Bẫy Ngõ Ô Y
Mưa bão xé rách trời đêm Kinh thành Đại Vũ, trút xuống những trận nước xối xả như muốn nhấn chìm vạn vật vào lòng đất bùn lầy lội. Gió lạnh từ sông Hắc Thủy thốc ngược vào lòng đô thành, rít gào qua những mái ngói cong vút mục nát, mang theo tử khí lạnh buốt của pháp trường Tây Môn vừa trải qua một trận huyết chiến kinh hoàng.
Trong bóng tối mịt mù của đêm giới nghiêm, Thích Thương Hải bước đi lầm lũi. Dáng người cao lớn như một tháp sắt của vị cựu tướng quân đổ bóng dài xuống những bức tường đất ẩm mốc của Ngõ hẻm Ô Y. Đây là khu ổ chuột nghèo nàn, tối tăm và lầy lội nhất nội thành, nơi những con hẻm nhỏ hẹp chằng chịt như mạng nhện, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của rác rưởi rữa nát và nước thải cống rãnh ngập ngụa.
Từng bước chân của Thương Hải nặng nề như đeo đá. Vết thương sâu hoắm ở bả vai trái do loạn tiễn của Cấm Vệ Quân tại pháp trường đang co thắt dữ dội. Hoạt Huyết Đan—thứ đan dược thô sơ mà thợ rèn Hàn Thiết giao cho hắn trước giờ hành động—đã hết sạch dược tính, bắt đầu phản phệ tàn khốc vào gân cốt. Mạch máu nhỏ quanh vết rách thịt bị bục vỡ hoàn toàn, rỉ ra dòng máu đỏ quạch, nóng hổi, thấm đẫm qua lớp vải thô quấn tạm bợ rồi chảy dài xuống cánh tay trái lạnh ngắt. Mỗi nhịp thở của hắn đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi nghẹn ứ nơi cổ họng.
Phía sau hắn, chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt rít lên những tiếng kẽo kẹt khô khốc. Hai bánh xe gỗ sồi bọc những lá sắt mỏng rỉ sét ngập sâu nửa bánh dưới bùn nhão, nặng nề đến mức gân xanh trên trán Thương Hải nổi lên cuồn cuộn. Nằm lọt thỏm dưới đống rơm rác hôi thối và vải thô rách nát trên xe là Lý Tam. Gã đao phủ say xỉn đang trải qua cơn ác mộng tồi tệ nhất cuộc đời. Thể xác gầy gò bủng beo của gã run lên cầm cập, không chỉ vì cái lạnh thấu xương của nước mưa thấm qua da thịt, mà vì cơn thèm rượu dữ dội đang cào xé tâm can.
"Rượu... cho ta một hớp rượu..." Lý Tam khào khào trong cổ họng, hai bàn tay run rẩy cào cấu điên cuồng vào lồng ngực bết bùn đất. "Thương Hải... ta lạnh... ta thèm rượu phát điên rồi... Cho ta rượu, không ta sẽ hét lên... Ta sẽ hét lên cho quan quân đến bắt cả hai chúng ta!"
Thương Hải khựng bước chân trượt dài trên bùn. Ánh mắt hắn dưới vành Mũ Sắt Vành Rộng sụp tối đen như mực, rực lên một tia nhìn sắt đá đầy nghiêm nghị. Hắn xoay người, bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu thô bạo bóp chặt lấy cằm Lý Tam, nhét thẳng một mảnh vải thô tẩm nước bùn hôi thối vào miệng gã, ép gã phải nuốt ngược tiếng gào thét vào trong.
"Câm miệng." Giọng Thương Hải trầm đục, lạnh lùng như tiếng đao chém vào đá cứng. "Ngươi hé răng thêm một lời, ta sẽ dùng sống đao bẻ gãy gân chân ngươi trước khi quan quân kịp tới. Đừng thử thách sự nhẫn nại của một kẻ mang tội phản nghịch."
Lý Tam trợn ngược đôi mắt đờ đẫn đầy tơ máu, co rúm người lại dưới đống rơm rác, không dám phát ra một tiếng động nhỏ nào nữa. Gã biết cựu tướng quân nói được làm được. Thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân đang được quấn vải thô rách nát, đặt nằm ngang dưới gầm xe đẩy, sẵn sàng bộc phát sát khí sa trường bất cứ lúc nào.
Thương Hải thở hắt ra một hơi nóng hổi giữa màn mưa lạnh. Hắn khẽ chạm tay vào hộ tâm kính trước ngực, cảm nhận góc nhọn buốt giá của Mảnh Ngọc Bội Nhạc Dao. Mỏ neo tinh thần duy nhất ấy giúp hắn giữ vững đạo tâm chính trực, kiềm chế sát niệm sa trường đang dâng trào cuồn cuộn trước sự quấy rối của gã đao phủ hèn nhát. Hắn phải đưa gã đao phủ này ra khỏi nội thành bằng mọi giá. Chỉ có Lý Tam mới có thể vạch trần chân tướng của bức Mật Chiếu Giả Lụa Vàng, rửa sạch hàm oan cho mười vạn vong hồn Thần Sách Quân.
Đột nhiên, Thính Giác Sa Trường nhạy bén của Thương Hải giật nảy. Giữa tiếng mưa giông gào thét dồn dập, hắn nghe thấy tiếng sắt thép va chạm rất khẽ từ hai đầu ngõ hẻm Ô Y. Tiếng xích sắt kéo lê trên đá hộc, tiếng đế giày cỏ nện dồn dập xuống bùn nhão, và tiếng chiêng đồng báo động trầm đục từ xa vọng lại.
Tuần Phòng Doanh đã phong tỏa ngõ hẻm.
"Có ánh lửa! Tránh vào góc khuất!" Thương Hải khàn giọng ra lệnh cho A Nam—tiểu binh trung thành đang đi bên cạnh dò đường.
Nhưng đã quá muộn. Từ đầu ngõ hẻm Ô Y chật hẹp, ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn lồng dầu thắp sáng rách rưới bắt đầu xuyên qua làn mưa xám xịt. Năm bóng người mặc giáp sắt nhẹ rỉ sét, tay cầm gậy gỗ bọc sắt và giáo dài đang lừng lững tiến lại gần. Dẫn đầu toán tuần đêm là Hắc Thiết vệ Giáp—trưởng toán tuần tra của Tuần Phòng Doanh. Gương mặt vạm vỡ của gã lạnh lùng dưới làn mưa, thắt lưng đeo chiếc còi đồng thau nhỏ rỉ sét.
"Đứng lại! Kẻ nào đi lại trong giờ giới nghiêm?" Hắc Thiết vệ Giáp thét lớn, vung gậy gỗ bọc sắt chỉ thẳng về phía Thương Hải.
Thương Hải sụp vành mũ sắt xuống sâu hơn, che khuất nửa khuôn mặt đầy vết sẹo chém dài và râu quai nón lởm chởm. Hắn khom lưng, quấn chặt tấm vải thô rách nát quanh bả vai trái rỉ máu, giả giọng khàn đặc, run rẩy của một phu kéo xác chết dịch bệnh—thủ đoạn Ngụy Trang Tiêu Lộ mà hắn đã chuẩn bị từ trước.
"Bẩm... bẩm quan binh đại nhân..." Thương Hải ho khụ khụ dập dồn dập, cơ thể run rẩy giả vờ sợ hãi. "Tiểu nhân là phu dịch trạm ngoại thành... Nhận lệnh của nha môn đi gom xác chết vô danh chết đói ở chợ Tây mang ra nghĩa địa loạn cốt chôn cất... Xin đại nhân khai ân cho đi qua kẻo lỡ giờ..."
Hắc Thiết vệ Giáp nhíu mày. Gã bước lại gần, chiếc đèn lồng dầu đung đưa dưới mưa, hắt ánh sáng vàng vọt lên chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt ngụy trang đầy rơm rác hôi thối. Mùi bùn đen đầm lầy hôi hám bốc lên nồng nặc khiến toán lính tuần đêm bịt mũi lùi lại một bước đầy ghê tởm.
"Phu kéo xác?" Hắc Thiết vệ Giáp dò xét nhìn Thương Hải từ đầu đến chân. Dù Thương Hải đã cố tình khom lưng nhẫn nhục, nhưng khung xương vai rộng như tháp sắt và bộ pháp di chuyển vững chãi của hắn vẫn khiến gã lính tuần đêm mẫn cán nảy sinh nghi ngờ. "Kinh thành đang giới nghiêm cực độ vì có phản tặc cướp pháp trường Tây Môn. Nha môn nào ra lệnh gom xác vào giờ này? Trình giấy thông hành ra đây!"
Thương Hải cắn chặt răng, cơn đau từ vết thương bả vai b bùng lên dữ dội. Hắn biết mình không có giấy thông hành giả. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, hắn quyết định sử dụng phương án bôi trơn bằng tiền bạc. Hắn thò bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu vào túi da bên hông, lấy ra một thỏi bạc vụn rỉ sét.
"Bẩm đại nhân... tiểu nhân vội vã đi làm việc, giấy tờ để quên ở dịch trạm... Có chút Ngân Lượng Triều Đình mọn này, xin đại nhân uống chén rượu ấm tránh lạnh..."
Thương Hải cúi đầu dâng thỏi bạc vụn lên. Hắc Thiết vệ Giáp hừ lạnh một tiếng, giật lấy thỏi bạc. Gã định đút vào túi áo, nhưng dưới ánh sáng của đèn lồng dầu, mắt gã đột ngột trợn tròn. Trên bề mặt thỏi bạc vụn rỉ sét, ngoài dấu vết hao mòn của thời gian, vẫn còn hằn rõ một dấu ấn ký hình thanh kiếm và bông hoa cúc dại—quân huy mật truyền của phủ tướng quân Thần Sách Quân cũ.
Thỏi ngân lượng này là quỹ quân nhu cũ của gia tộc Thích gia mà Thương Hải mang theo. Hắn đã nhầm lẫn trong cơn sốt cao và bóng tối mịt mù.
"Đây là... bạc quân nhu của Thần Sách Quân phản tặc!" Hắc Thiết vệ Giáp hét lên, mặt gã biến sắc kinh hoàng. "Ngươi không phải phu kéo xác! Ngươi là..."
"Khám xét chiếc xe đẩy kia cho ta!" Hắc Thiết vệ Giáp thét lớn ra lệnh cho bốn tên lính phía sau.
Một tên lính tuần đêm vạm vỡ bước lên, vung ngọn giáo dài đâm mạnh thẳng vào đống rơm rác ngụy trang trên xe đẩy để dò xét. Mũi giáo sắt sắc bén xé rách lớp rơm khô, lao thẳng xuống vị trí lồng ngực của Lý Tam đang nằm co rúm.
Lý Tam trợn mắt nhìn mũi giáo lao tới, gã sợ hãi đến mức kinh mạch đóng băng, không thể nhúc nhích.
Trong chớp mắt sinh tử, Thương Hải không thể rút đại đao ra ngoài vì sẽ làm lộ hoàn toàn thân phận và thu hút đại quân Cấm Vệ Quân hai đầu ngõ. Hắn vận dụng Thính Giác Sa Trường nghe tiếng gió rít của mũi giáo, trượt dài chân phải sát mặt bùn lầy giữ trọng tâm thấp. Tay trái hắn thò xuống gầm xe đẩy, nắm chặt lấy chuôi thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi đang quấn vải thô.
Hắn không rút đao, mà dùng sức mạnh cơ bắp thực thể nâng cả thanh đao nặng năm mươi cân áp sát vào gầm gỗ sồi bọc sắt của xe đẩy, dùng sống đao dày nặng đỡ ngầm mũi giáo xuyên qua khe hở ván gỗ.
PHẬP! KENG!
Mũi giáo dài đâm xuyên qua đống rơm, cắm phập vào ván gỗ sồi nhưng lập tức bị chặn đứng bởi sống đao huyền thiết dày nặng phía dưới. Thương Hải vận dụng kỹ thuật Chấn Kình Nghịch Chuyển, mượn lực phản chấn của sống đao dội ngược kình lực sa trường qua thân giáo.
Tên lính tuần đêm kinh hoàng cảm thấy một luồng lực rung chấn mạnh mẽ dội ngược về phía bả vai, làm rạn xương cổ tay gã. Gã lảo đảo lùi lại ba bước, ngọn giáo dài tuột khỏi tay rơi xuống bùn nhão.
"Có phản tặc ẩn nấp dưới xe!" Tên lính hét lên đau đớn, ôm lấy cổ tay gãy nứt.
"Bao vây chúng! Thổi còi báo động! Bắn pháo hiệu gọi Cấm Vệ Quân!" Hắc Thiết vệ Giáp gầm lên điên cuồng, tay gã lập tức giật lấy chiếc còi đồng thau đeo trên cổ đưa lên miệng.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Thương Hải biết nếu tiếng còi đồng vang lên, đại quân Cấm Vệ Quân rầm rập ngoài kia sẽ khép góc toàn bộ ngõ hẻm Ô Y, dồn cả hai vào thế chết. Hắn buộc phải ra tay vô thanh để bẻ gãy toán tuần đêm này.
Hắn dồn chân khí rách nứt vào hai chân, trượt dài bộ pháp sát đất lướt nhanh vô ảnh vô thanh trên mặt bùn lỏng. Cánh tay trái của hắn vung thanh đại đao huyền thiết vẫn quấn vải thô rách nát, tung chiêu quét sát đất nhắm thẳng vào chân của ba tên lính tuần đang áp sát.
BỤP! BỤP! BỤP!
Sống đao dày nặng đập mạnh vào khớp gối của ba tên lính phát ra những tiếng rắc khô khốc. Cả ba tên giáp sĩ ngã sụp xuống bùn nhão gào thét đau đớn, xương bánh chè của chúng bị chấn vỡ hoàn toàn bởi kình lực rung chấn sa trường dội ngược mà không cần rách da chảy máu.
Thương Hải xoay người, tay trái vung đao gạt bay ngọn giáo của tên lính thứ tư, áp sát lồng ngực gã rồi dùng sống đao đập mạnh vào mũ sắt đầu gã bằng chiêu Chấn Thiên Kích. Cú đập ngang phát ra tiếng boong trầm đục, lực rung chấn truyền qua mũ sắt dày nặng làm gã lính tuần đêm ngất xỉn ngay lập tức, ngã gục xuống bùn nhão không kịp kêu lên một tiếng.
Chỉ còn lại Hắc Thiết vệ Giáp. Gã trưởng toán tuần đêm kinh hoàng nhìn cựu tướng quân sa trường giải quyết bốn thuộc hạ của mình chỉ trong vòng hai nhịp thở. Đôi môi gã run rẩy, gã cố sức ngậm chặt chiếc còi đồng thau lấy hơi thổi mạnh.
Thương Hải lao tới như một bóng ma sắt đá dưới màn mưa bão. Nhưng ngay trong khoảnh khắc hắn vươn tay phải định bóp nghẹt cổ họng gã trưởng toán, vết thương rách thịt ở bả vai trái của hắn đột ngột co thắt dữ dội. Cơn đau buốt thấu xương tủy làm phản xạ đao pháp của hắn bị chậm đi nửa nhịp thở.
Máu tươi đỏ thẫm, nóng hổi rỉ ra xối xả từ bả vai trái rách nát. Dòng máu nóng chảy ngược lên cổ Thương Hải, đọng lại dưới vành Mũ Sắt Vành Rộng rỉ sét, rồi từ từ chảy tràn ra mép mũ sắt.
Tách.
Một giọt máu đỏ sẫm, đặc quánh, rỉ ra từ vành mũ sắt cũ kỹ của Thương Hải, rơi thẳng xuống vũng nước bùn lầy vàng vọt ngay trước mũi giày của Hắc Thiết vệ Giáp.
Hắc Thiết vệ Giáp trợn ngược mắt nhìn giọt máu tươi đỏ thẫm đang loang nhanh dưới vũng nước mưa đục ngầu, rồi nhìn lên khuôn mặt đầy sẹo rách dưới vành mũ sắt của Thương Hải. Gã lập tức nhận ra thân phận thật của vị cựu tướng quân đang bị truy nã toàn quốc.
Không một chút do dự, Hắc Thiết vệ Giáp dồn toàn lực lồng ngực thổi mạnh vào chiếc còi đồng đeo cổ.
TÚTTTTTTTTTTTT!!!
Tiếng còi đồng thau rít lên lồng lộng, chói tai xé rách màn mưa bão bùng đêm tối, vang vọng khắp các ngả đường phố chính của Kinh thành Đại Vũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!