Nhạc nềnWindmill_Village

Tuyển Dụng Thực Tập Sinh Và Gian Thương Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở Thanh Vân Trấn chưa kịp tan, những hạt sương lạnh vẫn còn đọng trên vệt sơn màu vàng của "Vạch An Toàn" ngoài thềm đá Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo. Vết nứt sâu hoắm – chứng tích từ nhát kiếm ngạo mạn hôm qua của Thiếu chủ Lăng Tiêu Tông – vẫn nằm chơ vơ dưới đất, như một lời cảnh báo lạnh gáy gửi đến bất kỳ tu sĩ nào có ý định dùng bạo lực tại nơi này.


Bên trong văn phòng, Tạ Biên Cương đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên chiếc ghế tựa gỗ sồi vạn năm. Anh mặc bộ đồ công sở màu xanh lam hơi nhàu nát, chiếc tai nghe mạ vàng lấp lánh kẹp chặt trên đầu phát ra những tiếng rè rè êm tai. Bên hông anh, thanh Lăng Tiêu Kiếm khảm ngọc bích – bảo vật trấn phái cấp thấp của Lăng Tiêu Tông nay đã bị Thiên Đạo phong tỏa linh tính – đang được dắt một cách hờ hững như một thanh sắt thường dùng để cời than.


"Ư... ư..."


Một tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ đống đổ nát góc sân. Lăng Nhất Đao, vị thiếu chủ kiêu ngạo ngày nào, từ từ mở mắt. Đầu óc gã đau nhức như bị búa tạ nện vào, toàn thân ê ẩm, da thịt đỏ ửng và bốc lên một mùi khét lẹt như thịt heo quay quá lửa. Gã lồm cồm bò dậy, theo bản năng thò tay xuống hông tìm kiếm, nhưng chỉ thấy trống không.


"Kiếm... Kiếm của ta đâu?!" Lăng Nhất Đao hốt hoảng hét lên, giọng nói khản đặc vì bị điện giật.


"Dạ, xin chào quý khách Lăng Nhất Đao. Chúc quý khách một buổi sáng tốt lành và tràn đầy năng lượng làm việc ạ,"


Giọng nói ngọt ngào, chuẩn tông chăm sóc khách hàng mười năm kinh nghiệm của Tạ Biên Cương vang lên từ phía bàn làm việc. Anh mỉm cười, đẩy nhẹ chiếc kính gọng tròn, tay cầm một tờ biểu mẫu phát sáng màu hồng nhạt:


"Thanh Lăng Tiêu Kiếm của quý khách hiện đã bị tịch thu sung công quỹ theo Biên bản phạt hành chính số 0002 vì tội phá hoại tài sản công và tấn công công chức đang thi hành công vụ. Ngoài ra, do quý khách chưa thanh toán khoản phạt bồi thường thềm đá trị giá 50 viên linh thạch vụn, hệ thống đã tự động chuyển đổi hình phạt của quý khách thành 30 ngày lao động công ích không lương tại văn phòng. Đây là hợp đồng lao động công ích, mời quý khách ký tên hoặc điểm chỉ vào đây ạ."


Lăng Nhất Đao nhìn vệt sơn vàng dưới chân, rồi lại nhìn thanh kiếm của mình đang bị dắt bên hông gã phàm nhân hèn mọn kia. Gã tức giận đến mức vết bỏng trên mặt đỏ bừng lên, định vận hành linh lực Luyện Khí tầng chín để cướp lại kiếm. Thế nhưng, ngay khi gã vừa gầm lên một tiếng, đan điền của gã bỗng nhiên lạnh buốt, một luồng điện nhẹ từ dưới đất chạy dọc lên chân khiến gã tê liệt ngã quỵ xuống thềm đá.


"Quý khách lưu ý, trong phạm vi Kết giới cấm bạo lực bán kính 10 mét, mọi hành vi vận dụng linh lực mang tính chất đe dọa đều bị Thiên Đạo coi là hành vi chống đối chấp pháp và sẽ tự động kích hoạt lôi phạt cường độ cao hơn ạ," Tạ Biên Cương nhẹ nhàng nhắc nhở, tay đẩy cây chổi tre sứt cán cũ kỹ đến trước mặt Lăng Nhất Đao. "Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của anh. Nhiệm vụ của anh là quét dọn sạch sẽ toàn bộ sân vườn và sảnh chờ trước giờ mở cửa giao dịch. Chúc anh hoàn thành tốt KPI ngày nhé."


Lăng Nhất Đao nhìn cây chổi tre sứt cán nằm dưới đất, nước mắt uất hận suýt chút nữa tràn ra khóe mắt. Gã – Thiếu chủ Lăng Tiêu Tông kiêu ngạo, thiên tài kiếm đạo vạn người mê, nay lại phải cầm chổi quét rác cho một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi! Nhưng nhìn bầu trời đang bắt đầu tích tụ những tia chớp xanh nhạt, gã đành cắn răng, run rẩy cầm lấy cây chổi tre, quét những nhát chổi đầu tiên trong sự nhục nhã tột cùng.


Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa rụt rè vang lên.


"Cộc... cộc... Dạ, xin hỏi đây có phải là Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo không ạ?"


Tạ Biên Cương ngẩng đầu lên. Đứng ngoài cửa là một thiếu nữ khoảng mười tám tuổi, mặc bộ đạo bào rộng quá khổ, tay áo lòe xòe dính đầy vết mực đen nhem nhuốc. Khuôn mặt nàng tròn trịa, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác, tóc buộc lệch sang một bên trông cực kỳ ngốc nghếch. Nàng đang ôm khư khư một chiếc hòm gỗ nhỏ sứt góc, dáng vẻ lóng ngóng như thể sắp tự vấp ngã đến nơi.


"Dạ đúng rồi ạ. Xin hỏi quý khách đến nộp sớ nguyện cầu hay khiếu nại hành chính ạ?" Tạ Biên Cương nặn ra nụ cười công nghiệp chào đón.


Thiếu nữ bước vào trong sảnh, nhìn thấy Lăng Nhất Đao đang quét rác với khuôn mặt đen xì như đít nồi thì khẽ rùng mình một cái. Nàng rụt rè bước đến trước quầy giao dịch, cúi đầu chào Tạ Biên Cương:


"Dạ... em không đến nộp sớ. Em tên là Linh Lung, cựu đệ tử ngoại môn của Mê Muội tông... Dạ, vì em tu luyện Mê Muội Tâm Pháp nên đầu óc thỉnh thoảng hơi chậm chạp, bị tông môn đuổi cổ hôm kia rồi ạ. Em thấy tờ thông báo tuyển dụng dán ở cổng trấn, nên muốn xin vào làm thực tập sinh không lương ở đây để kiếm miếng cơm qua ngày ạ..."


Tạ Biên Cương khẽ khựng lại. Thực tập sinh? Không lương?


Anh liếc nhìn bảng KPI ngày lơ lửng trước mắt do Thư Ký Kim Giáp áp xuống. Hôm nay anh phải xử lý tối thiểu mười lá sớ nguyện cầu, dọn dẹp hòm thư rác, lại còn phải canh chừng gã thiếu chủ Lăng Nhất Đao đang quét rác ngoài kia. Công việc văn phòng quá tải đang khiến mái tóc 24 tuổi của anh rụng đi trông thấy. Nếu có một đứa chạy việc vặt không lương để gánh bớt đống giấy tờ rườm rà này, chẳng phải anh sẽ có thêm thời gian lén trốn ra quán trà của lão Vương lánh nạn sao?


"Dạ, chào bạn Linh Lung. Văn phòng chúng tôi rất hoan nghênh tinh thần cống hiến của bạn," Tạ Biên Cương ngọt ngào nói, rút ra một tờ biểu mẫu tuyển dụng. "Công việc của thực tập sinh ở đây rất đơn giản: phân loại sớ nguyện cầu theo màu sắc, đóng mộc hành chính và bưng trà tiếp khách. Bạn có tự tin hoàn thành không?"


"Dạ có! Em làm được ạ!" Linh Lung mừng rỡ gật đầu lia lịa. Nàng hăng hái cầm lấy con dấu gỗ sứt góc trên bàn, định thể hiện tài năng đóng dấu lập tức. Thế nhưng, vì tay chân quá hậu đậu, nàng lóng ngóng thế nào lại đóng ngược mộc dấu hành chính xuống mặt bàn, làm mực chu sa bắn tung tóe lên tờ biểu mẫu tuyển dụng.


"Ơ... em xin lỗi! Em không cố ý đâu ạ!" Linh Lung cuống cuồng dùng tay áo lau mực, nhưng càng lau thì vết mực càng loang lổ ra khắp bàn.


Tạ Biên Cương nhìn cái bàn làm việc dính đầy mực đỏ, khóe mắt khẽ giật giật. Anh hít một hơi thật sâu, chạm tay vào Chuỗi hạt gỗ tĩnh tâm đeo trên cổ tay để nén cơn tăng xông nhịp tim xuống. Đúng là "Mê Muội Tâm Pháp", càng tu luyện càng ngốc nghếch. Nhưng thôi, hàng miễn phí thì không thể đòi hỏi chất lượng cao được.


"Không sao, bạn Linh Lung. Lần sau chú ý hơn là được ạ," Tạ Biên Cương mỉm cười gượng gạo. "Bây giờ, bạn ra sảnh chờ ngồi phân loại đống sớ rác hôm qua nhé."


Linh Lung vâng dạ rối rít, ôm chiếc hòm gỗ nhỏ chạy ra sảnh chờ.


Cùng lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập và rụt rè lại vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Cửa văn phòng khẽ mở, một gã tu sĩ béo tròn như quả bóng, mặc đạo bào rộng thùng thình màu vàng chóe thêu hình đồng tiền cổ lách người bước vào. Gã chính là Cát Lộc, gã gian thương chuyên bán linh đan giả và tin tức vỉa hè nổi tiếng nhất trấn Thanh Vân.


Cát Lộc vừa bước vào sảnh chờ, mắt gã liền trợn ngược lên khi nhìn thấy Lăng Nhất Đao – vị thiếu chủ kiêu ngạo của Lăng Tiêu Tông – đang cầm chổi tre quét rác trong uất hận ngay cạnh cửa. Gã béo khẽ nuốt nước bọt một cái ực, mồ hôi hột trên trán chảy ròng ròng. Tin đồn vỉa hè quả không sai, gã phàm nhân quản lý tổng đài này thực sự có tà thuật đáng sợ, ngay cả thiếu chủ Luyện Khí tầng chín cũng bị ép đi quét rác trừ nợ!


Cát Lộc vội vàng nặn ra một nụ cười nịnh bợ, khúm núm bước đến trước quầy giao dịch, tay phe phẩy chiếc quạt giấy ghi chữ "Cơ Hội Giàu Sang":


"Dạ... tiểu nhân kính chào Tạ đại sứ! Chúc đại sứ vạn sự cát tường, công đức vô lượng ạ! Hôm qua tiểu nhân được chứng kiến uy phong lôi phạt của đại sứ, trong lòng vô cùng kính phục, ngưỡng mộ khôn cùng!"


Tạ Biên Cương nhìn gã béo bằng ánh mắt cảnh giác. Gã này là khách hàng quen thuộc chuyên gửi sớ xin gió mùa để thổi bay khói lò luyện đan giả của gã, nay lại đến đây với dáng vẻ mờ ám thế này, chắc chắn là không có ý tốt.


"Dạ, xin chào quý khách Cát Lộc. Không biết hôm nay văn phòng chúng tôi có thể hỗ trợ gì cho quý khách ạ?" Tạ Biên Cương ngọt ngào hỏi.


Cát Lộc liếc nhìn xung quanh, thấy Linh Lung đang loay hoay phân loại sớ ở góc phòng, còn Lăng Nhất Đao thì đang quét rác ngoài sân, gã khẽ tiến sát lại gần quầy, hạ thấp giọng nói:


"Tạ đại sứ, tiểu nhân đến đây là muốn bàn với ngài một thương vụ làm ăn lớn, bảo đảm ngài và tiểu nhân đều có thể kiếm được lượng linh thạch khổng lồ ạ!"


"Thương vụ làm ăn lớn?" Tạ Biên Cương khẽ nhướng mày.


"Đúng vậy ạ!" Cát Lộc hí hửng rút từ trong túi trữ vật ra một xấp Thẻ tre xếp hàng giả mạo, đặt nhẹ lên bàn. "Tiểu nhân thấy dạo này tu sĩ đến tổng đài nộp sớ đông nghịt, ai cũng phải xếp hàng chờ đợi cả buổi trời. Tiểu nhân muốn đề xuất: ngài giao toàn quyền phân phối và quản lý Thẻ tre xếp hàng này cho tiểu nhân. Tiểu nhân sẽ tổ chức đấu giá chợ đen các số thứ tự nhỏ cho các tu sĩ giàu có thiếu kiên nhẫn. Một thẻ số 01 có thể bán được cả chục viên linh thạch vụn! Chúng ta sẽ ăn chia chênh lệch, ngài bảy tiểu nhân ba, ngài thấy thế nào ạ?"


Nghe đến đây, Tạ Biên Cương khẽ biến sắc. Đầu cơ tích trữ vé xếp hàng? Gã béo này định biến hệ thống bốc số tự động công bằng của Thiên Đạo thành một thị trường phe vé chợ đen để trục lợi sao?


Nếu để Cát Lộc mua đứt và đầu cơ thẻ tre xếp hàng, trật tự xếp hàng văn minh mà anh vừa mới thiết lập sẽ hoàn toàn sụp đổ. Các tu sĩ nghèo và phàm nhân sẽ bị đẩy xuống cuối hàng đợi vĩnh viễn, dẫn đến làn sóng khiếu nại bạo lực và bùng nổ nợ xấu nghiệp lực. Lúc đó, Thư Ký Kim Giáp chắc chắn sẽ trừ sạch điểm KPI của anh và giáng sét xóa sổ linh hồn anh vì tội để xảy ra lạm phát hành chính.


"Dạ thưa quý khách Cát Lộc, đề xuất của quý khách rất thú vị ạ," Tạ Biên Cương mỉm cười ngọt ngào, nhưng ánh mắt lạnh lùng khóa chặt lấy gã béo. "Tuy nhiên, hệ thống bốc số tự động của chúng tôi vận hành dựa trên nguyên tắc công bằng xã hội của Thiên Đạo. Mọi hành vi mua bán, đầu cơ hoặc chuyển nhượng số thứ tự xếp hàng đều bị coi là hành vi gian lận hành chính nghiêm trọng ạ."


Cát Lộc khẽ khựng lại, nhưng gã gian thương nhanh chóng nở nụ cười xảo quyệt. Gã thò tay vào tay áo rộng, rút ra một chiếc túi da căng phồng, đặt mạnh lên bàn phát ra những tiếng kêu "lọc cọc" giòn giã của những viên linh thạch vụn bên trong:


"Tạ đại sứ, tiểu nhân biết ngài làm việc vất vả, lương bổng công chức Thiên Đạo chắc cũng chẳng được bao nhiêu. Trong này có 50 viên linh thạch vụn thượng hạng, coi như là chút lòng thành tiểu nhân biếu đại sứ để uống trà hạ hỏa ạ. Chỉ cần ngài khẽ nhắm mắt làm ngơ, để tiểu nhân quản lý đống thẻ tre này, mỗi tháng tiểu nhân bảo đảm sẽ dâng lên không dưới 300 viên linh thạch vụn!"


Tạ Biên Cương nhìn chằm chằm vào túi linh thạch vụn trên bàn. 50 viên linh thạch vụn! Đây là một khoản tiền khổng lồ đối với một người phàm ở trấn nhỏ này, đủ để anh mua bánh bao chay và trà hạ hỏa ăn chơi xả láng cả năm. Sức cám dỗ của linh thạch thật sự quá lớn, nhất là khi văn phòng của anh đang thiếu kinh phí hoạt động trầm trọng.


Thế nhưng, ngay khi tay Tạ Biên Cương khẽ nhúc nhích, chiếc tai nghe mạ vàng trên tai anh bỗng phát ra một tiếng rè rè cảnh báo lạnh gáy.


[Ting! Phát hiện hành vi hối lộ công chức Thiên Đạo cấp một. Đối tượng thực hiện: Cát Lộc. Số tiền hối lộ: 50 linh thạch vụn. Nếu chấp nhận, hệ thống sẽ tự động trừ 100 điểm CSKH và khóa tài khoản công chức vĩnh viễn vì tội tham nhũng hành chính.]


Bảng thông báo màu đỏ chói hiện ra lơ lửng trước mắt Tạ Biên Cương. Anh khẽ rùng mình, mồ hôi lạnh sau lưng ứa ra. Suýt chút nữa thì anh đã bị gã béo này hại chết! Trừ 100 điểm công đức và khóa tài khoản vĩnh viễn? Điều đó đồng nghĩa với việc anh sẽ bị Thiên Đạo sa thải và giáng sét đánh tan xác ngay lập tức!


Tạ Biên Cương lập tức thu tay lại, nụ cười ngọt ngào trên môi biến mất, thay vào đó là phong thái uy nghiêm, lạnh lùng của một chấp pháp viên Thiên Đạo tối cao. Anh gõ mạnh ngón tay lên bàn làm việc gỗ sồi:


"Dạ thưa quý khách Cát Lộc, hành vi nhét phong bì hối lộ công chức của quý khách đã vi phạm nghiêm trọng Quy tắc tài chính của Thiên Đạo ạ! Theo quy định tại Mục 2, Chương 5 của Sổ tay hướng dẫn, tôi hoàn toàn có quyền lập biên bản tội 'Hối lộ công chức', xếp quý khách vào hạng Khách hàng Độc Hại và khóa tài khoản nguyện cầu của quý khách trong vòng 30 ngày ạ!"


Nghe đến ba chữ "Khách hàng Độc Hại" và "Khóa tài khoản", mặt Cát Lộc trong nháy mắt cắt không còn một giọt máu. Gã béo hoảng sợ tột cùng, hai chân bủn rủn suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất. Gã chuyên sống bằng nghề bán linh đan giả và nghe ngóng tin tức, nếu bị Thiên Đạo khóa tài khoản nguyện cầu, gã sẽ không thể gửi sớ xin gió mùa để thổi bay khói độc luyện đan, việc làm ăn lừa đảo của gã sẽ bị quan phủ phàm giới phát hiện và tịch thu ngay lập tức!


"Ấy! Tạ đại sứ bớt giận! Tiểu nhân đáng chết! Tiểu nhân mù mắt mới dám mạo phạm đại sứ!" Cát Lộc cuống cuồng vơ lấy túi linh thạch thối lui lại ba bước, vỗ bành bành vào mồm mình tự tát cảnh cáo. "Xin đại sứ đại nhân đại lượng tha cho tiểu nhân lần này! Tiểu nhân tuyệt đối không dám nhắc đến chuyện đầu cơ thẻ tre nữa ạ!"


Tạ Biên Cương nhìn dáng vẻ hoảng sợ của gã béo, trong lòng khẽ động. Anh biết văn phòng đang thực sự thiếu kinh phí hoạt động phàm giới để mua sắm văn phòng phẩm cao cấp và trả lương cho các khôi lỗi dọn dẹp. Việc từ chối thẳng thừng gã béo tuy giữ được an toàn, nhưng lại mất đi một nguồn thu nhập tiềm năng cực lớn. Là một cựu nhân viên văn phòng lão luyện thế kỷ 21, anh biết cách biến một mối nguy hại thành một cơ hội kinh doanh hợp pháp thông qua các thủ thuật "xã hội hóa" dịch vụ hành chính.


Anh khẽ ho nhẹ một tiếng, nụ cười ngọt ngào chuyên nghiệp lại nở trên môi:


"Dạ, quý khách Cát Lộc bớt lo lắng ạ. Văn phòng chúng tôi luôn hoạt động trên tinh thần hỗ trợ và đồng hành cùng khách hàng. Mặc dù chúng tôi nghiêm cấm đầu cơ Thẻ tre xếp hàng, nhưng chúng tôi hoàn toàn cho phép xã hội hóa dịch vụ hướng dẫn hành chính ạ."


Cát Lộc khẽ chớp chớp đôi mắt hí, tò mò hỏi:


"Dạ... hướng dẫn hành chính là thế nào ạ?"


Tạ Biên Cương thong thả rút từ dưới gầm bàn ra một xấp biểu mẫu "Hướng dẫn điền sớ nguyện cầu chuẩn cú pháp Thiên Đạo" do anh tự tay biên soạn tối qua:


"Dấu mộc và thẻ tre xếp hàng là tài sản công không thể mua bán. Tuy nhiên, đống biểu mẫu hướng dẫn điền sớ này thì hoàn toàn có thể thương mại hóa ạ. Rất nhiều tu sĩ mù chữ hoặc không biết cú pháp viết sớ nên thường xuyên bị hệ thống tự động từ chối đơn. Nếu quý khách hợp tác làm đại lý ký gửi độc quyền phân phối các biểu mẫu hướng dẫn này tại chợ trung tâm, bán kèm với các túi mực chu Sa linh lực, tu sĩ sẽ mua rất nhiều để tăng tỷ lệ duyệt sớ thành công ạ."


Mắt Cát Lộc bỗng rực sáng lên như hai ngọn đèn pha. Đúng vậy! Tu sĩ trong trấn đa số là kẻ thô lỗ mù chữ, mỗi lần viết sớ cầu nguyện đều bị Thiên Đạo bác bỏ vì sai cú pháp. Nếu gã bán tập biểu mẫu hướng dẫn chuẩn có đóng dấu mộc nháp của tổng đài, tu sĩ chắc chắn sẽ tranh nhau mua với giá cắt cổ để tiết kiệm thời gian xếp hàng!


"A! Ý kiến này của đại sứ quả thực là thần kỳ vô song!" Cát Lộc phấn khích reo lên. "Vậy... chúng ta sẽ ăn chia thế nào ạ?"


"Dạ, theo quy định đại lý ký gửi, văn phòng chúng tôi sẽ cung cấp biểu mẫu hướng dẫn với mức phí bản quyền là 70% giá trị bán ra, quý khách được hưởng 30% hoa hồng đại lý ạ. Toàn bộ giao dịch linh thạch vụn thu được từ việc bán biểu mẫu hướng dẫn này sẽ được ghi nhận hợp pháp vào sổ sách của tổng đài dưới danh nghĩa 'Phí dịch vụ hỗ trợ hành chính tự nguyện', hoàn toàn không vi phạm luật phòng chống tham nhũng của Thiên Đạo ạ," Tạ Biên Cương mỉm cười giải thích chi tiết.


Cát Lộc tính toán nhanh trong đầu, tuy chỉ được hưởng 30% hoa hồng nhưng đây là dịch vụ độc quyền hợp pháp, số lượng bán ra chắc chắn sẽ cực kỳ khổng lồ, lợi nhuận thu về vẫn là một con số đáng mơ ước. Gã béo vội vàng gật đầu lia lịa:


"Được! Được ạ! Tiểu nhân hoàn toàn đồng ý với tỷ lệ ăn chia này! Đại sứ thực sự là thiên tài thương nghiệp vĩ đại nhất giới tu tiên ạ!"


"Dạ, cảm ơn quý khách đã khen ngợi. Vậy mời quý khách ký tên đóng dấu vân tay vào Bản thỏa thuận đại lý ký gửi hai liên này để chúng ta chính thức hợp tác ạ," Tạ Biên Cương thong thả đẩy bản hợp đồng sang.


Cát Lộc hí hửng ký tên đóng dấu vân tay rầm rầm lên bản thỏa thuận, rồi tự nguyện dâng lên 15 viên linh thạch vụn tiền đặt cọc nhận sỉ lô biểu mẫu hướng dẫn đầu tiên.


Tạ Biên Cương thong thả thu hồi 15 viên linh thạch vụn bỏ vào hòm tiền quỹ văn phòng, lòng anh dâng lên một cảm giác hả hê, sướng khoái tột cùng. Chỉ bằng một vài điều khoản hợp đồng đại lý lắt léo, anh vừa triệt tiêu được nạn phe vé chợ đen nguy hiểm, vừa thu về nguồn ngân sách hoạt động hợp pháp đầu tiên cho tổng đài mà không hề bị hệ thống trừ điểm công đức!


[Ting! Hoàn thành thiết lập hệ thống đại lý dịch vụ hỗ trợ hành chính hợp pháp. Điểm CSKH tích lũy nhận được: +15 điểm. Quỹ tài chính văn phòng ghi nhận: +15 linh thạch vụn. Chỉ số an toàn vận hành tăng nhẹ.]


Tiếng rè rè báo hiệu thành công của chiếc tai nghe mạ vàng vang lên êm tai làm Tạ Biên Cương muốn reo hò nhảy múa.


"Ơ... Tạ đại sứ ơi... cái này... cái này dán thế nào ạ?"


Tiếng gọi lóng ngóng của Linh Lung vang lên từ góc sảnh chờ. Tạ Biên Cương quay đầu lại nhìn, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sàn nhà.


Nàng thực tập sinh hậu đậu Linh Lung trong lúc phân loại sớ đã vô tình làm đổ nguyên một hũ hồ dán bằng linh chi dính dính lên đống sớ nguyện cầu rác. Đống sớ rác bị dính chặt vào nhau thành một cục khổng lồ, bốc lên mùi chua loét của hồ dán hỏng. Tệ hơn nữa, tay chân nàng dính đầy hồ dán, đang dính chặt lấy một tờ sớ khẩn cấp màu xanh lam của Thanh Vân Tông gửi lên.


"Em... em xin lỗi ạ! Em định dán lại góc sớ bị rách nhưng hồ dán nó cứ tự động dính chặt lấy tay em không chịu buông..." Linh Lung mếu máo, đôi mắt tròn xoe ngập tràn nước mắt nhìn Tạ Biên Cương cầu cứu.


Lăng Nhất Đao đứng ngoài cửa cầm chổi quét rác, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn bên trong liền khẽ biến sắc, nặn ra một nụ cười cười lạnh đầy khinh bỉ:


"Hừ! Đúng là một lũ phàm nhân và tu sĩ ngốc nghếch! Cái tổng đài rách rưới này sớm muộn gì cũng bị sập tiệm thôi!"


Tạ Biên Cương khẽ thở dài một tiếng thườn thượt, tay đưa lên xoa xoa thái dương đang giật giật liên tục vì áp lực công việc dồn dập. Đúng là ngày làm việc thứ hai đầy giông bão! Một tên thiếu chủ kiếm tông uất hận quét rác, một cô thực tập sinh hậu đậu phá hoại tài liệu hành chính, và một gã béo gian thương chợ đen vừa ký hợp đồng hợp tác.


Anh thong thả đứng dậy, chuẩn bị bước tới gỡ rối đống hồ dán dính chặt trên tay Linh Lung. Thế nhưng, ngay khi chân anh vừa bước được nửa bước...


"Ầm!!!"


Một tiếng nổ vang dội kinh thiên động địa bỗng nhiên phát ra từ phía Cổng chào Thanh Vân Trấn đầu thị trấn, làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân văn phòng. Kiếm khí băng giá và những tiếng la hét thất thanh của phàm nhân vang vọng khắp các con phố.


Lăng Nhất Đao giật mình đánh rơi cây chổi tre sứt cán xuống đất, đôi mắt sắc bén nhìn về phía cổng trấn, sắc mặt biến đổi liên tục:


"Kiếm khí này... là của Lâm Kiếm Thần bên Thanh Vân Tông! Có tai nạn giao thông phi kiếm cực kỳ nghiêm trọng xảy ra rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!