Bản Đồ Trong Chuôi Đao
Cơn lạnh buốt của đá núi ẩm ướt thấm qua lớp giáp sắt rách nát, đánh thức Thích Thương Hải khỏi cơn hôn mê dài tăm tối. Hắn khẽ động đậy, nhưng ngay lập tức, một cơn đau buốt thấu xương tủy từ bả vai phải dội ngược lên đại não, khiến hắn phải hít một hơi lạnh buốt, lồng ngực co thắt dữ dội. Vị tanh ngọt của máu cũ nghẹn ứ nơi cổ họng làm hắn ho khan dồn dập. Mỗi tiếng ho là một lần lồng ngực hắn như bị xé rách, máu đen hôi thối rỉ qua lớp Băng Gạc Vải Thô quấn tạm bợ quanh vai.
"Tướng quân! Người tỉnh rồi!"
Tiếng reo khe khẽ nhưng đầy lo lắng của A Nam vang lên bên tai hắn. Cậu tiểu binh trinh sát mười tám tuổi, gương mặt lấm lem nhọ nồi và bùn đất đầm lầy, đang quỳ bên cạnh. Sát bên cậu, gã đao phủ say xỉn Lý Tam đang ngồi co rúm trong góc hang đá ẩm ướt. Đôi bàn tay gầy gò bủng beo của gã thỉnh thoảng lại run lên bần bật vì lạnh và vì cơn thèm rượu dữ dội đang cào xé tâm can. Thế nhưng, đôi mắt hí ti hí vốn luôn láo liên sợ hãi của gã giờ đây lại nhìn Thương Hải bằng một sự kính sợ và kiên định kỳ lạ. Gã không bỏ chạy, gã vẫn ôm chặt chiếc Rìu Chặt Đầu Lý Tam rỉ sét quấn vải thô rách trước ngực, như thể đó là mỏ neo duy nhất giữ lại chút nhân tính vừa thức tỉnh.
Thương Hải cố gắng dùng tay trái—cánh tay duy nhất còn chút cảm giác—chống xuống nền đá hộc trơn trượt để ngồi dậy. V vành mũ sắt cũ sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy râu quai nón lởm chởm và những vết sẹo chém dài. Hắn đưa mắt nhìn quanh hang đá vôi tối tăm, rêu phong bao phủ ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt tong tong đều đặn từ trần hang xuống những hốc đá sâu tạo nên một âm thanh u uất.
"Đây là đâu?" Giọng Thương Hải khàn đặc, trầm đục như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau.
"Rìa Hắc Thủy Đầm Lầy, thưa tướng quân," A Nam vội vàng dâng lên một hớp nước ngọt đựng trong ống tre gai rỗng. "Sau khi Thôn Hắc Thủy bị Lôi Hỏa phóng hỏa thiêu rụi, em và Lý Tam đã kéo xe đẩy đưa người chạy trốn suốt đêm. May mắn tìm được hang đá này để lẩn tránh ngụy trang trước khi mật thám Hắc Y Vệ khép góc vây bọc."
Lý Tam lúc này mới dám lết lại gần, giọng gã lập cập vì lạnh: "Tướng... tướng quân, ta đã dùng vò rượu Nữ Nhi Hồng cuối cùng để sát trùng vết thương cho người. Độc tố nước sông đen ăn mòn ghê gớm quá, vai phải của người... thịt da xám ngoét hoại tử hết cả rồi. Nếu không có bột ngải thảo của Lâm đại tỷ bôi tạm, e là người đã không thể tỉnh lại."
Thương Hải khẽ liếc nhìn bả vai phải của mình. Lớp vải thô dệt thủ công tẩm máu đen và mủ vàng bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Cánh tay phải cầm đao của hắn hoàn toàn tê liệt, buông thõng như một khúc gỗ chết. Giới hạn sinh lý của một phàm nhân đang đè nặng lên vai vị cựu tướng quân: mất máu quá nhiều, gân cơ bả vai bục rách, kinh mạch bị đóng băng do lạnh buốt. Hắn biết rõ, nếu lúc này truy binh ập đến, hắn chỉ có thể chiến đấu bằng tay trái với chưa đầy ba phần mười lực vung đao.
"Tướng quân, người ăn chút bánh ngô đi," A Nam rút từ trong bọc da ra một chiếc Bánh Ngô Sa Đà khô cứng như đá hộc, bẻ làm đôi dâng lên. "Nghĩa quân Sa Đà Doanh đã gửi tin mật cho em. Họ biết người đang áp giải nhân chứng về kinh. Nhưng con đường phía trước... Hắc Thủy Đầm Lầy rộng lớn vạn dặm ngập nước độc, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, lại đầy rẫy hố bùn lún sâu vạn trượng nuốt chửng cả người và ngựa. Không có lối đi an toàn, chúng ta sẽ chết thối dưới đầm lầy trước khi sát thủ tìm tới."
Thương Hải nhận lấy nửa chiếc bánh ngô cứng ngắt, nhai chậm rãi để vị ngọt nhạt của ngô khô xoa dịu cái dạ dày trống rỗng. Ánh mắt hắn chợt dừng lại trên thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân đang đặt nằm im lìm bên cạnh. Chuôi đao huyền thiết của hắn, nơi vốn bóng loáng qua vạn trận huyết chiến, giờ đây lộ rõ một vết rạn nứt sâu thêm một đường dài chí mạng sau cú đỡ cổng sắt Tây Môn.
Hắn nhớ lại lời dặn của thợ rèn Hàn Thiết tại lò rèn kinh thành trước đêm cướp pháp trường: *"Thương Hải, thanh đao của cha cậu... vách rỗng bên trong chuôi đao có tiếng rè rè kỳ lạ mỗi khi tôi gõ búa. Ông Thích Hoài Nam năm xưa rèn nó, chắc chắn đã giấu thứ gì đó rất quan trọng bên trong."*
Ý nghĩ ấy lóe lên như một tia chớp giữa đêm giông bão. Thương Hải đặt nửa chiếc bánh ngô xuống, tay trái nắm chặt lấy chuôi đao huyền thiết. Hắn nén cơn đau búa tạ ở vai phải, vận hành chút chân khí rách nứt còn sót lại trong đan điền chảy chậm rãi vào cánh tay trái.
"Lý Tam, giữ chặt thân đao cho ta!" Thương Hải khàn giọng ra lệnh.
Gã đao phủ hèn nhát run rẩy bò tới, dùng cả thân hình gầy gò của mình đè chặt lên bản đao dày nặng năm mươi cân để cố định nó trên nền đá hộc. Thương Hải dùng tay trái nắm chặt lấy phần núm đồng ở đuôi chuôi đao, vận kình lực Sơ Kình dồn vào cơ bắp bả vai trái, xoay mạnh ngược chiều kim đồng hồ.
RẮC! CẠCH!
Một tiếng cơ quan rỉ sét chuyển động khô khốc vang lên từ bên trong vách rỗng chuôi đao. Núm đồng đuôi đao lỏng ra, để lộ một chốt ren sắt nứt hở. Thương Hải dùng tay trái từ từ kéo chốt sắt ra ngoài. Bên trong khoảng trống rỗng của chuôi đao huyền thiết, một cuộn da dê cổ màu vàng đất, được bọc chặt bằng lớp da trâu chống thấm nước, từ từ lộ diện.
"Đây là..." A Nam trợn tròn mắt kinh ngạc.
Thương Hải run rẩy gỡ lớp da trâu bảo vệ, trải cuộn da dê cổ ra nền hang đá tối tăm. Dưới ánh lửa dầu thông khô leo lét mà Lý Tam vừa nhóm lên, những nét vẽ bằng mực chu Sa mảnh dẻ nhưng vô cùng tinh chuẩn hiện rõ mồn một.
Đó là Bản Đồ Tiêu Lộ Cổ của phụ thân hắn, cựu thống lĩnh Thần Sách Quân Thích Hoài Nam để lại.
Bản đồ ghi chép chi tiết đến từng rặng tre gai, từng con lạch nước đen chảy xiết, và đặc biệt là những lối đi ngầm không bị bùn lún di động của Hắc Thủy Đầm Lầy. Những hố bùn chết người của Trận đồ Bùn Lún được đánh dấu bằng những chấm đỏ chu sa nổi bật, bên cạnh đó là ranh giới nguy hiểm của Đầm Lầy Xương Khô—nơi Hắc Hổ Bang cắm hàng vạn cây chông tre tẩm độc để bảo vệ con đường buôn lậu muối của chúng.
"Phụ thân..." Thương Hải khẽ vuốt ve nét vẽ chu sa đã nhạt nhòa theo thời gian. Hắn hiểu ra chân tướng diệt môn gia tộc mười năm trước: Nhiếp Chính Vương Lý Mưu tàn sát Thích gia không chỉ để bịt đầu mối mật chiếu, mà còn để cướp đoạt bản đồ tiêu lộ cổ này, hòng kiểm soát hoàn toàn tuyến đường biên giới Nhạn Môn Quan.
"Tướng quân! Có con đường sống rồi!" A Nam reo lên, chỉ tay vào một vệt mực đen chạy ngoằn ngoèo xuyên qua khu trung tâm đầm lầy. "Bản đồ chỉ ra một lối đi hẹp tránh được toàn bộ các hố bùn lún di động và dẫn thẳng đến một Tháp gác hoang phế thời tiền triều. Đó là điểm dừng chân an toàn duy nhất giữa lòng đầm lầy."
"Nhưng sương mù độc mạn tính ở khu trung tâm đầm lầy..." Lý Tam co rúm người lại, răng gã va vào nhau lập cập. "Đó là Đầm Lầy Sương Mù Độc. Người thường hít phải sẽ bị ảo giác u uất, phế quản thối rữa mà chết."
"Chúng ta có cái này," A Nam rút từ trong bọc hành lý ra một lọ sứ nhỏ chứa bột Thanh Phong Tán. "Đây là bột thuốc ngửi giải độc của Tần thái y viện triều đình cũ tuồn ra qua Chu Sắt. Chỉ cần ngửi một chút, phế quản sẽ thông thoáng tạm thời trong ba canh giờ."
Thương Hải nhìn bản đồ cổ, rồi nhìn hai người đồng hành rách rưới bết bùn đất của mình. Hắn biết, bão tuyết ngoài hang đang ngày một nặng hạt, và vết thương vai hoại tử đen của hắn đang cạn kiệt dần sinh mệnh phàm nhân. Họ không thể ẩn nấp mãi ở đây. Tháp gác hoang phế chính là mục tiêu duy nhất để họ hồi phục thể lực và chữa trị vết thương.
"Chuẩn bị xe đẩy. Chúng ta xuất phát," Thương Hải ra lệnh, giọng nói sắt đá không chấp nhận sự bàn lùi.
Họ bước ra khỏi hang đá vôi ấm áp ngắn ngủi, đối mặt trực diện với thế giới khắc nghiệt của Hắc Thủy Đầm Lầy. Cơn mưa bão chuyển thành bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa gào thét lạnh buốt xương tủy. Trước mắt họ, một vùng ngập nước đen mênh mông lầy lội trải dài vạn dặm, sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn ngoài mười bước chân.
A Nam đi tiên phong, tay cầm một cây gậy gỗ sồi dài để dò đường bùn lún và gạt bớt những rặng tre gai sắc nhọn hoắt. Lý Tam gồng mình cầm dây cương da trâu kéo bánh sau chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt đã bị hỏng nặng gầm xe đẩy, trong khi Thương Hải dùng tay trái đẩy càng xe từ phía sau.
Hắn vận dụng Bộ Pháp Sát Đất, bước đi trượt dài sát mặt bùn nhão để phân tán lực đều khắp lòng bàn chân rách nát, tránh để cơ thể cao lớn như tháp sắt của mình bị lún sâu xuống hố bùn lỏng. Mỗi bước đi của Thương Hải là một cuộc chiến vật lý cực hạn: vết thương vai phải bục rách liên tục rỉ máu đen, hơi thở nóng hổi phun ra thành luồng khói trắng dưới bão tuyết lạnh giá.
"Lý Tam, ngửi Thanh Phong Tán đi! Sương mù độc đang dày lên rồi!" A Nam hét lớn giữa tiếng gió bão gào thét.
Làn khói tím nhạt của Đầm Lầy Sương Mù Độc bắt đầu lướt nhanh sát mặt nước đen ngòm, tỏa ra mùi thực vật thối rữa hôi hám nồng nặc. Lý Tam vội vàng ngắt một chút bột Thanh Phong Tán hít sâu vào mũi. Cơn ho sặc sụa dồn dập ập đến, nhưng ngay sau đó, lồng ngực gã thông thoáng trở lại, xua tan đi ảo giác u uất rùng rợn đang gặm nhấm đại não.
Đi được nửa dặm sâu vào đầm lầy, địa hình bắt đầu thay đổi liên tục theo dòng nước chảy xiết dưới đáy bùn. Bản đồ cổ của phụ thân ghi chép lối đi tránh bẫy bùn, nhưng thiên tai sạt lở và dòng chảy di động đã tạo ra những hố bùn lún di động mới không có trên bản đồ.
"Tránh bên trái! Cỏ hoang ở đó mọc lệch hướng dòng nước!" Thương Hải nhắm mắt, vận dụng Thính Giác Sa Trường nhạy bén để nghe tiếng nước chảy xiết dưới bùn nhão, khàn giọng cảnh báo.
Nhưng đã quá muộn cho A Nam. Cậu tiểu binh trẻ đi tiên phong dò đường bẫy chông, do bão tuyết làm mờ tầm nhìn, đã giẫm hụt chân vào một hố bùn lún di động sâu vạn trượng ẩn dưới lớp lá mục.
"Á! Tướng quân! Cứu em!" A Nam hét lên kinh hoàng khi cơ thể cậu lập tức bị bùn lỏng nuốt chửng đến ngang hông. Càng giãy giụa, cậu càng bị hút sâu xuống lòng bùn đen ngòm chảy xiết.
Chiếc xe đẩy gỗ sồi bọc sắt chở rương lương thực cũng bắt đầu nghiêng góc sụt lún theo dốc trơn lầy lội. Lý Tam hoảng loạn khóc lóc, cố dùng hết sức phàm nhân kéo giữ dây cương da trâu nhưng vô vọng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thương Hải quyết định mạo hiểm bứt phá giới hạn thể chất. Hắn không thể dùng tay phải tê liệt hoàn toàn. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục u uất, vận hành Sa Trường Quyết Ý Tâm Pháp, nén toàn bộ chân khí rách nứt còn sót lại vào cơ bắp cánh tay trái.
Hắn vươn mạnh chuôi đao huyền thiết nặng năm mươi cân ra phía trước nhắm thẳng vào tay A Nam.
"Nắm lấy chuôi đao!" Thương Hải hét lớn.
A Nam liều mạng chộp lấy phần chuôi đao rạn nứt. Thương Hải gồng cứng toàn bộ hệ thống cơ bắp bả vai trái, cơ thể sắt đá gồng cứng cản phá lực hút cực mạnh của hố bùn lún di động.
Một tiếng *RẮC* khô khốc vang lên từ bả vai phải của hắn—cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát dồn dập do lực kéo giằng co cực hạn làm rách nứt thêm mạch máu nhỏ vai phải hoại tử đen r rỉ máu đen hôi thối dữ dội. Thương Hải ho ra một ngụm máu tươi đỏ quạch trên mặt tuyết trắng, mắt đỏ ngầu sát khí sa trường quyết tử.
Bằng một lực kéo ngàn cân bộc phát từ ý chí quyết tử bảo vệ đồng đội, Thương Hải dùng tay trái nhấc bổng A Nam ra khỏi hố bùn lún sâu vạn trượng, ném cậu ngã xoài lên gò đất nổi đảo tre gai dày đặc bên cạnh.
"Hộc... hộc..." Thương Hải quỳ sụp một gối xuống bùn lầy, dùng sống đao huyền thiết cắm sâu xuống đất làm gậy chống đỡ cơ thể run rẩy dữ dội. Lồng ngực hắn phập phồng hỗn loạn, hơi thở đứt quãng bốc hơi nóng ngù ngụt dưới bão tuyết lạnh giá. Cái giá phải trả quá đắt: chân khí rách nứt tàn phá kinh mạch bả vai phải, máu tươi rỉ ra từ vai ướt sũng lớp Băng Gạc Vải Thô rách nát.
"Tướng quân... người có sao không? Em đáng chết!" A Nam vừa khóc vừa bò lại gần cố băng bó vết thương vai bục rách ròng ròng.
"Không sao... di chuyển tiếp... không được dừng lại..." Thương Hải khàn giọng thều thào, ánh mắt sắt đá dưới vành mũ sắt cũ vẫn khóa chặt lấy con đường tiêu lộ cổ nhạt nhòa nét chu sa.
Họ chật vật di chuyển xe đẩy gỗ sồi hỏng bánh sau lướt qua những rặng tre gai tẩm độc hoại tử ẩn dưới bùn nhão. Nguồn nước ngọt dự trữ trong ống tre gai bắt đầu cạn kiệt hoàn toàn, khiến cổ họng cả ba khô rát, phế quản nóng bỏng do hít phải chướng khí độc mạn tính.
Đột nhiên, từ vách đá vôi ẩm ướt rêu phong bao phủ rìa đầm lầy phía trước, một âm thanh xào xạc rợn người vang lên dồn dập. Tiếng xào xạc của vạn chiếc chân nhỏ bé rẽ đôi đống lá thực vật thối rữa ẩm mốc.
Lý Tam trợn tròn mắt kinh hoàng chỉ tay vào những hốc đá tối tăm:
"Rết... Rết đỏ khổng lồ! Ôi chúa ơi, Độc Thủ Cáp Mô đã thả rết độc rình rập tấn công chúng ta!"
Từ trong bóng tối ẩm ướt của lớp lá mục đầm lầy, hàng chục con rết đỏ khổng lồ dài bằng cánh tay người, thân vỏ bóng loáng màu máu đỏ rực, bắt đầu bò lổm ngổm xào xạc lao thẳng tới bến xe đẩy chở Lý Tam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!