Ngoại Giao Trà Đá Và Quỹ Đen Của Kiếm Tông
Sáng sớm ngày làm việc thứ tư, Thanh Vân Trấn chìm trong một bầu không khí mát mẻ dễ chịu. Những dải sương mù mỏng manh như dải lụa trắng còn lười biếng vắt ngang qua những ngọn núi kiếm nhấp nhô phía xa.
Tại Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo, Tạ Biên Cương vươn vai đứng dậy khỏi chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi vạn năm, khẽ ngáp một cái dài. Anh thò tay vào túi quần âu công sở hơi nhàu nát của mình, mân mê mười viên linh thạch vụn vừa tịch thu được hôm qua, rồi lại liếc nhìn chiếc két sắt bảo mật góc phòng – nơi đang chứa năm ngàn linh thạch vụn tiền phạt trốn thuế của Lý Thiên Bá. Cảm giác có tiền trong túi khiến một kẻ cựu nhân viên văn phòng nghèo khổ kiếp trước như anh cảm thấy vô cùng ấm áp.
"Lao công Lăng! Lao công Lâm! Hai người quét dọn kiểu gì mà để lá cây rụng đầy trước thềm thế kia hả?"
Tạ Biên Cương đeo chiếc tai nghe tổng đài mạ vàng lấp lánh lên tai, đẩy cửa bước ra ngoài hiên. Bên hông anh, thanh Lăng Tiêu Kiếm bản to khảm ngọc bích – vật chứng tịch thu từ Lăng Nhất Đao – khẽ va đập vào đùi phát ra tiếng lạch cạch.
Sát thềm đá có vẽ vệt sơn màu vàng "Vạch An Toàn", hai vị thiên tài kiêu ngạo của giới tu tiên đang trong tình trạng vô cùng thảm hại. Lăng Nhất Đao – thiếu chủ Lăng Tiêu Tông – đang mặc bộ đồ lao công màu xanh lam thô ráp, cắm cúi quai chổi tre quét rác rào rào. Cách đó không xa, Lâm Kiếm Thần – đệ tử ưu tú của Thanh Vân Tông – cũng đang lầm lũi xách sọt rác đi gom phân cừu. Cả hai vừa quét vừa lườm nguýt nhau như hai con gà chọi.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Lo mà quét phần sân của ngươi đi!" Lăng Nhất Đao nghiến răng rủa sả.
"Hừ, gã bại tướng dưới tay sét Thiên Đạo như ngươi thì có tư cách gì lên tiếng?" Lâm Kiếm Thần lạnh lùng đáp trả, nhưng tay vẫn không dám ngừng quai chổi.
Ở góc cột sảnh chờ, Cẩu Độc Nhãn – tên siêu trộm mặc chiếc quần vá mông – đang khúm núm dùng giẻ lau cửa kính, thỉnh thoảng lại liếc nhìn con chó mực Tiểu Hắc đang nằm híp mắt gặm xương dưới gầm bàn. Bầu không khí công sở cải tạo lao động đang diễn ra vô cùng quy củ và yên bình.
Thế nhưng, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.
"Ầm!"
Đột nhiên, một tiếng nổ rền vang như sấm sét rạch đôi tầng mây trên bầu trời Thanh Vân Trấn. Luồng áp lực linh lực khổng lồ từ trên cao ập xuống, khiến những tán lá cây thần thụ đầu trấn rung lên bần bật.
Từ phía chân trời, hàng chục luồng kiếm quang vàng rực rỡ như những vệt sao băng lao thẳng về phía tổng đài. Dẫn đầu là một cỗ kiệu bay khổng lồ được bao phủ bởi hàng vạn luồng kiếm khí sắc bén, phát ra tiếng rít gió chói tai.
"Lăng Tiêu Tông đến đòi người!" Lâm Kiếm Thần giật mình, vội vàng ôm chổi thụt lùi lại sát vạch sơn vàng.
Cỗ kiệu bay đáp xuống ngay ngoài phạm vi mười mét của kết giới bảo an. Bước ra khỏi kiệu là một lão già uy nghiêm, tóc bạc xõa vai, đôi mắt sắc bén như chim ưng, mặc kiếm bào màu xanh sẫm thêu hình vạn kiếm quy tông. Khí thế áp người của lão tỏa ra khiến không gian xung quanh như bị đông cứng lại. Lão chính là Lăng Vạn Kiếm, Tông chủ của Lăng Tiêu Tông, một đại lão sở hữu tu vi Trúc Cơ Kỳ tầng ba mạnh nhất khu vực này.
"Tạ Biên Cương! Bước ra đây cho bản tông chủ!"
Giọng nói của Lăng Vạn Kiếm chứa đựng chân lực Trúc Cơ Kỳ vang dội như sấm rền, khiến màng nhĩ của những người phàm gần đó đau nhức. Hàng chục kiếm tu Lăng Tiêu Tông phía sau đồng loạt tuốt kiếm ra khỏi vỏ, kiếm khí lạnh lẽo chỉ thẳng vào ngôi nhà gỗ nhỏ.
Tạ Biên Cương đứng sau quầy giao dịch, cảm nhận được luồng uy áp khủng khiếp kia tràn vào, hai chân anh không tự chủ được mà run rẩy nhẹ. Đây là phản ứng sinh lý tự nhiên của một người phàm yếu ớt trước sức mạnh siêu nhiên. Thế nhưng, anh nhanh chóng hít một hơi thật sâu, thò tay chạm vào Chuỗi hạt gỗ tĩnh tâm đeo trên cổ tay phải.
Mùi hương gỗ đào dịu nhẹ lập tức lan tỏa vào khứu giác, nhịp tim của anh nhanh chóng ổn định lại ở mức bảy mươi nhịp một phút. Nỗi sợ hãi tan biến, thay vào đó là sự chai lỳ cảm xúc công sở quen thuộc của một nhân viên CSKH mười năm kinh nghiệm.
Anh khẽ đẩy gọng kính tròn, nở một nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn mười điểm, thong thả bước ra phía thềm cửa, đứng vững vàng ngay sát vệt sơn màu vàng "Vạch An Toàn".
"Dạ, xin chào quý khách Lăng Vạn Kiếm tông chủ và các đệ tử Lăng Tiêu Tông thân mến!" Tạ Biên Cương cất tiếng bằng giọng điệu ngọt ngào, ấm áp, sử dụng Ngôn Ngữ CSKH Vạn Năng khiến luồng sát khí đằng đằng của đám tu sĩ bỗng khựng lại một nhịp. "Chào mừng quý khách đã ghé thăm Văn phòng Tiếp nhận Nguyện cầu Thiên Đạo. Không biết hôm nay văn phòng chúng tôi có thể hỗ trợ gì cho quy trình tu luyện của quý khách ạ?"
Lăng Vạn Kiếm nhìn gã phàm nhân đeo tai nghe mạ vàng trước mặt, thấy anh không hề có chút tu vi nào nhưng lại bình thản đối mặt với uy áp của mình, trong lòng không khỏi kinh nghi. Lão liếc nhìn vào trong sân, thấy con trai mình – Lăng Nhất Đao – đang mặc bộ đồ lao công màu xanh lam, tay cầm chổi tre đứng khép nép, cơn giận lập tức bốc lên ngùn ngụt:
"Gã phàm nhân to gan! Ngươi dám dùng tà thuật bắt giữ thiếu chủ Lăng Tiêu Tông làm lao công quét rác, lại còn dám tự ý áp thuế tài nguyên năm mươi phần trăm lên mỏ linh thạch của chúng ta! Hôm nay, nếu ngươi không thả Lăng Nhất Đao ra và bồi thường tổn thất mỏ linh thạch, bản tông chủ sẽ dùng vạn kiếm khí san phẳng cái tổng đài rách nát này của ngươi!"
Nói rồi, Lăng Vạn Kiếm vung tay lên, thanh cổ kiếm "Thiên Khải" khảm ngọc bích cực phẩm bên hông lão tự động bay ra, hóa thành hàng trăm luồng kiếm quang vàng rực lơ lửng trên không trung, sẵn sàng lao xuống.
Tạ Biên Cương nhìn hàng trăm thanh kiếm phát sáng trên đầu, nụ cười trên môi vẫn không hề suy chuyển. Anh khẽ chỉ tay vào vệt sơn màu vàng dưới chân, ôn tồn nói:
"Dạ, quý khách Lăng tông chủ thân mến, xin quý khách vui lòng lưu ý: khu vực trong vòng bán kính mười mét quanh văn phòng là 'Vùng cấm bạo lực' đã được Thiên Đạo bảo hộ pháp lý. Mọi hành vi rút kiếm, vận linh lực hoặc đe dọa công chức đang thi hành công vụ trong phạm vi này đều bị coi là vi phạm nghiêm trọng và sẽ kích hoạt hệ thống lôi phạt tự động giáng sét cảnh cáo ngay lập tức ạ."
Lăng Vạn Kiếm hừ lạnh một tiếng, lão tuy kiêu ngạo nhưng không ngu ngốc. Lão nhìn thấy vết sét đánh cháy đen còn sót lại trên thềm đá, lại thấy con trai mình đang đứng im không dám vận linh lực, liền hiểu rằng cái kết giới mười mét kia là có thật. Lão không muốn mạo hiểm thử độ mạnh của sét Thiên Đạo.
"Hừ, ngươi tưởng trốn trong cái mai rùa mười mét đó là bản tông chủ không làm gì được ngươi sao? Ngươi có giỏi thì bước ra ngoài này nói chuyện!"
"Dạ, để đảm bảo trải nghiệm dịch vụ tốt nhất và tránh gây mất trật tự an ninh công cộng nội trấn, văn phòng chúng tôi hiện có bố trí một phòng chờ VIP cực kỳ thoáng mát ở ngay đối diện," Tạ Biên Cương mỉm cười lịch sự, đưa tay chỉ về phía quán trà đá đơn sơ của lão Vương. "Kính mời Lăng tông chủ di chuyển sang Trà quán Vương Lão Cát để chúng ta cùng tiến hành quy trình thương lượng và giải quyết khiếu nại một cách văn minh, ôn hòa nhất ạ."
Lăng Vạn Kiếm ngẩn người. Lão là tông chủ của một đại tông môn hiếu chiến nhất vùng, mang theo hàng chục tu sĩ đằng đằng sát khí đi đòi người, thế mà bây giờ lại bị một gã phàm nhân mời sang... uống trà đá vỉa hè?
"Được! Để xem gã phàm nhân như ngươi giở trò quỷ gì!" Lăng Vạn Kiếm thu hồi kiếm quang, hầm hầm bước sang quán trà đối diện. Lão tin rằng ngoài phạm vi mười mét kết giới kia, lão có thể bóp chết Tạ Biên Cương dễ dàng như bóp chết một con kiến nếu thương lượng thất bại.
***
Trà quán Vương Lão Cát hôm nay vắng lặng lạ thường. Người dân phàm nhân trong trấn đã sớm trốn biệt tăm khi thấy tu sĩ Lăng Tiêu Tông kéo đến. Vương Lão Cát – chủ quán trà gầy gò – vẫn bình thản lau dọn bàn ghế, dường như đã quá quen với những cảnh tượng căng thẳng này.
Tạ Biên Cương thong thả bước sang, ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện Lăng Vạn Kiếm. Anh khẽ chạm tay vào Chuỗi hạt gỗ tĩnh tâm, cảm nhận luồng mát lạnh truyền vào cơ thể, giữ cho tinh thần luôn ở trạng thái tỉnh táo nhất.
"Lão Vương, phiền anh cho một ấm Trà hạ hỏa Vương Lão Cát loại đặc biệt nhé," Tạ Biên Cương mỉm cười nói.
"Có ngay," Vương Lão Cát lầm lũi bưng ra một ấm đất nung cáu bẩn và hai chiếc chén gốm sứt mẻ. Làn khói trà bốc lên nghi ngút, tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh mát.
Lăng Vạn Kiếm nhìn chén trà sứt mẻ trước mặt, cười khẩy đầy khinh bỉ:
"Bản tông chủ xưa nay chỉ uống linh trà thượng hạng rèn đúc từ tuyết đỉnh núi kiếm, không thèm uống thứ nước lã phàm trần bẩn thỉu này. Ngươi bớt bài trò kéo dài thời gian đi. Mau thả Lăng Nhất Đao ra, trả lại thanh Lăng Tiêu Kiếm, và hủy bỏ cái sắc lệnh thuế mỏ linh thạch vô lý kia ngay lập tức! Nếu không, chỉ cần ngươi bước chân ra khỏi quán trà này, bản tông chủ sẽ cho ngươi biết thế nào là vạn kiếm xuyên tâm!"
"Dạ, quý khách Lăng tông chủ thân mến, xin quý khách cứ từ từ dùng trà rồi chúng ta sẽ giải quyết từng mục một ạ," Tạ Biên Cương rót trà ra chén, giọng nói ngọt ngào ấm áp như rót mật vào tai. "Trà hạ hỏa này là sản phẩm độc quyền của quán lão Vương, có bổ sung một chút lá tĩnh tâm tự nhiên, rất tốt cho việc điều hòa khí huyết và giảm stress sau những giờ tu luyện căng thẳng đấy ạ."
Lăng Vạn Kiếm hừ lạnh, để thể hiện phong thái của một đại lão không sợ độc dược phàm trần, lão cầm chén trà lên, dứt khoát uống một ngụm lớn.
"Khụ... Khụ khụ!"
Ngay khi ngụm trà vừa trôi xuống cổ họng, Lăng Vạn Kiếm bỗng trợn ngược mắt, ho sặc sụa. Lão cảm thấy một luồng dược lực mát lạnh tột cùng đột ngột bộc phát từ trong dạ dày, nhanh chóng lan tỏa khắp kinh mạch, chạy thẳng lên đại não.
Luồng khí lạnh này đi đến đâu, sát khí đằng đằng và cơn giận dữ tột độ trong lòng lão bỗng nhiên bị dập tắt như lửa gặp nước đá. Cơ bắp toàn thân lão tự động thả lỏng, nhịp tim đập chậm lại, cảm giác muốn chém giết bỗng nhiên giảm đi một nửa một cách kỳ lạ. Lão ngơ ngác nhìn chén trà sứt mẻ, trong lòng dậy sóng:
"Thứ trà phàm trần này... sao lại có khả năng trấn tĩnh tâm thần mạnh mẽ đến thế? Ngay cả đan dược Tĩnh Tâm cấp ba của tông môn cũng không có hiệu quả tức thì như vậy! Gã phàm nhân này... rốt cuộc đang nắm giữ những bí thuật gì của Thiên Đạo?"
Thấy Lăng Vạn Kiếm đã dịu đi rất nhiều, Tạ Biên Cương khẽ mỉm cười, đẩy nhẹ gọng kính tròn, bắt đầu đi vào nội dung chính:
"Dạ, trước tiên về trường hợp của quý khách Lăng Nhất Đao. Theo Biên bản phạt hành chính số 0002, quý khách Lăng Nhất Đao đã vi phạm lỗi phá hoại tài sản công sở và tấn công công chức đang thi hành công vụ. Mức phạt tiền là năm mươi linh thạch vụn. Do quý khách Lăng Nhất Đao hiện tại không có khả năng thanh toán tài chính trực tiếp, hệ thống Thiên Đạo đã tự động chuyển đổi hình phạt thành ba mươi ngày lao động công ích quét dọn văn phòng để trừ nợ phạt ạ."
"Năm mươi linh thạch vụn?" Lăng Vạn Kiếm đập bàn, dù đã hạ hỏa nhưng lão vẫn tức giận vì thể diện tông môn bị bôi nhọ. "Lăng Tiêu Tông chúng ta thiếu năm mươi linh thạch vụn rác rưởi đó sao? Ta nộp phạt thay cho nó! Mau thả người!"
"Dạ, rất tiếc phải thông báo với quý khách," Tạ Biên Cương mỉm cười ngọt ngào, lắc đầu lịch sự. "Quy trình xử lý vi phạm hành chính của Thiên Đạo quy định rất rõ tại mục 4, chương 12 của Sổ tay hướng dẫn: 'Khi đối tượng vi phạm đã ký tên xác nhận vào biên bản lao động cưỡng chế và bắt đầu thi hành án quét dọn, quy trình không thể bị hủy bỏ giữa chừng bằng cách nộp tiền thay thế'. Việc này nhằm đảm bảo tính nghiêm minh của pháp luật Thiên Đạo và giúp đối tượng nhận thức rõ sai lầm để cải tà quy chính ạ."
"Ngươi..." Lăng Vạn Kiếm nghẹn họng. Lão nhìn con trai mình đang lom khom quét phân cừu ngoài sân, lòng đau như cắt nhưng không thể cãi lý với cái quy trình cứng nhắc kia. Lão nghiến răng nói: "Được! Chuyện thằng nghịch tử đó ta tạm thời bỏ qua. Nhưng còn mỏ linh thạch Thanh Vân thì sao? Đó là nguồn sống của cả tông môn ta! Ngươi dám áp thuế năm mươi phần trăm sản lượng, lại còn phạt Lý Thiên Bá năm ngàn linh thạch vụn! Ngươi đang muốn dồn Lăng Tiêu Tông chúng ta vào đường cùng sao?"
Lăng Vạn Kiếm vỗ mạnh lên chuôi kiếm Thiên Khải, sát khí Trúc Cơ Kỳ lại có xu hướng bùng phát trở lại.
"Dạ, quý khách Lăng tông chủ thân mến, xin quý khách bớt giận," Tạ Biên Cương thong thả thò tay vào cặp da, rút ra một cuộn giấy tuyên chỉ màu vàng nhạt, phát ra ánh sáng huỳnh quang dịu nhẹ. Anh từ tốn trải cuộn giấy ra trước mặt Lăng Vạn Kiếm. "Về vấn đề mỏ linh thạch, văn phòng chúng tôi hoàn toàn hành sự theo đúng quy trình kiểm toán tài chính và nghiệp lực của Thiên Đạo. Kính mời quý khách xem qua bản báo cáo kiểm toán này ạ."
Lăng Vạn Kiếm nhíu mày, liếc nhìn vào cuộn giấy. Trên đó vẽ những biểu đồ cột, biểu đồ tròn kỳ lạ bằng mực chu sa phát sáng, kèm theo những con số thống kê vô cùng chi tiết. Đầu óc lão tông chủ cổ đại lập tức bị rối loạn nhẹ trước mớ hình vẽ hiện đại này.
"Đây là cái gì? Ngươi đưa cho ta mấy hình vẽ nhảm nhí này làm gì?" Lăng Vạn Kiếm quát.
"Dạ, đây là 'Bản báo cáo kiểm toán tài chính và nghiệp lực của Lăng Tiêu Tông' do hệ thống Thiên Đạo tự động kết xuất dựa trên dấu vết nhân quả thực tế ạ," Tạ Biên Cương chỉ tay vào một biểu đồ cột màu đỏ rực rỡ ở góc dưới cuộn giấy, giọng nói bỗng trở nên trầm ấm, nghiêm túc. "Theo số liệu kiểm toán, trong năm năm qua, Lăng Tiêu Tông đã khai thác lậu và trốn thuế tài nguyên Thiên Đạo tổng cộng mười vạn linh thạch vụn tại mỏ Thanh Vân. Nhưng đó chưa phải là điều nghiêm trọng nhất..."
Tạ Biên Cương khẽ ghé sát người lại, hạ thấp giọng nói xuống mức vừa đủ cho hai người nghe, ánh mắt anh lóe lên tia sáng sắc bén:
"Điều nghiêm trọng nhất nằm ở trang số ba của bản báo cáo này: 'Khoản mục tài sản ẩn giấu dưới hầm kiếm mộ cổ ngàn năm của Lăng Tiêu Tông' – chính xác là năm mươi ngàn viên linh thạch thượng phẩm lậu, hoàn toàn không được khai báo thuế nghiệp lực với Thiên Đạo suốt mười năm qua."
"Cái... Cái gì?!"
Lăng Vạn Kiếm nghe đến ba chữ "năm mươi ngàn linh thạch thượng phẩm lậu dưới hầm kiếm mộ", toàn thân lão bỗng run bắn lên như bị sét đánh ngang tai. Khuôn mặt uy nghiêm, hồng hào của vị tông chủ Trúc Cơ Kỳ lập tức biến thành màu trắng bệch không còn một giọt máu.
Mồ hôi hột to bằng hạt đậu nành bắt đầu chảy ròng ròng từ trên trán lão, thấm ướt cả chòm râu bạc chải chuốt kỹ lưỡng. Lão trợn tròn mắt nhìn Tạ Biên Cương, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có:
"Làm... Làm sao có thể? Bí mật về kho quỹ đen dưới kiếm mộ... chỉ có ta và Đại Trưởng Lão biết! Ngay cả các trưởng lão khác và thằng nghịch tử Lăng Nhất Đao cũng hoàn toàn không hay biết! Gã phàm nhân này... làm sao có thể biết chính xác vị trí và số lượng linh thạch thượng phẩm ẩn giấu sâu dưới lòng đất như vậy?!"
Lăng Vạn Kiếm nhìn gã phàm nhân đeo kính trước mặt, bỗng thấy bóng dáng anh trở nên khổng lồ, huyền bí và đáng sợ vô cùng. Lão tự suy diễn rằng Tạ Biên Cương chắc chắn là một vị đại năng ẩn thế của Thiên Đạo, sở hữu thần nhãn thông thiên có thể nhìn thấu mọi bí mật nhân quả dưới lòng đất.
Tạ Biên Cương nhìn thấy phản ứng sợ hãi tột độ của Lăng Vạn Kiếm, trong lòng thầm cười thầm. Anh biết bí mật này là nhờ anh họ Tạ Đại Cương báo cáo về việc đoàn xe chở rương nặng lén lút vào kiếm mộ ban đêm, cộng với việc anh tra cứu lịch sử rò rỉ linh khí trên sổ sách Thiên Đạo qua tai nghe mạ vàng. Đây chính là tử huyệt tài chính lớn nhất của Lăng Tiêu Tông.
"Dạ, quý khách Lăng tông chủ thân mến," Tạ Biên Cương tiếp tục dùng giọng CSKH ngọt ngào xoa dịu đối phương, nhưng từng lời nói ra lại như những nhát dao đâm thẳng vào tim lão. "Theo luật Thiên Đạo, hành vi giấu quỹ đen linh thạch thượng phẩm lậu quy mô lớn như thế này bị quy vào tội 'Trốn thuế nghiệp lực đặc biệt nghiêm trọng'. Nếu văn phòng chúng tôi chuyển bản báo cáo kiểm toán này lên Tổng cục hành chính Đông Vực, hoặc chuyển sang cho Nha môn Thần Triều Trung Ương tiến hành thanh tra tài chính toàn diện..."
Anh khẽ nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói tiếp:
"Thì không những toàn bộ năm mươi ngàn linh thạch thượng phẩm kia sẽ bị tịch thu sung công quỹ, mà Lăng Tiêu Tông của quý khách còn đối mặt với lệnh 'Phong tỏa vĩnh viễn dòng chảy linh khí toàn tông môn'. Lúc đó, núi tông môn của quý khách sẽ biến thành ngọn núi trọc không có linh khí, đệ tử không thể tu luyện, tông môn sẽ sụp đổ trong vòng một tháng ạ."
Lăng Vạn Kiếm nghe đến hai chữ "phong tỏa linh khí", toàn thân bủn rủn, suýt nữa quỳ sụp xuống đất. Lão biết rõ Thiên Đạo có quyền lực cưỡng chế tuyệt đối này. Nếu linh mạch bị khóa, Lăng Tiêu Tông sẽ lập tức bị các tông môn đối địch xông vào xé xác chia năm sẻ bảy. Danh tiếng ngàn năm của tông môn sẽ tiêu tan thành mây khói.
"Tạ... Tạ đại sứ..." Giọng nói của Lăng Vạn Kiếm run rẩy, không còn chút khí thế kiêu ngạo nào của vị tông chủ Trúc Cơ Kỳ. Lão khúm núm, hạ thấp giọng cầu xin: "Bản tông chủ... ta thật sự không biết quy định này của Thiên Đạo. Đây... đây hoàn toàn là do sơ suất của thế hệ trước để lại. Xin Tạ đại sứ giơ cao đánh khẽ, chỉ cho Lăng Tiêu Tông chúng ta một con đường sống... Chúng ta sẵn sàng hợp tác!"
"Dạ, quý khách Lăng tông chủ bớt lo lắng ạ. Văn phòng chúng tôi luôn hoạt động với phương châm 'Khách hàng là thượng đế, hòa giải là trên hết' nhằm hỗ trợ khách hàng khắc phục sai lầm một cách ôn hòa nhất," Tạ Biên Cương mỉm cười ngọt ngào, thong thả đẩy một tờ Giấy Tuyên Chỉ Ba Liên khác sang phía lão. "Để giải quyết êm đẹp vụ việc này, kính mong quý khách vui lòng ký tên đóng dấu vào bản 'Hiệp định hòa bình tạm thời Thanh Vân Trấn' này ạ."
Lăng Vạn Kiếm vội vàng ghé mắt đọc nhanh các điều khoản trong hiệp định:
1. Lăng Tiêu Tông cam kết rút toàn bộ lực lượng tu sĩ khỏi khu vực tranh chấp mỏ linh thạch Thanh Vân, chấp nhận mức thuế tài nguyên năm mươi phần trăm và tuân thủ hợp đồng lao động mới bảo vệ phu mỏ phàm nhân.
2. Chấp nhận để Lăng Nhất Đao tiếp tục thi hành án quét dọn công ích ba mươi ngày tại tổng đài để trừ nợ phạt hành chính.
3. Cam kết không sử dụng bạo lực hoặc đe dọa phàm nhân nội trấn, giữ gìn an ninh trật tự công cộng.
4. Đổi lại, Văn phòng Thiên Đạo sẽ tạm thời niêm phong bản báo cáo kiểm toán quỹ đen, cho phép Lăng Tiêu Tông nộp phạt chậm khoản nợ thuế cũ bằng cách nộp linh thạch vụn định kỳ hàng năm.
"Ký! Ta ký ngay!"
Lăng Vạn Kiếm không thèm do dự nửa giây, vội vàng cắn đầu ngón tay cái, đóng mạnh dấu vân tay máu của mình lên ba liên giấy tuyên chỉ, rồi cầm bút ký tên rào rào như sợ Tạ Biên Cương sẽ đổi ý.
*Clack!*
Tạ Biên Cương dứt khoát đóng mạnh Con dấu mộc Thiên Đạo cấp 1 lên bản hiệp định. Bản hiệp định phát ra một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, tự động phân tách thành ba liên bay vào không trung. Một liên bay vào hòm thư Thiên Đạo, một liên rơi vào tay Tạ Biên Cương, và liên cuối cùng rơi vào tay Lăng Vạn Kiếm.
"Hiệp định hòa bình tạm thời đã chính thức có hiệu lực pháp lý Thiên Đạo tối cao. Xin chúc mừng Lăng tông chủ đã hoàn thành xuất sắc quy trình hòa giải hành chính ôn hòa ạ!" Tạ Biên Cương đứng dậy, cúi đầu chào lịch sự.
Lăng Vạn Kiếm lau mồ hôi hột trên trán, run rẩy đứng dậy, khẽ cúi đầu chào lại Tạ Biên Cương đầy kính sợ:
"Cảm... Cảm ơn Tạ đại sứ đã khoan hồng. Lăng Tiêu Tông chúng ta xin phép cáo lui trước. Nghịch tử Lăng Nhất Đao... xin cứ để gã ở lại đây quét dọn cải tạo thật tốt, khi nào hết hạn ta sẽ đến đón gã về dập đầu tạ tội sau!"
Nói rồi, Lăng Vạn Kiếm vội vàng quay người, ra lệnh cho hàng chục kiếm tu đang ngơ ngác ngoài sân lập tức thu hồi kiếm quang, nhanh chóng lên kiệu bay tháo chạy khỏi Thanh Vân Trấn như chạy trốn thiên tai lôi kiếp, không dám ngoảnh đầu lại nhìn lấy một cái.
Lăng Nhất Đao đang quét phân cừu ngoài sân nhìn thấy cỗ kiệu bay của cha mình tháo chạy trối chết, bỏ lại mình bơ vơ giữa sân, gã bỗng nhiên cảm thấy tuyệt vọng tột cùng. Gã giật mình đánh rơi cây chổi tre sứt cán xuống đất, hai hàng nước mắt uất hận chảy dài trên khuôn mặt lấm lem nhọ nồi:
"Cha... Cha ruột của ta ơi... Sao cha lại bỏ con lại quét dọn phân cừu một mình thế này..."
Lâm Kiếm Thần bên cạnh nhìn thấy cảnh đó liền khẩy cười hả hê, cầm chổi quét rác rào rào qua chân Lăng Nhất Đao:
"Bớt khóc nhè đi thiếu chủ! Mau nhặt chổi lên quét nốt đống phân cừu bên kia kìa, không Trưởng phòng Tạ lại cắt cơm bánh bao chay buổi trưa bây giờ!"
Tạ Biên Cương thong thả bước về văn phòng, đầu đeo chiếc tai nghe mạ vàng đang phát ra những tiếng nhạc chờ êm dịu xoa dịu tinh thần.
[Hệ thống thông báo: Hòa giải thành công cuộc bao vây đòi người và tranh chấp mỏ linh thạch của Lăng Tiêu Tông bằng phương pháp ngoại giao hòa bình và kiểm toán tài chính. Nhận được +25 điểm CSKH Thiên Đạo. Số điểm CSKH hiện tại: 90 điểm. Mức độ uy tín của tổng đài tăng vọt!]
Tạ Biên Cương mỉm cười thỏa mãn ngồi xuống chiếc ghế gỗ sồi, khẽ xoa xoa cổ tay mỏi nhừ. Trận chiến ngoại giao trà đá hôm nay thật sự tiêu tốn nhiều năng lượng tinh thần, nhưng kết quả mang lại vô cùng rực rỡ. Không cần dùng đến một tia sét nào, anh vẫn bẻ gãy hoàn toàn thế lực hiếu chiến nhất trấn Thanh Vân, bắt tông chủ Kim Đan phải cúi đầu ký hiệp ước nhục nhã.
Thế nhưng, anh không hề hay biết rằng, ngay khi cỗ kiệu bay của Lăng Vạn Kiếm tháo chạy khỏi trấn, luồng oán khí tăm tối và sự sụt giảm nghiêm trọng của oán khí chiến tranh do hiệp định hòa bình mang lại đã bốc lên bầu trời, tự động kích hoạt một trận pháp cảm ứng hắc ám sâu dưới lòng đất.
Tại Động khẩu Huyết Ma Giáo u ám cách trấn mười dặm, Đại Trưởng Lão Cố Sát Sinh đang ngồi xếp bằng trên đống xương trắng bỗng mở bừng đôi mắt đỏ sọc như dã thú. Gã nhìn chằm chằm vào ngọn nến oán khí bỗng nhiên bị tắt lịm một nửa, nghiến răng kèn kẹt đầy phẫn nộ:
"Hiệp định hòa bình? Lăng Vạn Kiếm thế mà lại thỏa hiệp với gã phàm nhân kia? Không có chiến tranh, làm sao ta thu thập đủ oán khí để luyện chế huyết đan thăng cấp? Gã phàm nhân Tạ Biên Cương đó... thật sự là cái gai trong mắt ta! Lý Thiên Bá, kế hoạch đầu độc nguồn nước giếng cổ sau tổng đài của ngươi... đêm nay lập tức hành động cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!