Biên Bản Phạt Đầu Tiên Và Chuồng Heo Của Ác Bá
Buổi sáng ngày đầu tiên chính thức nhận việc tại Thanh Vân Trấn, Tạ Biên Cương không phải thức dậy bởi tiếng chim hót líu lo hay tiếng chuông chùa thanh tịnh của giới tu tiên, mà là bởi một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Mùi vị ấy là sự kết hợp hoàn hảo giữa phân heo ủ lâu ngày, mùi cá ươn và hương cỏ dại bị mục nát dưới nắng nóng.
"Khụ! Khụ! Cái quái gì thế này? Hệ thống thông gió của tổng đài bị hỏng à?"
Tạ Biên Cương bật dậy khỏi chiếc giường tre ọp ẹp, ho sặc sụa. Anh vẫn khoác trên mình bộ âu phục công sở màu xanh lam nhăn nhúm từ thế giới cũ, hai mắt thâm quầng vì cả đêm mất ngủ để nghiên cứu đống sổ sách Thiên Đạo. Chiếc tai nghe tổng đài mạ vàng lấp lánh vẫn kẹp chặt bên tai anh, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rè rè như sóng vô tuyến yếu.
Anh lật đật chạy ra ngoài sảnh chờ, đẩy cánh cửa gỗ mục nát của Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo ra. Cảnh tượng trước mắt suýt chút nữa khiến một cựu nhân viên CSKH có khả năng nhẫn nhịn cực cao như anh phải chửi thề.
Ngay sát thềm đá của văn phòng, cách biển hiệu "Vui lòng gõ cửa và xếp hàng" chưa đầy hai mét, một công trình kiến trúc vĩ mô bằng gỗ thô và tre nứa đang được dựng lên một cách hiên ngang. Đó là một chiếc chuồng heo khổng lồ, rộng chừng mười mét vuông, bên trong đã có sẵn ba con heo nái béo ú đang sục sạo đống bùn đen hôi thối.
Đứng cạnh chuồng heo là một gã đàn ông phàm nhân mập mạp, bụng phệ như cái trống, mặt đầy sẹo ngang dọc, đang vác một cây gậy gỗ thô gia cố đinh sắt trên vai. Gã chính là Trương Ngốc Tử, tên ác bá phàm nhân đầu gấu nhất trấn Thanh Vân.
"Này! Đặt thêm mấy tấm ván bên này nữa! Che kín cái góc nhà gỗ rách kia lại cho ta!" Trương Ngốc Tử đang oai vệ chỉ tay năm ngón, ra lệnh cho ba bốn tên lâu la phàm giới khiêng những tấm gỗ bốc mùi hôi thối chặn ngay trước cửa hông của tổng đài.
Tạ Biên Cương hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười công nghiệp chuẩn tông 100% chuyên nghiệp của nhân viên chăm sóc khách hàng mười năm kinh nghiệm. Anh bước xuống thềm đá, đứng ngay sát vạch ranh giới mười mét của kết giới bảo an, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, cúi đầu chào lịch sự:
"Dạ, xin chào quý khách. Tôi là Tạ Biên Cương, đại sứ tiếp nhận nguyện cầu cấp một của Thiên Đạo. Không biết hôm nay tôi có thể hỗ trợ gì cho quý khách trong việc đăng ký dịch vụ hay khiếu nại hành chính không ạ?"
Trương Ngốc Tử giật mình, quay lại nhìn Tạ Biên Cương. Gã liếc nhìn bộ đồ công sở kỳ dị của anh, rồi nhìn xuống đôi giày da đen bóng bám đầy bụi đất, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
"Đại sứ cái khỉ gì? Thằng nhóc phàm nhân không có nửa điểm tu vi kia, ai cho phép ngươi đứng đây nói chuyện với ta? Ngươi có biết mảnh đất này là của ai không?"
"Dạ thưa quý khách, theo bản đồ phong thủy địa giới được lưu trữ trên hệ thống Thiên Đạo, khu vực bán kính mười mét quanh ngôi nhà gỗ này thuộc về Đất Công Đức của tổng đài, được Thiên Đạo tối cao bảo hộ pháp lý," Tạ Biên Cương mỉm cười ngọt ngào, giọng nói ấm áp xoa dịu sát khí. "Việc quý khách tự ý xây dựng chuồng heo và chăn nuôi gia súc tại đây khi chưa có giấy phép xây dựng là hành vi lấn chiếm đất công ích trái phép ạ."
Trương Ngốc Tử nghe xong liền cười hô hố, tiếng cười của gã làm rung động cả cái bụng mỡ phệ ra ngoài áo cộc thô ráp. Gã bước tới một bước, chỉ cây gậy gỗ gia cố đinh sắt vào sát mặt Tạ Biên Cương:
"Pháp lý cái gì? Ở cái trấn Thanh Vân này, nắm đấm của lão tử chính là pháp lý! Nha môn phàm giới còn chẳng dám đụng đến một sợi lông chân của ta, cái nhà gỗ rách của ngươi đòi quản ta à? Lão tử thích xây chuồng heo ở đây đấy, cho heo của ta hít thở chút linh khí Thiên Đạo cho mau béo, ngươi làm gì được ta? Khôn hồn thì im miệng, nếu không lão tử gõ một gậy nát đầu ngươi bây giờ!"
Tạ Biên Cương vẫn giữ nguyên nụ cười công nghiệp, nhịp tim của anh thậm chí không hề tăng nhanh. Anh đã quá quen với những khách hàng giận dữ đòi đập phá quầy giao dịch ở thế giới cũ. Anh nhẹ nhàng thò tay vào túi áo, rút ra một tờ giấy có ba màu trắng, hồng, vàng xếp chồng lên nhau – đây chính là Biểu mẫu khiếu nại ba liên thần kỳ của Thiên Đạo.
"Dạ thưa anh Trương Ngốc Tử, tôi rất thông cảm với nhu cầu phát triển kinh tế chăn nuôi gia súc của gia đình mình ạ. Tuy nhiên, quy trình hành chính là quy trình hành chính. Nếu anh muốn sử dụng đất công đức để xây chuồng heo, vui lòng điền đầy đủ thông tin vào Biểu mẫu khiếu nại ba liên này. Anh cần ghi rõ: Họ tên, số định danh phàm giới, diện tích chuồng heo, cam kết xử lý chất thải môi trường, và đặc biệt là phải có chữ ký xác nhận của Trấn trưởng cùng hai tu sĩ trung lập làm chứng ạ."
Anh đưa tờ biểu mẫu kèm theo một cây bút lông ngọc bích về phía Trương Ngốc Tử:
"Sau khi anh điền xong, chúng tôi sẽ tiếp nhận hồ sơ và phản hồi kết quả thẩm định cho anh trong Thời hạn duyệt đơn 45 ngày làm việc ạ."
Trương Ngốc Tử nhìn tờ biểu mẫu ba liên lấp lánh ánh sáng vàng nhạt, rồi nhìn cây bút lông. Gã cảm thấy lòng tự trọng của một ác bá đầu gấu bị xúc phạm nghiêm trọng bởi một đống thủ tục giấy tờ rườm rà của một tên phàm nhân không có tu vi.
"Mẹ kiếp! Điền cái con khỉ! Phiếu hẹn 45 ngày cái gì! Ngươi đang đùa giỡn lão tử đấy à?"
Trương Ngốc Tử gầm lên, giật lấy tờ biểu mẫu ba liên trên tay Tạ Biên Cương, thô bạo xé làm đôi rồi vứt xuống bùn đen chuồng heo, sau đó nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ:
"Lão tử mù chữ! Cũng chẳng rảnh để chơi trò xếp hàng với ngươi! Cút ngay trước khi ta đập sập cái nhà gỗ này!"
[Ting! Phát hiện hành vi hủy hoại tài liệu hành chính công vụ cấp một. Hệ thống ghi nhận thiệt hại: 1 tờ Biểu mẫu khiếu nại ba liên. Chi phí khấu trừ: 1 linh thạch vụn từ ngân sách văn phòng.]
Giọng đọc robot của chiếc tai nghe mạ vàng vang lên trong đầu Tạ Biên Cương làm anh khẽ nhíu mày. Lòng anh đau như cắt. Một viên linh thạch vụn! Đó là tiền mua bánh bao chay cả tuần của anh đấy!
Tạ Biên Cương lùi lại một bước, nụ cười trên môi anh bỗng trở nên vô cùng kỳ quái. Đó không còn là nụ cười cam chịu của nhân viên CSKH nữa, mà là nụ cười của một kẻ vừa tìm thấy kẽ hở luật pháp để hành hạ đối phương.
"Dạ, yêu cầu từ chối điền biểu mẫu của anh đã được ghi nhận vào hệ thống ạ. Chúc anh một ngày làm việc vui vẻ và may mắn nhé,"
Tạ Biên Cương cúi chào lịch sự, rồi thong thả quay lưng đi thẳng vào trong nhà gỗ, đóng chặt cửa lại, bỏ mặc Trương Ngốc Tử đang đứng ngoài sân cười đắc ý vì nghĩ mình đã bắt nạt được tên phàm nhân hèn nhát.
Bước vào trong văn phòng, Tạ Biên Cương lập tức khóa chặt cửa hông. Anh ngồi xuống chiếc bàn làm việc gỗ sồi vạn năm, vẻ mặt lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc. Anh đeo chiếc tai nghe mạ vàng sát vào tai, hai tay lật mở cuốn Sổ tay hướng dẫn vận hành Thiên Đạo dày cộp.
"Để xem nào... Quy chế vận hành Thiên Đạo cấp một... Mục 4, chương 12: Xử lý vi phạm trật tự công sở và lấn chiếm đất công đức..."
Tạ Biên Cương lẩm bẩm, ngón tay lướt nhanh trên những trang giấy cổ phong phát ra ánh sáng huỳnh quang dịu nhẹ. Với tư duy của một kẻ chuyên tìm kẽ hở hợp đồng để lách luật, anh nhanh chóng phát hiện ra một điều khoản cực kỳ thú vị:
*"Điều 45: Đại sứ Thiên Đạo cấp một không có quyền hạn trực tiếp sử dụng lôi phạt để tấn công phàm nhân hoặc tu sĩ. Tuy nhiên, nếu có hành vi 'Xây dựng trái phép cấu trúc không tâm linh trên đất công đức gây cản trở lối ra vào của công sở Thiên Đạo', Đại sứ có quyền tự soạn thảo đơn khiếu nại nhân danh văn phòng, tự đóng dấu phê duyệt khẩn cấp để kích hoạt hệ thống tự động dọn dẹp vật cản vi phạm."*
"Ha ha! Tìm thấy rồi!"
Tạ Biên Cương vỗ bàn đánh đét một cái. Đúng là Thiên Đạo máy móc! Hệ thống không cho phép anh đánh người, nhưng hệ thống lại cho phép anh "dọn dẹp vật cản trái phép" để đảm bảo lối đi cho công sở! Mà cái chuồng heo của Trương Ngốc Tử rõ ràng là một vật cản khổng lồ bốc mùi hôi thối chặn ngay lối đi công vụ.
Anh lập tức rút ra một tờ Biểu mẫu khiếu nại ba liên mới tinh từ ngăn kéo. Anh cầm cây bút lông ngọc bích, nhúng đẫm vào nghiên mực chu sa phát sáng, bắt đầu viết với tốc độ chóng mặt. Kỹ năng gõ văn bản 120 ký tự mỗi phút ở thế giới cũ nay được chuyển hóa thành kỹ năng viết sớ hành chính bằng chữ cổ cực kỳ sắc bén và chuẩn xác.
Anh viết bằng giọng văn hành chính hiện đại hóa vô cùng nghiêm túc:
*"Kính gửi: Ban Quản trị Hệ thống Thiên Đạo tối cao khu vực Thanh Vân Trấn.*
*Người khiếu nại: Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo (do Đại sứ Tạ Biên Cương đại diện).*
*Đối tượng bị khiếu nại: Cấu trúc gỗ thô bốc mùi hôi thối (chuồng heo) do phàm nhân Trương Ngốc Tử xây dựng trái phép.*
*Nội dung vi phạm: Vi phạm nghiêm trọng hành lang an toàn công sở, lấn chiếm 10 mét vuông đất công đức, xả thải chất thải hữu cơ chưa qua xử lý gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, cản trở lối ra vào của nhân sự đang thi hành công vụ Thiên Đạo.*
*Yêu cầu giải quyết: Cưỡng chế tiêu hủy vật cản trái phép ngay lập tức bằng biện pháp kỹ thuật tự động để khôi phục trật tự công sở."*
Viết xong liên thứ nhất, Tạ Biên Cương ký tên đóng dấu vân tay của mình vào phần "Người khiếu nại". Sau đó, anh lật sang liên thứ hai, tự tay đóng con dấu mộc Thiên Đạo cấp một có chữ "Đã Duyệt" đỏ chót vào phần "Thẩm quyền phê duyệt".
Sự thật về sấm sét cảnh cáo chuồng heo này chính là phi vụ lạm dụng chức quyền đầu tiên của Tạ Biên Cương. Anh vừa là nguyên đơn, vừa là người làm chứng, lại vừa là quan tòa tự phê duyệt đơn khiếu nại của chính mình! Quy trình khép kín hoàn hảo, không để lại một kẽ hở nào cho hệ thống bắt lỗi.
Anh cầm tờ sớ ba liên đã hoàn thành, đi ra trước cửa và nhét liên màu hồng vào khe của Hòm thư nguyện cầu bằng gỗ lim.
"Cạch!"
Hòm thư gỗ lim khẽ rung lên. Một luồng ánh sáng đỏ nhạt từ khe hòm thư tỏa ra, quét qua tờ sớ ba liên để xác thực thông tin và chữ ký.
[Ting! Tiếp nhận đơn khiếu nại khẩn cấp số 0001 của Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu. Đang kiểm tra tính hợp lệ của hồ sơ...]
Giọng nói máy móc của chiếc tai nghe vang lên trong đầu Tạ Biên Cương khiến anh khẽ nín thở. Nếu hệ thống báo lỗi, anh sẽ bị trừ điểm công đức vì tội ngụy tạo hồ sơ.
[Ting! Xác nhận hồ sơ hợp lệ 100%. Chữ ký người khiếu nại: Hợp lệ. Dấu mộc phê duyệt của Đại sứ cấp một: Hợp lệ. Đối tượng vi phạm: Vật cản gỗ thô không tâm linh trên đất công đức. Kích hoạt quy trình dọn dẹp cưỡng chế tự động của Thiên Đạo...]
"Thành công rồi!" Tạ Biên Cương đấm tay vào không trung, gương mặt tràn ngập vẻ đắc ý của một nhân viên văn phòng vừa lách luật thành công qua mặt ban giám đốc.
Bên ngoài nhà gỗ, Trương Ngốc Tử vẫn đang vác gậy đứng canh chuồng heo, miệng không ngừng chửi bới và cười cợt đám lâu la:
"Đấy, các ngươi thấy chưa? Cái thằng nhóc mặc đồ xanh kỳ dị kia chỉ là một con rùa rụt cổ! Nghe danh tiếng Thiên Đạo cho oai chứ gặp ác bá Trương Ngốc Tử ta đây cũng phải cụp đuôi chạy vào nhà đóng chặt cửa! Từ nay về sau, cái khu đất này là của ta..."
Gã chưa kịp nói hết câu thì bầu trời Thanh Vân Trấn vốn đang trong xanh bỗng nhiên tối sầm lại một cách kỳ lạ. Một đám mây đen nhỏ, dày đặc và xoáy tròn như một chiếc phễu khổng lồ đột ngột ngưng tụ ngay trên đỉnh đầu chuồng heo của gã.
Không khí xung quanh bỗng nhiên trở nên khô khốc, tĩnh lặng đến đáng sợ. Những tia điện xanh lam nhỏ li ti bắt đầu nhảy múa trên những tấm ván gỗ bốc mùi phân heo.
"Hử? Cái gì thế này? Sắp mưa à?" Trương Ngốc Tử ngơ ngác ngẩng đầu nhìn đám mây đen xì chỉ cách đỉnh đầu mình chưa đầy ba mươi mét. Gã cảm thấy lông tơ trên người dựng đứng hết cả lên, một luồng uy áp đáng sợ đè nặng xuống lồng ngực khiến gã không thở nổi.
"Đại... Đại ca! Có gì đó không ổn! Đám mây này... nó đang nhắm vào chuồng heo của chúng ta!" Một tên lâu la hoảng sợ hét lên, rụng rời cả tay chân, vứt phăng tấm gỗ đang khiêng rồi co giò chạy biến.
"Đứng lại! Lũ nhát gan này! Chỉ là đám mây đen thôi mà..."
Trương Ngốc Tử chưa kịp dứt lời thì bên trong nhà gỗ, Tạ Biên Cương khẽ mỉm cười, thong thả nhấn nút kích hoạt trên chiếc tai nghe mạ vàng.
"Kích hoạt kỹ năng: Triệu hồi Lôi Kiếp Cảnh Cáo."
"ĐOÀNG!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động toàn bộ góc trấn Thanh Vân. Một tia sét màu xanh lam rực rỡ, to bằng bắp đùi người trưởng thành, mang theo uy áp cưỡng chế tuyệt đối của Thiên Đạo từ trên tầng mây giáng thẳng xuống giữa chuồng heo của Trương Ngốc Tử.
Sức mạnh của tia lôi kiếp 220V tuy không đủ để hủy thiên diệt địa như lôi kiếp thăng cấp của tu sĩ, nhưng đối với một cấu trúc gỗ thô phàm giới thì nó là một sự hủy diệt tuyệt đối.
"Ầm!"
Chiếc chuồng heo khổng lồ trong nháy mắt bị đánh sập hoàn toàn. Những tấm ván gỗ bốc mùi hôi thối bị luồng điện cực mạnh đốt cháy thành những khúc than đen xì, bắn tung tóe khắp nơi. Đống bùn đất và phân heo bị luồng nhiệt lượng khổng lồ bốc hơi nghi ngút, tạo thành một làn khói đen xì, khét lẹt bay thẳng lên trời.
Ba con heo nái béo ú bị luồng điện nhẹ giật cho tê liệt, bốn chân chổng lên trời, toàn thân run rẩy sùi bọt mép nằm lăn quay trên mặt đất, lông heo bị cháy sém khét lẹt nhưng may mắn là không chết.
Tia sét đánh rơi cực kỳ chính xác, chỉ cách vị trí Trương Ngốc Tử đang đứng chưa đầy nửa mét. Luồng sóng xung kích mạnh mẽ hất văng gã ác bá mập mạp ngã nhào xuống đất, lăn lộn mấy vòng vào đúng đống bùn phân heo còn sót lại.
"Á á á! Mẹ ơi! Cứu con với!"
Trương Ngốc Tử hét lên thảm thiết. Gã nằm bẹp dưới đất, toàn thân run cầm cập như cầy sấy. Cây gậy gỗ gia cố đinh sắt của gã đã bị sét đánh cháy sém, gãy làm đôi nằm cách đó không xa. Mái tóc bù xù của gã dựng đứng lên như một tổ chim bị điện giật, mặt mũi đen nhọ vì khói than, quần áo rách tươm bốc khói nghi ngút.
Gã run rẩy nhìn chiếc chuồng heo hoành tráng của mình nay chỉ còn là một đống tro tàn đen xì bốc mùi khét lẹt. Trương Ngốc Tử sợ hãi đến mức tiểu cả ra quần, nước tiểu khai rình hòa lẫn với đống bùn phân heo dưới đất.
"Sét... Sét đánh... Thiên Đạo hiển linh rồi!"
Đám đông phàm nhân và tán tu nghèo xung quanh Thanh Vân Trấn nghe tiếng nổ lớn liền kéo đến xem đông nghịt. Khi nhìn thấy chiếc chuồng heo của tên ác bá bị sét đánh thành tro bụi, ai nấy đều tròn mắt kinh ngạc, rồi sau đó bùng nổ những tiếng reo hò, bàn tán vô cùng hả hê:
"Ha ha ha! Đáng đời gã Trương Ngốc Tử! Dám xây chuồng heo lấn chiếm đất của Thiên Đạo!"
"Đúng là quả báo nhãn tiền! Thiên Đạo giáng sét trừng phạt gã ác bá rồi!"
"Xem kìa, gã mập kia tè cả ra quần rồi! Thật là sướng mắt quá đi mà!"
Trong tiếng cười nhạo vang dội của đám đông, cánh cửa gỗ của văn phòng tổng đài thong thả mở ra. Tạ Biên Cương bước ra ngoài, trên tai vẫn đeo chiếc tai nghe mạ vàng lấp lánh, tay cầm một xấp Biểu mẫu khiếu nại ba liên mới tinh và một cây bút lông. Anh bước xuống thềm đá, đứng nhìn Trương Ngốc Tử đang nằm co quắp dưới đất với ánh mắt vô cùng bao dung và nụ cười ngọt ngào thương hiệu CSKH:
"Dạ, thưa anh Trương Ngốc Tử. Hệ thống tự động dọn dẹp vật cản trái phép của chúng tôi vừa hoàn thành quy trình cưỡng chế giải tỏa mặt bằng rồi ạ. Không biết anh có hài lòng với tốc độ xử lý dịch vụ của văn phòng chúng tôi không ạ?"
Trương Ngốc Tử nhìn thấy Tạ Biên Cương bước ra, gã sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu. Gã vội vàng lồm cồm bò dậy, quỳ rạp dưới đất, dập đầu lia lịa trước thềm đá văn phòng, giọng nói run rẩy, khóc lóc van xin thảm thiết:
"Đại sứ đại nhân! Con sai rồi! Con có mắt như mù không thấy thái sơn! Xin ngài đại xá, đừng giáng sét đánh chết con! Con hứa sẽ dọn dẹp sạch sẽ đống đổ nát này ngay lập tức! Con sẽ không bao giờ dám bén mảng đến đây nữa đâu ạ!"
"Dạ, anh Trương Ngốc Tử cứ bình tĩnh ạ. Chúng tôi là cơ quan hành chính văn minh, không bao giờ tự ý dùng bạo lực với khách hàng đâu ạ," Tạ Biên Cương mỉm cười nhẹ nhàng, đưa tờ biểu mẫu ba liên xuống trước mặt gã ác bá. "Tuy nhiên, hành vi lấn chiếm đất công đức và hủy hoại tài liệu công vụ của anh đã gây thiệt hại kinh tế cho văn phòng chúng tôi. Đây là Biên bản phạt hành chính vi phạm trật tự đô thị công sở cấp một."
Anh chỉ tay vào dòng chữ số liệu phát sáng trên tờ giấy:
"Mức phạt là mười viên linh thạch vụn chi phí dọn dẹp môi trường và bồi thường tài liệu bị xé ạ. Ngoài ra, anh phải tự tay thu dọn toàn bộ đống tro tàn này và ba con heo nái kia trả lại mặt bằng sạch sẽ cho văn phòng trước giờ Dậu ngày hôm nay. Nếu không nộp phạt đúng hạn, hệ thống sẽ tự động chuyển hồ sơ của anh sang danh sách Khách hàng Độc Hại và tự động giáng thêm một tia sét cảnh cáo cường độ cao hơn vào nhà riêng của anh để nhắc nhở nợ xấu ạ. Anh đã hiểu rõ quy trình chưa ạ?"
"Dạ hiểu! Con hiểu rõ rồi ạ! Con nộp phạt ngay! Con dọn dẹp ngay ạ!"
Trương Ngốc Tử vội vàng thò tay vào túi áo, lật đật móc ra mười viên linh thạch vụn bẩn thỉu, run rẩy đặt lên tờ biểu mẫu của Tạ Biên Cương. Sau đó, gã không dám chậm trễ một giây, lập tức hô hào đám lâu la còn sót lại cuống cuồng dùng tay không hốt đống tro tàn chuồng heo, dắt ba con heo nái sùi bọt mép chạy trối chết khỏi khu vực tổng đài.
[Ting! Hoàn thành cưỡng chế giải tỏa mặt bằng và thu hồi nợ phạt hành chính thành công. Điểm CSKH tích lũy nhận được: +5 điểm. Ngân sách văn phòng tăng thêm: 10 linh thạch vụn. Đánh giá mức độ hài lòng của phàm nhân địa phương: 5 Sao.]
Giọng nói robot ngọt ngào vang lên trong đầu Tạ Biên Cương khiến anh thở phào nhẹ nhõm. Anh nhặt mười viên linh thạch vụn trên bàn lên, cẩn thận bỏ vào túi áo. Phi vụ đầu tiên trót lọt! Không những dẹp được cái chuồng heo bốc mùi hôi thối, anh còn kiếm được mười viên linh thạch vụn sung công quỹ và tích lũy được điểm công đức bảo mệnh.
Thế nhưng, niềm vui của Tạ Biên Cương chưa kéo dài được bao lâu thì chiếc tai nghe mạ vàng bỗng phát ra một tiếng rè rè kéo dài đầy dồn dập.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện dao động linh lực cường độ cao đang tiếp cận khu vực Thanh Vân Trấn từ hướng núi Lăng Tiêu. Đối tượng di chuyển: Kiếm khí bản to cấp độ Luyện Khí Kỳ tầng chín. Mục tiêu dự kiến: Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo. Thời gian tiếp cận: 3 phút.]
Tạ Biên Cương giật mình, nụ cười trên môi khựng lại. Anh ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xôi.
Từ phía ngọn núi Lăng Tiêu hùng vĩ bao quanh trấn, một luồng kiếm quang rực rỡ màu vàng kim đang xé rách tầng mây, lao vút về phía thung lũng với tốc độ cực nhanh, phát ra tiếng rít chói tai của gió bão. Sát khí kiếm đạo nồng nặc từ luồng kiếm quang ấy lan tỏa khắp không trung, khiến đám đông phàm nhân đang reo hò xung quanh bỗng nhiên im bặt, hoảng sợ giải tán chạy trốn vào nhà.
Lôi kiếp cảnh cáo chuồng heo vừa rồi tuy nhỏ, nhưng tiếng nổ lớn và ánh chớp giữa trời quang đã vô tình kinh động đến Lăng Tiêu Tông – thế lực kiếm tông hiếu chiến nhất vùng. Và kẻ đang mang thanh kiếm bản to đằng đằng sát khí lao đến đây, không ai khác chính là Thiếu chủ Lăng Nhất Đao – kẻ đang nổi điên vì lá đơn xin diệt môn đổi ba con heo quay bị Tạ Biên Cương phũ phàng bác bỏ trước đó.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!