Bến Đò Sông Hắc Thủy
Gió bão gào thét rít qua những tán thông già nghèo nàn ngoại ô kinh thành Đại Vũ, mang theo những bông tuyết rơi nhẹ đầu mùa xen lẫn làn mưa buốt giá. Dưới chân dốc đất đỏ nhão nhoét ngoài thành Tây, chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt nằm im lìm trong bóng tối. Bên lề đường, xác của phu xe cũ Phan Đại đã lạnh dần, đôi bàn tay chai sần thô ráp của lão vẫn siết chặt lấy sợi dây cương da trâu rách nát như muốn níu giữ chút hơi tàn cuối cùng để bảo vệ tiêu vật.
A Nam quỳ sụp dưới đất, hai tay cào cấu bùn đất đỏ trộn lẫn tuyết trắng, tiếng khóc nghẹn ngào nghẹn ứ nơi cổ họng non nớt:
"Phan thúc... Người tỉnh lại đi... Chúng ta ra khỏi thành rồi mà..."
Thích Thương Hải đứng lặng bên cạnh, dáng người cao lớn như tháp sắt đổ dài dưới ánh chớp nhập nhoạng của trời đêm giông bão. Gương mặt hắn sạm đen, râu quai nón lởm chởm bết đầy nước mưa và nhọ nồi ngụy trang. Lúc này, bả vai phải của hắn—nơi vừa gánh đỡ cánh cổng sắt nặng vạn cân của Tây Môn—đang lệch hẳn xuống. Mỗi nhịp thở nhẹ của Thương Hải đều kèm theo tiếng rắc khấc khô khốc của khớp xương bả vai bị rạn nứt nghiêm trọng. Cơn đau búa tạ giáng xuống khiến toàn thân hắn run lên bần bật, mạch máu nhỏ bục rách dưới da rỉ máu đỏ tươi, thấm đẫm qua lớp chiến giáp rách nát và vải thô bọc ngoài. Vai trái cũng không khá hơn, vết thương cũ bục rách do phản phệ của Hoạt Huyết Đan vẫn rỉ máu liên tục, đẩy cơ thể hắn vào trạng thái Kiệt Sức Do Mất Máu cực hạn.
"A Nam, lau nước mắt đi. Không có thời gian khóc thương nữa đâu," Thương Hải khàn giọng, giọng nói trầm đục chứa đựng một nỗi u uất tột cùng. "Tiếng vó ngựa của kỵ binh tuần tiễu đã áp sát cửa phụ rồi. Chúng ta phải chôn cất Phan thúc ngay tại đây."
Hắn dùng tay trái—cánh tay duy nhất còn cử động được bình thường—nâng thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân lên, dùng mũi đao phạt mạnh xuống lòng đất đỏ để đào vội một huyệt mộ nông. A Nam cắn chặt môi đến rớm máu, dùng móng tay bới đất hỗ trợ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nấm mộ hoang của người phu xe già trung liệt được đắp điếm vội vã bằng đất bùn và những cành thông mục.
"Phan thúc, nợ nghĩa Thích gia ba đời, ta thề sẽ dùng mạng sống này đưa Lý Tam về kinh vạch trần mật chiếu, đòi lại công lý cho người và vạn vong hồn Thần Sách Quân," Thương Hải quỳ một gối, khẽ chạm tay vào mảnh ngọc bội Nhạc Dao giấu trong lồng ngực bảo mệnh để xoa dịu sát khí sa trường u uất đang thiêu đốt tâm can.
Từ gầm xe đẩy bọc sắt, gã đao phủ hèn nhát Lý Tam rụt rè thò cái đầu gầy gò bủng beo ra ngoài. Cơn thèm rượu dữ dội kết hợp với nỗi sợ hãi cái chết khiến gã co giật liên tục, hàm răng va vào nhau lập cập phát ra tiếng kêu hoảng loạn:
"Thương Hải... Ta lạnh... Ta muốn rượu... Cho ta một hớp rượu nhạt đi... Bọn kỵ binh sắp đuổi tới rồi, chúng ta sẽ bị chém đầu, bị phanh thây mất!"
"Câm miệng!" Thương Hải trừng mắt quát khẽ. Ánh mắt sắt đá rực lửa phục thù dưới vành mũ sắt cũ khiến Lý Tam lập tức co rúm người lại, ôm chặt lấy chiếc rìu đao phủ rỉ sét rách góc quấn vải thô. Hắn nén cơn đau thấu xương tủy, dùng tay trái nắm chặt càng xe đẩy gỗ sồi bọc sắt bục bánh sau, gồng cứng cơ bắp bả vai trái để thay thế cho cánh tay phải đang bại liệt tạm thời.
"A Nam, hỗ trợ đẩy phía sau. Lộ trình của chúng ta là Bến đò Hắc Thủy. Đi!"
Con đường đất đỏ ngoài thành lầy lội trơn trượt đến tột cùng. Mỗi bước tiến của Thương Hải là một lần gân cơ bả vai rách thêm một nhịp, tàn phá thể chất phàm nhân đến mức cực hạn. Bánh xe đẩy gỗ sồi sứt mẻ nặng nề rít lên những tiếng kẽo kẹt khô khốc, ngập sâu nửa bánh dưới bùn nhão. Sau gần nửa canh giờ di chuyển ngột ngạt dưới làn mưa tuyết, mùi hôi thối nồng nặc của xác thực vật thối rữa và quặng độc xả thải bắt đầu xộc vào mũi họ.
Bến đò Hắc Thủy hiện ra trong sương mù mịt mù. Dòng sông Hắc Thủy cuồn cuộn nước đen ngòm, chảy xiết lạnh buốt xương tủy, bao quanh rìa đầm lầy chết chóc hoang dã hiểm trở. Nước sông đen ngòm này vốn là nguồn xả thải quặng độc từ các lò rèn đúc vũ khí hoàng gia của triều đình Đại Vũ, chứa độc tố ăn mòn da thịt và rỉ sét binh khí cực nhanh nếu ngâm lâu.
"Tướng quân... bến đò không có thuyền!" A Nam kinh hoàng hét lên khi nhìn bến sông trống trải hoang lạnh dưới mưa bão.
"Có phục kích!" Thính giác sa trường nhạy bén của Thương Hải đột ngột giật nảy. Hắn nghe thấy tiếng rít gió cực nhỏ rẽ dòng nước mưa dồn dập từ phía rặng tre gai ven bờ sông.
FIP! FIP! FIP!
Hàng loạt mũi tên đen ngòm từ Cung Nỏ Thần Tý tầm xa bắn liên hoàn trút xuống dồn dập. Vương Đạt—chỉ huy toán cung thủ Cấm Vệ Quân—đã mai phục sẵn trong bụi rậm. Những mũi tên này đều được tẩm loại độc hoại tử mạn tính cực kỳ nguy hiểm do Hàn Độc bào chế, chỉ cần sượt qua da thịt sẽ lập tức bốc khói nhẹ rách thịt, da thịt thối rữa rỉ máu đen hôi thối và gây cơn đau buốt thấu xương khớp.
"Nấp sau xe đẩy!" Thương Hải gầm lên. Hắn vung thanh đại đao huyền thiết bằng tay trái, thi triển Thần Sách Thập Bát Đao thực chiến thô mộc nặng nề để gạt đỡ loạt tên nỏ bắn lén tầm xa. Những tiếng *keng keng* chát chúa vang lên dưới đêm bão bùng, đao kình nặng nề cản phá loạn tiễn nhưng bả vai phải bị rạn xương của hắn run rẩy dữ dội, khiến phản xạ đao pháp bị chậm đi nửa nhịp.
Cùng lúc đó, tiếng vó ngựa rầm rập vang lên từ phía sau. Đội kỵ binh tuần tiễu áp sát bến sông lầy lội, kỵ thương đâm thẳng dồn dập cản phá trực diện xe đẩy.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thương Hải quyết định chủ động tấn công để giải vây. Hắn trượt dài bộ pháp sát đất di chuyển nhanh dưới bùn lỏng, xoay người vung đại đao huyền thiết sát mặt đất mịt mù bùn nước đen ngòm.
"Đao Quét Chân Ngựa!"
Đường đao quét ngang tàn bạo xé gió rít hú kinh hoàng. Lưỡi đao mẻ chém đứt lìa đôi chân của ba thớt ngựa chiến kỵ binh áp sát. Tiếng ngựa hí vang tuyệt vọng, kỵ binh nặng nề ngã sụp xuống bùn lầy lầy lội, tạo ra một bãi hỗn loạn cản đường truy binh phía sau.
Tuy nhiên, sự vận kình lực quá mức đã khiến vết thương bả vai phải rạn xương của Thương Hải bộc phát cơn đau tột cùng. Cánh tay phải cầm đao của hắn run rẩy mất lực, lưỡi đao huyền thiết nặng năm mươi cân hơi chệch hướng.
Ngay khoảnh khắc sơ hở ấy, Vương Đạt ở cự ly trăm bước lạnh lùng kéo căng dây cung nỏ Thần Tý bắn liên hoàn mũi tên độc mạn tính của Hàn Độc nhắm thẳng vào bả vai Thương Hải.
PHẬP!
Mũi tên đen ngòm găm thẳng vào bả vai phải nứt vỡ rách thịt của Thương Hải.
"Tướng quân!" A Nam hét lên đau đớn.
Cơn đau thấu xương lập tức bùng phát. Chất độc hoại tử của Hàn Độc tiếp xúc với vết thương rách thịt bả vai phải cầm đao, lập tức phản ứng hóa học bốc khói nhẹ rách thịt. Da thịt quanh vết thương chuyển sang màu đen xám ngoét, thối rữa nhanh chóng và rỉ ra dòng máu đen ngòm hôi thối dính đầy Băng Gạc Vải Thô. Thương Hải khuỵu gối xuống bùn lầy, lồng ngực co thắt dữ dội, tầm nhìn bị nhạt nhòa do mất máu cực hạn.
"Loạt tên thứ hai chuẩn bị! Bắn nát gã đao phủ cho ta!" Vương Đạt lạnh lùng phất cờ lệnh từ tháp canh cao ven sông.
Lý Tam nằm co rúm dưới gầm xe đẩy gỗ bọc sắt, gào khóc thảm thiết khi nhìn thấy hàng loạt mũi tên nỏ Thần Tý đang hướng về phía mình. Để bảo vệ tiêu vật sống, Thương Hải bộc phát nghị lực phi thường phàm nhân. Hắn dùng tay trái vung ngược sống đao huyền thiết dày nặng gầm rú tung chiêu phá giáp:
"Chấn Thiên Kích!"
Cú đập sống đao nặng ngàn cân nện mạnh dập dồn dập vào bánh lái và khung gỗ sườn của chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt. Tiếng gỗ sồi nứt vỡ rầm trời vang lên khô khốc. Cú đập bẻ gãy gầm xe đẩy gỗ sồi bọc sắt, Thương Hải dùng tay trái giật phắt tấm sắt bọc ngoài bánh xe đẩy làm lá chắn thép di động che chở cho Lý Tam phía sau trước loạt loạn tiễn tẩm độc mạn tính tầm xa bắn xuống.
PHẬP! PHẬP! PHẬP!
Hàng chục mũi tên độc cắm ngập vào tấm sắt bọc bánh xe phát tiếng rung tai chát chúa, nhưng Lý Tam vẫn an toàn nằm ôm rìu đao phủ co rúm phía sau.
"Thương Hải... mau lên thuyền!" Một tiếng gọi khàn đặc vang lên từ dòng sông đen chảy xiết.
Lão ngư ông Trương lão đầu xuất hiện kịp thời trên chiếc thuyền độc mộc bằng gỗ sồi đen chịu được răng cá sấu độc. Lão vung cây sào tre dài bóng loáng mỡ cá, thi triển kỹ thuật Sào Tre Phá Sóng lướt nhanh rẽ đôi sóng nước sông đen chảy xiết tiến sát bến sông lầy lội.
"Lên thuyền mau! Sông Hắc Thủy độc lắm, ngâm lâu sẽ rữa thịt đó!" Trương lão đầu hét lớn.
A Nam dốc toàn lực đẩy chiếc xe hỏng bánh bọc sắt và Lý Tam lên thuyền độc mộc. Thương Hải gồng mình lội qua dòng nước sông đen ngòm độc hại ngập đến lồng ngực để đẩy đuôi thuyền ra xa bờ bến đò.
Ngay khi dòng nước sông đen ngòm chảy xiết tiếp xúc trực tiếp với vết thương bả vai phải đang bị dính tên độc hoại tử của Thương Hải, một cơn đau buốt thấu xương tủy, tàn tạ thể chất phàm nhân bùng cháy dữ dội. Chất độc hoại tử mạn tính của Hàn Độc kết hợp với độc tố ăn mòn da thịt của nước sông đen ngòm tạo ra phản ứng ăn mòn da thịt tàn bạo cực hạn. Da thịt bả vai phải cầm đao của hắn sủi bọt xèo xèo, thối rữa rách nát bốc khói nhẹ rỉ máu đen hôi thối dính đầy bùn bẩn đầm lầy, lan dần vào xương khớp bả vai phải rạn nứt nứt vỡ nghiêm trọng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!