Mưa Bão Thôn Hoang
Dòng nước sông Hắc Thủy đen ngòm và lạnh buốt như băng tan dội thẳng vào mạn chiếc thuyền độc mộc. Trương lão đầu gồng hai cánh tay gân guốc, cắm sâu cây sào tre xuống đáy bùn, dùng hết sức bình sinh đẩy con thuyền lướt đi trong màn sương mù dày đặc đang bắt đầu chuyển sang những bông tuyết rơi nhẹ đầu mùa. Phía sau, tiếng la hét của toán cung thủ dưới quyền Vương Đạt nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió bão rít gào qua những rặng tre gai xơ xác.
Khi mạn thuyền chạm vào bãi đất lầy lội ven rìa đầm lầy, Trương lão đầu khẽ thở dài, quay đầu nhìn Thích Thương Hải đang quỳ sụp bên mạn thuyền.
"Thương Hải tướng quân, lão chỉ có thể đưa các người đến đây. Đi thẳng nửa dặm nữa qua rặng tre gai sẽ là Thôn Hắc Thủy. Đó là một ngôi làng hoang phế dột nát, hoang vắng không người, nhưng ít ra có chỗ tránh mưa tuyết. Vết thương của cậu... e là không trụ được lâu đâu."
Thương Hải không thể trả lời. Hắn chỉ khẽ gật đầu, gương mặt hốc hác trắng bệch dưới vành mũ sắt cũ rỉ sét. Cơn sốt cao dữ dội đang thiêu đốt tâm can hắn, khiến lồng ngực phập phồng hỗn loạn. Bả vai phải của hắn—nơi bị trúng mũi tên độc mạn tính của Hàn Độc và ngấm nước sông Hắc Thủy—lúc này đã sưng tấy lên gấp đôi, lớp da thịt chuyển sang màu xám ngoét hoại tử, rỉ ra dòng máu đen hôi thối xèo xèo bốc khói nhẹ. Độc tố đang gặm nhấm sâu vào xương khớp bả vai rạn nứt, khiến cánh tay phải cầm đao của hắn hoàn toàn tê liệt, buông thõng như một khúc gỗ chết.
A Nam quỳ bên cạnh, hai tay run rẩy cố quấn chặt thêm một lớp Băng Gạc Vải Thô quanh bả vai Thương Hải, nhưng lớp vải thô nhanh chóng bị máu đen thấm đẫm, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Cậu tiểu binh trinh sát khóc nghẹn:
"Tướng quân... người phải trụ vững. Để em kéo xe."
Họ chật vật lết xuống thuyền. Bánh sau chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt đã bị Chấn Thiên Kích đập gãy nát hoàn toàn từ trận chiến trước, giờ đây chỉ còn là những nan gỗ vỡ vụn bọc các lá sắt mỏng rách nát. Thương Hải gồng cứng bả vai trái—cánh tay duy nhất còn cử động được—dùng một tay nắm chặt càng xe đẩy, kéo lê nó trên mặt đất bùn nhão nhoét. Lý Tam nằm co rúm dưới gầm xe, hai tay ôm chặt lấy chiếc rìu đao phủ rỉ sét rách góc, cơ thể gầy gò bủng beo co giật liên tục vì lạnh và vì cơn thèm rượu dữ dội đang tàn phá đại não gã.
Thôn Hắc Thủy hiện ra trong màn sương lạnh như một nghĩa địa hoang tàn. Những mái nhà tranh đổ nát, xêu vẹo nằm rải rác dưới những rặng tre gai lầy lội. Nước lụt mạn tính từ đầm lầy dâng lên ngập đến mắt cá chân, lạnh buốt xương tủy. Họ đẩy chiếc xe hỏng vào một ngôi nhà tranh dột nát nhất ở rìa làng, nơi nửa mái nhà đã sập xuống, chỉ còn lại vài cây xà gồ cháy đen che chắn tạm thời cơn bão tuyết đang ngày một nặng hạt.
Ngay khi vừa buông càng xe, Thương Hải đổ sụp xuống đống rơm ẩm ướt ở góc nhà. Thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân tuột khỏi bàn tay trái lạnh ngắt của hắn, nện xuống nền đất ẩm phát ra tiếng trầm đục. Chuôi đao huyền thiết, nơi giấu bản đồ tiêu lộ cổ, đã bị rạn nứt sâu thêm một đường dài chí mạng sau cú đỡ cổng sắt Tây Môn, giờ đây im lìm dưới ánh chớp nhập nhoạng ngoài cửa.
"Rượu... cho ta rượu..." Lý Tam bò lết ra khỏi gầm xe, hai mắt đỏ ngầu, môi tím tái lập cập kêu gào. Gã chộp lấy vò Nữ Nhi Hồng Lão Tửu—vò rượu cuối cùng mà họ mang theo—nhưng A Nam đã giật phắt lại.
"Không được uống! Vò rượu này để dành sát trùng vết thương cho tướng quân!" A Nam quát lớn, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt. "Lý Tam, nếu tướng quân chết, cả hai chúng ta cũng không sống nổi qua đêm nay đâu!"
Lý Tam nhìn Thương Hải đang nằm co giật trong cơn sốt cao, hơi thở đứt quãng bốc ra luồng khói trắng nhạt. Vết thương hoại tử ở vai phải hắn vẫn đang rỉ máu đen, ăn mòn dần vào gân cơ bả vai. Sự hèn nhát tột cùng trong lòng gã đao phủ đấu tranh dữ dội với chút lương tri ít ỏi còn sót lại. Gã co rúm người vào góc tường mục nát, ôm đầu rên rỉ.
Đột nhiên, thính giác sa trường nhạy bén của Thương Hải giật mạnh, dù hắn đang nửa tỉnh nửa mê. Tiếng gió bão rít ngoài cửa có lẫn tạp âm—tiếng xào xạc của bùn nhão bị giẫm đạp dập dồn dập, tiếng xích sắt va chạm khẽ khàng và tiếng lửa hỏa dược cháy xè xè.
"A Nam... dập lửa... có truy binh..." Thương Hải khàn giọng thều thào, cố gắng dùng tay trái chống đất gượng dậy nhưng cơ thể suy kiệt hoàn toàn rơi vào Huyết Kiệt Trạng Thái khiến hắn lại ngã sụp xuống.
Chưa kịp để A Nam phản ứng, một tiếng nổ lớn vang lên ngoài cửa.
UỲNH!
Một quả đuốc hỏa dược rực lửa được ném thẳng vào mái tranh dột nát của ngôi nhà hoang. Lửa hỏa dược gặp rơm khô lập tức bùng cháy dữ dội, khói đen mịt mù thiếu dưỡng khí cuộn lên, che khuất hoàn toàn lối ra duy nhất.
"Thích Thương Hải! Ngươi nghĩ ngươi trốn được sao?" Một giọng nói nóng nảy, hung hãn vang lên giữa tiếng mưa bão ngoài sân. "Ta là Lôi Hỏa, phó tướng Cấm Vệ Quân! Hôm nay ta sẽ băm vằm ngươi để trả thù cho vết thương chém đứt gân tay của anh trai ta, Lôi Mãnh!"
Lôi Hỏa đứng giữa sân mưa bão, mặc giáp sắt nhẹ cấm vệ quân rách vai gấu, gương mặt vạm vỡ đầy sẹo bỏng rực đỏ dưới ánh lửa hỏa hoạn. Trên tay gã, thanh đại đao sắt đen mẻ lưỡi tự mài bén sắc phát ra sát khí khát máu. Phía sau gã, mười lính tuần binh trang bị khiên thương đang khép góc vây bọc ráo riết ngôi nhà tranh đang cháy.
Trong nhà, lửa đã bén lên xà gồ gỗ, những tàn lửa đỏ rực rơi xuống như mưa. Khói độc từ hỏa dược khiến Lý Tam và A Nam ho sặc sụa.
"Tướng quân! Lối ra bị khóa rồi!" A Nam hoảng loạn hét lên.
Thương Hải cắn chặt môi đến rớm máu tươi để tìm kiếm chút tỉnh táo cuối cùng. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn tê liệt, gân cơ bả vai phải bục rách đau đớn nhức nhối thấu xương tủy. Hắn biết rõ giới hạn thể chất phàm nhân của mình lúc này: nội lực cạn kiệt, máu mất quá nhiều, tay thuận không thể cử động. Nếu hắn gục ngã, Lý Tam sẽ bị bắt, mật chiếu giả sẽ bị tiêu hủy, và vạn vong hồn Thần Sách Quân sẽ vĩnh viễn mang tội phản nghịch.
"Sa Trường Quyết Ý..." Thương Hải lẩm nhẩm trong miệng. Hắn vận hành chân khí rách nứt chạy chậm rãi khắp cơ thể, nén chặt huyết khí dồn vào cánh tay trái.
Hắn dùng tay trái nắm lấy chuôi thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi, gồng cứng cơ bắp bả vai trái nâng thanh đao nặng năm mươi cân lên. Chuôi đao nứt phát ra tiếng rè rè khô khốc dưới lực bóp cực hạn của tay trái.
"A Nam, đưa Lý Tam thoát ra cửa sau! Ta chặn chúng!" Thương Hải gầm lên, dáng người cao lớn như tháp sắt gượng dậy từ đống rơm cháy, bước thẳng ra cửa chính đang ngập tràn lửa đỏ.
Lôi Hỏa nhìn thấy Thương Hải bước ra từ trong biển lửa, ánh mắt dưới vành mũ sắt cũ rực lửa phục thù, lập tức điên cuồng thúc đao lao tới. Gã thi triển Hỏa Long Đao Pháp, đường đao chém nhanh dồn dập, tạo ra những vệt sáng đỏ rực xé rách màn mưa bão.
KENG! KENG! KENG!
Thương Hải dùng tay trái nghịch tay vung đại đao cản phá. Những tiếng sắt thép va chạm chát chúa vang lên liên tục dưới đêm bão bùng. Vì chiến đấu bằng tay trái không thuận, cộng thêm cơ thể đang sốt cao suy kiệt, đao kình sa trường của Thương Hải bị giảm đi bảy phần mười. Mỗi nhát gạt đao của hắn đều bị đẩy lùi nửa bước, chân trái lún sâu xuống bùn nhão thôn hoang.
"Ha ha! Thần Sách tướng quân lừng danh nay chỉ còn là một kẻ tàn phế chiến đấu bằng tay trái sao? Chết đi!" Lôi Hỏa cười ngạo nghễ, xoay người tung một nhát chém bổ dọc cực mạnh nhắm thẳng vào bả vai phải hoại tử của Thương Hải.
Thương Hải không thể né tránh kịp thời do chân phải đang bị run rẩy mất lực. Trong khoảnh khắc sinh tử, hắn không lùi mà tiến chéo góc, nâng bả vai trái lên đỡ đòn chém. Hắn dùng nẹp đồng bả vai bọc sắt của bộ chiến giáp rách nát để cản phá trực diện lưỡi đao của Lôi Hỏa.
XOẠNG!
Lưỡi đao sắt đen của Lôi Hỏa chém rách nẹp đồng, găm sâu vào da thịt bả vai trái của Thương Hải. Máu tươi đỏ quạch bắn tung tóe dưới mưa tuyết, cơn đau buốt thấu xương khớp bả vai trái bùng phát dồn dập.
Nhưng Thương Hải không hề rên rỉ một tiếng. Ánh mắt sắt đá của hắn khóa chặt lấy gương mặt kinh ngạc của Lôi Hỏa khi thấy đối thủ dùng thân xác chịu đòn.
"Đến lượt ta," Thương Hải khàn giọng gầm nhẹ.
Hắn vận dụng toàn bộ chân khí còn sót lại trong kinh mạch rách nứt, thi triển phương pháp phòng thủ tối cao sa trường:
"Chấn Kình Nghịch Chuyển!"
Lực phản chấn cực mạnh từ cú chém của Lôi Hỏa dội ngược qua bộ giáp sắt bọc vai của Thương Hải, truyền thẳng vào lưỡi đao của Lôi Hỏa rồi dội vào cánh tay gã. Khớp cổ tay Lôi Hỏa phát ra tiếng rắc khô khốc do lực rung chấn sa trường dội ngược cực mạnh, thanh đao sắt đen suýt tuột khỏi tay gã.
Ngay nhịp thở đó, Thương Hải dùng tay trái vung đại đao huyền thiết chém một nhát chéo góc tinh chuẩn nhắm thẳng vào khớp khuỷu tay phải của Lôi Hỏa.
"Huyết Ngân Trảm!"
Một vệt ánh sáng đao kình xám ngoét lóe lên dưới ánh lửa hỏa hoạn dập dồn. Lưỡi đao mẻ chém nhẹ nhàng lướt qua khe hở khớp giáp vai nách của Lôi Hỏa, chém đứt lìa gân khuỷu tay phải của gã.
"Á!!! Cánh tay của ta!" Lôi Hỏa hét lên thảm thiết, thanh đại đao sắt đen rơi tuột xuống bùn lầy. Gã ôm cánh tay phải phun máu xối xả, lùi lại trong kinh hoàng.
Toán tuần binh thấy phó tướng bị trọng thương chỉ trong một nhát đao tay trái của Thương Hải, lập tức hoảng sợ mất tập trung. Chúng vội vã che chắn cho Lôi Hỏa rút lui ra ngoài sân mưa bão bùng.
Thương Hải gượng gáp xoay người lại. Ngôi nhà tranh hoang tàn dột nát đã bị lửa hỏa dược thiêu rụi hoàn toàn, mái nhà tranh đang sập xuống rầm rầm rạp rạp. A Nam đang chật vật kéo Lý Tam lách ra từ cửa ngách nhỏ cháy đen phía sau.
Một cây xà gồ cháy đen lớn đổ ập xuống nhắm thẳng vào đầu Lý Tam đang hoảng loạn khóc lóc.
"Tránh ra!" Thương Hải dùng hết chút hơi tàn cuối cùng, lao tới dùng tay trái đẩy mạnh Lý Tam ra ngoài khoảng sân mưa bão, trong khi tấm lưng sắt đá của hắn hứng trọn sức nặng của cây xà gồ cháy đen đổ sụp.
BÙNG!
Lửa và tàn tro bùng lên dữ dội. Thương Hải dùng đại đao huyền thiết cắm xuống đất bùn làm gậy chống đỡ cơ thể sắt đá không bị đè bẹp, nhưng sức nóng của lửa hỏa hoạn và vết thương vai phải hoại tử đen bục rách ròng ròng máu tươi đã vắt kiệt sinh mệnh mong manh của hắn.
Hắn ho ra một ngụm máu đen lớn, tầm nhìn nhạt nhòa đi hoàn toàn, rồi ngã sụp xuống mặt bùn lầy lạnh buốt ngoài sân thôn hoang, rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa bắt đầu phủ một lớp trắng mỏng lên chiến giáp rách nát của vị cựu tướng quân nằm bất động.
Lý Tam bò dậy từ vũng bùn tuyết lạnh. Gã đao phủ hèn nhát nhìn ngôi nhà tranh bị thiêu rụi hoàn toàn, nhìn xung quanh thôn hoang phế trống trải, rồi nhìn lại Thích Thương Hải đang nằm hôn mê sâu dưới mưa tuyết.
Gã biết, chỉ cần gã bỏ chạy ngay lúc này, mang theo bức mật chiếu giả lụa vàng giấu trong lót áo về kinh nộp cho Nhiếp Chính Vương Lý Mưu, gã sẽ nhận được vạn lượng vàng tiền thưởng và sự an toàn tuyệt đối cho dòng họ đao phủ của mình.
Nhưng ánh mắt gã chợt dừng lại trên bả vai trái rách thịt đang rỉ máu tươi của Thương Hải—vết thương nhận vào để đỡ đao cho gã. Gã nhìn bả vai phải hoại tử đen rỉ máu đen hôi thối—vết thương nhận vào khi cứu gã vượt sông độc bến đò.
Một cái gì đó vỡ vụn trong tâm hồn mục nát của gã đao phủ kinh thành. Suốt ba mươi tám năm cuộc đời, gã chỉ biết chém đầu người chết quen tay, chứng kiến vạn trung thần vô tội khóc lóc oán hận dưới nhát rìu của mình mà không hề mảy may thương xót. Nhưng hôm nay, có một người anh hùng sa trường sẵn sàng dùng thân xác phàm nhân chịu đựng vạn đao lăng trì chỉ để bảo vệ mạng sống hèn nhát của gã.
"Tướng quân... tướng quân... người tỉnh lại đi..." Lý Tam bò rạp tới bên xác Thương Hải, hai bàn tay run rẩy co giật do thèm rượu bỗng nhiên nắm chặt lấy bả vai cựu tướng quân.
Nước mắt gã trào ra, nóng hổi, hòa lẫn nước mưa bão bùng tuyết lạnh. Gã điên cuồng chộp lấy vò rượu Nữ Nhi Hồng Lão Tửu cuối cùng bên xe đẩy hỏng bánh sau. Gã không uống. Gã dùng răng cắn phắt nút gỗ vò rượu, đổ thẳng dòng rượu nếp lâu năm nồng độ cao lên vết thương vai phải hoại tử đen bốc khói nhẹ của Thương Hải để sát trùng.
"Á..." Thương Hải khẽ rên rỉ vô thức trong cơn mê sâu khi rượu mạnh sát trùng ăn mòn da thịt hoại tử.
Lý Tam dùng hàm răng xé rách vạt áo tử tù phục rách nát của mình, cùng A Nam quấn chặt Băng Gạc Vải Thô bôi bột ngải thảo để khống chế dòng máu đen ròng ròng rỉ ra. Gã quỳ sụp dưới chân Thương Hải đang nằm bất động trên đống tuyết trắng, hai tay giơ cao chiếc rìu đao phủ rỉ sét hướng lên trời bão tuyết gào thét, thề huyết thệ bằng giọng khàn đặc u uất tột cùng:
"Thích Thương Hải! Lý Tam ta ba đời làm đao phủ hèn nhát sợ chết... nhưng hôm nay, ta thề trước vong hồn vạn binh sĩ Thần Sách Quân... Ta quyết không phản bội người nữa! Dù có phải bước lên thềm điện Kim Loan bị phân thây vạn đoạn, ta cũng sẽ đứng ra làm chứng rửa sạch oan khiên cho người! Nếu ta nuốt lời, thề sẽ chết dưới vạn đao lăng trì!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!