Nhạc nềnTaohua

Đột Phá Cửa Tây Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi đồng thau réo rắt rít tai xé toạc đêm bão, khơi mào cho hàng vạn bước chân kỵ binh Cấm Vệ Quân rầm rập áp sát hai đầu ngõ hẻm Ô Y. Mưa vẫn trút xối xả xuống những mái ngói mục nát, nước mưa hòa cùng dòng máu tươi rỉ ra từ bả vai trái của Thích Thương Hải, nhuộm đỏ cả một vệt dài trên nền đất bùn lầy lội. Hắc Thiết vệ Giáp đứng đó, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng khi nhận ra danh tính của cựu tướng quân Thần Sách sau vành mũ sắt cũ kỹ. Tiếng còi của gã chưa kịp dứt thì một bóng đen đã lướt qua màn mưa.


Thương Hải không rút đại đao. Quy tắc sa trường và đạo nghĩa chính trực không cho phép hắn sát hại binh lính tuần đêm vô tội khi họ chỉ đang làm nhiệm vụ. Hắn trượt dài bộ pháp sát đất, giữ trọng tâm cơ thể thấp để tránh bị lún sâu xuống bùn lỏng. Tay trái vung sống đao huyền thiết vẫn quấn vải thô rách nát, hắn tung một cú gạt ngang chuẩn xác vào khớp gối của Hắc Thiết vệ Giáp. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, gã trưởng toán ngã quỵ xuống bùn, tiếng còi đồng nghẹn lại nơi cuống họng.


"Đi!" Thương Hải khàn giọng ra lệnh cho A Nam. Cả hai phối hợp kéo chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt chứa Lý Tam lao nhanh vào bóng tối của ngõ cụt.


Phía sau họ, tiếng vó ngựa và tiếng xích sắt va chạm dập dồn dập của Cấm Vệ Quân đã áp sát đầu ngõ. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, từ góc tối của một vách tường nứt vỡ, tiếng đàn nhị bằng tre của gã đưa thư mù Chu Sắt chợt vang lên. Điệu đàn rít réo rắt giữa tiếng mưa giông, truyền đi mật mã quân ngũ Thần Sách năm xưa: ba nhịp ngắn, một nhịp dài—chỉ lối vào địa đạo ngầm.


"Dưới gầm xe rác có nắp cống sắt rỉ!" A Nam hét lên. Cậu tiểu binh nhanh nhẹn gạt phắt đống bùn đất hôi thối, để lộ nắp địa đạo ngầm Kinh thành cổ xưa. Thương Hải gồng lực cánh tay, nhấc bổng chiếc xe đẩy bọc sắt nặng nề thả xuống lòng cống tối tăm, ẩm ướt, rồi cùng A Nam nhảy xuống ngay trước khi loạt loạn tiễn đầu tiên của truy binh cắm ngập vào nền đất phía trên.


Lòng địa đạo ngầm ngập ngụa chất thải hôi thối và nước mưa đen ngòm chảy xiết. Mùi hôi thối nồng nặc và bóng tối bao trùm lấy cả ba. Lý Tam nằm lọt thỏm dưới gầm xe đẩy gỗ bọc sắt, cơ thể gầy gò bủng beo run lên cầm cập. Cơn thèm rượu dữ dội kết hợp với nỗi sợ hãi tột cùng khiến gã đao phủ bắt đầu lảm nhảm điên cuồng:


"Thương Hải... ta lạnh... ta muốn rượu... Cho ta một hớp rượu không ta sẽ hét lên! Bọn chúng sẽ nghe thấy... Bùi Nguyên sẽ chém đầu tất cả chúng ta!"


Thương Hải lầm lũi đẩy chiếc xe nặng nề tiến bước trong dòng nước bẩn ngập đến đầu gối. Bả vai trái bị rách thịt sâu hoắm của hắn đau buốt thấu xương tủy, máu tươi vẫn rỉ ra ròng ròng, nhuộm đen cả mảng vải thô quấn vai. Mỗi bước tiến của hắn là một lần gân cơ bả vai rách thêm một nhịp, tàn phá thể chất phàm nhân đến mức cực hạn. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ đưa bàn tay phải quấn băng gạc chạm nhẹ vào hộ tâm kính trước ngực, cảm nhận góc nhọn buốt giá của Mảnh Ngọc Bội Nhạc Dao. Kỷ vật đẫm máu khô của người thê tử đã khuất như một mỏ neo tinh thần, xoa dịu sát niệm sa trường đang dâng trào u uất trong lồng ngực hắn.


"Câm miệng, hoặc ta sẽ để nước cống này lấp đầy họng ngươi," Thương Hải lạnh lùng cắt ngang tiếng lảm nhảm của Lý Tam. Ánh mắt sắt đá của hắn dưới vành mũ sắt cũ khiến gã đao phủ hèn nhát lập tức im bặt, co rúm người lại ôm chặt lấy chiếc rìu đao phủ rỉ sét.


Sau gần một canh giờ di chuyển ngột ngạt trong lòng đất, họ tiếp cận lối ra sát Cổng thành Tây. Khi A Nam hé mở nắp cống sắt ở rìa tường thành, gió bão và tuyết rơi nhẹ đầu mùa ập thẳng vào mặt họ. Nhưng trước mắt họ không phải là con đường đất đỏ tự do dẫn ra đầm lầy, mà là một trận địa phòng thủ kiên cố.


Tướng thủ thành Bùi Nguyên đã nhận được pháo hiệu báo động. Gã mặc chiến giáp sắt nặng sáng loáng, đứng sừng sững trên tháp canh cao dưới làn mưa tuyết. Ánh đuốc dầu đỏ rực soi rọi hàng trăm giáp sĩ Cấm Vệ Quân đang lập trận phối hợp khiên thương chặt chẽ, khóa chặt cánh cổng sắt nặng nề đang từ từ hạ xuống.


"Cổng sắt đang hạ! Chỉ còn chưa đầy mười nhịp thở!" A Nam kinh hoàng hét lên khi nhìn thấy cánh cổng sắt Tây Môn nặng vạn cân đang rít lên những tiếng kẽo kẹt khô khốc, hạ dần xuống mặt đất bùn lầy.


"Bắn loạn tiễn! Không để một tên phản tặc nào thoát ly!" Bùi Nguyên lạnh lùng phất cờ lệnh.


Hàng loạt mũi tên độc từ Cung Nỏ Thần Tý tầm xa đồng loạt bắn xuống như mưa. Tiếng rít xé gió của loạt tên nỏ hạng nặng trút xuống dồn dập dốc đứng trơn trượt.


Trong lúc Thương Hải đang khựng lại vì cơn đau vai trái bộc phát, phu xe cũ Phan Đại đột ngột bước lên phía trước. Gương mặt lão phu xe trung niên hằn sâu những nếp nhăn gió sương rực lên một quyết tâm quyết tử. Lão giật lấy dây cương da trâu của chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt, hét lớn:


"Tướng quân! Lão già này nhận ơn nghĩa Thích gia ba đời, hôm nay xin dùng mạng già này mở đường cho người đưa nhân chứng thoát ly! Chạy mau!"


Phan Đại gồng hết sức lực phàm nhân, đẩy chiếc xe chở Lý Tam lao thẳng về phía cửa thành phụ đang khép dần. Thương Hải kinh hoàng vung tay định kéo lão lại, nhưng loạt loạn tiễn của Bùi Nguyên đã trút xuống như thác lũ.


PHẬP! PHẬP! PHẬP!


Ba mũi tên nỏ Thần Tý bằng sắt nặng găm thẳng vào lồng ngực Phan Đại, máu tươi phun xối xả nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô màu nâu xám của lão. Nhưng lão phu xe già không dừng lại. Đôi mắt lão trợn ngược, miệng hộc máu tươi, tay vẫn bám chặt lấy càng xe đẩy gỗ sồi bọc sắt, dùng chút hơi tàn cuối cùng đẩy chiếc xe lao vút qua khe hở hẹp dưới chân cổng sắt đang hạ.


"Phan thúc!" A Nam gào lên trong nước mắt.


Cánh cổng sắt nặng nề rít lên tiếng rít xé tai, chỉ còn cách mặt đất chưa đầy ba thước. Nếu nó sập xuống hoàn toàn, chiếc xe đẩy và Lý Tam sẽ bị nghiền nát, và con đường rửa sạch hàm oan cho mười vạn vong hồn Thần Sách Quân sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.


Thương Hải bùng cháy sát khí sa trường tột cùng. Hắn tháo bỏ tấm vải thô, quăng Tấm Khiên Đồng Nứt Vỡ đeo sau lưng ra phía sau để che chắn cho Lý Tam khỏi loạn tiễn của Bùi Nguyên. Hắn vận dụng Sa Trường Quyết Ý Tâm Pháp, nén chặt hơi thở nông dồn dập vào lồng ngực, ép buộc huyết khí chảy ngược vào tim để kích hoạt kình lực bộc phát của Lực Cơ Bắp Thực Thể.


Hắn lao mình chắn dưới mép cổng sắt đang hạ xuống dồn dập. Hắn cố gắng dùng thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi để chêm dưới mép cổng, nhưng trọng lượng vạn cân của cánh cổng sắt đè xuống quá tàn khốc.


RẮC!


Một tiếng nứt lớn vang lên từ chuôi đao huyền thiết. Vết rạn nứt sâu sát vách rỗng chứa bản đồ cổ bên trong chuôi đao bị chấn động mạnh, rạn toác thêm một đường dài chí mạng. Thương Hải biết nếu tiếp tục dùng đao đỡ, binh khí bản mệnh của hắn sẽ gãy đôi ngay lập tức. Hắn dứt khoát rút đao về, dùng vai trần bọc chiến giáp rách nát gánh đỡ trực diện cánh cổng sắt vạn cân.


"GẦM RÚ!!!"


Thương Hải thét lên một tiếng kinh hoàng, âm thanh vang vọng khắp cổng thành Tây dưới màn mưa tuyết. Sức nặng ngàn cân của cánh cổng sắt ép chặt xuống hai bả vai hắn, bóp nghẹt lồng ngực khiến phổi hắn rách rứt đau đớn, máu tươi từ miệng phun ra xối xả.


RẮC KHẤC!


Một tiếng động khô khốc, rùng rợn vang lên từ bả vai phải của Thương Hải. Khớp xương bả vai phải của hắn bị rạn xương, dột nát nứt vỡ nghiêm trọng dưới áp lực vật lý tột cùng của cổng sắt. Cơn đau búa tạ giáng xuống làm mặt hắn trắng bệch không còn giọt máu, các mạch máu nhỏ trên làn da bả vai bục rách, máu tươi thấm đỏ ướt sũng lớp vải thô bọc vai bả phải.


Giới hạn sinh lý phàm nhân bị đẩy đến mức cực hạn, nhưng Thương Hải vẫn quỳ một gối xuống đất đá cứng, hai tay gồng cứng cơ bắp nâng giữ cánh cổng sắt đứng vững chắc chắn trong vòng ba nhịp thở.


"A Nam! Đẩy xe qua mau!" Thương Hải gầm lên, giọng nói khàn đặc vì máu tươi nghẹn ứ.


A Nam dốc toàn lực kéo chiếc xe đẩy chở Lý Tam lướt nhanh qua khe hở hẹp dưới chân cổng sắt, thoát ly hoàn toàn ra ngoài thành. Phùng Thập Tam ở trên tháp canh cố tình dùng xích sắt rỉ sét quấn chặt trục quay ròng rọc rỉ sét, hét lớn để trì hoãn lính canh hạ cổng:


"Xích sắt bị kẹt! Lực kéo ròng rọc bị hỏng rồi!"


Sự trì hoãn vàng ngọc ấy giúp xe đẩy vượt qua cửa phụ an toàn. Ngay khi chiếc xe vừa lọt qua bờ đất đỏ ngoài thành, Thương Hải dùng tay trái vung đao Chấn Thiên Kích đập mạnh sống đao vào trục quay ròng rọc rỉ sét bên cạnh cổng để trì hoãn lực hạ của cổng sắt thêm một nhịp thở, rồi lăn mình thoát ly ra ngoài.


RẦM!!!


Cánh cổng sắt Tây Môn nặng vạn cân sập xuống rầm trời, thọc sâu xuống bùn lầy, cắt đứt hoàn toàn lối vào nội thành và khóa chặt quân tuần tiễu phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!