Nhạc nềnTaohua

Vò Nữ Nhi Hồng Chí Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi đoản kiếm mỏng nhẹ không phản quang của Ảnh Nhất từ từ trượt ra khỏi ống tay áo dạ hành rách vai, hướng thẳng mũi kiếm lạnh buốt vào cổ họng Lý Tam.


Trong khoảng khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, bóng tối của đỉnh tháp canh hoang phế như ngưng đọng lại. Thích Thương Hải, dù bả vai phải đã hoàn toàn bại liệt do độc tố hoại tử của nước đầm lầy ăn mòn sâu vào xương khớp, vẫn giữ được thính giác nhạy bén của một vị tướng quân từng trải qua vạn trận sa trường. Giữa tiếng gió mưa bão bùng gào thét bên ngoài vách đá nứt vỡ, hắn nghe thấy một tiếng rít cực mảnh, cực sắc của luồng khí bị rẽ đôi bởi mũi kiếm vô thanh.


Đó là Thính Phong Biện Vị. Không cần dùng mắt nhìn, Thương Hải instinctively nghiêng đầu, dồn toàn bộ kình lực cơ bắp thực thể còn sót lại vào cánh tay trái nghịch tay. Hắn vung mạnh thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân, thực hiện một cú xoay đao cực hiểm.


*KENG!*


Tiếng sắt thép va chạm chát chúa vang lên xé toạc màn đêm. Thanh đại đao bản rộng quấn vải thô rách nát, bết dính chất độc Hóa Cốt Tửu sủi bọt ngù ngụt, đã chém tinh chuẩn vào thân đoản kiếm của Ảnh Nhất. Lực rung chấn sa trường cực mạnh từ bản đao nặng nề truyền qua lưỡi kiếm mỏng, chấn hộc máu tay của gã sát thủ hoàng gia, buộc hắn phải lướt khinh công lùi lại ba trượng, biến mất vào làn sương mù độc màu tím nhạt ngoài cửa sổ dột nát.


Nhưng cái giá phải trả cho nhát chém nghịch tay ấy quá tàn khốc. Cú vung đao cực hạn làm bục rách hoàn toàn các mạch máu nhỏ quanh bả vai phải hoại tử của Thương Hải. Máu đen hôi thối tuôn ra như xối, thấm đẫm lớp Băng Gạc Vải Thô rách nát. Cơn đau búa tạ giáng xuống đại não khiến tầm nhìn của hắn nhạt nhòa, đầu óc u uất u tối. Thanh đại đao huyền thiết tuột khỏi tay trái, cắm phập xuống nền đá hộc nứt vỡ. Thương Hải ngã quỵ xuống, lồng ngực co thắt dữ dội, ho ra một ngụm máu tươi trước khi hoàn toàn lịm đi.


"Tướng quân! Tướng quân!"


A Nam từ dưới chân tháp canh vừa chạy lên, gương mặt non nớt đầy vết bùn đất sẹo xước nhỏ cắt không còn giọt máu. Cậu tiểu binh nhanh nhẹn đỡ lấy thân hình cao lớn như tháp sắt của Thương Hải, cố gắng lay gọi trong tuyệt vọng.


Bên cạnh họ, Lý Tam—gã đao phủ say xỉn—đang co rúm người dưới gầm chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt hỏng bánh sau. Đôi mắt hí ti hí của gã trợn ngược lên, nhìn chằm chằm vào vệt máu đen rỉ ra từ vai Thương Hải. Thể xác gầy gò bủng beo của gã run lên cầm cập. Cơn thèm rượu dữ dội kết hợp với chướng khí sương mù độc của Hắc Thủy Đầm Lầy bắt đầu kích thích đại não gã, tạo ra những ảo giác u uất rùng rợn. Gã nhìn thấy khuôn mặt xám ngoét của những tội nhân từng bị gã chém đầu hiện về dưới làn sương tím, gào thét đòi mạng.


"Tru di tam tộc... Tất cả sẽ chết... Hoàng thượng sẽ giết sạch dòng họ đao phủ của ta!" Lý Tam ôm đầu gào thét trong điên loạn. Gã vung vẩy chiếc Rìu Chặt Đầu Lý Tam rỉ sét quấn vải thô một cách vô định, hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo. Cơn nghiện rượu bùng phát khiến các khớp ngón tay gã co quắp, nước bọt chảy ròng ròng bên khóe miệng.


"Lý thúc! Im miệng đi! Sát thủ sẽ nghe thấy tiếng hét của thúc!" A Nam vừa xé áo quấn chặt bả vai rỉ máu của Thương Hải, vừa gầm lên khe khẽ để răn đe gã đao phủ. Thế nhưng, Lý Tam đã hoàn toàn điếc đặc trước mọi lời nói. Gã lục lọi khắp các ngăn giấu đồ của xe đẩy, giật lấy chiếc Bình Tông Da Dê đeo bên hông Thương Hải, dốc ngược lên miệng.


Chỉ có vài giọt rượu nhạt pha nước gừng cặn bã chảy ra. Bình tông đã cạn kiệt sạch.


"Rượu... Cho ta rượu! Không có rượu ta sẽ chết!" Lý Tam điên cuồng gào thét, bò rạp ra khỏi tháp canh hoang phế, lết đi trên mặt bùn lầy lội dưới cơn bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa.


A Nam không thể bỏ mặc Thương Hải đang hôn mê sâu để đuổi theo Lý Tam. Cậu đành dùng Trinh Sát Bộ Pháp, một tay kéo xe đẩy chở Thương Hải lách vào một hang đá vôi tối tăm ẩm ướt gần đó để tránh gió bão, mắt không ngừng quan sát bóng dáng lảo đảo của Lý Tam đang biến mất vào bụi rậm tre gai dày đặc.


Tại vùng rìa đầm lầy ẩm ướt rêu phong bao phủ, Trương Tiêu—phó bang chủ Hắc Hổ Bang—đang nấp sẵn trong một bụi rậm tre gai. Gã mặc áo vải thô màu nâu rách vạt, gương mặt hiểm độc xảo quyệt lẩn khuất dưới vành nón lá dột nát. Trương Tiêu đã bám theo dấu máu hoại tử của Thương Hải từ lâu, nhưng gã không vội vàng xuất thủ. Gã biết rõ sức mạnh tàn bạo của đao pháp sa trường Thần Sách, và gã đang chờ đợi điểm yếu chí mạng của đối thủ tự lộ diện.


Và điểm yếu đó chính là Lý Tam.


Nghe tiếng gào thét điên loạn thèm rượu của gã đao phủ vang vọng giữa màn đêm sương độc, khóe miệng Trương Tiêu nhếch lên một nụ cười nham hiểm. Gã rút từ sau đai lưng ra một vò Nữ Nhi Hồng Lão Tửu nhỏ bằng gốm đen. Vò rượu này thơm ngào ngạt hương nếp lâu năm, nhưng bên trong đã được tẩm thuốc mê thô sơ của hắc bang biên giới.


*BỘP!*


Trương Tiêu dùng kình lực nhẹ ném vò rượu vào bãi cỏ hoang ngay sát bụi rậm nơi Lý Tam đang lết đi. Vò rượu không vỡ, nhưng nút lá chuối bị bung ra, giải phóng một luồng hương rượu nồng nàn, ngào ngạt lan tỏa khắp không gian sương độc lạnh buốt.


Khứu giác của gã nghiện rượu Lý Tam lập tức bị đánh thức. Gã dừng lại, hít hà điên cuồng như một con thú đói. Đôi mắt đỏ ngầu u uất của gã khóa chặt vào vò rượu gốm đen nằm dưới gốc tre gai.


"Rượu... Nữ Nhi Hồng! Là rượu ngon!"


Lý Tam gầm rú lên một tiếng đầy phấn khích, quăng chiếc rìu đao phủ xuống đất bùn, bò rạp tới ôm chầm lấy vò rượu như ôm lấy sinh mệnh của mình. Gã dốc thẳng vò rượu vào miệng, uống lấy uống để mặc cho dòng rượu đỏ tràn ra ngoài cổ áo rách rưới. Chất rượu nóng hổi, nồng nàn tạm thời dập tắt cơn co giật chân tay của gã, nhưng cũng nhanh chóng kích hoạt độc tính thuốc mê ngấm vào huyết quản.


"Ha ha... rượu ngon..." Lý Tam lảo đảo đứng dậy, gương mặt đỏ gay, đôi mắt lờ đục u tối dần dưới tác động của thuốc mê.


"Lý đao phủ, uống rượu ngon của Hắc Hổ Bang ta, thì phải giao Mật Chiếu Giả Lụa Vàng ra đây chứ?"


Một giọng cười khàn khàn, hiểm độc vang lên từ bụi rậm. Trương Tiêu bước ra, tay cầm cặp thiết chùy nặng nề bọc gai nhọn hoắt rỉ sét dưới đêm mưa bão. Phía sau gã, mười sát thủ hắc bang mặc giáp da nhẹ rách vai gấu, tay lăm lăm đoản đao tẩm độc, từ từ khép góc vây bọc quanh Lý Tam.


Lý Tam hoảng loạn sợ hãi, gã lùi lại, vấp phải rễ tre ngã sụp xuống bùn lầy, miệng ú ớ không thành tiếng do lưỡi đã bị tê liệt bởi thuốc mê nhẹ trong rượu.


Trong hang đá vôi tối tăm cách đó không đầy mười trượng, Thích Thương Hải chợt bừng tỉnh. Tiếng cười của Trương Tiêu và tiếng bước chân nặng nề của mười sát thủ hắc bang dội vào thính giác sa trường của hắn. Ý chí quyết tử bảo vệ nhân chứng sống giải oan cho vong hồn huynh đệ Thích Thương Dương bùng cháy dữ dội trong lồng ngực.


Hắn không thể ngã xuống lúc này.


Thương Hải nghiến răng đến mức nứt vỡ kẽ răng, dùng ngón tay cứng như móc sắt của tay trái thực hiện Bế Huyệt Chỉ Pháp. Hắn gõ mạnh liên tiếp vào ba huyệt đạo quanh bả vai phải bị hoại tử. *Bộp! Bộp! Bộp!*


Kỹ thuật sinh lý thực tế này lập tức khóa chặt dây thần kinh cảm giác đau đớn, tạm thời đẩy lùi độc tố hoại tử lan vào tim phổi trong vòng một canh giờ. Gương mặt Thương Hải trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng nước mưa lạnh buốt, nhưng cánh tay phải cầm đao của hắn đã có lại một phần lực lượng tạm thời.


Hắn gượng dậy, vác thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi nặng năm mươi cân bằng tay trái nghịch tay, lảo đảo bước ra khỏi hang đá vôi tối tăm. A Nam vội vàng cầm khiên đồng nứt vỡ chạy theo hỗ trợ.


Thương Hải nhìn thấy Trương Tiêu đang cúi người định lục lọi lớp lót áo của Lý Tam để cướp mật chiếu giả lụa vàng. Hắn vận dụng Ngự Đao Thuật Sa Trường, dùng tay trái ném mạnh thanh đại đao huyền thiết xoay vòng như một bánh xe thép khổng lồ nhắm thẳng vào đầu Trương Tiêu để giải vây khẩn cấp.


Thế nhưng, cơ thể lọt vào trạng thái Huyết Kiệt Trạng Thái kiệt sụp hoàn toàn khiến tay trái của hắn bị run rẩy mất lực tinh chuẩn. Thanh đại đao huyền thiết bay chệch hướng, chém đứt đôi một thân tre gai rỗng rách nát rồi cắm phập vào vách đá xanh phát ra tiếng rít gió Tiếng Hú Đao Kình u uất trầm đục.


"Ai?!"


Trương Tiêu giật mình lùi lại, nhìn thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi đang rung lên bần bật trên vách đá. Khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn như tháp sắt rách nát của Thích Thương Hải lết ra từ bóng tối hang đá, đôi mắt hí của gã phó bang chủ híp lại đầy hiểm độc.


"Thích Thương Hải... Ngươi đã kiệt sức rồi. Cánh tay phải cầm đao của ngươi đã phế bỏ hoàn toàn," Trương Tiêu cười nham hiểm, vung cặp thiết chùy nặng nề bọc gai nhọn hoắt chỉ thẳng vào mặt cựu tướng quân. Hắn dùng Nhìn Thấu Điểm Hở Giáp Sắt phát hiện bả vai phải Thương Hải đang rỉ máu đen liên tục, bộ pháp di chuyển bên chân phải bị run rẩy do vết chém độc trước đó.


"Mười vạn lượng vàng thưởng của triều đình... Hôm nay Hắc Hổ Bang ta xin nhận!" Trương Tiêu gầm lên.


Mười sát thủ hắc bang cầm thiết chùy nặng nề và đoản đao tẩm độc lập tức tản ra, khép góc hoàn toàn lối ra duy nhất của hang đá vôi tối tăm ẩm ướt rêu phong, dồn Thích Thương Hải và Lý Tam đang hôn mê nhẹ vào thế ngõ cụt không lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!