Tháp Gác Hoang Phế
Màn sương mù độc màu tím nhạt của Hắc Thủy Đầm Lầy vẫn lẩn khuất ngoài khung cửa đá nứt vỡ, mang theo hơi lạnh thấu xương của bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa. Tháp gác hoang phế đứng sừng sững giữa lòng đầm lầy lầy lội như một ngón tay đá rỉ sét của tiền triều, rêu phong bao phủ ẩm ướt và cô độc. Bên trong tháp canh, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc của gỗ mục và mùi tanh tưởi bốc lên từ vết thương vai phải của Thích Thương Hải.
Lý Tam quỳ bên cạnh Thương Hải, đôi bàn tay gầy gò bủng beo run rẩy dữ dội. Gã không chỉ run vì cái lạnh luồn qua khe đá, mà còn vì cơn thèm rượu dữ dội đang cào xé tâm can. Thế nhưng, gã đao phủ hèn nhát ấy vẫn cắn chặt môi đến rỉ máu, cố định dải vải thô rách bết chặt quanh bả vai hoại tử đen xám ngoét của vị cựu tướng quân. Mỗi lần Lý Tam siết chặt băng gạc, một dòng máu đen ngòm hôi thối lại rỉ ra, xèo xèo ăn mòn nhẹ lớp da thịt rách nát.
"Tướng... tướng quân, độc nước sông đen ngấm sâu quá rồi," Lý Tam khàn giọng, mắt láo liên sợ hãi nhìn ra cầu thang đá dốc đứng trơn trượt phía dưới. "Ta đã dùng chút rượu nhạt cuối cùng trong Bình Tông Da Dê để rửa vết thương, nhưng không ăn thua. Cánh tay phải của người... hoàn toàn bại liệt rồi."
Thích Thương Hải không trả lời. Vành mũ sắt cũ sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt hốc hác đầy râu quai nón lởm chởm. Hắn dùng tay trái—cánh tay duy nhất còn chút cảm giác—nắm chặt lấy chuôi thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân. Chuôi đao huyền thiết lúc này lộ rõ một vết rạn nứt sâu chí mạng sau cú đỡ cổng sắt Tây Môn. Mỗi nhịp thở nông của hắn đều kèm theo tiếng rắc khấc khô khốc của khớp xương bả vai phải bị rạn cơ gân nghiêm trọng. Thể chất của vị cựu thống lĩnh đã rơi vào trạng thái Kiệt Sức Do Mất Máu cực hạn.
"A Nam vẫn chưa quay lại," Lý Tam ôm chặt chiếc rìu đao phủ rỉ sét trước ngực, giọng lập cập. "Cậu ta đi dò đường ngầm dưới chân tháp... Ta sợ... ta sợ quan quân đã vây chặt ngoài kia."
RẦM!
Tiếng giáp sắt va chạm nặng nề dập dồn dập dội lên từ tầng dưới tháp canh cắt đứt lời Lý Tam. Tiếng bước chân rầm rập rẽ nước bùn lầy lội vang lên khô khốc trên nền đá hộc.
"Thích Thương Hải! Ngươi không thoát được đâu!"
Giọng rống điên cuồng, khàn đặc đầy căm hận của Lôi Mãnh vang vọng khắp không gian tháp đá chật hẹp. Chấp pháp quan Cấm Vệ Quân dẫn đầu năm mươi giáp sĩ Thiết Giáp đã bám theo dấu máu rỉ từ vai Thương Hải đến tận chân tháp. Tay phải của Lôi Mãnh lúc này mang băng gạc rỉ máu dày đặc do vết chém đứt gân tay ở pháp trường, nhưng tay trái hắn vẫn cầm chắc sợi Xích Sắt Khóa Hồn nặng ba mươi cân có móc vuốt sắc bén.
Thương Hải gượng đứng dậy, tựa lưng vào bức tường đá lạnh buốt để giữ thăng bằng. Hắn kéo lê thanh đại đao huyền thiết bước ra mép cầu thang xoắn ốc dốc đứng. Địa hình tháp canh vô cùng chật hẹp, cầu thang đá chỉ vừa đủ cho một người di chuyển, hoàn toàn vô hiệu hóa ưu thế số lượng đông đảo của năm mươi giáp sĩ phía dưới.
"Lý Tam, nấp vào góc tối," Thương Hải khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm đục sắt đá.
Lôi Mãnh bước lên bậc thang đầu tiên, đôi mắt dữ tợn đầy sẹo đỏ ngầu sát khí nhìn ngược lên. Hắn không thể vung đại đao bằng tay phải, liền dùng tay trái quăng mạnh sợi xích sắt khóa hồn. Sợi xích sắt nặng ba mươi cân xé gió bão rít lên Tiếng Hú Đao Kình kinh hoàng, móc vuốt sắc bén nhắm thẳng vào bả vai phải đang hoại tử đen của Thương Hải mà móc giật.
Thương Hải instinctively cố dùng tay phải để vung đao gạt đỡ. Nhưng ngay khi gân cơ vai phải co thắt, một cơn đau búa tạ giáng xuống làm bục rách hoàn toàn mạch máu nhỏ bả vai. *Phốc!* Một luồng máu tươi phun trào đỏ quạch mặt tuyết mỏng bám trên đá. Thương Hải ho khan dữ dội, lồng ngực rách nát kinh mạch đau đớn thấu xương tủy, thanh đại đao huyền thiết suýt tuột khỏi tay trái.
"Chết đi!" Lôi Mãnh rống lớn, giật mạnh xích sắt.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thương Hải cắn răng bộc phát kình lực Lực Rung Chấn Sa Trường vào cánh tay trái. Hắn vung mạnh thanh đại đao huyền thiết, cắm ngược chuôi đao xuống bậc đá xanh nứt vỡ, dùng thân đao bản rộng dày nặng tạo thế phòng thủ Đao Tháp Sơn làm lá chắn thép cản phá.
*KENG!*
Móc vuốt của xích sắt va chạm trực diện vào bản đao huyền thiết phát ra tiếng boong trầm rung chuyển cả tháp canh đá. Lực rung chấn dội ngược làm rạn nứt thêm chuôi đao rỗng, nhưng Thương Hải vẫn gồng cứng cơ thể sắt đá bám trụ dốc đá trơn trượt. Sợi xích sắt quấn chặt lấy thân đao huyền thiết.
Phía sau Lôi Mãnh, ba giáp sĩ thiết giáp nặng nề cầm kỵ thương đâm thẳng dập dồn dập lách qua khe hở xích sắt hướng thẳng lồng ngực Thương Hải.
"Tướng quân! Đỡ lấy!"
Lý Tam từ góc tối hét lớn trong hoảng loạn. Gã đao phủ hèn nhát bỗng bộc phát sự dũng cảm kỳ lạ, ném mạnh hũ gốm chứa Hóa Cốt Tửu—chất độc cực mạnh do gã tự bào chế từ mật rết đỏ đầm lầy—lên lưỡi đao của Thương Hải.
*XOẢNG!*
Hũ gốm vỡ tan, chất độc màu xanh biếc sủi bọt ngù ngụt phủ đầy lưỡi đao huyền thiết mẻ. Thương Hải không một nhịp trễ, dùng tay trái vận Chấn Kình xoay mạnh chuôi đao, giải phóng xích sắt rồi tung chiêu quét vòng Hồi Phong Trảm.
Đường đao xoay vòng tạo thành một vòng tròn đao kình sắc bén xé gió rít hú, mang theo những giọt Hóa Cốt Tửu bắn tung tóe vào lớp giáp sắt của ba giáp sĩ đang áp sát.
*XÈO XÈO!*
Chất độc ăn mòn cực mạnh ngay lập tức tác dụng với thép nguội hoàng gia. Lớp giáp sắt nặng nề của giáp sĩ bị axit ăn mòn rách nát thối rữa, xì ra luồng khói đen hôi thối nồng nặc. Ba giáp sĩ gào thét thảm thiết khi chất độc ngấm qua giáp da ăn mòn sâu vào da thịt rách nát. Họ mất trọng tâm, ngã nhào dốc đứng trơn trượt đè bẹp những giáp sĩ phía sau, làm sụp đổ một phần cầu thang đá cổ rêu phong.
Lôi Mãnh bị chấn động dội ngược, xích sắt bị ăn mòn nứt vỡ vài mắt xích buộc phải lùi bước xuống chân tháp. Thương Hải đứng vững trên bậc đá còn lại, tay trái cầm đao rỉ máu tươi, lồng ngực phập phồng thở dốc, ho ra máu đen rách phổi do Kinh Mạch Đóng Băng phản phệ dưới lạnh giá bão tuyết.
Cục diện tạm thời bị chặn đứng ở chân tháp đá đổ nát, nhưng họ đã bị vây khốn hoàn toàn không lối thoát.
Đúng lúc ấy, giữa tiếng gió bão tuyết rít qua khe cửa đá nứt vỡ, một bóng đen mảnh khảnh lướt lướt vô thanh vô ảnh lách qua cửa sổ đỉnh tháp hoang phế. Ảnh Nhất—thủ lĩnh sát thủ Ảnh Tử Các—đã đột nhập vào trong.
Lý Tam đang co rúm sợ hãi ở góc hẹp tháp canh, hoàn toàn không hề hay biết cái chết đang cận kề phía sau.
Lưỡi đoản kiếm mỏng nhẹ không phản quang của Ảnh Nhất từ từ trượt ra khỏi ống tay áo dạ hành rách vai, hướng thẳng mũi kiếm lạnh buốt vào cổ họng Lý Tam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!