Huyết Chiến Tây Môn
Cơn mưa giông từ đêm qua không những không dứt mà đến giờ Ngọ lại càng trút xuống điên cuồng hơn, biến cả kinh thành Đại Vũ thành một lòng chảo nước xám xịt. Tại Pháp trường Tây Môn, màn mưa dày đặc như một tấm màn tang khổng lồ rủ xuống, nuốt chửng những mái ngói cong vút của các lầu gác xung quanh. Gió lạnh từ hướng sông Hắc Thủy thổi về, mang theo mùi ẩm mốc của bùn lầy và mùi tanh nồng của máu khô từ những rãnh nước chảy quanh đài hành hình. Giữa bãi đất trống lầy lội, ba tầng hàng rào gỗ lim đen nặng nề được dựng lên để ngăn cách đám đông dân chúng nghèo khổ đang đứng co ro dưới mưa. Cấm Vệ Quân Thiết Giáp dàn thành trận thế hình bán nguyệt, những tấm khiên thép dày nặng cắm chặt xuống bùn nhão, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của những tia chớp rạch ngang bầu trời.
Trên đài hành hình bằng gỗ sồi đã ngấm nước mưa đến đen kịt, Lý Tam quỳ rạp dưới đất. Gã đao phủ ba mươi tám tuổi từng một thời ngạo nghễ chém đầu vạn tội nhân giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn. Bộ tử tù phục rách nát bết chặt vào lồng ngực gầy gò bủng beo do nghiện rượu nặng, hai tay gã bị xích sắt khóa chặt vào cột gỗ mục. Đôi môi gã tím tái, hàm răng va vào nhau lập cập không chỉ vì cái lạnh thấu xương của nước mưa, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm đại não. Gã biết, nhát rìu sắp giáng xuống cổ mình không phải để thực thi luật pháp, mà là để vĩnh viễn chôn vùi bức Mật Chiếu Giả Lụa Vàng – bằng chứng thép vạch trần tội ác mưu sát đoạt vị của Nhiếp Chính Vương Lý Mưu.
Đứng bên cạnh gã là Chu Sát – đao phủ dự phòng được triều đình cử đến thế chỗ. Gã vạm vỡ trọc đầu, phanh ngực lộ ra lớp da thịt xám ngoét đầy sẹo bỏng. Trên tay gã, thanh đại đao chém đầu bản to nặng ba mươi lăm cân gác hờ trên vai, lưỡi đao sáng quắc lạnh lẽo dưới mưa bão. Chu Sát nhìn Lý Tam bằng ánh mắt khinh bỉ, khẽ nhổ một bớp nước bọt lẫn máu vào vạt áo rách của gã tù nhân.
Dưới mái che bằng lụa tím chống nước của đài quan sát, Chấp pháp quan Cấm Vệ Quân Lôi Mãnh đứng sừng sững như một pho tượng sắt. Bộ giáp sắt đen bóng loáng của hắn không hề thấm một giọt nước, bả vai quấn tấm choàng lông thú đã sũng nước mưa. Bàn tay hộ pháp của hắn rít chặt sợi Xích Sắt Khóa Hồn Lôi Mãnh nặng ba mươi cân quấn quanh cổ tay, những mắt xích sắt dày nặng va vào nhau phát ra tiếng lách cách rợn người. Đôi mắt hắn hằn học nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ cát đang chảy những hạt cuối cùng.
"Giờ Ngọ đã đến!" Giọng Lôi Mãnh khàn đặc, dội qua màn mưa gầm rú. "Hành hình!"
Chu Sát cười gằn, gã bước lên một bước, hai tay nâng cao thanh đại đao chém đầu bản to. Lý Tam nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lấm lem bùn đất, gã khẽ lẩm bẩm lời cầu nguyện cuối cùng mà phụ thân lão đao phủ từng dạy năm xưa.
UỲNH!
Một tiếng nổ lớn chấn động vang lên từ phía hàng rào gỗ lim hướng Tây. Không phải tiếng sấm, mà là tiếng gỗ sồi nứt vỡ rầm trời. Một bóng người cao lớn như tháp sắt, khoác áo tơi rách nát tả tơi, vác thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân xông thẳng vào pháp trường. Tấm áo tơi bay ngược ra sau dưới sức gió, để lộ gương mặt góc cạnh đầy râu quai nón lởm chởm và đôi mắt đỏ ngầu sát khí sa trường. Thích Thương Hải đã đến.
"Kẻ nào dám cướp pháp trường?! Bắn chết hắn cho ta!" Lôi Mãnh gầm lên, tay chỉ thẳng về phía bóng đen đang lao tới.
Từ trên hai tháp canh cao tầm xa, toán cung thủ Cấm Vệ Quân lập tức kéo căng dây Cung Nỏ Thần Tý. Loạn tiễn tẩm độc mạn tính của Hàn Độc xé gió mưa lao xuống dồn dập như một bầy ong vỡ tổ. Thương Hải không hề giảm tốc độ. Hắn vận dụng bộ pháp sa trường Thần Sách Thập Bát Đao, giữ trọng tâm cơ thể cực thấp sát mặt đất lầy lội.
Cộc! Cộc! Cộc!
Hắn vung đại đao huyền thiết, dùng sống đao dày nặng gạt phắt ba mũi tên độc đang lao thẳng vào lồng ngực. Nhận thấy hàng tiền vệ giáp sĩ đang dựng khiên thép dày đặc chặn đường, Thương Hải quyết định đột phá tầm cao. Hắn dồn lực cơ bắp vào hai chân, vận dụng khinh công sa trường nhảy vọt qua đầu hàng khiên. Thế nhưng, nước mưa lầy lội làm trơn trượt bệ đá khởi đà, cộng thêm sức nặng năm mươi cân của thanh đại đao khiến thân hình hắn bị chững lại giữa không trung nửa nhịp thở.
Chính trong khoảnh khắc sơ hở ấy, một mũi nỏ Thần Tý bắn từ tháp canh bên trái găm thẳng vào bả vai trái của hắn. Lực bắn cực mạnh xuyên thủng lớp giáp sắt rách nát, găm sâu vào da thịt bả vai rách nát. Một cơn đau buốt thấu xương tủy dội ngược về đan điền. Hoạt Huyết Đan trong cơ thể Thương Hải bắt đầu phản phệ dữ dội, mạch máu ở vai trái bục rách, máu tươi đỏ thẫm phun ra hòa cùng nước mưa lạnh buốt. Thương Hải mất đà rơi sụp xuống mặt bùn nhão, tấm giáp vai trái nứt vỡ hoàn toàn.
"Hừ, giãy dụa vô ích!" Lôi Mãnh cười lạnh, vung tay phải ném mạnh sợi Xích Sắt Khóa Hồn. Sợi xích sắt nặng ba mươi cân xé đôi màn mưa, móc vuốt sắc bén ở đầu xích quấn chặt lấy lưỡi đao huyền thiết của Thương Hải với một tiếng rít ghê người.
Lôi Mãnh vận kình lực Chấn Kình dồn dập qua xích sắt, định giật phắt thanh đại đao ra khỏi tay Thương Hải. Sức kéo ngàn cân khiến Thương Hải bị kéo lê trên mặt bùn lầy lội hai bước, vết rách thịt ở vai trái càng bục rộng rỉ máu đỏ quạch. Thế nhưng, đôi bàn tay như gọng kìm thép của cựu tướng quân vẫn bấu chặt lấy chuôi đao huyền thiết rạn nứt.
"Muốn cướp đao của ta?" Thương Hải khàn giọng rống to.
Hắn dồn toàn bộ chân khí rách nứt còn sót lại vào hai cánh tay, bộc phát kình lực Lực Rung Chấn Sa Trường (Chấn Kình) truyền ngược qua xích sắt. Luồng kình lực rung chấn sa trường d dập dồn dập dội ngược về phía Lôi Mãnh. Sợi xích sắt huyền thiết rung lên bần bật, phát ra tiếng o o trầm đục như tiếng sấm ngầm. Lôi Mãnh kinh hoàng cảm thấy bả vai và cánh tay phải của mình tê dại hoàn toàn, khớp xương bả vai lệch đi đau nhức nhối, buộc phải buông lỏng lực kéo.
Cùng lúc đó, trên đài hành hình, Chu Sát thấy Lôi Mãnh bị cầm chân liền điên cuồng vung rìu chém đầu Lý Tam xuống cổ gã đao phủ hèn nhát.
"Lý Tam!" Thương Hải gầm lên.
Không thể rút đao ra khỏi xích sắt kịp thời, Thương Hải đưa chân đá mạnh vào một tấm khiên đồng nứt vỡ dưới đất, mượn lực phản chấn lao thẳng lên đài hành hình. Hắn dùng bả vai trái—nơi có nẹp đồng bảo vệ—chắn ngang trước lưỡi rìu của Chu Sát.
KENG!!!
Tiếng sắt thép va chạm chát chúa vang dội khắp pháp trường, át cả tiếng sấm bão bùng. Lưỡi rìu nặng hai mươi cân của Chu Sát chém thẳng vào nẹp đồng bả vai trái của Thương Hải, tia lửa bắn ra tung tóe dưới làn nước mưa. Sức nặng của nhát chém chấn động mạnh dội ngược vào lồng ngực Thương Hải, khiến hắn thổ huyết ho ra máu tươi, nhưng tấm nẹp đồng vẫn giữ vững không vỡ. Thương Hải nghiến răng chịu đựng cơn đau rách thịt vai, vung chân phải đá mạnh vào lồng ngực Chu Sát, kình lực cơ bắp thực thể ngàn cân đá bay gã đao phủ dự phòng ngã nhào xuống đài gỗ sồi, gãy đôi ba xương sườn.
"Thương Hải... cứu ta!" Lý Tam khóc rống lên, gã run rẩy co rúm người sau cột gỗ mục.
Thương Hải vừa định dùng tay trái giật đứt xích sắt trói Lý Tam thì một tiếng tù và quân đội vang lên dồn dập từ phía phố chợ Tây. Hắn ngoảnh đầu nhìn lại dưới màn mưa trắng xóa. Ở ngã hẻm Ô Y, Lục Thiết Kiên—người huynh đệ phó tướng cũ của hắn—đang bị hàng trăm binh sĩ Cấm Vệ Quân Thiết Giáp bao vây chặt chẽ. Thiết Kiên mặc chiến giáp rách nát của Thương Hải để làm decoy dụ địch, tay vung thanh đao thép mẻ chém liên hoàn Thiết Huyết Toàn Phong Đao cản phá kỵ binh.
"Thiết Kiên!" Thương Hải hét lớn, định lao xuống cứu viện.
"Thương Hải! Đừng quay lại! Áp tải Lý Tam đi mau!" Lục Thiết Kiên hét to, giọng gã bị lấn át bởi tiếng vó ngựa chiến dập dồn dập.
Ngay sau đó, một loạt tên độc nỏ Thần Tý bắn liên hoàn từ tháp canh cao găm đầy vào lồng ngực Lục Thiết Kiên. Gã phó tướng trung liệt khựng lại giữa màn mưa, lồng ngực găm chi chi chít tên độc rỉ máu đen ngòm. Gã vẫn đứng thẳng như một cột đá, tay phải ghì chặt chuôi đao mẻ cắm xuống bùn lầy để giữ cho thân hình không ngã quỵ, đôi mắt đờ đẫn hướng về phía Thương Hải như một lời gửi gắm cuối cùng trước khi trút hơi thở cuối cùng dưới đêm mưa lạnh buốt.
"Thiết Kiên!!!"
Nỗi đau u uất tột cùng diệt môn gia tộc và cái chết bi tráng của người huynh đệ kết nghĩa thổi bùng sát khí sa trường đỏ ngầu trong mắt Thích Thương Hải. Huyết quản bả vai trái của hắn bục rách hoàn toàn, máu tươi tuôn chảy xối xả làm đỏ rực cả vạt áo tơi rách nát. Luồng kình lực Huyết Kình dâng trào dồn dập dồn vào bả vai trái cầm đao.
Phía sau hắn, Lôi Mãnh đã hồi phục cánh tay tê dại, điên cuồng kéo giật sợi xích sắt để khóa chặt lồng ngực Thương Hải từ phía sau.
"Chết đi, đồ phản tặc!" Lôi Mãnh gầm rống tàn bạo.
Thương Hải không tránh né. Hắn xoay người dứt khoát, hai tay nắm chặt chuôi đao huyền thiết mẻ lưỡi có vết rạn sâu ở chuôi đao. Hắn vận hành kình lực Sa Trường Quyết Ý Kình ngưng tụ toàn bộ ý chí sống chết đòi lại công lý vào một nhát chém quyết định duy nhất.
"Huyết... Ngân... Trảm!"
Hắn vung đại đao huyền thiết năm mươi cân chém bổ dọc một nhát chí mạng cực mạnh. Đường đao chém xuống để lại một vệt đỏ nhạt như vệt máu cắt đôi màn mưa trắng trời dồn dập.
XOẠC!!!
Nhát chém mang kình lực rung chấn tột cùng chém đứt lìa sợi xích sắt huyền thiết nặng ba mươi cân của Lôi Mãnh thành trăm mảnh thép vụn bắn tung tóe dưới mưa. Sức mạnh của đao kình không dừng lại ở đó, nó chém thẳng xuống lồng ngực Lôi Mãnh, chẻ đôi tấm giáp sắt nặng rèn từ thép nguội hoàng gia, để lại một vết chém rách thịt sâu hoắm từ bả vai trái xuống sườn phải của hắn, máu tươi phun trào đỏ quạch cả mặt bùn lầy lội.
Lôi Mãnh ngã sụp xuống bùn nhão, hai tay ôm chặt lồng ngực rách nát đang phun máu xối xả. Khuôn mặt hắn dữ tợn co giật vì đau đớn tột cùng, đôi mắt hằn học đầy căm phẫn nhìn chằm chằm vào Thương Hải đang kéo Lý Tam dậy khỏi cột gỗ mục.
"Truy... truy sát chúng!" Lôi Mãnh bị chém đứt một phần giáp ngực, điên cuồng gầm rú ra lệnh truy sát Thương Hải đến tận cùng xương tủy. "Không được để chúng thoát ly khỏi nội thành! Băm vằm chúng thành muôn mảnh! Săn lùng chúng đến tận cùng xương tủy cho ta!!!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!