụ cười công nghiệp trên môi biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị của một cán bộ chấp pháp đô thị. "Linh Lung, chuẩn bị giấy tuyên chỉ ba liên và nghiên mực hỏa diễm trùng cho tôi!"
"Dạ... dạ có ngay ạ!" Linh Lung hốt hoảng chạy đi chuẩn bị văn phòng phẩm.
Tạ Biên Cương ngồi xuống bàn làm việc gỗ sồi vạn năm, cầm cây bút lông ngọc bích lên, bắt đầu viết thoăn thoắt với tốc độ chóng mặt. Là một người phàm không có tu vi, anh không thể bay lên trời đuổi theo một tu sĩ Luyện Khí tầng tám như Lâm Kiếm Thần. Nhưng anh có vũ khí mạnh hơn kiếm khí – đó là luật lệ hành chính của Thiên Đạo.
"Thư Ký Kim Giáp, hệ thống Thiên Đạo hiện tại có quy chuẩn nào về tốc độ phi hành của tu sĩ trong khu vực đông dân cư phàm nhân không?" Tạ Biên Cương truyền âm qua tai nghe.
Giọng nói máy móc của Thư Ký Kim Giáp vang lên lạnh lùng: [Tra cứu cơ sở dữ liệu Thiên Đạo cấp thấp... Chưa có quy định cụ thể về tốc độ phi hành của tu sĩ trong khu vực phàm nhân. Tu sĩ ngự kiếm mặc định tuân theo luật sinh tồn mạnh được yếu thua của giới tu tiên.]
"Vậy thì hôm nay chúng ta lập luật mới!" Tạ Biên Cương gõ mạnh ngón tay xuống bàn. "Tôi nhân danh Đại sứ tiếp nhận nguyện cầu Thiên Đạo cấp một, ban hành khẩn cấp 'Nghị định số 05/QĐ-TTĐ về việc quản lý tốc độ phương tiện phi hành nội trấn'. Nội dung: Nghiêm cấm mọi phương tiện phi kiếm, yêu thú phi hành vượt quá tốc độ 40km/h trong phạm vi ranh giới thị trấn. Vi phạm sẽ bị phạt tiền từ 100 đến 500 linh thạch vụn, tước bằng lái phi kiếm 30 ngày và lao động công ích cưỡng chế!"
[Ting! Đề xuất ban hành luật giao thông đường không khẩn cấp hợp lệ. Đang tiến hành cập nhật hệ thống Thiên Đạo địa phương... Đã phê duyệt và ban hành. Quy định có hiệu lực lập tức trên toàn địa bàn Thanh Vân Trấn.]
Một luồng sáng vàng kim từ chiếc tai nghe mạ vàng bắn ra, đóng thẳng một dấu mộc "Đã Duyệt" đỏ chói lên tờ sớ nghị định mà Tạ Biên Cương vừa viết xong. Nghị định vừa thành hình, toàn bộ linh khí xung quanh trấn Thanh Vân khẽ dao động, như thể một tấm lưới vô hình vừa được giăng lên bầu trời.
Tạ Biên Cương mỉm cười đầy xảo quyệt. Anh đặt tờ nghị định sang một bên, gõ nhẹ lên tai nghe mạ vàng:
"Kích hoạt tính năng Định vị IP tâm linh. Truy vết nguồn gốc dao động linh lực của thanh kiếm Thanh Phong đăng ký dưới tên Lâm Kiếm Thần!"
[Ting! Đang tiến hành quét địa bàn... Đã tìm thấy địa chỉ IP tâm linh của phương tiện phi kiếm 'Thanh Phong'. Vị trí hiện tại: Cách cổng trấn 3km về phía Bắc, đang di chuyển với tốc độ 180km/h. Cường độ linh lực: Luyện Khí Kỳ tầng tám.]
Trước mắt Tạ Biên Cương, một bản đồ bán quang màu xanh lam hiện ra lơ lửng, trên đó có một chấm đỏ phát sáng đang di chuyển cực nhanh về phía núi Thanh Vân.
Lúc này, trên bầu trời cách Thanh Vân Trấn vài dặm, Lâm Kiếm Thần đang ngự trên thanh kiếm Thanh Phong, tà áo bào trắng bay phần phật trong gió, phong thái vô cùng tiêu sái. Gã vừa bay vừa nhớ lại cảnh tượng chiếc xe khoai lang của bà lão phàm nhân bị kiếm khí của gã đánh sập, trong lòng vẫn còn tràn đầy sự khinh bỉ.
"Hừ, một lũ kiến hôi phàm nhân hèn mọn, dám cản đường ngự kiếm của Lâm Kiếm Thần ta? Hôm nay ta phải về tông môn sớm để chuẩn bị xin Thiên Đạo giáng lôi kiếp thăng cấp tầng chín, thời gian đâu mà dây dưa với các ngươi," Lâm Kiếm Thần tự đắc thầm nghĩ, khẽ vận linh lực tăng tốc phi hành.
Thế nhưng, gã chưa kịp đắc ý được lâu thì chiếc tai nghe mạ vàng của Tạ Biên Cương tại văn phòng đã hoàn thành việc thiết lập lệnh cưỡng chế.
Tạ Biên Cương nhìn chằm chằm vào chấm đỏ trên bản đồ, ngón tay anh gõ nhẹ lên bàn phím ảo tâm linh của hệ thống Thiên Đạo, lạnh lùng ra lệnh:
"Phát hiện phương tiện phi hành không dán tem kiểm định an toàn tốc độ, di chuyển quá tốc độ quy định 140km/h, gây tai nạn giao thông rồi bỏ chạy. Thực hiện lệnh cưỡng chế: 'Tạm giữ phương tiện' và 'Ngắt kết nối linh lực' từ xa đối với thiết bị bay Thanh Phong kiếm!"
[Ting! Đang gửi gói tin ngắt kết nối linh lực đến địa chỉ IP tâm linh của Thanh Phong kiếm... Gửi thành công. Ngắt kết nối linh lực hoàn tất.]
Ngay lập tức, trên bầu trời cao, thanh kiếm Thanh Phong dưới chân Lâm Kiếm Thần bỗng nhiên khựng lại một cái kịch. Toàn bộ linh quang sáng chói trên thân kiếm trong nháy mắt tắt lịm, biến thanh thần binh sắc bén thành một thanh sắt nguội lạnh, nặng trịch.
"Cái gì?!" Lâm Kiếm Thần biến sắc, suýt chút nữa thì mất thăng bằng ngã nhào. Gã vội vàng vận hành Vô Thượng Kiếm Quyết, điên cuồng truyền linh lực từ đan điền xuống chân hòng kích hoạt lại phi kiếm.
Thế nhưng, linh lực của gã vừa chạm vào chuôi kiếm liền bị một luồng điện năng Thiên Đạo vô hình phản phệ ngược lại.
"Xẹt xẹt!"
"Á!" Lâm Kiếm Thần kêu rú lên một tiếng đau đớn, toàn thân bị giật điện tê dại, hai tay run lẩy bẩy không thể tụ lực.
Thanh kiếm Thanh Phong hoàn toàn mất đi linh lực nâng đỡ, lập tức rơi tự do từ độ cao năm mươi mét xuống đất theo đúng định luật vạn vật hấp dẫn của phàm giới. Lâm Kiếm Thần hoảng loạn gào thét, tay chân khua khoắng loạn xạ trên không trung:
"Không thể nào! Kiếm của ta! Linh lực của ta đâu?! Cứu với!!!"
"Bùm!"
Một tiếng động trầm đục vang lên đầu trấn. Lâm Kiếm Thần rơi thẳng từ trên trời xuống, cắm đầu vào đống rơm trộn phân bò khô khổng lồ mà người dân phàm giới vừa mới chất đống cạnh cổng chào để chuẩn bị bón ruộng.
Cát bụi, rơm rạ và phân bò khô bay tứ tung. Thanh kiếm Thanh Phong cắm phập xuống đất ngay cạnh đó, rỉ sét bám đầy linh tính.
Phùng Thiết Đầu cùng mấy phu khuân vác phàm nhân đang đứng gần đó chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ đầu đến cuối thì há hốc mồm kinh ngạc. Họ vội vàng cầm đòn gánh chạy lại gần, nhìn thấy thiên tài kiếm đạo kiêu ngạo ngày nào giờ đang lồm cồm bò ra từ đống phân bò, đầu tóc bù xù đầy rơm rạ, mặt mũi nhem nhuốc bốc mùi hôi thối nồng nặc.
"Ha ha ha! Đáng kiếp! Thiên sứ Thiên Đạo ra tay trừng phạt kẻ lạng lách phi kiếm rồi!" Phùng Thiết Đầu hả hê cười lớn, lập tức cùng đám phu dịch tiến lên, dùng dây thừng phàm giới trói chặt Lâm Kiếm Thần đang bị tê liệt linh lực lại như trói lợn, áp giải thẳng về phía tổng đài.
Mười phút sau, tại sảnh chờ của Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo.
Lâm Kiếm Thần bị ném phịch xuống sàn nhà đá lạnh lẽo. Gã cố gắng giãy giụa, đôi mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào Tạ Biên Cương đang ngồi sau quầy giao dịch, nghiến răng gầm lên:
"Tên phàm nhân hèn mọn kia! Ngươi dám dùng tà thuật gì để khóa phi kiếm của ta?! Ta là đệ tử xuất sắc của Thanh Vân Tông! Ngươi có biết nếu tông môn ta biết chuyện này, họ sẽ san phẳng cái văn phòng rách nát này của ngươi không?!"
Lăng Nhất Đao lúc này đang cầm chổi quét rác ở góc phòng, nhìn thấy cảnh tượng thảm hại của Lâm Kiếm Thần thì trong lòng bỗng dâng lên một nỗi đồng cảm sâu sắc xen lẫn sự hả hê tột cùng. Gã khẽ cười khẩy, chống chổi nói mỉa mai:
"Lâm thiên tài, bớt la hét đi. Ở trong cái kết giới mười mét này, tu vi Luyện Khí tầng tám của ngươi chỉ là rác rưởi thôi. Nghe lời gã phàm nhân kia mà ký biên bản đi, nếu không muốn bị sét đánh cháy đen thui như ta hôm qua."
Lâm Kiếm Thần nghe vậy thì giật mình, kinh ngạc nhìn Lăng Nhất Đao: "Ngươi... ngươi là Thiếu chủ Lăng Tiêu Tông? Sao ngươi lại phải đi quét rác ở đây?!"
Lăng Nhất Đao đỏ bừng mặt vì nhục nhã, quay mặt đi chỗ khác quét rác hùng hục, không thèm trả lời.
Tạ Biên Cương thong thả gõ nhẹ ngón tay lên bàn làm việc gỗ sồi vạn năm, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai thiên tài. Anh nặn ra nụ cười công nghiệp ngọt ngào nhất, đẩy một tờ biểu mẫu ba liên sang trước mặt Lâm Kiếm Thần:
"Dạ, xin chào quý khách Lâm Kiếm Thần của Thanh Vân Tông ạ. Chúc quý khách một ngày mới tràn đầy năng lượng làm việc! Tôi là Tạ Biên Cương, đại sứ tiếp nhận nguyện cầu Thiên Đạo cấp một của trấn."
"Ta không thèm nghe ngươi lải nhải! Thả ta ra!" Lâm Kiếm Thần hét lên.
"Dạ thưa quý khách, hiện tại phương tiện phi kiếm 'Thanh Phong' của quý khách đã bị tạm giữ hành chính vì vi phạm Nghị định số 05/QĐ-TTĐ về an toàn giao thông đường không nội trấn ạ," Tạ Biên Cương thong thả đọc biên bản phạt bằng giọng nói ấm áp xoa dịu sát khí. "Các lỗi vi phạm của quý khách bao gồm:
Thứ nhất: Điều khiển phương tiện phi hành quá tốc độ quy định (180km/h trên mức giới hạn 40km/h).
Thứ hai: Lạng lách đánh võng gây tai nạn giao thông nghiêm trọng cho phàm nhân.
Thứ ba: Gây hư hỏng tài sản phàm giới (xe chở khoai lang của bà lão).
Thứ tư: Chống đối chấp pháp, không dừng lại cứu hộ nạn nhân.
Tổng mức hình phạt dành cho quý khách là: Phạt tiền bồi thường thiệt hại 500 viên linh thạch vụn, tước quyền sử dụng phi kiếm 30 ngày, và cưỡng chế lao động công ích không lương 30 ngày tại văn phòng để trừ nợ nghiệp lực ạ."
Nghe đến con số 500 linh thạch vụn và 30 ngày quét rác, Lâm Kiếm Thần suýt chút nữa thì ngất xỉu vì tức giận. Gã gầm lên:
"Nằm mơ đi! Ta là thiên tài kiếm đạo! Ta thà chết chứ không bao giờ nộp phạt cho một tên phàm nhân như ngươi! Càng không bao giờ cầm chổi quét rác!"
"Dạ thưa quý khách, văn phòng chúng tôi luôn tôn trọng ý kiến phản hồi của khách hàng ạ," Tạ Biên Cương mỉm cười ngọt ngào, khẽ gõ nhẹ Con dấu mộc Thiên Đạo cấp một lên bàn. "Tuy nhiên, tôi xin lưu ý quý khách một chi tiết nhỏ: nếu quý khách từ chối nộp phạt và ký biên bản tự thú, hệ thống Thiên Đạo sẽ tự động ghi nhận quý khách vào danh sách nợ xấu nghiệp lực, xếp hạng uy tín xuống mức Khách hàng Độc Hại vĩnh viễn."
"Thì đã sao?!" Lâm Kiếm Thần bướng bỉnh hỏi.
"Dạ, khi bị xếp vào danh sách Khách hàng Độc Hại, tài khoản nguyện cầu của quý khách sẽ bị khóa vĩnh viễn. Điều đó đồng nghĩa với việc khi quý khách tích lũy đủ linh lực để thăng cấp Trúc Cơ Kỳ, Thiên Đạo sẽ từ chối phê duyệt và tạm dừng dịch vụ giáng lôi kiếp thăng cấp cho quý khách vô thời hạn ạ. Qu quý khách sẽ mãi mãi bị kẹt ở Luyện Khí Kỳ tầng tám suốt đời, không thể thăng tiến nửa bước ạ."
Đòn đánh chí mạng này vừa tung ra, toàn bộ sảnh chờ bỗng nhiên im lặng như tờ.
Lâm Kiếm Thần trợn tròn mắt, khuôn mặt trắng bệch ra như tờ giấy tuyên chỉ. Khóa quyền thăng cấp? Trì hoãn lôi kiếp vô thời hạn? Đối với một thiên tài kiếm đạo kiêu ngạo, coi việc thăng cấp nhanh là lẽ sống duy nhất như gã, hình phạt này còn đáng sợ hơn cả việc bị phế bỏ tu vi! Gã biết Thiên Đạo tối cao vận hành cực kỳ nghiêm ngặt, nếu thực sự bị đưa vào danh sách nợ xấu của Thiên Đạo, ngay cả tông chủ Thanh Vân Tông cũng không thể cứu được gã.
Lăng Nhất Đao đứng cạnh đó khẽ rùng mình một cái, thầm nghĩ trong lòng: "Gã phàm nhân này thực sự quá độc ác! Dùng thủ tục hành chính để bóp chết tiền đồ tu luyện của tu sĩ, đúng là kẻ hủy diệt nhân sinh!"
Lâm Kiếm Thần khẽ nuốt nước bọt một cái ực, sự kiêu ngạo lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoảng sợ tột cùng. Gã run rẩy nhìn Tạ Biên Cương:
"Ngươi... ngươi nói thật chứ? Thiên Đạo thực sự sẽ khóa lôi kiếp thăng cấp của ta sao?"
"Dạ, điều khoản này được ghi rõ tại Mục 4, Chương 12 của Sổ tay hướng dẫn vận hành Thiên Đạo, quý khách có thể tự tra cứu ạ," Tạ Biên Cương mỉm cười đẩy cây bút lông ngọc bích dính mực chu sa đến sát tay Lâm Kiếm Thần. "Bây giờ, quý khách muốn ký biên bản nộp phạt bồi thường cho bà lão bán khoai và nhận chổi quét dọn, hay muốn giữ vững khí tiết kiếm tu để làm Luyện Khí Kỳ suốt đời ạ?"
Lâm Kiếm Thần nhìn cây bút lông phát sáng, rồi lại nhìn đống phân bò khô vẫn còn dính trên vai áo bào trắng tinh khôi của mình, nước mắt uất hận suýt chút nữa tràn ra khóe mắt. Gã cắn chặt môi đến mức bật máu, run rẩy cầm lấy cây bút lông, ký tên đóng dấu vân tay rầm rầm lên bản cam kết tự thú ba liên.
"Ta... ta ký! Ta nộp phạt!" Lâm Kiếm Thần nghẹn ngào hét lên, rút từ trong túi trữ vật ra một túi linh thạch vụn nặng trịch chứa đúng 500 viên ném mạnh lên quầy.
[Ting! Xử lý thành công vụ tai nạn giao thông phi kiếm của Lâm Kiếm Thần. Thu về tiền phạt bồi thường dân sự: 500 linh thạch vụn (đã trích nộp 100 viên bồi thường cho nạn nhân phàm nhân, 400 viên sung quỹ hoạt động văn phòng). Điểm CSKH tích lũy nhận được: +20 điểm. Chỉ số an toàn xã hội Thanh Vân Trấn khôi phục tăng 5%. KPI ngày hoàn thành xuất sắc!]
Tiếng rè rè êm tai của chiếc tai nghe mạ vàng vang lên báo hiệu chiến thắng rực rỡ, khiến Tạ Biên Cương sướng phát điên trong lòng. Anh thong thả thu hồi túi linh thạch vụn bỏ vào hòm tiền quỹ, rồi ngọt ngào đẩy một cây chổi tre sứt cán thứ hai (do Trương Thiết Chùy vừa mới sửa xong) sang trước mặt Lâm Kiếm Thần:
"Dạ, cảm ơn quý khách Lâm Kiếm Thần đã hợp tác và tuân thủ quy trình hành chính của Thiên Đạo ạ. Đây là công cụ lao động công ích của quý khách. Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của quý khách, nhiệm vụ của quý khách là phối hợp với lao công Lăng Nhất Đao quét dọn sạch sẽ toàn bộ khu vực Cổng chào Thanh Vân Trấn nơi xảy ra tai nạn ạ. Chúc quý khách một ngày làm việc tràn đầy năng lượng và hoàn thành tốt KPI ngày nhé!"
Lâm Kiếm Thần cắn răng cầm lấy cây chổi tre sứt cán, dáng vẻ thảm hại bước ra ngoài sân.
Ngoài phố phàm nhân đầu trấn lúc này, hàng trăm người dân phàm phu đang tụ tập đông nghịt. Họ nhìn thấy cảnh tượng kinh thiên động địa có một không hai trong lịch sử trấn Thanh Vân:
Lâm Kiếm Thần – thiên tài kiêu ngạo của Thanh Vân Tông mặc áo bào trắng, và Lăng Nhất Đao – thiếu chủ hung hãn của Lăng Tiêu Tông mặc áo cẩm y, hai kẻ vốn là tử địch không đội trời chung của vùng này, nay lại đang đứng sát cánh bên nhau, đầu tóc bù xù rơm rạ, mặt mũi nhem nhuốc, tay cầm chổi tre quét bụi đất rào rào dưới sự giám sát của một con chó mực phàm nhân tên Tiểu Hắc đang gầm gừ canh cửa.
"Ha ha ha! Nhìn kìa! Hai đại thiên tài tu tiên đang thi đua quét rác kìa!"
"Tạ đại sứ của tổng đài Thiên Đạo thực sự là vị cứu tinh của phàm nhân chúng ta! Từ nay về sau không sợ lũ tu sĩ phi kiếm lạng lách tông trúng nhà nữa rồi!"
Tiếng cười vang dội, hả hê của người dân phàm phu vang vọng khắp các con phố, tạo nên một bầu không khí vô cùng náo nhiệt và hài hước. Chỉ số uy tín dân sự của Tạ Biên Cương trong trấn trong nháy mắt tăng vọt lên mức tuyệt đối.
Tạ Biên Cương đứng sau quầy giao dịch nhìn ra ngoài sân, khẽ nhấp một ngụm trà hạ hỏa mát lạnh do Linh Lung vừa pha, lòng dâng lên một cảm giác an nhàn, tự tại cực kỳ dễ chịu. Dùng thủ tục hành chính để thuần hóa tu sĩ, biến bạo lực tu tiên thành công ích xã hội, công việc trực tổng đài này hóa ra cũng không đến nỗi tệ.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Ngay khi Tạ Biên Cương vừa đặt chén trà xuống bàn, chiếc tai nghe mạ vàng trên tai anh bỗng nhiên phát ra những tiếng rè rè cực kỳ dữ dội, chói tai như tiếng còi báo động hỏa hoạn.
"Rè rè... Rè rè..."
[Cảnh báo! Cảnh báo khẩn cấp! Hệ thống tiếp sóng nguyện cầu Thiên Đạo phát hiện luồng sóng tín hiệu bất thường cực lớn đang càn quét địa bàn. Thanh Vân Tông vô cùng phẫn nộ vì thiên tài Lâm Kiếm Thần bị bắt quét rác, đang tổ chức gửi hàng vạn lá sớ khiếu nại rác, thư đe dọa nặc danh hàng loạt hòng làm sập nguồn máy chủ tổng đài vào giờ Ngọ cao điểm!]
Tạ Biên Cương giật nảy mình, suýt chút nữa thì làm đổ chén trà sâm. Bản đồ linh lực trước mắt anh đột nhiên đỏ rực lên, hàng vạn chấm đỏ li ti đại diện cho các lá đơn sớ rác đang từ hướng núi Thanh Vân bay điên cuồng như đàn châu chấu, che kín cả bầu trời trấn, lao thẳng về phía hòm thư nguyện cầu gỗ lim trước cửa văn phòng!
Hòm thư gỗ lim bắt đầu bốc khói nghi ngút do quá tải tiếp sóng, tiếng lách tách điện năng nổ liên tục.
"Chết tiệt! Lũ tu sĩ Thanh Vân Tông này định chơi trò tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) bằng sớ rác để làm sập nguồn tổng đài của ta sao?!" Tạ Biên Cương trợn mắt hét lên, da đầu tê dại vì áp lực khủng hoảng hệ thống sắp đổ ập xuống đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!