Thiếu Chủ Rút Kiếm Và Kết Giới Mười Mét
Gió lớn nổi lên thổi bay những hạt bụi đá vụn còn sót lại từ vụ nổ chuồng heo của Trương Ngốc Tử. Trên bầu trời Thanh Vân Trấn, một luồng kiếm quang màu vàng kim rực rỡ xé rách tầng mây, rít lên những tiếng chói tai như tiếng sấm rền gầm rú qua các vách núi. Sát khí sắc bén vô song từ luồng kiếm quang ấy tỏa ra, khiến những tán lá của cây thần thụ đầu trấn rung lên bần bật, rụng xuống lả tả.
Đám đông phàm nhân vừa mới đứng reo hò hả hê quanh đống đổ nát của chuồng heo bỗng chốc im bặt. Sắc mặt ai nấy đều trắng bệch, bọn họ nhận ra luồng kiếm quang kiêu ngạo kia là của ai.
"Là Thiếu chủ Lăng Nhất Đao! Mau chạy đi! Kiếm khí của Lăng Tiêu Tông không có mắt đâu!"
Chỉ trong vòng mười giây, khu quảng trường nhỏ đầu trấn vốn đông nghịt người bỗng chốc vắng tanh không một bóng người. Ai nấy đều cuống cuồng chạy thục mạng vào nhà, đóng chặt cửa nẻo, chỉ dám hé mắt qua khe cửa gỗ để nhìn ra ngoài.
Tạ Biên Cương vẫn đứng yên trước thềm đá của Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo. Bộ đồ công sở màu xanh lam của anh hơi bay bay trong gió, chiếc tai nghe mạ vàng lấp lánh kẹp chặt trên đầu phát ra những tiếng rè rè báo động liên tục. Anh thò tay vào túi quần, khẽ mân mê mười viên linh thạch vụn vừa tịch thu được từ Trương Ngốc Tử, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ.
"Ầm!"
Luồng kiếm quang vàng kim đáp xuống mặt đất ngay trước thềm đá văn phòng, tạo ra một luồng kình phong mạnh mẽ thổi cát bụi bay mù mịt.
Khi bụi đất tản đi, một thanh niên tuấn tú mặc cẩm y thêu hoa văn kiếm khí rực rỡ hiện ra. Khuôn mặt gã vênh ngược lên trời đầy kiêu ngạo, hông đeo một thanh kiếm bản to khảm ngọc lấp lánh phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Gã chính là Lăng Nhất Đao, Thiếu chủ của Lăng Tiêu Tông, đệ nhất thiên tài Luyện Khí Kỳ tầng chín của vùng này.
Lăng Nhất Đao không thèm nhìn xung quanh, gã bước tới một bước, đôi mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy Tạ Biên Cương. Gã thò tay vào ngực áo, rút ra một tờ sớ màu đỏ như máu – chính là lá đơn cầu nguyện xin Thiên Đạo giáng sét diệt môn Thanh Vân Tông mà Tạ đã bác bỏ trước đó.
"Thằng phàm nhân hèn mọn kia!" Lăng Nhất Đao gầm lên, giọng nói mang theo chân lực Luyện Khí tầng chín vang dội cả con phố. Gã ném mạnh tờ sớ đỏ xuống trước mặt Tạ Biên Cương. "Ngươi là kẻ quản lý cái hòm thư rác này đúng không? Ai cho phép ngươi có gan đóng cái dấu mộc rách rưới này lên đơn nguyện cầu của ta?!"
Tạ Biên Cương nhìn tờ sớ đỏ nằm trên nền đất, rồi lại nhìn khuôn mặt đang đỏ bừng vì tức giận của vị thiếu chủ kiêu ngạo. Anh không hề run sợ, ngược lại còn nặn ra một nụ cười công nghiệp chuẩn tông 100% của nhân viên chăm sóc khách hàng mười năm kinh nghiệm. Anh cúi đầu chào lịch sự, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng:
"Dạ, xin chào quý khách Lăng Nhất Đao. Chào mừng quý khách đã đến với Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo chi nhánh Thanh Vân Trấn. Tôi là Tạ Biên Cương, đại sứ tiếp nhận nguyện cầu cấp một của Thiên Đạo ạ. Không biết hôm nay tôi có thể hỗ trợ gì cho quý khách trong việc giải quyết khiếu nại hành chính không ạ?"
Giọng nói của Tạ Biên Cương thông qua chiếc tai nghe mạ vàng được dịch chuyển thành một luồng âm thanh vô cùng ngọt ngào, ấm áp và chuyên nghiệp, nhẹ nhàng lan tỏa trong không trung.
Lăng Nhất Đao khẽ khựng lại một nhịp. Gã vốn tưởng gã tổng đài viên phàm nhân này sẽ sợ hãi quỳ lạy xin tha mạng, nhưng thái độ bình tĩnh và giọng nói kỳ lạ của Tạ khiến gã có chút bối rối. Tuy nhiên, cơn giận của một thiếu chủ kiếm tông hiếu chiến nhanh chóng lấn át tất cả. Gã chỉ tay vào tờ sớ đỏ dưới đất, quát lớn:
"Bớt nói lời nhảm nhí! Lăng Tiêu Tông chúng ta đã dâng cúng cho Thiên Đạo ba con heo quay thượng hạng để cầu nguyện xin giáng sét tiêu diệt toàn bộ Thanh Vân Tông! Đây là giao dịch công bằng! Tại sao ngươi dám bác bỏ đơn của ta, lại còn ghi cái lý do vớ vẩn gì là 'thiếu chữ ký nhân chứng'?! Ngươi có biết diệt môn là chuyện đại sự của giới tu tiên không? Nhân chứng cái khỉ gì?!"
Tạ Biên Cương khẽ mỉm cười, giọng điệu vẫn ngọt ngào như rót mật vào tai:
"Dạ thưa quý khách Lăng Nhất Đao, tôi rất hiểu và thông cảm cho nhu cầu diệt môn đối thủ cạnh tranh của tông môn mình ạ. Tuy nhiên, theo quy chế vận hành hành chính của Thiên Đạo cấp một, cụ thể là Mục 4, Chương 12 của Sổ tay hướng dẫn vận hành Thiên Đạo, mọi đơn nguyện cầu mang tính chất hủy diệt diện rộng hoặc diệt môn đều bị xếp vào nhóm 'yêu cầu có rủi ro cao đối với linh mạch địa phương' ạ."
Anh thong thả bước đến gần chiếc bàn làm việc gỗ sồi vạn năm, thò tay rút ra một cuốn sổ tay bìa da phát ra ánh sáng huỳnh quang dịu nhẹ, lật mở ra chỉ vào một dòng chữ:
"Theo quy định an toàn xã hội, để tránh việc các tông môn lạm dụng thiên tai lôi kiếp để giải quyết tư thù cá nhân, mọi đơn xin giáng sét diệt môn bắt buộc phải có đầy đủ chữ ký xác nhận của hai tu sĩ trung lập cấp Trúc Cơ trở lên và một phàm nhân địa phương làm chứng để đảm bảo tính khách quan ạ. Đơn nguyện cầu của quý khách gửi lên hoàn toàn trống không ở phần chữ ký nhân chứng, nên hệ thống tiếp nhận tự động của chúng tôi buộc phải đóng dấu 'Trì Hoãn' và trả lại hồ sơ để quý khách bổ sung thông tin ạ."
Lăng Nhất Đao nghe xong, hai mắt trợn ngược lên vì kinh ngạc. Gã đứng ngây người mất vài giây, đầu óc quay cuồng trước mớ thuật ngữ hành chính rắc rối mà gã chưa từng nghe thấy trong đời.
"Ngươi... Ngươi bảo ta đi xin chữ ký của đối thủ để diệt môn họ à? Ngươi có bị điên không?!" Lăng Nhất Đao gào lên, gã cảm thấy trí thông minh của mình đang bị sỉ nhục nghiêm trọng bởi gã phàm nhân này. "Giới tu tiên từ trước đến nay chỉ nói chuyện bằng nắm đấm và thanh kiếm! Ai rảnh rỗi đi chơi trò ký tên đóng dấu với ngươi! Hôm nay nếu ngươi không đóng dấu 'Đã Duyệt' lên tờ sớ này, ta sẽ chém nát cái nhà gỗ rách này và đầu của ngươi đầu tiên!"
Nói đoạn, Lăng Nhất Đao lập tức vận hành linh lực trong cơ thể. Một luồng kiếm khí màu vàng kim rực rỡ bộc phát từ người gã, tạo ra một luồng áp lực linh lực khổng lồ đè nặng xuống mặt đất. Gã tin rằng, với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng chín đỉnh phong của mình, chỉ cần một chút uy áp cũng đủ để ép gã phàm nhân yếu ớt kia phải quỳ sụp xuống đất khóc lóc xin tha.
Thế nhưng, Tạ Biên Cương vẫn đứng im như phao cứu sinh giữa biển khơi.
Nhờ có Kết giới cấm bạo lực bán kính 10 mét bao quanh văn phòng, toàn bộ luồng áp lực linh lực khổng lồ của Lăng Nhất Đao khi chạm vào phạm vi mười mét quanh thềm đá liền biến mất không một dấu vết, như một giọt nước rơi vào đại dương bao la. Tạ Biên Cương đứng bên trong kết giới hoàn toàn không cảm nhận được một chút áp lực nào, anh thậm chí còn thong thả thò tay gãi gãi tai vì hơi ngứa.
Lăng Nhất Đao thấy vậy thì trợn tròn mắt, trong lòng dâng lên một luồng hoang mang tột độ.
"Sao có thể như vậy được? Hắn rõ ràng là một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi! Tại sao linh áp của ta lại không có tác dụng với hắn?!"
Sự nghi ngờ và hoang mang nhanh chóng biến thành sự tức giận tột độ của một thiên tài bị sỉ nhục. Lăng Nhất Đao nghĩ rằng Tạ Biên Cương đang dùng một loại tà thuật che mắt nào đó để hù dọa mình. Gã gầm lên một tiếng, tay phải nắm chặt lấy chuôi thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to đeo hông, thô bạo rút kiếm ra khỏi vỏ.
"Xoảng!"
Thanh kiếm bản to khảm ngọc rít lên một tiếng sắc lạnh, kiếm quang vàng kim rực rỡ bộc phát chói mắt. Lăng Nhất Đao vận mười phần linh lực vào cánh tay, vung kiếm chém mạnh một nhát xuống thềm đá ngoài sân để thị uy.
"Ầm!"
Một luồng kiếm khí vàng rực hình bán nguyệt lao vút ra, chém nứt đôi một phiến đá tảng lớn ngoài sân văn phòng, khói bụi bốc lên nghi ngút. Lăng Nhất Đao vênh mặt cười lạnh, chỉ thẳng mũi kiếm sắc bén vào mặt Tạ Biên Cương:
"Ngươi thấy chưa? Nhát kiếm tiếp theo sẽ găm thẳng vào cổ họng ngươi nếu ngươi còn dám trì hoãn lão tử!"
Tạ Biên Cương nhìn vết nứt sâu hoắm trên phiến đá tảng ngoài sân, lòng anh lại đau nhói lên một lần nữa. Đó là thềm đá của văn phòng! Chi phí bảo trì cơ sở vật chất tháng này chắc chắn sẽ bị Thư Ký Kim Giáp trừ thẳng vào điểm KPI của anh!
[Ting! Phát hiện hành vi phá hoại tài sản công sở Thiên Đạo cấp một. Đối tượng gây hại: Phiến đá thềm hoa cương ngoài sân. Ước tính thiệt hại: 5 linh thạch vụn. Hệ thống đã tự động ghi nhận hành vi vi phạm.]
Giọng nói robot lạnh lùng của chiếc tai nghe mạ vàng vang lên trong đầu Tạ Biên Cương, đồng thời một bảng thống kê số liệu màu đỏ nhạt hiện ra lơ lửng trước mắt anh.
Tạ Biên Cương khẽ thở dài, nụ cười công nghiệp trên môi anh bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng của một nhân viên trực tổng đài vừa quyết định đưa khách hàng hãm tài vào danh sách đen vĩnh viễn.
"Dạ thưa quý khách Lăng Nhất Đao, hành vi rút kiếm và phá hoại tài sản công sở của quý khách đã vi phạm nghiêm trọng Quy tắc an toàn công sở của Thiên Đạo ạ," Tạ Biên Cương nói bằng giọng điệu vô cùng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. Anh thong thả bước lùi lại ba bước, đứng vững bên trong phạm vi mười mét của kết giới bảo an, hai tay khoanh trước ngực. "Tôi xin nhắc nhở lần cuối: Nghiêm cấm mọi hành vi sử dụng vũ lực hoặc vận dụng linh lực mang tính chất đe dọa trong phạm vi mười mét quanh văn phòng tổng đài. Nếu quý khách cố tình bước qua vạch ranh giới an toàn màu vàng dưới đất kia để tấn công tôi, hệ thống sẽ tự động kích hoạt quy trình bảo vệ công chức và tự động giáng lôi phạt trừng trị hành vi vi phạm pháp luật công sở của quý khách ngay lập tức ạ."
Lăng Nhất Đao nhìn xuống mặt đất, quả nhiên thấy một vạch sơn màu vàng nhạt đã mờ được vẽ trên thềm đá, cách chân gã chỉ còn chưa đầy nửa bước. Trên vạch sơn có khắc những ký tự cổ lấp lánh ánh sáng vàng nhạt, ghi rõ dòng chữ: "Vạch An Toàn - Vui Lòng Xếp Hàng".
"Hừ! Một vạch sơn rách nát của phàm nhân mà đòi chặn được thiếu chủ Lăng Tiêu Tông ta sao?!"
Lăng Nhất Đao cười lớn đầy khinh bỉ. Cơn điên cuồng và sự kiêu ngạo của một kiếm tu Luyện Khí tầng chín đỉnh phong khiến gã hoàn toàn mất đi lý trí. Gã tin rằng, chỉ cần gã lướt tới chém một nhát kiếm tốc độ cực nhanh, gã phàm nhân kia sẽ chết trước khi kịp kích hoạt bất kỳ trận pháp nào.
"Chết đi cho ta!"
Lăng Nhất Đao gầm lên một tiếng, chân phải đạp mạnh xuống đất, thân hình hóa thành một luồng tàn ảnh vàng kim lao vút qua vạch ranh giới màu vàng, thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to mang theo kiếm khí rực rỡ nhắm thẳng cổ họng Tạ Biên Cương đâm tới.
Nhưng ngay khi mũi kiếm của gã vừa vượt qua vạch ranh giới mười mét...
"Oong..."
Một tiếng ngân vang trầm đục bỗng nhiên phát ra từ không trung. Lớp màng ánh sáng vàng nhạt mờ ảo bao phủ văn phòng bỗng nhiên rực sáng lên như mặt trời ban trưa.
Toàn bộ luồng kiếm khí vàng kim rực rỡ trên thanh Lăng Tiêu Kiếm của Lăng Nhất Đao trong nháy mắt bị lớp màng ánh sáng kia hấp thụ hoàn toàn, tan biến như tuyết gặp nắng ấm. Thanh kiếm bản to khảm ngọc bích bỗng chốc trở nên xám xịt, mất sạch linh tính, nặng nề như một thanh sắt rỉ sét thông thường.
Lăng Nhất Đao kinh hoàng phát hiện ra toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng chín trong đan điền của mình bỗng nhiên bị đóng băng hoàn toàn, không thể vận hành dù chỉ một chút. Gã đứng khựng lại giữa không trung, mũi kiếm dừng lại cách ngực Tạ Biên Cương đúng mười centimet, không thể tiến thêm một li nào nữa.
"Cái... Cái gì thế này?! Linh lực của ta đâu rồi?!" Lăng Nhất Đao hoảng sợ hét lên, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập vẻ kinh hoàng tột độ.
Tạ Biên Cương vẫn đứng yên khoanh tay trước ngực, mỉm cười ngọt ngào nhìn gã:
"Dạ thưa quý khách Lăng Nhất Đao, hệ thống đã kích hoạt Quyền miễn trừ ngoại giao cấp một để bảo vệ an toàn cho tôi rồi ạ. Chúc quý khách có một trải nghiệm lôi phạt vui vẻ nhé."
Ngay khi tiếng nói của Tạ Biên Cương vừa dứt, bầu trời đang tối sầm bỗng nhiên rực sáng lên bởi một luồng ánh sáng xanh dương chói mắt.
"ĐOÀNG!!!"
Một tia sét màu xanh dương cực mạnh, mang theo uy áp lôi đình tối cao của Thiên Đạo từ trên tầng mây giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lăng Nhất Đao. Tia sét đánh cực kỳ chính xác, bỏ qua hoàn toàn thanh kiếm sắt để đánh thẳng vào người gã.
"Á á á á!!!"
Tiếng hét thảm thiết của thiếu chủ Lăng Tiêu Tông vang vọng khắp trấn Thanh Vân.
Luồng điện cường độ 220V của lôi kiếp Thiên Đạo chạy dọc khắp kinh mạch của Lăng Nhất Đao. Mái tóc vuốt keo bóng loáng, chải chuốt kỹ lưỡng của gã trong nháy mắt bị đánh cho dựng đứng lên như một cái súp lơ cháy đen, khói trắng bốc lên nghi ngút từ đỉnh đầu. Bộ cẩm y thêu hoa văn rực rỡ bị luồng điện thiêu rụi thành những mảnh giẻ rách đen xì, để lại làn da toàn thân cháy sém, đỏ ửng như tôm luộc.
Thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to khảm ngọc rơi keng một tiếng xuống thềm đá, nảy lên mấy vòng rồi nằm im lìm.
Lăng Nhất Đao trợn trừng mắt, toàn thân co giật liên hồi như cá gặp cạn, bọt mép sùi ra trắng xóa ở khóe miệng. Gã đổ sụp xuống sàn nhà gỗ của văn phòng như một khúc gỗ mục, hai tay hai chân thỉnh thoảng lại giật giật một cái đầy bất lực.
Đằng sau những khe cửa gỗ của các ngôi nhà xung quanh, hàng trăm cặp mắt của phàm nhân và các tán tu nghèo đang theo dõi trận chiến bỗng chốc trợn ngược lên vì kinh ngạc tột độ. Không gian toàn trấn Thanh Vân tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua kẽ lá.
"Trời... Trời đất ơi! Thiếu chủ Lăng Tiêu Tông... đệ nhất thiên tài Luyện Khí chín tầng... bị đánh gục chỉ bằng một tia sét sao?"
"Gã phàm nhân kia... hắn thực sự là con rể Thiên Đạo à? Tại sao hắn đứng im mà sét đánh chính xác thế kia?!"
"Đáng đời gã kiêu ngạo kia! Cho chừa cái thói hống hách coi thường phàm nhân!"
Những tiếng bàn tán xôn xao bắt đầu bùng nổ khắp nơi. Uy danh của Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo trong nháy mắt được đẩy lên một tầm cao mới, biến nơi đây thành vùng cấm bạo lực tuyệt đối trong mắt toàn bộ tu sĩ địa phương.
Tạ Biên Cương thong thả tháo chiếc tai nghe mạ vàng xuống, treo hờ trên cổ. Anh bước tới, nhặt thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to khảm ngọc bích dưới đất lên, khẽ gõ gõ vào lưỡi kiếm nghe tiếng "keng keng" giòn giã.
"Chà, kiếm tốt! Sắt tâm linh thượng phẩm, khảm ngọc bích cực phẩm. Thanh kiếm này chắc chắn bán được giá hời ở tiệm cầm đồ của Tiền Bất Dịch đây," Tạ Biên Cương lẩm bẩm đầy đắc ý. Anh thong thả dắt thanh kiếm vào hông mình, rồi rút từ trong túi áo ra một tờ biểu mẫu Biên bản phạt hành chính mới tinh và cây bút lông.
Anh bước đến đứng cạnh Lăng Nhất Đao đang nằm co giật dưới đất, dùng chân khẽ khều khều vào cái bụng cháy sém của gã:
"Này, quý khách Lăng Nhất Đao ơi, anh còn tỉnh táo để nghe đọc quyết định xử phạt không ạ?"
Lăng Nhất Đao khẽ rên rỉ một tiếng "hự", đôi mắt đờ đẫn, ngập tràn oán hận và sợ hãi nhìn Tạ Biên Cương. Gã muốn nói gì đó, muốn đe dọa sẽ gọi cha mình đến san phẳng nơi này, nhưng cơ hàm bị giật điện tê liệt khiến gã chỉ có thể phát ra những tiếng "ư... ư..." đứt quãng.
Tạ Biên Cương không thèm quan tâm, anh cầm bút lông viết xoẹt xoẹt lên tờ biểu mẫu với tốc độ chóng mặt, giọng đọc vô cùng ngọt ngào và chuyên nghiệp:
"Dạ, theo Biên bản phạt hành chính số 0002 của Văn phòng Thiên Đạo chi nhánh Thanh Vân Trấn:
1. Quý khách Lăng Nhất Đao đã có hành vi rút kiếm và sử dụng vũ lực đe dọa công chức đang thi hành công vụ trong phạm vi kết giới an toàn. Hình phạt: Khóa tài khoản nguyện cầu của cá nhân quý khách trong vòng 30 ngày, xếp vào danh sách Khách hàng Độc Hại cấp độ một.
2. Hành vi vượt vạch ranh giới an toàn màu vàng để tấn công công chức. Hình phạt: Tịch thu phương tiện gây án là thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to khảm ngọc bích sung vào công quỹ văn phòng.
3. Hành vi chém nứt phiến đá thềm hoa cương ngoài sân văn phòng công sở. Hình phạt: Phạt tiền bồi thường thiệt hại tài sản công là 50 viên linh thạch vụn ạ."
Tạ Biên Cương dừng bút, cúi xuống nhìn Lăng Nhất Đao bằng ánh mắt vô cùng bao dung:
"Dạ thưa quý khách, do hiện tại quý khách đang bị tê liệt toàn thân và không có khả năng tài chính chi trả ngay khoản tiền phạt 50 viên linh thạch vụn này, văn phòng chúng tôi áp dụng chính sách nhân đạo xã hội hóa: chuyển đổi khoản phạt tiền thành 30 ngày lao động công ích không lương tại văn phòng ạ."
Anh thò tay vào gầm bàn làm việc gỗ sồi, rút ra một cây chổi tre sứt cán cũ kỹ ném bịch một cái xuống cạnh mặt Lăng Nhất Đao:
"Bắt đầu từ ngày mai, nhiệm vụ của anh là quét dọn sạch sẽ toàn bộ sân vườn, sảnh chờ và hốt phân cừu của Cừu Yêu phát chuyển nhanh tại văn phòng từ giờ Mão đến giờ Dậu mỗi ngày để trừ nợ phạt hành chính ạ. Nếu anh cố tình trốn việc hoặc quét dọn không sạch sẽ, hệ thống sẽ tự động giáng thêm một tia lôi kiếp cảnh cáo cường độ cao hơn thẳng vào phòng ngủ của anh tại Lăng Tiêu Tông để nhắc nhở nợ xấu ạ."
Lăng Nhất Đao nghe xong, uất hận đến mức hai mắt trợn ngược lên, một ngụm máu tươi uất nghẹn phun ra khỏi miệng, gã lập tức ngất xỉu nhân sự ngay tại chỗ.
[Ting! Hoàn thành xử lý vi phạm trật tự công sở và thu phục đối tượng gây rối thành công. Điểm CSKH tích lũy nhận được: +10 điểm. Vật phẩm tịch thu được: Thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to (giá trị ước tính: 200 linh thạch vụn). Đánh giá hiệu suất làm việc của Thư Ký Kim Giáp: Xuất sắc.]
Giọng nói robot ngọt ngào vang lên trong đầu Tạ Biên Cương khiến anh thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ. Anh dắt thanh kiếm bản to vào hông, tay cầm xấp biểu mẫu phạt, thong thả bước vào trong nhà gỗ đóng chặt cửa lại để chuẩn bị cho ngày làm việc tiếp theo.
Thế nhưng, Tạ Biên Cương hoàn toàn không biết rằng, ở ngoài ngõ trấn Thanh Vân, một gã tu sĩ béo tròn như quả bóng, mặc đạo bào vàng chóe thêu hình đồng tiền cổ đang lén lút thu hồi ánh mắt kinh ngạc của mình lại. Gã chính là Cát Lộc, gã gian thương chuyên bán linh đan giả và tin tức vỉa hè địa phương.
Cát Lộc nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng chặt của tổng đài, đôi mắt hí híp lại lấp lánh ánh sáng xảo quyệt của tiền bạc. Gã liếc nhìn xấp thẻ tre xếp hàng giả mạo trong tay mình, rồi lại nhìn thanh kiếm bản to của thiếu chủ vừa bị tịch thu, trong lòng bỗng nảy ra một ý tưởng đầu cơ kinh thiên động địa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!